Cuộc Nổi Loạn Cuồng Tín
Tiếng gầm rú từ phía sảnh bếp ăn phụ Khoang E dội vào hành lang thép của Khoang D như tiếng gầm của một đàn thú dữ bị dồn vào đường cùng. Những luồng ánh sáng đỏ rực, nhảy múa điên cuồng trên các vách ngăn rỉ sét không phải là ánh đèn báo động khẩn cấp vừa được khôi phục, mà là ánh lửa từ hàng chục bó đuốc tự chế bằng chăn màn tẩm dầu diesel. Mùi vải cháy khét lẹt, mùi dầu máy nồng nặc và mùi hôi hám của những cơ thể không được tắm rửa lâu ngày xộc thẳng vào phòng phụ tải, át đi cả mùi khí xả khét lẹt từ máy phát điện diesel dự phòng vừa khởi động.
"Chết sạch đi! Đốt sạch cái ngục tù này đi! Biển cả sẽ rửa trôi tội lỗi của chúng ta!"
Giọng gào thét khàn đặc, đầy vẻ cuồng loạn của Phạm Thế Chột vang lên, dẫn động cả một làn sóng người điên dại lao tới. Nhóm Tù Nhân Ma Túy Khoang E, những kẻ đang lên cơn thèm thuốc dữ dội giữa đêm siêu bão, hoàn toàn bị kích động bởi đức tin điên rồ của gã thủ lĩnh một mắt. Trong tay chúng là những thanh sắt giường tầng bẻ gãy, những mảnh kính vỡ sắc lẹm quấn giẻ làm chuôi, và những ống kim tiêm nhiễm trùng hoen ố nước thải. Chúng không còn biết sợ hãi cái chết, ánh mắt đỏ ngầu ảo giác khóa chặt vào căn phòng kỹ thuật phát điện phụ.
Bên trong phòng phụ tải, Nguyễn Tuấn (Số 118) đang đứng tựa lưng vào vỏ máy phát điện diesel vừa rung lên bần bật. Hai bàn tay chằng chit vết bỏng điện của gã thợ điện tù nhân run rẩy dữ dội, chiếc kìm cách điện 1000V siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
"Anh Long... chúng đông quá..." Tuấn nuốt nước bọt khan, giọng lạc đi dưới tiếng gầm rú của máy phát điện và tiếng gào thét của đám đông bên ngoài. "Chúng muốn cướp dầu diesel để phóng hỏa toàn bộ khoang này! Nếu máy phát điện bị phá hủy, hệ thống cửa sập thủy lực dẫn lên Khoang C sẽ vĩnh viễn bị khóa chết!"
Trịnh Kim Long không đáp ngay. Anh đứng sừng sững ngay bậu cửa bọc thép của phòng phụ tải, bóng người cao lớn dốc nghiêng khoảng mười độ theo độ nghiêng chịu lực của con tàu ngục Ocean Fortress dưới sức quật của siêu bão cấp 12. Cánh tay trái của anh hoàn toàn bất động, bó chặt sát vào lồng ngực bằng những vòng băng gạc sũng máu tươi và nước biển lạnh buốt. Khớp bả vai trái bị trật rời hoàn toàn sau trận tử chiến với Lương Thiết Đao đang co giật liên hồi dưới lớp Áo giáp Kevlar sờn cũ, truyền đi những luồng đau đớn buốt thấu tận đại não theo mỗi nhịp thở dốc.
Long nhắm mắt lại, ép mình thực hiện Kỹ thuật thở hộp 4-4-4 (Box Breathing).
Hít vào bốn giây. Giữ khí bốn giây. Thở ra bốn giây. Nín thở bốn giây.
Nhịp tim đang đập thình thịch ở mức 130 lần/phút của anh dần hạ xuống. Cơn đau nhói ở bả vai trái bị ý chí sắt đá đóng đinh vào một góc tối của hệ thần kinh. Khi anh mở mắt ra, nhãn quang thích ứng nhìn đêm giãn rộng cực đại, lạnh lùng và sắc bén khóa chặt vào ngọn lửa đang tràn tới từ góc hành lang hẹp cách đó mười lăm mét.
"Tuấn, đóng chặt cửa thép phòng phụ tải lại. Chốt khóa trong bằng kìm," Long ra lệnh, giọng nói trầm thấp, đều đặn như một mỏ neo thép kéo gã thợ điện ra khỏi cơn hoảng loạn. "Bằng mọi giá phải giữ cho máy phát điện hoạt động thêm mười phút. Tôi sẽ dọn sạch hành lang này."
"Nhưng anh Long, tay trái của anh..." Tuấn nhìn bả vai lệch hẳn đi của Long đầy lo ngại.
"Đóng cửa!"
Long không để Tuấn nói hết câu. Anh dùng tay phải giật mạnh cánh cửa thép dày mười phân đóng sầm lại trước mặt gã thợ điện, nghe tiếng chốt cơ học sập xuống giòn giã.
Bên ngoài hành lang ngập nước buốt lạnh đến đầu gối, Lê Minh đang quỳ thụp trên bậc thềm sắt dốc đứng, hai tay run rẩy cố gắng kéo báng khẩu súng bắn đinh hơi tự chế. Gương mặt cậu tân binh trẻ tuổi tái mét dưới ánh lửa đuốc chập chờn.
"Anh Long! Súng bắn đinh bị kẹt rồi! Nước bẩn ngấm vào van xả áp lực làm đinh thép bị kẹt cứng trong nòng!" Minh hét lên trong tuyệt vọng, ngón tay cố sức bóp cò nhưng chỉ nghe thấy tiếng rít xì xì vô hại của khí nén rò rỉ.
"Vứt nó đi!" Long quát lớn. Anh bước qua người Minh, đứng chắn ngay trước lối rẽ hẹp của hành lang dẫn vào sảnh bếp ăn phụ Khoang E.
Tay phải của Long đưa ra sau hông, rút khẩu súng ngắn Remington 870 ca trực đang giắt ở thắt lưng bọc thép. Khẩu shotgun bơm đạn cỡ 12 nặng gần bốn ký bình thường yêu cầu hai tay tỳ vai ngắm bắn, nhưng hiện tại, bả vai trái phế tích của anh không thể chịu đựng nổi bất kỳ lực dội ngược nào. Nếu anh tỳ báng súng vào vai trái, lực giật khổng lồ của đạn 12-gauge sẽ xé toạc các sợi dây chằng vừa rách sâu, làm trật khớp vai vĩnh viễn.
Long đưa khẩu Remington 870 kẹp chặt vào hông phải. Cánh tay phải của anh duỗi thẳng khóa cứng khớp khuỷu, bàn tay siết chặt báng cầm súng. Để nạp đạn một tay, Long móc phần bơm đạn dưới nòng súng vào đai hông bọc thép tấm, dùng sức mạnh cơ cánh tay phải ấn mạnh súng xuống dưới.
Cạch... Rắc!
Tiếng lên đạn đanh thép vang lên giòn giã, đẩy viên đạn cao su 12-gauge đầu tiên vào buồng nòng. Long nghiêng người một góc 45 độ so với hành lang hẹp, giảm diện tích tiếp đạn của cơ thể và chuẩn bị mượn vách thép rỉ sét phía sau làm điểm tựa chịu lực giật.
Đám đông tù nhân ma túy điên cuồng tràn vào hành lang hẹp. Tên tiên phong, một gã tù nhân gầy giộc, mắt trợn trừng không có đồng tử vì phê thuốc, vung một thanh đuốc lửa lớn lao thẳng về phía máy phát điện. Đằng sau gã, hàng chục kẻ khác gào rú, giơ cao những ống kim tiêm hoen ố chứa đầy máu độc.
"Đứng lại!" Long gầm lên.
Không một tiếng đáp trả. Cơn điên loạn của ảo giác đã tước đi chút lý trí cuối cùng của chúng. Gã cầm đuốc chỉ còn cách Long năm mét, luồng hơi nóng của ngọn lửa tẩm dầu diesel đã phả sát vào mặt anh.
Long không chần chừ thêm một giây. Anh bóp cò.
ĐOÀNG!
Tiếng nổ đanh tai của khẩu Remington 870 rung chuyển cả hành lang hẹp, lấn át cả tiếng bão biển rít gào bên ngoài vách tàu. Luồng lửa đầu nòng xé toạc bóng tối, phóng ra một quầng đạn cao su diện rộng quét thẳng xuống tầm thấp sát mặt nước ngập.
Lực giật khổng lồ dội ngược lại cánh tay phải của Long dữ dội. Nhờ cơ thể đã chủ động nghiêng góc và tỳ chặt vào vách thép rỉ sét phía sau, Long không bị mất thăng bằng vật lý. Tuy nhiên, chấn động gián tiếp vẫn truyền qua lồng ngực làm bả vai trái trật khớp của anh nhói lên một cơn đau buốt thấu tim. Long cắn chặt răng đến mức bật máu tươi ở môi để giữ vững súng.
Hiệu quả thực chiến của viên đạn cao su cự ly gần lập tức thể hiện sức dừng (stopping power) cực hạn của nó. Quầng đạn cao su đập mạnh vào xương bánh chè và ống chân của ba tên tiên phong. Tiếng xương gãy giòn giã vang lên kèm theo những tiếng gào thét thảm thiết. Ba gã tù nhân ma túy bị thổi bay lùi lại phía sau ba mét, ngã rạp xuống dòng nước lạnh buốt, làm đổ nhào cả những tên đang lao tới phía sau. Thanh đuốc trên tay gã tiên phong rơi xuống nước, phát ra tiếng xèo xèo rồi tắt lịm, dìm góc hành lang vào bóng tối chập chờn.
"Đừng sợ! Súng của nó là đạn giả! Đốt chết thằng phế nhân đó đi!"
Từ phía sau đám đông, Phạm Thế Chột gào lên điên cuồng. Gã một mắt, tóc tai rũ rượi bạc màu bám đầy tro than, vung chiếc bật lửa xăng cũ rực lửa trên tay trái để kích động đàn em. Sự cuồng tín điên dại của gã như một liều thuốc kích thích cực mạnh, ép những kẻ phê thuốc đang nằm dưới nước gượng dậy, tiếp tục bò lên phía trước bằng hai tay.
Long lạnh lùng dùng đai hông bọc thép khóa chặt bơm đạn, ấn mạnh súng xuống dưới để lên đạn lần thứ hai.
Cạch... Rắc!
Vỏ đạn cũ văng ra vấp vào vách thép rơi tõm xuống nước. Viên đạn cao su thứ hai đã vào bệ khóa nòng.
"Lê Minh! Bình cứu hỏa CO2 sát tường! Kích hoạt ngay!" Long quát lớn mà không ngoái đầu lại.
Lê Minh dù đùi phải đang rỉ máu liên tục do vết thương cũ, vẫn dũng cảm lết người tới trạm phòng cháy chữa cháy dã chiến sát vách hành lang. Cậu giật mạnh chốt an toàn của bình khí nén CO2 nặng mười lăm ký, hướng thẳng vòi phun về phía sảnh bếp ăn phụ Khoang E đang cháy rực lửa đuốc.
"Xả khí!" Long ra lệnh ngay khi nhìn thấy ba tên tù nhân khác cầm dao rựa tự chế của Lương Thiết Đao lao qua màn khói.
ĐOÀNG!
Phát bắn thứ hai của khẩu Remington 870 nổ súng. Quầng đạn cao su găm thẳng vào lồng ngực của hai tên cầm rựa ở cự ly bốn mét. Sức va chạm mạnh đến mức bẻ gãy xương sườn của chúng, hất văng hai cơ thể vạm vỡ đập mạnh vào vách ngăn thép trước khi chìm xuống nước ngập.
Cùng lúc đó, Lê Minh bóp mạnh van xả bình cứu hỏa CO2. Luồng khí CO2 lạnh buốt dưới áp suất cao phun ra mù mịt, tạo thành một màn sương mù nhân tạo trắng xóa bao phủ toàn bộ lối rẽ hành lang. Khí CO2 lạnh đột ngột làm giảm nhiệt độ môi trường, dập tắt hoàn toàn hai bó đuốc lửa còn lại của đám đông cuồng tín, đồng thời làm giảm tầm nhìn và nồng độ oxy của địch xuống mức tối thiểu. Đám đông tù nhân ma túy bắt đầu ho sặc sụa, ảo giác điên cuồng bị cơn ngạt thở đột ngột bóp nghẹt.
Nhưng Phạm Thế Chột không dừng lại. Gã một mắt điên cuồng lách qua màn sương mù CO2 nhờ Bản năng Giang hồ Thực chiến (Street Brawler) lọc lõi. Gã không di chuyển ở tầm trung, mà nằm bò sát sàn thép ngập nước bẩn để tránh quầng đạn shotgun quét tầm thấp của Long.
Ngay khi Long vừa ấn súng xuống đai hông để lên viên đạn thứ ba, Phạm Thế Chột từ trong màn sương mù dưới mặt nước bất ngờ phóng vọt lên như một con rắn độc. Chiếc bật lửa xăng rực lửa trên tay trái gã ném thẳng vào ngực Long để làm lóa mắt, trong khi tay phải gã vung thanh dao găm tự chế mài sắc từ lá thép lò xo tôi cứng nhắm thẳng vào mắt phải của Long.
"Chết đi, thằng phế nhân!"
Đường dao điên cuồng, hiểm ác sát sườn trong gang tấc xé rách màn khói lạnh.
Long không thể lùi lại vì phía sau anh là Lê Minh và cánh cửa phòng máy phát điện. Cánh tay trái liệt hoàn toàn không thể giơ lên đỡ đòn. Trong khoảnh khắc sinh tử chỉ tính bằng phần mười giây, Long áp dụng phản xạ Né đạn Cự ly ngắn (Shotgun Slip).
Anh không né về phía sau, mà chủ động đổ người dốc nghiêng theo độ dốc mười độ của sàn thép trơn trượt đầy dầu. Thân người anh gập xuống sát mặt nước ngập lạnh buốt, lưỡi dao găm của Chột sượt qua đỉnh đầu anh, chém đứt vài sợi tóc chớm bạc trước khi đâm hụt vào khoảng không.
Mượn quán tính đổ người và thăng bằng của chân phải trụ chắc, Long xoay mạnh hông, phóng gót giày bảo hộ bọc thép của chân phải thẳng vào chính diện xương bánh chè gối trái của Phạm Thế Chột đang lao tới mất đà. Đó là Cú sút cản phá khớp gối đặc chủng đặc công.
BỐP... RẮC!
Một tiếng gãy vỡ giòn giã, rợn người của xương khớp bị bẻ ngược hướng vang lên đanh gọn trong hành lang hẹp. Khớp gối trái của Chột bị gót giày của Long đạp gãy nát hoàn toàn. Gã thủ lĩnh cuồng tín thét lên một tiếng đau đớn tột cùng, toàn bộ sức nặng cơ thể đổ sụp xuống sàn thép dầm nước bẩn.
Không để đối thủ có cơ hội phản kháng bằng chiếc bật lửa xăng đang rơi tự do, Long mượn lực xoay hông gượng dậy. Cánh tay phải của anh vung mạnh báng súng bằng thép bọc cao su cứng của khẩu Remington 870 nện thẳng vào vùng thái dương bên trái của Chột.
BINH!
Cú va chạm kim loại cực mạnh dập tắt hoàn toàn tiếng thét của Chột. Gã thủ lĩnh một mắt bị chấn thương sọ não nhẹ, trợn ngược mắt rồi đổ ụp mặt xuống dòng nước biển lạnh buốt, ngất lịm hoàn toàn. Chiếc bật lửa xăng rơi xuống nước, phát ra tiếng xì nhẹ rồi tắt ngấm.
Nhìn thấy thủ lĩnh Phạm Thế Chột bị triệt hạ dứt điểm chỉ trong vòng chưa đầy hai giây, đám đông tù nhân ma túy phía sau hoàn toàn rúng động. Cơn ảo giác điên cuồng bị dội một gáo nước lạnh buốt của thực tế tàn khốc. Chúng nhìn gã thủ lĩnh đang nằm bất động dưới nước, rồi nhìn Trịnh Kim Long—người đàn ông bọc giáp sờn cũ đang đứng sừng sững giữa màn sương mù CO2, tay phải lăm lăm khẩu shotgun khổng lồ, bả vai trái rỉ máu đỏ tươi nhưng ánh mắt sắc lẹm không một chút dao động.
Sự sợ hãi bản năng của những kẻ yếu thế trước sức mạnh thực chiến tối cao đè bẹp sự cuồng tín. Chúng bắt đầu lùi lại, giẫm đạp lên nhau để tháo chạy ngược về phía sảnh bếp ăn phụ Khoang E, bỏ lại những thanh đuốc tắt ngấm và những ống kim tiêm trôi dạt trên mặt nước rỉ sét.
Long không đuổi theo. Anh tỳ báng súng Remington xuống sàn thép, lồng ngực phập phồng thở dốc dồn dập. Khẩu Remington 870 đã tiêu hao sạch bốn viên đạn cao su duy nhất; phòng máy phát điện phía sau bị cháy sém nhẹ vách ngăn do một vài tàn lửa đuốc chạm vào, khói đen vẫn đang cuộn ra từ các khe hở cửa thép.
"Anh Long... anh có sao không?" Lê Minh lết người tới cạnh anh, tay vẫn giữ chặt chiếc bình cứu hỏa CO2 rỗng.
Long không trả lời. Anh dùng răng cắn chặt dải gạc quấn vai trái đang bục chỉ rỉ máu xối xả, tay phải siết mạnh nút thắt nẹp bả vai để cầm máu tạm thời. Cơn đau nhói buốt truyền thẳng lên đại não khiến toàn thân anh run lên từng đợt nhẹ, nhưng ánh mắt anh vẫn khóa chặt vào lối thoát hiểm đứng đứng dẫn lên Khoang D phía trước.
Cạch.
Cánh cửa phòng phụ tải mở ra. Nguyễn Tuấn bước ra ngoài, gương mặt đầy vết nhọ nồi thở phào nhẹ nhõm khi thấy máy phát điện vẫn nổ giòn giã. "Điện dự phòng thủy lực đã khôi phục hoàn toàn! Chúng ta có thể kích hoạt cửa sập dẫn thoát lên Khoang D ngay lập tức!"
Nhưng ngay khoảnh khắc Tuấn vừa dứt lời, một tiếng động cơ cơ khí gầm rú kinh hoàng từ phía dưới đáy tàu dội ngược lên. Đó không phải là tiếng máy phát điện, cũng không phải tiếng sóng bão va đập thông thường.
Rắc... Rắc... RĂC!
Một tiếng rít vỡ gãy cực lớn, trầm đục và kéo dài vang lên từ kết cấu chịu lực chính dưới đáy hầm neo Khoang E. Con tàu ngục khổng lồ Ocean Fortress đột ngột rung chuyển dữ dội, nghiêng mạnh thêm năm độ về mạn trái làm dòng nước biển ngập chân cuộn sóng dữ dội. Toàn bộ vách ngăn thép chịu lực chính ngăn cách giữa bể dằn Ballast Tank số 3 và khoang đáy đã đạt giới hạn chịu đựng vật lý dưới áp lực nước khổng lồ của Vực Sâu Đen, chuẩn bị sụp đổ hoàn toàn để dìm chết mọi sinh vật di động dưới khoang đáy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!