Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Tín Hiệu Băng Hoại

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dòng nước biển lạnh buốt từ Vực Sâu Đen dâng cao đến ngang thắt lưng, mang theo vị mặn chát của đại dương và mùi rỉ sét nồng nặc của những vách thép cổ xưa. Trịnh Kim Long đứng sừng sững bên cạnh thi thể lạnh ngắt của sát thủ 'Bóng Ma'. Toàn thân anh ướt sũng, những vệt máu đỏ tươi từ bả vai trái bị rách cơ sâu liên tục rỉ ra, nhanh chóng bị dòng nước lũ cuốn trôi. Khớp bả vai trái bị trật rời hoàn toàn sau trận tử chiến với Lương Thiết Đao đang nhói lên từng cơn đau buốt thấu xương tủy, cánh tay trái buông thõng vô lực như một khúc gỗ chết. Long cắn chặt răng đến mức bật máu ở môi, áp dụng Kỹ thuật thở hộp 4-4-4 để hạ nhịp tim đang đập dồn dập xuống dưới mức nguy hiểm. Anh không được phép ngất đi lúc này. Đằng sau anh, trên bậc thềm sắt dốc dốc của giếng đứng Lối thông đứng E-D, Lê Minh đang rên rỉ đau đớn, hai tay siết chặt vết rách sâu sát xương ở đùi phải đã được Hoài An băng bó tạm thời bằng gạc dã chiến. Trương Thế Vinh quỳ thụp bên cạnh, đôi mắt thư sinh đờ đẫn vì sợ hãi, hai tay ôm khư khư chiếc hộp xách tay bọc titan chứa ổ cứng dữ liệu thô sát lồng ngực.


Long dùng bàn tay phải duy nhất còn cử động được, thô bạo lục soát chiếc áo giáp tác chiến bọc thép của Bóng Ma. Ngón tay anh chạm vào một vật kim loại cứng, nhám nhẹ nằm trong túi ngực của gã sát thủ. Anh lôi nó ra. Đó là một chiếc máy bộ đàm vệ tinh mã hóa quân dụng Harris Falcon III—thiết bị liên lạc bọc thép chống nước chuyên dụng của nghiệp đoàn Viper. Chiếc máy vẫn còn hoạt động, màn hình LCD nhỏ của nó nhấp nháy một chấm đèn led đỏ rực rỡ giữa bóng tối hoàn toàn của khoang đáy.


Rè... Rè...


Tiếng nhiễu sóng vô tuyến rít lên ken két dọc theo vách thép chật hẹp của giếng đứng. Long đưa chiếc bộ đàm lên sát tai phải, ngón tay cái ghì chặt nút thu phát. Từ đầu dây bên kia, vượt qua hàng ngàn hải lý bão bùng, một giọng nói trầm ấm, đều đặn nhưng hoàn toàn vô cảm vang lên. Giọng nói ấy quá quen thuộc đối với Long. Nó đã ám ảnh anh suốt ba năm qua trong những cơn ác mộng PTSD tàn khốc nhất. Đó là Phó Cục trưởng Cảnh sát Tư pháp Bùi Tiến Dũng.


"Bóng Ma, báo cáo tình hình. Đã giải quyết xong phế nhân Trịnh và lấy lại chiếc ổ cứng của Vinh chưa?" Giọng Dũng nhạt nhẽo, như thể gã đang hỏi về một báo cáo hành chính thông thường chứ không phải là mạng sống của những con người đang bị dìm dưới đáy đại dương.


Long im lặng trong ba giây. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ozone và khói súng còn sót lại trong lồng ngực. Khi anh lên tiếng, giọng nói trầm thấp, lạnh lùng như băng đá của anh dội vào vách thép:


"Hắn chết rồi, thưa Phó Cục trưởng."


Đầu dây bên kia im bặt. Tiếng gió rít bão bùng từ phía đất liền mơ hồ vọng qua loa bộ đàm. Sự im lặng kéo dài đến mức Long có thể nghe thấy tiếng nước biển đang nhỏ giọt róc rách từ trần giếng thông gió đứng. Khi Bùi Tiến Dũng nói lại, giọng gã không hề có một chút dao động hay ngạc nhiên. Sự tàn độc xảo quyệt của gã đã đạt đến mức thượng thừa.


"Long đó sao?" Dũng khẽ cười, một tiếng cười nhạt nhẽo đầy khinh miệt. "Cậu vẫn dai nhép như một con đỉa đói dưới mương rạch. Tôi đã đánh giá thấp bả vai phế tích của cậu rồi. Nhưng cậu nghĩ mình có thể bảo vệ được thằng kế toán đó bao lâu nữa?"


"Tôi sẽ đưa hắn ra tòa án quốc tế, cùng với chiếc ổ cứng này," Long siết chặt chiếc bộ đàm bằng tay phải, bả vai trái co thắt mạnh khiến anh phải nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau nhói buốt. "Mọi tội danh của ông, từ chiến dịch 'Bão Sa Mạc' năm xưa cho đến đường dây tham nhũng của Viper, sẽ được phơi bày ra ánh sáng."


"Ánh sáng sao?" Dũng cười lớn, giọng gã rền rĩ qua sóng vô tuyến. "Cậu thật ngây thơ, Long ạ. Cậu nghĩ tại sao Ocean Fortress lại di chuyển vào vùng biển Vực Sâu Đen trong đêm siêu bão cấp 12 này? Tôi đã ký lệnh phong tỏa hoàn toàn thông tin cứu hộ bờ biển. Trên hệ thống an ninh quốc gia, con tàu của các cậu đã bị gán nhãn là 'mất tích do thiên tai'. Sẽ không có bất kỳ một chiếc xuồng cứu sinh nào từ đất liền ra cứu các cậu. Con tàu ngục không số hiệu này thực chất chỉ là một cái mồ chôn di động bọc thép. Chỉ cần nó chìm xuống độ sâu bốn ngàn mét của Vực Sâu Đen, mọi bằng chứng, mọi nhân chứng, và cả cậu... sẽ biến mất vĩnh viễn không một dấu vết. Cậu lấy cái gì để đấu với tôi?"


Nghe đến đó, Trương Thế Vinh hoàn toàn sụp đổ. Gã cựu kế toán trưởng của Viper quỳ thụp xuống dòng nước biển dâng cao đến hông, gương mặt thư sinh tái mét, nước mắt hòa lẫn nước bão chảy giàn giụa. Gã gào lên trong sự hoảng loạn tột độ:


"Chúng ta chết chắc rồi! Hắn sẽ không để ai sống sót! Long ơi, anh không hiểu đâu... chiếc ổ cứng này... chiếc ổ cứng này không chỉ có chứng cứ tham nhũng!"


Long quay ngoắt lại, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo khóa chặt vào Vinh. Anh bước tới, dầm mình dưới dòng nước lũ lạnh buốt, dùng bàn tay phải bóp chặt lấy bả vai của Vinh, ghì mạnh gã sát vào vách thép rỉ sét. Giọng Long trầm thấp đầy áp lực chiến thuật:


"Nói! Trong này có cái gì nữa?"


Vinh run rẩy dữ dội, chiếc kính cận dày cộp của gã bị nước bão làm nhòe nhoẹt. Gã ôm chặt chiếc hộp titan bọc ổ cứng sát ngực như thể đó là chiếc phao cứu mạng cuối cùng, móng tay bấu chặt vào lớp kim loại nhám:


"Đây là... đây là chiếc ví lạnh bảo mật phần cứng duy nhất lưu trữ ví điện tử chứa hai tỷ đô-la Mỹ! Đó là toàn bộ quỹ đen, tiền bẩn của nghiệp đoàn Viper tại khu vực Đông Nam Á! Bùi Tiến Dũng chính là một cổ đông sáng lập ngầm của quỹ này. Hắn sử dụng quyền lực cảnh sát tư pháp để bảo kê cho các chuyến tàu trung chuyển tiền bẩn của Viper qua hải phận quốc tế. Nếu chiếc ổ cứng này bị tiêu hủy, hai tỷ đô-la sẽ biến mất vĩnh viễn trong chuỗi khối bảo mật. Hắn thà hy sinh cả con tàu ngục khổng lồ này, thà giết sạch hàng trăm mạng người trên tàu để bịt đầu mối, còn hơn là để chiếc ví lạnh này rơi vào tay cảnh sát quốc tế! Chúng ta... chúng ta chỉ là vật tế thần của hắn thôi!"


Lời thú nhận của Vinh dội vào tai Long như một gáo nước lạnh, làm sáng tỏ toàn bộ bức tranh chân tướng tàn khốc. Cái chết của vợ con anh ba năm trước không phải là tai nạn giao thông ngẫu nhiên, mà là đòn cảnh cáo tàn độc của Dũng khi Long bắt đầu chạm vào đường dây tài chính đen này. Sự phẫn nộ tột cùng bùng phát trong lồng ngực Long, biến thành một luồng adrenaline nóng rực chạy dọc sống lưng, tạm thời đè bẹp cơn đau nhức nhối ở bả vai trái.


Cùng lúc đó, tại đất liền—bên trong văn phòng làm việc tối tăm của tòa soạn báo độc lập Hải Phòng, tiếng mưa bão gầm rú đập liên hồi vào những ô kính cửa sổ cường lực. Nguyễn Thanh Lam, nữ phóng viên điều tra hai mươi tám tuổi, đang ngồi khom lưng trước màn hình máy tính xách tay cấu hình cao. Mái tóc ngắn cá tính của cô bết dính mồ hôi, đôi mắt sắc sảo đầy mệt mỏi nhưng rực cháy nghị lực khóa chặt vào dải tần vô tuyến khẩn cấp mã hóa yếu ớt vừa bắt được.


"Việt! Có tín hiệu chưa?" Lam quay sang hỏi Bùi Quốc Việt, chuyên gia IT quân đội đang gõ bàn phím liên tục bên cạnh.


"Có rồi! Tín hiệu dải tần ngắn phát ra từ bộ đàm vệ tinh bọc thép của Bóng Ma," Việt lau mồ hôi trên trán, ngón tay gõ nhanh như chớp giật. "Tọa độ định vị hiển thị... Trời đất, con tàu Ocean Fortress đang di chuyển thẳng vào vùng biển Vực Sâu Đen! Nơi đó có độ sâu hơn bốn ngàn mét và đang nằm ngay tâm siêu bão cấp 12! Có tín hiệu bạo loạn và ngập lụt khẩn cấp từ khoang đáy gửi về đất liền qua mã hóa thô của Long!"


Lam lập tức bật máy ghi âm kỹ thuật số bọc thép, nhanh chóng biên tập lại toàn bộ tệp tin dữ liệu và video bằng chứng bạo loạn mà cô đã thu thập được từ trước bão. Cô biết mình đang nắm giữ sinh mạng của hàng trăm con người trên con tàu ngục cô lập đó. Cô bấm nút tải tệp tin lên hệ thống trang chủ tòa soạn để phát sóng trực tiếp ra công chúng quốc tế, nhằm tạo áp lực dư luận tối đa buộc chính phủ phải điều tàu cứu hộ khẩn cấp.


"Đang tải lên... ba mươi phần trăm... năm mươi phần trăm..." Việt nhìn thanh tiến trình nhấp nháy trên màn hình, giọng run rẩy vì hồi hộp.


Đột ngột, toàn bộ màn hình máy tính của Việt và Lam vụt tắt, thay thế bằng một giao diện màu đỏ rực rỡ với dòng chữ cảnh báo bảo mật hệ thống. Tiếng quạt gió của CPU rú lên điên cuồng.


"Mẹ kiếp! Tấn công DDoS tầm rộng!" Việt hét lên, hai tay đập mạnh xuống bàn phím. "Một Trojan mã độc hướng mục tiêu đang xuyên thủng tường lửa của chúng ta! Tốc độ xâm nhập quá nhanh... hệ thống định vị ngược dòng đang bị đánh sập!"


Tại trung tâm thông tin an ninh đất liền, sĩ quan cảnh sát tư pháp biến chất Nguyễn Tiến Dũng—tay sai đắc lực của Bùi Tiến Dũng—đang lạnh lùng nhìn vào màn hình máy quét dải tần vô tuyến dã chiến. Gã vừa ra lệnh cho đội an ninh mạng sử dụng hỏa lực công nghệ cao để đánh sập hoàn toàn máy chủ của tòa soạn báo Hải Phòng.


"Đã vô hiệu hóa thành công tài khoản của phóng viên Lam," Nguyễn Tiến Dũng báo cáo qua điện thoại vệ tinh cho Bùi Tiến Dũng. "Tôi đang kích hoạt trạm gây nhiễu sóng vệ tinh công suất lớn trên toàn vùng biển bão. Trong vòng ba phút nữa, mọi thiết bị vô tuyến dải tần rộng trong bán kính năm mươi hải lý quanh Ocean Fortress sẽ bị mù sóng hoàn toàn."


Ngay sau đó, chiếc điện thoại di động của Thanh Lam đổ chuông liên tục. Cô nhấc máy. Giọng nói giận dữ của Tổng biên tập tòa soạn vang lên bên tai cô:


"Lam! Cô đã làm cái gì thế hả? Cục Tư pháp vừa gửi công văn khẩn cấp đình chỉ công tác của cô ngay lập tức vì lý do 'phát tán thông tin mật đe dọa an ninh quốc gia'! Nếu cô còn cố tình đăng tải bất kỳ thông tin nào về Ocean Fortress, cô sẽ bị bắt giam! Thu dọn đồ đạc và rời khỏi tòa soạn ngay!"


"Nhưng thưa Tổng biên tập, con tàu đang chìm! Hàng trăm người..."


Không đợi Lam nói hết câu, đầu dây bên kia đã dập máy rầm một tiếng nặng nề. Lam đứng sững sờ giữa phòng làm việc tối tăm, hai tay run rẩy siết chặt chiếc máy ghi âm bọc thép. Mọi nỗ lực cứu hộ chính quy từ đất liền của cô đã bị mạng lưới quyền lực đen tối của Bùi Tiến Dũng bóp nghẹt hoàn toàn.


Quay trở lại con tàu ngục Ocean Fortress đang chao đảo dữ dội giữa những con sóng cao sáu mét của đêm siêu bão cấp 12.


Trong tay phải của Long, chiếc bộ đàm vệ tinh Harris Falcon III đột ngột phát ra những tiếng rè rè chói tai, rít lên một tràng âm thanh tần số cao rồi tắt lịm hoàn toàn. Màn hình LCD nhỏ của máy vụt tắt, chấm đèn led đỏ báo hiệu sóng vệ tinh biến mất hoàn toàn, thay thế bằng một màn hình tối đen câm lặng.


"Sóng... sóng mất rồi!" Lê Minh thốt lên, giọng cậu tân binh quản ngục lạc đi vì tuyệt vọng. "Họ đã cắt hoàn toàn tín hiệu của chúng ta rồi, anh Long..."


Long từ từ hạ chiếc bộ đàm vô dụng xuống, ném mạnh nó xuống dòng nước biển đang dâng cao dưới chân. Ánh mắt anh lạnh lùng nhìn về phía hành lang tối đen của Khoang D phía trước. Không có cứu hộ. Không có đồng minh pháp lý từ đất liền. Họ đã bị cô lập hoàn toàn giữa đại dương lạnh giá, kẹt trong một cái mồ chôn bọc thép đang chìm nhanh.


"Nghe đây," Long trầm giọng, giọng nói ngắn gọn, đanh thép của anh dội vào vách thép, dập tắt mọi sự hoảng loạn xung quanh. "Chúng ta không thể trông chờ vào bất kỳ ai từ đất liền nữa. Muốn sống sót, chúng ta phải tự mở đường thoát. Minh, Hoài An, Vinh... bám sát tôi. Chúng ta phải đột phá lên khoang động cơ tầng trung để giành lại quyền kiểm soát lò hơi trước khi nước dâng cao làm chập toàn bộ hệ thống điện dự phòng."


Ngay khoảnh khắc đó, một tiếng nổ chập điện cực lớn vang lên từ phía cuối hành lang chết Khoang D. Ánh đèn báo động đỏ khẩn cấp cuối cùng vụt tắt, dìm cả nhóm vào bóng tối hoàn toàn. Tiếng rít gió chói tai và tiếng dòng điện cao thế rò rỉ bắt đầu phóng hồ quang đỏ rực rỡ trên mặt nước ngập dâng cao sát sườn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!