Cạm Bẫy Phản Bội
Tiếng bước chân dầm dập dội xuống từ phía trên Lối thông đứng E-D xé toạc màn âm thanh gầm rú của siêu bão cấp 12.
Trịnh Kim Long tỳ sát lưng vào vách thép rỉ sét của giếng đứng kỹ thuật. Dưới chân anh, dòng nước xả thải từ đường ống áp lực đang rút dần, để lại một lớp bùn than đen ngòm và váng dầu trơn trợt dính bết vào đế giày cảnh phục. Cánh tay trái của anh buông thõng hoàn toàn vô lực. Khớp bả vai trái đã trật rời sau cú gồng sức tử chiến với Lương Thiết Đao dưới ống xả thải, cơ chằng rách sâu khiến máu tươi không ngừng rỉ ra, thấm đẫm qua lớp Áo giáp Kevlar sờn cũ, nhuộm đỏ cả vệt sườn áo xanh thẫm.
"Anh Long! Nước ở khoang đáy đang dâng ngược lên rồi!" Giọng Lê Minh vang lên từ phía trên bậc thềm sắt ba mét, khàn đặc và run rẩy.
Cậu tân binh quản ngục đang cố sức đẩy Trương Thế Vinh bám vào thành lan can thép xoắn. Vinh ôm chặt chiếc ổ cứng titan bảo mật sát ngực, gương mặt thư sinh tái mét, đôi môi tím ngắt vì lạnh và hoảng loạn. Bác sĩ Hoài An đi bọc hậu ngay sát dưới Vinh, một tay giữ chặt túi cứu thương dã chiến, một tay bám vào các thanh tạt sườn chịu lực để giữ thăng bằng trước những cú rung lắc kinh hoàng của con tàu ngục Ocean Fortress bị sóng bão quật nghiêng mạn.
"Tiếp tục leo! Không được dừng lại!" Long trầm giọng ra lệnh. Giọng nói của anh vẫn lạnh lùng, dứt khoát như một người lính đặc nhiệm dù cơ thể đang phải chịu đựng cơn đau thấu xương tủy.
Đột ngột, một luồng ánh sáng chói mắt từ trên đỉnh cầu thang xoắn quét thẳng xuống, kèm theo tiếng quát đầy sát khí:
"Đứng im! Đứa nào bước lên một bậc nữa tao bắn nát đầu!"
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Ba phát đạn súng ngắn Makarov nổ vang dội trong không gian hẹp của giếng đứng thép, tạo ra những tiếng cộng hưởng điếc tai. Những đầu đạn 9mm găm rầm rập vào bậc thềm sắt ngay sát chân Lê Minh, tóe lên những quầng tia lửa chói mắt.
"Á!"
Lê Minh thét lên một tiếng đau đớn. Một viên đạn súng ngắn sượt qua bắp đùi phải của cậu, hoặc có thể là mảnh thép văng từ bậc thang rách toác găm thẳng vào da thịt. Cậu mất thăng bằng, trượt chân ngã lăn xuống các bậc thềm thép dốc đứng, khẩu súng ngắn K54 rỗng đạn tuột khỏi tay rơi rít xuống lòng giếng sâu tối đen.
"Minh!" Hoài An hét lớn, cố rướn người ra cứu nhưng khoảng cách quá xa.
Thân hình Lê Minh lao tuột xuống dưới dốc nghiêng của cầu thang xoắn. Long phản xạ nhanh như chớp giật. Anh xoay người, dùng cánh tay phải duy nhất còn hoạt động chộp lấy đai lưng cảnh phục của Minh khi cậu lao qua tầm tay anh, ghì chặt cậu vào góc khuất của vách thép chịu lực.
"Hự... anh Long... chân em..." Minh quằn quại, hai tay ôm chặt lấy đùi phải đang chảy máu xối xả qua lớp quần rách. Vết thương do mảnh đạn văng rách sâu sát xương đùi khiến cậu đau đớn đến mức co giật, nước mắt chảy giàn giụa sau cặp kính cận nhòe nhoẹt nước bão.
Long không để Minh kịp hoảng loạn. Anh đẩy mạnh cậu vào sâu trong hốc kỹ thuật hẹp sát vách giếng đứng—nơi duy nhất có tấm thép chịu lực dày che chắn hỏa lực từ trên dội xuống.
"Nằm yên đó. Bịt chặt vết thương lại!" Long ra lệnh, giọng anh đanh thép như sắt đá.
Từ phía đỉnh cầu thang xoắn, một bóng người từ từ bước ra ngoài rìa lan can bảo vệ. Ánh đèn pin quét thẳng xuống gương mặt đầy sẹo rớm máu của Long. Đó là Nguyễn Văn Sát, tên quản ngục phản bội ca đêm đã bắn lén bả vai Long ở chương đầu. Cổ tay phải của hắn vẫn còn quấn băng gạc trắng—hậu quả của cú bẻ khớp tàn khốc mà Long tặng hắn mười tiếng trước. Nhưng tay trái của hắn lúc này đang lăm lăm khẩu súng ngắn Makarov cũ kỹ, gương mặt ti hí vẩu ra một nụ cười tráo trở tàn ác.
"Trịnh Kim Long! Thằng phế nhân cứng đầu!" Sát gầm lên, giọng hắn vang vọng đầy đắc ý dọc giếng đứng. "Mày nghĩ mày còn là đội trưởng đặc nhiệm sao? Nhìn cái vai lệch của mày đi! Mày nghĩ mày bảo vệ được thằng chó kế toán đó khỏi nghiệp đoàn Viper sao? Phó Cục trưởng Dũng đã ra lệnh rồi. Hôm nay, tất cả tụi mày phải chìm sâu xuống Vực Sâu Đen này để làm mồi cho cá!"
Phía sau Sát, ba tên lính gác biến chất khác cũng lăm lăm súng ngắn, khóa chặt toàn bộ lối thoát đứng dẫn lên Khoang D. Chúng chiếm ưu thế hỏa lực tầm cao tuyệt đối trong một địa hình hẹp không có bất kỳ vật che chắn nào ngoài các bậc thang thép lá mỏng.
Long biết tình thế lúc này là tử lộ. Nếu đối đầu súng ngắn trực diện từ dưới lên cầu thang dốc đứng này, cả nhóm sẽ bị bắn nát như tổ ong trước khi kịp tiếp cận Sát. Anh cần một giải pháp chiến thuật phi đối xứng, tận dụng môi trường xung quanh.
Cơn đau từ bả vai trái trật khớp lại dội lên, nhói buốt truyền thẳng lên đại não làm nhãn quang của Long nhòe đi loang lổ sắc đỏ. Anh phải cắn chặt răng đến mức bật máu ở môi để giữ vững sự tập trung.
Anh cần cánh tay trái hoạt động tạm thời, dù chỉ để giữ thăng bằng.
Long quỳ rạp xuống bên cạnh Lê Minh. Anh rút cuộn băng gạc y tế thô từ túi cứu thương dã chiến đeo hông. Không có đồng đội hỗ trợ, anh áp dụng Kỹ thuật Sơ cứu Dã chiến Một tay. Long dùng hàm răng khỏe mạnh cắn chặt một đầu cuộn băng, tay phải quấn nhanh, giật mạnh vòng qua bả vai trái lệch khớp, siết chặt bả vai sát vào lồng ngực để tạo áp lực cố định xương khớp tạm thời.
"Hự..."
Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra qua kẽ răng siết chặt của Long. Cơn đau tột đỉnh của đòn siết gạc bóp chặt cơ chằng rách khiến toàn thân anh run rẩy dữ dội, mồ hôi hột hòa cùng nước mưa lạnh buốt chảy ròng ròng trên trán. Nhưng khi nút thắt cuối cùng được siết chặt bằng răng, khớp vai trái của anh đã được cố định cứng ngắc vào thân người, triệt tiêu phản xạ co giật.
Anh lấy lại được thăng bằng.
Long ngước mắt quan sát địa hình phía trên dọc theo các đường ống kỹ thuật chạy song song với cầu thang xoắn. Ngay sát chốt chặn của Nguyễn Văn Sát tại đầu cầu thang, một chiếc máy nén khí diesel dự phòng dùng cho hệ thống phao cứu sinh đang hoạt động chập chờn do rung chấn bão. Đường ống dẫn dầu phụ của máy đã bị nứt vỡ do chấn động, rò rỉ một vệt dầu diesel óng ánh sắc cầu vồng chảy tràn xuống các bậc thềm thép xoắn, bốc lên mùi dầu nồng nặc.
Hơi xăng dầu đang trộn lẫn với oxy trong không gian kín của giếng đứng dốc dốc.
Đó chính là chiếc bẫy nhiệt áp hoàn hảo.
Long thò tay phải vào túi cảnh phục bọc thép, rút ra khẩu Súng bắn pháo sáng cứu hộ Orion màu cam nhựa. Đây là khẩu súng tín hiệu duy nhất còn lại của anh, bên trong chỉ còn nạp một viên đạn pháo sáng màu đỏ có khả năng cháy ở nhiệt độ cực đại 1.200 độ C.
"Sát!" Long đột ngột cất tiếng, giọng anh trầm thấp nhưng vang dội áp đảo tiếng gió bão. "Mày nghĩ Bùi Tiến Dũng sẽ để mày sống sót rời tàu sau khi mày biết quá nhiều bí mật sao? Mày chỉ là một quân cờ thí mạng để bịt đầu mối!"
Nguyễn Văn Sát khựng lại một nhịp. Sự xảo quyệt và nghi kỵ vốn có của một kẻ phản bội khiến hắn thoáng dao động. Hắn liếc nhìn đồng bọn phía sau, tay súng hơi hạ xuống.
"Mày câm miệng!" Sát hét lên để át đi sự dao động trong lòng. "Dũng đã hứa cho tao một suất trực thăng di tản và hai triệu đô-la từ Viper! Mày đừng hòng ly gián tao! Bắn! Bắn chết thằng chó phế nhân đó cho tao!"
Ngay khoảnh khắc Sát vừa ra lệnh, Long đã hành động.
Anh không bắn thẳng vào Sát. Anh nghiêng người bốn sáu độ dạt sát vách thép, tay phải nâng khẩu Orion hướng thẳng lên phía trên, khóa mục tiêu vào bình xăng phụ của chiếc máy nén khí đang rò rỉ dầu sát chốt chặn.
Long bóp cò.
Phốc!
Viên đạn pháo sáng Orion phóng ra khỏi nòng nhựa, vạch một đường sáng đỏ rực rỡ xé toạc bóng tối của giếng đứng dốc đứng. Viên pháo sáng cháy rực ở nhiệt độ 1.200 độ C găm thẳng vào vũng dầu diesel rò rỉ và bình xăng phụ của máy nén khí.
Ầm—!!!
Một vụ nổ nhiệt áp cực lớn bùng phát dữ dội. Sức ép nổ từ bình xăng phụ kết hợp với hỗn hợp khí gas nén trong máy nén khí tạo ra một quầng lửa cam khổng lồ xé toạc khoảng không hẹp của giếng đứng. Luồng sóng nhiệt và lửa cháy dữ dội dội ngược lên trên, thiêu rụi hoàn toàn chốt chặn của toán phản bội.
"Á!!! Lửa! Cứu tôi!"
Tiếng gào thét thảm thiết của Nguyễn Văn Sát vang lên rồi tắt lịm khi thân hình hắn bị ngọn lửa nhiệt độ cao bao trùm hoàn toàn, hất văng hắn rơi tự do xuống lòng giếng đứng đứng sâu thẳm cùng tàn quân của hắn. Chốt chặn kiên cố bị phá hủy hoàn toàn bởi sức ép nổ phá vỡ kết cấu thép.
Nhưng sức tàn phá của vụ nổ vượt quá tính toán chiến thuật của Long.
Rầm rầm rầm—!
Chấn động cực mạnh từ vụ nổ nhiệt áp làm vỡ vụn các mối hàn rỉ sét của hệ thống cầu thang xoắn thép dốc đứng đứng. Một mảng lớn thềm thép lá dài bốn mét từ phía trên bị đứt gãy, kéo theo hàng tấn dầm sắt và grating bảo vệ đổ sập xuống dưới như một trận lở đất bằng kim loại.
"Anh Long! Tránh ra!" Lê Minh hét lên, cố dùng chút sức tàn đẩy Long ra khỏi quỹ đạo rơi của các khối sắt.
Long nhào người né tránh sát vào góc hốc kỹ thuật bảo vệ, dùng lưng Áo giáp Kevlar đỡ các mảnh thép nhỏ văng ràn rạt. Nhưng một thanh dầm chịu lực bằng thép chữ I nặng hàng trăm ký đã lao thẳng xuống vị trí của Lê Minh.
Uỳnh—!
Tiếng kim loại va chạm rùng rợn vang lên. Tấm lưới thép bảo vệ đổ sập đè nghiến lên nửa thân dưới của Lê Minh, khóa chặt chân phải đang bị thương nặng của cậu dưới đống đổ nát của cầu thang xoắn.
"Hự... anh... anh Long... chân em..." Minh rên rỉ, gương mặt méo mó vì đau đớn tột cùng, máu từ đùi cậu rỉ ra xối xả nhuộm đỏ cả vũng nước bẩn dưới sàn.
Cùng lúc đó, một tiếng rít u uất ghê rợn vang lên từ phía đáy giếng đứng. Vách ngăn Ballast Tank số 3 bên dưới đã vỡ nát hoàn toàn. Dòng nước biển lạnh buốt từ Vực Sâu Đen dâng lên dữ dội, xối xả tràn ngập hầm neo và bắt đầu phun trào ngược lên giếng đứng Lối thông đứng E-D với tốc độ chóng mặt, dâng nhanh đến thắt lưng của Long chỉ trong vài chục giây.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!