Tiếng Thét Trong Bóng Tối
Tiếng la hét điên cuồng của hàng trăm tù nhân Hắc Nha tràn ra từ buồng giam E1 vang dội hành lang thép dốc đứng.
Trong phòng trực ban Khoang E, ánh sáng đỏ từ đèn báo động khẩn cấp quét qua gương mặt góc cạnh của Trịnh Kim Long, loang loáng như những vệt máu tươi. Nguyễn Văn Sát vẫn nằm co quắp dưới chân anh, cổ tay gãy gập rỉ máu, đôi mắt ti hí trợn trừng đầy căm hận xen lẫn vẻ ngạo nghễ điên cuồng. Long không thể tốn thêm một giây nào với tên phản bội này. Anh nhanh chóng dùng một sợi cáp điện bọc nhựa đứt rời gần đó, một tay siết chặt, trói nghiến hai tay Sát vào chân bàn bọc thép cố định của phòng trực.
"Mày có chạy đằng trời cũng không thoát được đâu, Long!" Sát khạc ra một ngụm máu bẩn, cười sằng sặc qua kẽ răng. "Hắc Nha đã tràn ra rồi! Chúng nó sẽ băm vằn mày và thằng kế toán kia ra làm trăm mảnh!"
Long không thèm đáp. Anh lạnh lùng nhét chiếc giẻ lau đầy dầu máy vào miệng Sát để dập tắt tiếng sủa của hắn, rồi thu dọn khẩu súng ngắn Makarov cũ vừa tước được, giắt chặt vào thắt lưng cảnh phục. Tay phải anh siết chặt thân nhôm hàng không siêu cứng của chiếc Đèn pin kim loại Maglite 4D. Trọng lượng một ký của thân đèn mang lại cảm giác đầm tay, là thứ vũ khí cận chiến đáng tin cậy nhất của anh trong bóng tối lúc này.
Cạch.
Long đẩy cửa phòng trực ban bước ra ngoài. Hành lang thép Khoang E hiện ra trước mắt anh như một đường hầm địa ngục dốc đứng nghiêng khoảng 10 độ do con tàu ngục khổng lồ Ocean Fortress đang bị sóng bão đánh nghiêng mạn. Trần nhà thấp lè tè treo đầy những sợi dây cáp điện đứt đang tóe tia lửa điện chập chờn dưới làn mưa bão gầm rú bên ngoài vỏ tàu. Tiếng kim loại vặn xoắn gầm rú ghê rợn từ các vách ngăn thép rỉ sét dội lại, nghe như tiếng xương khớp của một con quái vật khổng lồ đang bị bẻ gãy dưới áp lực siêu bão cấp 11. Nước biển lạnh buốt rò rỉ từ các mối hàn rỉ sét dâng lên dạt sát vách hành lang, ngập đến mắt cá chân, làm sàn thép cực kỳ trơn trượt.
Long kích hoạt Phản xạ Nhìn đêm (Night-vision Adaptation). Đồng tử của anh giãn nở tối đa trong bóng tối đỏ lòm, thu nhận từng tia sáng yếu ớt phản chiếu từ các vách thép rỉ sét. Áp dụng Quy tắc Cận chiến Không gian hẹp (CQB Narrow Space), anh khép chặt khuỷu tay phải vào hông, tỳ sát nửa thân người vào vách thép để giảm thiểu diện tích tiếp đạn và che giấu bả vai trái đang bị rách cơ rỉ máu.
Uỳnh! Uỳnh!
Tiếng bước chân dẫm nước xối xả vang lên từ khúc cua hành lang phía trước. Ba bóng người cầm dao rựa tự chế mài từ lá thép nhíp xe tải lao tới. Chúng là toán tiên phong của Băng đảng Hắc Nha (Black Crow), ngực phanh rộng lộ hình xăm quạ đen điên cuồng gào thét khi nhìn thấy bóng dáng quản ngục.
Long không nổ súng Makarov. Trong hành lang hẹp ngập khói súng và tiếng ồn bão biển, tiếng nổ súng quân dụng sẽ lập tức chỉ điểm vị trí của anh cho hàng trăm tù nhân khát máu đang lùng sục. Anh chọn cận chiến.
Khi tên đi đầu vung thanh dao rựa chém một đường chéo hiểm ác nhắm thẳng vào cổ Long, Long chủ động lùi nửa bước, mượn độ trơn của sàn thép dốc nghiêng để đổ người né tránh trong gang tấc. Lưỡi dao rựa sượt qua ngực áo anh, chém mạnh vào vách thép tạo ra một quầng tia lửa chói mắt. Ngay khoảnh khắc đối thủ lộ ra sơ hở ở nách trái, Long áp dụng Kỹ thuật CQB Cấp Sĩ quan (Master CQB), vung tay phải cầm đèn pin Maglite đập thẳng một Cú đánh chấn động bằng đuôi đèn pin vào xương quai xanh của hắn.
Rắc!
Tiếng xương quai xanh gãy rạn rợn người vang lên đồng thời với tiếng thét đau đớn của tên tù nhân. Không để đối thủ kịp ngã xuống, Long nhanh như chớp luồn tay phải dưới nách hắn, mượn đòn bẩy xoay mạnh khớp hông ngược chiều khớp xương bả vai. Chỉ trong vòng 1.5 giây, anh đã bẻ gãy khớp khuỷu tay trái của hắn hoàn toàn. Khẩu dao rựa tự chế tuột khỏi tay hắn rơi xuống nước.
Tên thứ hai lao tới, vung dao chém dọc từ trên xuống. Long không đỡ. Anh bấm công tắc đèn pin Maglite, phát luồng sáng cực đại một ngàn lumens thẳng vào võng mạc của hắn ở cự ly chưa đầy một mét. Ánh sáng chói lòa đột ngột trong bóng tối khiến tên tù nhân hét lên, hoàn toàn bị mù tạm thời trong ba giây. Long bồi thêm một cú đá tống mạnh vào xương bánh chè của hắn, khiến hắn ngã quỵ xuống làn nước bẩn rỉ sét.
Tên thứ ba thấy đồng bọn bị triệt hạ quá nhanh liền hoảng sợ lùi lại, quay đầu bỏ chạy về phía buồng giam chung E1.
Long không đuổi theo. Tai anh đột ngột bắt được những tiếng súng ngắn K54 nổ liên thanh, hỗn loạn phát ra từ phía phòng nghỉ lính gác ca đêm ở giữa hành lang. Tiếng súng nổ đanh tai xen lẫn tiếng gào khóc thảm thiết của một người trẻ tuổi. Khói đen kịt mang theo mùi khét lẹt của vải cháy và khí độc carbon monoxide đang cuồn cuộn tràn ra từ khe cửa phòng nghỉ do tù nhân phóng hỏa khu vực bếp ăn phụ gần đó.
"Lê Minh!" Long nhận ra giọng nói của cậu tân binh quản ngục nhút nhát.
Long nén cơn đau nhói thấu xương từ bả vai trái đang bục chỉ rỉ máu, lao thẳng vào căn phòng nghỉ đầy khói độc. Tầm nhìn trong phòng gần như bằng không do khói đen đặc quánh. Giữa căn phòng bốc cháy, tân binh Lê Minh đang ngồi bệt dưới sàn thép, gương mặt non nớt đầy tàn nhang rách nát sau cặp kính cận nhòe nước và muội than. Cậu ta đang hoảng loạn tột độ, hai tay cầm khẩu súng ngắn K54 tiêu chuẩn bắn bừa bãi vào bóng tối đầy khói đen, miệng gào thét điên cuồng.
Đoàng! Đoàng!
Những viên đạn K54 găm rách vách ngăn thạch cao sát sườn Long. Long đột kích qua làn khói độc, áp sát từ phía sau góc khuất của Minh. Anh dùng tay phải luồn dưới nách cậu ta, dùng lực mạnh đè chặt họng súng K54 hướng thẳng xuống sàn thép cách điện.
"Minh! Là tôi! Long đây! Ngừng bắn ngay!" Long hét lớn vào tai cậu ta.
Minh giật nảy mình, hơi thở dồn dập đứt quãng, mắt trợn trừng nhìn gương mặt lạnh lùng của Long dưới ánh đỏ khẩn cấp. Cậu ta bóp cò thêm một lần nữa, nhưng khẩu súng chỉ phát ra tiếng 'cạch' khô khốc. Minh đã mất sạch đạn súng ngắn K54 do hoảng loạn bắn bừa bãi vào khoảng không vô định.
"Anh Long... anh Huy chết rồi... chúng nó giết anh Huy rồi..." Minh khóc nấc lên, toàn thân run rẩy như cầy sấy, hai tay vẫn bám chặt lấy khẩu súng rỗng tuếch.
"Đứng dậy! Muốn sống thì phải đi ngay!" Long kéo giật Minh đứng dậy bằng tay phải duy nhất. Cổ họng Long bắt đầu bỏng rát nhẹ, lồng ngực đau thắt do hít phải khí độc carbon monoxide trong phòng cháy.
Long dìu Minh thoát ra khỏi căn phòng nghỉ đang bốc cháy dữ dội. Minh điên cuồng chỉ tay về phía cầu thang thoát hiểm đứng ở cuối hành lang: "Anh Long! Lối này! Chúng ta chạy ngược lên cabin thượng tầng trung!"
Cả hai chạy đến chân cầu thang xoắn đứng bọc thép. Nhưng khi Minh vừa chạm tay vào chốt cửa, gương mặt cậu ta hoàn toàn sụp đổ. Cánh cửa thép áp lực dày mười xăng-ti-mét dẫn lên tầng trên đã bị khóa chặt hoàn toàn từ bên ngoài. Bảng điều khiển điện tử bị đập nát, chốt khóa cơ học bị kéo sập.
"Khóa rồi... bị khóa từ bên ngoài rồi!" Minh điên cuồng đập cửa gào khóc. "Ai đã khóa cửa? Họ bỏ rơi chúng ta rồi sao?"
Long nhìn vết xước trên chốt khóa cơ học và nhận ra ngay lập tức: Quản ngục trưởng ca ngày Trần Chí Kiên đã chủ động khóa chặt lối thoát này trước khi bỏ trốn để tự cứu mạng mình, chấp nhận hy sinh toàn bộ lực lượng ca đêm dưới khoang đáy ngập nước.
"Câm miệng và đứng sát vào vách!" Long trầm giọng ra lệnh, giọng nói lạnh lùng của anh cắt đứt cơn hoảng loạn của Minh.
Long tiến lại gần thi thể của một lính gác ca đêm đã chết nằm sát chân cầu thang. Anh lục soát nhanh và thu hồi được chiếc Bộ đàm dải tần ngắn của lính gác ca đêm. Ăng-ten của bộ đàm đã bị gãy nhẹ, nhưng mạch pin vẫn còn nhấp nháy đèn xanh.
Áp dụng Quy tắc Tiết kiệm Pin Bộ đàm, Long bật công tắc nguồn bộ đàm dải tần ngắn trong đúng ba giây để tránh bị hệ thống quét sóng của đối phương định vị ngược dòng. Anh điều chỉnh tần số sang dải kênh nội bộ của lính gác phản bội.
Rẹt... Rẹt...
Tiếng rè rè nhiễu sóng vang lên chập chờn do chấn động bão biển, rồi đột ngột bị đè bẹp bởi một giọng nói khàn đặc, tàn nhẫn và đầy sát khí dội qua loa bộ đàm. Đó là giọng của Lương Thiết Đao, thủ lĩnh tối cao của băng Hắc Nha.
"Toàn bộ anh em Hắc Nha nghe lệnh!" Tiếng Đao gầm rú qua bộ đàm xen lẫn tiếng sấm sét gầm vang bên ngoài vỏ tàu. "Thằng chó chứng nhân Trương Thế Vinh đang trốn ở buồng biệt giam E5. Tìm bằng được nó cho tao! Nếu trong vòng mười lăm phút nữa không lôi đầu nó ra được, tao sẽ cho phóng hỏa thiêu rụi toàn bộ khu biệt giam! Đốt chết ăn thịt nó!"
Tiếng cười ngạo nghễ, điên cuồng của Đao kết thúc cuộc truyền tin, để lại những tiếng rít rè rè kéo dài đầy đe dọa.
Lê Minh nhìn Long, đôi mắt sau lớp kính cận ngập tràn sự tuyệt vọng tột cùng: "Khu biệt giam E5... chúng nó chuẩn bị phóng hỏa... Chúng ta không còn đường thoát nữa rồi, anh Long..."
Long siết chặt chiếc đèn pin Maglite nặng một ký trên tay phải, ánh mắt anh sắc lạnh nhìn về phía cuối hành lang tối tăm ngập nước bẩn đang vang dội tiếng bước chân truy sát của kẻ thù.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!