Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Khóa Chặt Đáy Ngục

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít gầm của siêu bão cấp 12 bên ngoài vỏ thép Ocean Fortress không thể át nổi tiếng rít rợn người của dòng nước áp lực cao đang cố xé toạc các mối hàn cuối cùng. Trong Trạm nén khí của Khoang D, bầu không khí đặc quánh mùi rỉ sét, dầu thủy lực và mùi máu tươi tanh nồng.


Trịnh Kim Long quỳ một gối xuống sàn thép lạnh ngắt, hàm răng anh siết chặt vào nhau đến mức bật máu để ngăn một tiếng thét đau đớn thoát ra ngoài. Bả vai trái của anh lệch hẳn xuống, biến dạng một cách dị dạng dưới lớp cảnh phục rách nát. Cơn đau từ khớp vai bị trật hoàn toàn sau nỗ lực giật cáp cứu nhóm ở giếng đứng dội lên từng cơn như có hàng ngàn mũi khoan nung đỏ đang cắm thẳng vào da thịt. Tấm Áo giáp Kevlar sờn cũ đẫm nước biển giờ đây nặng trĩu, ép chặt vào vết rách cơ đang không ngừng rỉ máu đỏ tươi.


"Anh Long! Đừng cử động tay trái!" Bác sĩ Hoài An lao tới, vội vã xé một vạt áo blouse trắng để quấn chặt cố định bả vai cho anh. Đôi bàn tay của nữ bác sĩ dũng cảm run rẩy nhẹ nhưng ánh mắt cô vẫn giữ được sự kiên định lý trí của một người làm ngành y dã chiến. "Khớp vai của anh bị lệch hoàn toàn khỏi ổ khớp xương quai xanh rồi. Nếu anh tiếp tục dùng lực, các dây thần kinh vận động sẽ bị hủy hoại vĩnh viễn."


Long không đáp. Anh chỉ thở dốc, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp ngắn của Kỹ thuật thở hộp 4-4-4 để cưỡng chế nhịp tim đang đập điên cuồng ở mức 150 lần mỗi phút. Mồ hôi lạnh chảy dài trên khuôn mặt xám ngoét của cựu đội trưởng đặc nhiệm.


"Nước... nước từ Khoang E đang đẩy ngược lên kìa!" Trương Thế Vinh ngồi co rúm ở góc phòng, hai tay ôm khư khư chiếc hộp xách tay bọc titan chứa ổ cứng dữ liệu hai tỷ đô-la sát ngực trái. Gương mặt gã kế toán trưởng của Viper xám xịt vì kinh hoàng khi nhìn thấy dòng nước biển đục ngầu bắt đầu rò rỉ mạnh qua khe cao su của cánh cửa sập áp lực ngăn cách hai khoang.


Cánh cửa sập thép nặng hai tấn lúc này chỉ mới được hạ xuống một phần, để lộ một khe hở rộng chưa đầy mười phân. Áp lực nước khổng lồ từ Khoang E đang bị ngập lụt hoàn toàn phía dưới đang dồn nén, tạo ra những tiếng rít chói tai khi luồng nước mặn phun thành những tia sắc bén như dao cạo qua khe hở.


Đột nhiên, từ phía bên kia cánh cửa sập, tiếng đập cửa rầm rầm vang lên dồn dập, đi kèm là tiếng gào thét khản đặc của con người qua hệ thống loa liên lạc nội bộ chập chờn của trạm gác.


"Quản ngục Trịnh! Anh Long! Có nghe thấy không?!"


Đó là giọng của Vương Lực. Đại ca của nhóm tù nhân chính trị Khoang E đang bị kẹt lại phía bên kia chiến tuyến cùng với hàng chục anh em phục thiện khác.


Long gượng dậy, dùng bàn tay phải duy nhất còn cử động được bám vào bảng điều khiển kim loại để đứng thẳng lên. Anh lết từng bước nặng nề đến sát vách kính cường lực bọc lưới thép của trạm gác, nhìn xuống phía dưới.


Qua lớp kính mờ sương bão và vũng nước lũ đỏ lòm màu máu, Long nhìn thấy Vương Lực đang đứng ngập nước đến ngực giữa hành lang Khoang E. Phía sau Lực, hàng chục tù nhân chính trị dũng cảm đang bám chặt vào các thanh tạt sườn chịu lực để không bị dòng nước xoáy cuốn trôi xuống vực sâu hầm neo. Tàn quân Hắc Nha cầm dao rựa cũng đang điên cuồng gào thét, dẫm đạp lên nhau để tìm đường thoát thân trong tuyệt vọng.


"Vương Lực! Tôi sẽ tìm cách bẩy chốt khóa để kéo các cậu lên!" Lê Minh hét lớn qua khe hở cửa sập, tay phải siết chặt thanh xà beng sắt bị uốn cong nhẹ. Cậu tân binh quản ngục trẻ tuổi quên đi vết thương rách sâu ở đùi, cố sức luồn thanh sắt vào khe hở để tìm điểm tựa.


"Không kịp đâu, thằng nhóc!" Vương Lực gào lên qua loa liên lạc, giọng gã cựu sĩ quan tình báo vang lên đầy sự bi tráng và dứt khoát. "Vách ngăn chính của Ballast Tank số 3 sụp đổ hoàn toàn rồi! Nước biển đang tràn vào với lưu lượng hàng trăm mét khối mỗi giây. Chỉ cần ba phút nữa, toàn bộ Khoang E sẽ biến thành nấm mồ không khí! Nếu các cậu không đóng chặt cửa sập khẩn cấp ngay bây giờ, áp lực nước sẽ ép nát Khoang D và dìm chết tất cả tụi mày!"


"Nhưng tôi không thể bỏ mặc các cậu!" Long trầm giọng nói vào micrô liên lạc. Giọng anh run lên nhẹ, không phải vì sợ hãi bão biển, mà vì sự dằn vặt đạo đức tột cùng đang xé nát lý trí của một người lính. Moral boundary của anh—lời thề tuyệt đối không bỏ mặc đồng đội và những người vô tội—đang va đập dữ dội với nghĩa vụ lạnh lùng phải bảo vệ nhân chứng Trương Thế Vinh để vạch trần tội ác của Bùi Tiến Dũng.


"Nghe tôi nói đây, Trịnh Kim Long!" Giọng Vương Lực nghẹn lại dưới một đợt sóng biển va đập mạnh làm nước dâng lên sát cằm gã. "Anh nợ tôi một mạng ở hầm neo, giờ tôi trả lại cho anh! Hãy giữ lấy thằng kế toán và cái ổ cứng đó! Chỉ có nó mới rửa sạch được vết nhơ phản quốc cho tôi và hàng trăm anh em bị giam oan ở đây! Đóng cửa sập lại! Đóng lại ngay!"


"Anh Long... không thể... chúng ta không thể làm vậy..." Lê Minh bật khóc gào lên, đôi tay run rẩy buông lỏng thanh xà beng. Cậu không thể chấp nhận việc phải tự tay khóa chết những con người vừa sát cánh chiến đấu cùng mình dưới đáy ngục.


Nước lũ bắt đầu phun trào mạnh hơn qua khe cửa sập bị hở, dòng nước lạnh buốt dâng nhanh đến mắt cá chân của nhóm Long trong Trạm nén khí Khoang D. Con tàu ngục khổng lồ rung lắc dữ dội, nghiêng hẳn sang mạn trái mười lăm độ dưới sức nặng của hàng ngàn tấn nước biển đang nuốt chửng khoang đáy.


Long nhìn thẳng vào mắt Vương Lực qua lớp kính cường lực. Gã đại ca tù nhân nở một nụ cười ngạo nghễ cuối cùng giữa làn nước lũ, rồi dứt khoát giật đứt đường dây cáp loa liên lạc để cắt đứt mọi sự do dự của Long.


Trong đầu Long, ký ức về chiến dịch 'Bão Sa Mạc' năm xưa bùng phát dữ dội. Anh nhớ đến cái chết của người đồng đội cũ Vũ Hoàng Long dưới làn đạn phản bội của Bùi Tiến Dũng, nhớ đến lời thề danh dự của người lính đặc nhiệm chống khủng bạo. Anh hiểu rằng, trong chiến trường thực chiến tàn khốc, người chỉ huy đôi khi phải đưa ra những quyết định tàn nhẫn nhất để bảo vệ mục tiêu tối cao cuối cùng.


"Hoài An! Giúp tôi giữ chặt tay quay thủy lực!" Long gầm lên qua kẽ răng bành ra cứng ngắc.


Nữ bác sĩ nhìn thẳng vào ánh mắt sắc lạnh như dao cạo của Long, cô hiểu quyết định của anh. Không một lời phàn nàn, cô lao tới bám chặt hai tay vào bệ điều khiển cơ học của tay quay thủy lực khẩn cấp nặng hai tấn.


Long bước tới, dùng bàn tay phải duy nhất còn cử động được siết chặt lấy tay quay thép rỉ sét. Anh tỳ chặt bả vai phải bọc giáp vào cột thép chịu lực để làm điểm tựa chịu lực khẩn cấp. Cánh tay trái bị trật khớp hoàn toàn rỉ máu đỏ tươi xối xả qua lớp gạc quấn siết chặt bằng răng, nhưng Long hoàn toàn phớt lờ cơn đau. Ý chí sắt đá vượt lên trên giới hạn sinh học tự nhiên.


"Quay!" Long thét lớn.


Long dồn toàn bộ sức tàn cơ bắp lưng và đùi phải, mượn quán tính sàn nghiêng mười lăm độ để xoay tay quay thủy lực khẩn cấp. Mỗi vòng xoay phát ra tiếng kêu rít cơ học ken két nặng nề như tiếng vặn xoắn xương khớp.


Khực... Khực...


Áp lực nước khổng lồ từ phía bên kia liên tục đẩy ngược pit-tông thủy lực, tạo ra phản lực giật mạnh suýt bẻ gãy cổ tay phải của Long. Nhưng anh không buông tay. Anh cắn chặt răng đến mức bật máu, dồn chút sức lực cuối cùng để xoay đủ một trăm hai mươi vòng ngược chiều kim đồng hồ để xả áp suất dầu khẩn cấp.


RẦM!!!


Cánh cửa sập thép dày mười phân, nặng hai tấn hạ xuống rầm rầm, đóng sầm sát sàn thép dầm nước của Khoang D. Hệ thống chốt khóa thủy lực tự động kích hoạt, phát ra những tiếng 'cạch cạch' đanh thép của thép tấm khóa chặt chẽ.


Dòng nước lũ phun trào lập tức bị chặn đứng hoàn toàn. Tiếng la hét gào thét khản đặc và tiếng nước biển gầm rú ở Khoang E bị ngăn cách bởi lớp thép dày cách âm cách nhiệt, đột ngột biến mất hoàn toàn, trả lại cho Trạm nén khí một bầu không khí im lặng đến hụt hẫng rùng rợn.


Lê Minh quỳ sụp xuống dòng nước ngập mắt cá chân, hai tay ôm mặt khóc nấc lên từng đợt đau đớn. Bác sĩ Hoài An đứng chết lặng bên bệ điều khiển, đôi mắt u buồn nhìn chằm chằm vào cánh cửa thép đã khóa chặt vĩnh viễn khoang đáy rỉ sét.


Long đứng sững như một pho tượng thép rỉ sét, tay phải vẫn bám chặt lấy tay quay cơ học. Máu tươi từ bả vai trái bị trật khớp của anh chảy ròng ròng xuống sàn thép ngập nước bẩn, tạo thành những quầng đỏ loang lổ sắc lạnh. Quyết định khóa chặt đáy ngục đã cứu sống họ và toàn bộ tầng trung của con tàu ngục Ocean Fortress khỏi thảm họa chìm nhanh, nhưng gánh nặng tâm lý đè nặng lên vai Long lúc này còn nặng nề hơn cả cánh cửa thép hai tấn.


"Anh Long... chúng ta... chúng ta thực sự đã bỏ lại họ sao?" Lê Minh nghẹn ngào hỏi, giọng nói run rẩy của người lính trẻ đầy sự hụt hẫng u uất.


"Chúng ta không bỏ lại họ," Long trầm giọng đáp, giọng anh lạnh lùng nhưng ẩn chứa một ý chí sắt đá kiên định không gì lay chuyển nổi. "Chúng ta giữ lấy mạng sống này để hoàn thành lời hứa danh dự với họ. Vinh! Giữ chặt cái ổ cứng đó. Đó là chiếc búa công lý duy nhất cứu sống hương hồn của anh em dưới kia."


Trương Thế Vinh run rẩy gật đầu, ôm chặt chiếc hộp titan chống nước vào lòng ngực như một báu vật sinh tồn vô giá.


Nhưng khoảng lặng yên lặng ngắn ngủi đó không kéo dài được lâu.


U... U... U...


Ánh đèn đỏ báo động khẩn cấp của Khoang D đột ngột vụt sáng rực rỡ, nhấp nháy liên tục theo tần số báo động quân sự nguy hiểm cấp độ một. Tiếng còi báo động rít lên chói tai dọc theo các hành lang kỹ thuật, báo hiệu hệ thống an ninh trung tâm đã bị can thiệp từ bên ngoài.


Kèm theo đó, một tiếng va chạm cơ học cực mạnh từ mạn dưới thân tàu dội lên, nghe rầm rập như tiếng búa tạ nghìn tấn nện vào vỏ thép. Con tàu ngục khổng lồ Ocean Fortress chao đảo mạnh dưới lực tác động vật lý lớn.


Long lập tức quay đầu lại, nhãn quang thích ứng nhìn đêm giãn rộng cực đại của anh khóa chặt vào màn hình camera giám sát an ninh chập chờn sát trần nhà.


Qua làn sương bão mù mịt ngoài boong tàu và màn hình nhiễu sóng vô tuyến, Long nhìn thấy một chiếc tàu ngầm mini màu đen không số hiệu đã phóng móc neo áp sát mạn tàu ngục. Biệt đội sát thủ tinh nhuệ của Nghiệp đoàn Viper đã chính thức đổ bộ lên Ocean Fortress thông qua hệ thống đường ống xả thải kỹ thuật tầng trung.


Tiếng bước chân dập dồn dập dẫm nát các mảnh kính vỡ vang vọng từ phía sảnh cabin thượng tầng trung dội xuống hành lang Khoang D.


Ánh đèn đỏ báo động rọi thẳng vào những chiếc mặt nạ bọc thép đen và kính nhìn đêm hồng ngoại của toán tiên phong Viper đang tiến vào từ sảnh cabin thượng tầng trung, chĩa thẳng họng súng tiểu liên MP5 giảm thanh về phía phòng tuyến mỏng manh của nhóm Long.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!