Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Đấu Nối Sinh Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của Khoang D ập xuống như một tấm bạt liệm bằng chì, đặc quánh và lạnh lẽo. Ánh sáng đỏ từ hệ thống đèn báo động khẩn cấp cuối cùng vừa vụt tắt sau tiếng nổ đanh gọn của tủ điện phân phối. Không gian xung quanh chỉ còn được định hình bằng tiếng gió rít điên cuồng của siêu bão cấp 12 ngoài vỏ tàu và tiếng nước biển đang róc rách tuôn qua các kẽ thép rỉ sét.


Dưới chân Trịnh Kim Long, mực nước đã dâng cao quá đầu gối. Dòng nước biển lạnh buốt buốt xương từ Vực Sâu Đen tràn lên mang theo một mối đe dọa kinh hoàng hơn cả bóng tối: những tia hồ quang điện màu xanh lè, chập chờn phóng ra từ sợi cáp động lực chính bị đứt, đang treo lơ lửng ngay giữa hành lang kỹ thuật. Sợi cáp đồng trần to bằng ngón tay cái liên tục quật vào vách thép rỉ sét, mỗi lần va chạm lại tạo ra một quầng sáng chói mắt kèm theo tiếng xèo xèo ghê rợn của dòng điện 380V đang rò rỉ trực tiếp xuống nước.


"Anh Long... chúng ta không qua được đâu..." Nguyễn Tuấn (Số 118) run rẩy nói, giọng gã thợ điện tù nhân lạc đi giữa tiếng sấm sét dội qua vỏ tàu. Gã đứng nép sát vào góc cua hành lang, hai bàn tay chằng chịt vết bỏng điện cũ bấu chặt lấy một thanh dầm thép cách điện bằng cao su lưu hóa. "Nước ngập thế này, dòng điện trường bao phủ toàn bộ khu vực trong bán kính mười mét. Chỉ cần bước một chân vào vùng nước đó, tim chúng ta sẽ ngừng đập trong vòng ba giây."


Long không đáp. Anh đứng tựa lưng vào vách thép rỉ sét, lồng ngực phập phồng đều đặn theo nhịp thở dứt khoát. Cánh tay trái của anh hoàn toàn bất động, được siết chặt sát vào hông bằng những vòng băng gạc y tế sũng nước biển và máu. Khớp bả vai trái bị trật rời hoàn toàn sau trận tử chiến với Lương Thiết Đao đang nhói lên từng cơn đau buốt thấu tận xương tủy theo mỗi nhịp đập của con tàu. Long đưa răng cắn chặt một đầu dải gạc, tay phải siết mạnh nút thắt dã chiến ở ngực để cố định phần bả vai đang run rẩy.


Anh nhắm mắt lại, ép mình thực hiện Kỹ thuật thở hộp 4-4-4 (Box Breathing).


Hít vào bốn giây. Giữ khí bốn giây. Thở ra bốn giây. Nín thở bốn giây.


Nhịp tim đang đập điên cuồng ở mức 140 lần/phút của Long dần hạ xuống dưới 90. Cơn đau nhức nhối ở bả vai trái dường như bị một bức tường ý chí sắt đá đẩy lùi vào một góc khuất của đại não. Ánh mắt anh mở ra, lạnh lùng và sắc bén như dao cạo, khóa chặt vào sợi cáp điện đang phóng hồ quang cách đó bảy mét.


"Tuấn, nghe tôi nói," Long trầm giọng, giọng nói của anh không hề có một chút dao động nào, tạo ra một mỏ neo lý trí kéo gã thợ điện đang hoảng loạn trở lại thực tại. "Cửa sập thủy lực dẫn lên Khoang C yêu cầu nguồn điện dự phòng từ Phòng phụ tải Khoang D mới có thể kích hoạt. Nếu không khôi phục được dòng điện trong vòng mười phút nữa, nước biển sẽ dâng ngập kín trần hành lang này. Chúng ta sẽ chết ngạt trước khi kịp đối mặt với người của Dũng."


Tuấn nuốt nước bọt khan, nhìn chằm chằm vào chiếc kìm cắt điện cách điện 1000V giấu trong túi quần gối của mình. "Nhưng làm sao tiếp cận được tủ điện phụ tải? Sợi cáp đứt kia nằm ngay trước cửa phòng máy!"


Long quan sát kỹ lưỡng nhịp điệu phóng điện của sợi cáp. Cứ sau khoảng bốn đến năm giây rít lên và phóng tia lửa, sợi cáp lại nẩy lên khỏi mặt nước do quán tính cơ học trong khoảng một giây ngắn ngủi trước khi rơi xuống tiếp diễn. Đó là một chu kỳ vật lý cơ khí thuần túy.


Long thò tay phải vào túi cảnh phục sũng nước, rút ra khẩu súng ngắn Makarov cũ tước được từ Sát. Anh bóp cò súng bằng một tay phải, nhưng không phải để bắn vào ai, mà là để dùng báng súng bằng thép đập mạnh vào một thanh gỗ khô dài khoảng hai mét đang trôi dạt cạnh chân.


"Tôi sẽ dùng sào gỗ này gạt sợi cáp điện ra khỏi lối đi," Long ra lệnh, đưa thanh gỗ cho Tuấn quan sát. "Cậu phải chuẩn bị sẵn sàng. Ngay khi dòng điện bị ngắt quãng, cậu phải lao vào đấu nối cáp dự phòng của tủ phụ tải."


"Không được đâu anh Long!" Tuấn lắc đầu lia lịa, mặt xám ngoét. "Thanh gỗ dính nước biển sẽ dẫn điện trực tiếp vào người anh!"


Long không tranh cãi. Anh biết Tuấn nói đúng về mặt lý thuyết vật lý nước muối. Anh quan sát thấy phần gốc của sào gỗ có quấn một lớp băng keo cao su bảo trì dày của thợ máy bỏ lại. Đó là điểm cách điện duy nhất của anh.


Long tiến lên một bước, dầm nửa thân dưới dưới dòng nước lạnh buốt. Anh dùng tay phải cầm chặt phần bọc cao su của sào gỗ, vươn người ra phía trước. Bả vai trái bị liệt hoàn toàn khiến anh mất thăng bằng vật lý, toàn bộ trọng lượng cơ thể phải dồn vào chân phải đang bám chặt vào một gờ thép rỉ sét dưới đáy sàn dốc.


Anh đưa đầu sào gỗ tiếp cận sợi cáp điện 380V. Ngay khoảnh khắc đầu gỗ chạm vào lớp bọc cao su bị rách của sợi cáp, một tiếng nổ "đoàng" chói tai vang lên. Hồ quang điện phóng ra một quầng sáng màu cam rực rỡ, luồng điện trường mạnh đến mức truyền qua sào gỗ làm toàn bộ các ngón tay phải của Long tê rần, các sợi cơ bắp co rút mạnh ngoài kiểm soát. Long nghiến chặt răng đến mức chảy máu lợi, cố giữ chặt sào gỗ không để tuột tay.


"Cắt trực tiếp bằng kìm!" Tuấn hét lên, gã định lao lên dùng chiếc kìm cách điện của mình để cắt sợi cáp.


"Dừng lại!" Long gầm lên, tay phải dùng lực gạt mạnh sào gỗ đẩy sợi cáp văng sát vách thép đối diện. "Dòng hồ quang điện quá lớn sẽ phóng qua kìm làm hỏng tay cậu ngay lập tức! Chúng ta cần một phương pháp ngắn mạch chủ động!"


Long nhận ra việc gạt sợi cáp bằng sào gỗ chỉ là giải pháp tạm thời vì lực đàn hồi của sợi cáp đồng quá lớn. Anh quay sang Lê Minh đang ngồi cố thủ trên bậc thềm sắt phía sau, cõng theo Trương Thế Vinh đang hôn mê sảng nhẹ.


"Minh! Ném cho tôi chùm xích sắt neo phụ ở góc hành lang!" Long hét lớn.


Lê Minh dù chân phải đang bị thương rách sâu sát xương đùi, vẫn cắn răng bò rạp người xuống dòng nước biển, dùng tay phải kéo giật chùm xích sắt neo nặng khoảng mười ký ném mạnh về phía Long. Long chụp lấy chùm xích bằng tay phải, bả vai trái đau nhói như bị hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua do chuyển động giật đột ngột.


Long nhìn Tuấn, ánh mắt anh lạnh lùng nhưng đầy sự quyết đoán chiến thuật: "Chuẩn bị chạy vào phòng phụ tải ngay khi tôi ra hiệu."


Long dùng hết sức tàn của cánh tay phải, vung mạnh chùm xích sắt neo ném thẳng vào sợi cáp điện đang phóng hồ quang sát vách thép đối diện.


Sợi xích sắt nặng tiếp xúc đồng thời với sợi cáp trần và dầm thép chịu lực chính của thân tàu dẫn thẳng xuống sàn dầm dầm nước.


Một tiếng nổ kinh hoàng vang dội khắp hành lang chết Khoang D. Một quầng lửa xanh lè bùng phát dữ dội kèm theo tiếng nổ đanh tai của hiện tượng ngắn mạch cực mạnh. Toàn bộ hệ thống điện khẩn cấp của khu vực Khoang D bị chập mạch hoàn toàn. Tiếng rít xèo xèo của dòng điện lập tức tắt lịm. Hệ thống át-tô-mát phân đoạn đặt ở cabin thượng tầng trung đã tự động nhảy chốt ngắt điện tổng để bảo vệ an toàn hệ thống.


"Đi!" Long hét lớn.


Nguyễn Tuấn như một mũi tên lao ra khỏi góc khuất, dầm mình qua dòng nước ngập đến đùi chạy thẳng vào Phòng phụ tải Khoang D. Long bám sát phía sau, tay phải cầm chiếc đèn pin Maglite quét một luồng sáng hội tụ mạnh vào bảng điều khiển điện tử của máy phát điện diesel dự phòng.


Bên trong phòng phụ tải, mùi dầu diesel nồng nặc hòa lẫn mùi khói khét của nhựa cháy. Nước biển đã bắt đầu rò rỉ nhẹ qua các kẽ hàn của vách ngăn, tạo thành những vũng nước loang lổ trên sàn thép đặt máy nén khí.


"Cáp dự phòng nằm ở dưới gầm máy phát điện!" Tuấn hét lên, gã quỳ sụp xuống nước, dùng kìm cắt phăng lớp vỏ bảo vệ của hộp cáp dự phòng. "Tôi cần ba phút để đấu nối lại đường dây kích từ cho hệ thống thủy lực cửa sập!"


Long đứng bọc hậu ngay cửa phòng phụ tải, chiếc đèn pin Maglite trên tay phải liên tục quét dọc hành lang tối tăm bên ngoài để cảnh giới. Bả vai trái của anh liên tục co giật, những giọt mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán hòa cùng nước bão buốt giá. Anh biết dòng điện chỉ bị ngắt tạm thời; nếu hệ thống tự động recloser kích hoạt lại nguồn điện trước khi Tuấn đấu nối xong, cả hai sẽ bị thiêu sống trong phòng máy chật hẹp này.


"Nhanh lên, Tuấn!" Long trầm giọng, tai anh khẽ giật nhẹ khi Định vị Âm thanh Bóng tối phát hiện những tiếng động lạ phát ra từ hướng nhà bếp phụ ở đầu hành lang.


Đó không phải là tiếng nước chảy hay tiếng vặn xoắn của vỏ tàu. Đó là tiếng bước chân dẫm nước dồn dập, tiếng gậy gỗ đập rầm rập vào vách thép rỉ sét, và tiếng gào thét cuồng loạn của những kẻ đang phê thuốc ma túy nặng.


"Xong rồi!" Tuấn hét lớn, gã dùng kìm siết chặt mối nối đồng cuối cùng vào cầu dao dự phòng, rồi dùng hết sức gạt mạnh cần gạt cầu dao bằng thép lên phía trên.


U... U... U...


Tiếng động cơ diesel dự phòng đặt trong hộp bọc thép rít lên ken két, phun ra một luồng khói đen kịt rồi bắt đầu nổ giòn giã. Hệ thống điện dự phòng của cửa sập thủy lực dẫn lên Khoang D lập tức được kích hoạt. Đèn tín hiệu màu xanh lá cây trên bảng điều khiển sáng rực rỡ, rọi thẳng vào gương mặt đầy vết nhọ nồi và mồ hôi của Long.


Nhưng ngay khoảnh khắc nguồn điện vừa được khôi phục, tiếng còi báo động áp suất lò hơi từ Khoang C dội xuống chói tai. Đồng thời, từ phía đầu hành lang dẫn vào nhà bếp phụ, những ánh đuốc lửa tự chế bằng chăn màn thấm dầu bùng cháy rực rỡ, chiếu sáng những gương mặt điên dại, hốc hác của nhóm tù nhân ma túy do Phạm Thế Chột cầm đầu đang lao thẳng về phía phòng phụ tải.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!