Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Giây Phút Quyết Định

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ầm!


Một tiếng nổ trầm đục dội lên từ dưới lườn thép của tàu ngục Ocean Fortress, kéo theo cú rung lắc dữ dội khiến toàn bộ vách ngăn rỉ sét của Khoang E vặn xoắn, phát ra những tiếng ken két ghê rợn. Lực ép khổng lồ từ dòng nước biển ngoài khơi Vực Sâu Đen đã xé toạc các mối hàn cuối cùng của vách ngăn chống tràn số mười ba.


Nước lũ đục ngầu bùn than và rỉ sét từ phía hầm neo lập tức phun trào xối xả qua khe cửa sập, dâng nhanh từ đầu gối lên đến ngang bụng nhóm người sống sót chỉ trong vòng chưa đầy hai phút. Cái lạnh buốt giá của đại dương dầm bão rít gào, len lỏi qua lớp cảnh phục sũng nước, khiến các thớ cơ của Lê Minh run lên bần bật.


"Anh Long! Nước dâng nhanh quá! Đường hành lang kỹ thuật phía sau đã bị ngập hoàn toàn rồi!" Lê Minh gào lên trong tiếng bão gầm, hai tay cố bám chặt vào một thanh dầm thép dốc nghiêng mười độ để không bị dòng nước xiết cuốn trôi. Đùi phải của cậu tân binh trẻ tuổi, vốn bị rách sâu do mảnh đạn văng trước đó, giờ đây đang co thắt dữ dội dưới làn nước mặn buốt giá.


Bên cạnh cậu, bác sĩ Hoài An đang gồng hết sức lực dẻo dai của mình để giữ chặt lấy Trương Thế Vinh. Gã cựu kế toán trưởng của Viper đang trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh do cơn sốt nhiễm trùng bùng phát trở lại, hai tay vẫn ôm khư khư chiếc hộp xách tay bọc titan chống nước chứa ổ cứng hai tỷ đô-la sát ngực trái.


"Tránh xa các đường cáp chập điện ra!" Long quát lớn, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực dập tắt sự hoảng loạn đang nhen nhóm của nhóm người.


Anh đứng tiên phong ở lối vào giếng đứng dẫn lên Khoang D. Cánh tay trái của anh buông thõng hoàn toàn vô lực bên sườn, bả vai trái lệch hẳn đi dưới lớp Áo giáp Kevlar sờn cũ giấu bên trong cảnh phục. Vết rách cơ sâu từ trận cận chiến với Lương Thiết Đao đang bục chỉ, rỉ máu đỏ tươi liên tục hòa vào dòng nước biển lạnh. Khớp bả vai phế tích—di chứng từ phát đạn bắn lén của Bùi Tiến Dũng năm xưa—đang truyền đi những luồng đau nhức nhối buốt thấu tận đại não theo từng nhịp thở dốc.


Trước mắt họ, cánh cửa sập thủy lực áp lực—lối thoát duy nhất dẫn lên Trạm nén khí Khoang D—chỉ còn hé mở một khoảng hẹp chưa đầy bốn mươi phân. Cánh cửa thép nặng hai tấn vận hành bằng hệ thống thủy lực dự phòng đã bị kẹt cứng hoàn toàn.


"Tại sao nó không hạ xuống hết?" Hoài An hét lên, ánh mắt cương nghị của cô quét qua bảng điều khiển điện tử của cửa sập đang nhấp nháy đèn đỏ báo lỗi.


"Có vật cản cơ học!" Long lạnh lùng đáp.


Nhãn quang thích ứng nhìn đêm giãn rộng cực đại của anh nhanh chóng khóa chặt vào nguyên nhân: một đoạn Dây cáp thép rỉ sét 12mm bị đứt từ ròng rọc tời phía trên đã bị cuốn chặt, vặn xoắn nhiều vòng quanh chốt khóa và thanh trượt thủy lực của cửa sập. Áp lực vặn xoắn quá lớn khiến đoạn cáp rỉ sét kẹt cứng vào khe hẹp, ngăn không cho hệ thống pit-tông thủy lực đẩy chốt khóa ra ngoài.


"Tuấn! Cậu dùng kìm cắt được không?" Long quay đầu lại phía phòng phụ tải vừa được đóng chặt.


Không có tiếng trả lời. Nguyễn Tuấn (Số 118) đang phải cố thủ bên trong phòng phụ tải để giữ cho máy phát điện diesel dự phòng không bị nước tràn vào chập mạch. Nếu Tuấn rời vị trí, máy phát điện sẽ sập ngay lập tức, và nguồn điện thủy lực duy nhất của họ sẽ biến mất.


"Để em thử!" Lê Minh cắn răng lết người tới, tay phải siết chặt một thanh xà beng sắt nhặt được từ bãi phế liệu. Cậu cùng Trương Thế Vinh, kẻ vừa tỉnh lại sau cơn sảng, cố sức luồn thanh sắt vào khe hẹp để bẩy đoạn cáp kẹt ra ngoài.


Nhưng lực bẩy của một tân binh bị thương ở chân và một gã kế toán thư sinh yếu ớt quá tầm thường trước sức nặng hai tấn của cánh cửa thép rỉ sét. Thanh xà beng sắt bị uốn cong nhẹ dưới lực bẩy yếu ớt của họ mà chốt khóa vẫn không hề di chuyển một milimét.


"Không được rồi... lực bẩy yếu quá! Thanh sắt sắp gãy rồi!" Vinh tuyệt vọng hét lên, nước mắt hòa lẫn nước bão chảy dài trên gương mặt tái mét.


Dòng nước lũ dưới chân đã dâng cao đến ngực Long. Sức hút ngầm từ vết nứt vỏ tàu bắt đầu tạo ra các vòng xoáy nhỏ, kéo giật quần áo của họ xuống đáy ngục tối tăm. Thời gian sinh tồn của họ chỉ còn tính bằng giây trước khi nước biển ngập kín trần hầm kỹ thuật.


Long biết anh không còn lựa chọn nào khác. Anh phải tự tay giải phóng chốt cửa kẹt cơ học này.


Nhưng tay trái của anh đã bị liệt hoàn toàn. Để thực hiện lực kéo giật cơ học nặng nề này, anh cần cả hai vai chịu lực.


Long đứng sát vào vách thép dốc nghiêng của hành lang. Anh thò bàn tay phải vào túi cảnh phục, rút ra cuộn băng gạc y tế dã chiến còn sót lại. Áp dụng Kỹ thuật Sơ cứu Dã chiến Một tay, Long đưa răng cắn chặt một đầu cuộn gạc, tay phải kéo mạnh đầu còn lại, quấn nhanh ba vòng thắt chặt quanh bả vai trái lệch và lồng ngực để cố định tạm thời khớp vai bị rách cơ.


"Anh Long! Anh định làm gì? Khớp vai của anh sẽ bị hủy hoại hoàn toàn đấy!" Hoài An nhận ra ý định của anh, cô hét lên định ngăn cản.


"Giữ chặt Vinh và Minh!" Long trầm giọng ra lệnh, giọng nói của anh lạnh lùng đến đáng sợ.


Long thò tay phải vào túi ngực, chạm nhẹ vào Bức ảnh cũ nát của Mỹ Linh sát tim. Gương mặt trong sáng với chiếc vòng chỉ đỏ may mắn của con gái hiện lên trong tâm trí anh như một mỏ neo tinh thần tối cao, đẩy lùi hoàn toàn bóng tối hoảng loạn PTSD và cơn sốc đau đớn thể xác.


Anh rút từ thắt lưng ra miếng cao su gác ca sờn rách, đưa lên miệng cắn chặt giữa hai hàm răng bành ra cứng ngắc.


Long bước tới sát chốt cửa kẹt. Nước biển lạnh buốt đã dâng lên đến cổ anh. Anh luồn bàn tay phải bọc găng da bám chặt vào đoạn cáp thép 12mm bị kẹt, chân phải trụ chắc vào một thanh tạt sườn chịu lực sát vách ngăn.


Kích hoạt Trạng thái Adrenaline bùng nổ (Adrenaline Rush).


Trong tích tắc, hệ thần kinh tự động của cựu đội trưởng đặc nhiệm chống bạo động bùng nổ cực hạn. Adrenaline tràn ngập huyết quản, khóa hoàn toàn mọi cảm giác đau đớn vật lý ở bả vai trái đang rớm máu. Toàn bộ các thớ cơ lưng, cơ đùi và bắp tay phải của anh gồng lên cuồn cuộn như những sợi dây xích thép được tôi cứng dưới lửa bão.


Long gầm lên một tiếng trầm đục qua miếng cao su cắn chặt. Anh dồn toàn bộ sức tàn của cơ thể, mượn quán tính dốc mười độ của sàn nghiêng để thực hiện một cú giật mạnh ngược chiều kim đồng hồ đối với đoạn cáp kẹt.


Khực... Khực...


Đoạn cáp thép rỉ sét 12mm căng ra như dây đàn, cứa nát lòng bàn tay phải bọc da của Long, máu tươi đỏ thẫm phun ra hòa vào dòng nước biển. Lực giật khổng lồ dội ngược lại bả vai trái phế tích của anh dữ dội.


Rắc! Khục!


Một tiếng kêu cơ học rùng rợn vang lên từ sâu trong khớp vai trái của Long. Toàn bộ các sợi dây chằng bả vai trái vừa được quấn gạc bị xé toạc hoàn toàn dưới lực giật quá tải; khớp xương bả vai trái của anh phát ra tiếng kêu 'khục' lớn rùng rợn, bị trật khớp hoàn toàn và lệch hẳn ra khỏi ổ khớp xương quai xanh. Cơn đau thấu xương tủy truyền thẳng lên đại não như một luồng sét đánh, khiến nhãn quang của Long nhòe đi loang lổ sắc đỏ của máu.


Nhưng lực kéo bộc phát cực hạn của anh đã thành công. Đoạn cáp thép 12mm bị kẹt bị giật đứt tung các vòng xoắn rỉ sét, văng mạnh ra vấp vào vách thép tạo ra những tia lửa điện chói mắt.


Không còn vật cản cơ học, pit-tông thủy lực của cửa sập lập tức hoạt động trở lại dưới nguồn điện dự phòng của Tuấn. Thanh trượt chuyển động rầm rầm, đẩy cánh cửa thép nặng hai tấn hạ xuống mở rộng thêm một khoảng đủ cho một người lọt qua.


"Đi! Đột phá ngay!" Long phun miếng cao su cắn nát ra ngoài, giọng anh khàn đặc vì đau đớn và mất máu.


Hoài An nhanh chóng đẩy Trương Thế Vinh lọt qua khe cửa sập trước. Lê Minh cắn răng chịu đựng cơn đau ở chân, lết người theo sát phía sau dưới sự bọc lót bằng tay phải duy nhất của Long. Ngay khi cả ba đã lọt vào bên trong Trạm nén khí Khoang D an toàn, Long dùng tay phải bám chặt lấy khung cửa, kéo lê thân người kiệt quệ của mình qua khe hẹp ngay trước khi dòng nước lũ Khoang E phun trào xối xả tràn ngập hoàn toàn giếng đứng phía sau.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!