Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Con Đường Xả Thải

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nước biển đen ngòm mang theo vị mặn chát và mùi rỉ sét nồng nặc của những vách ngăn thép cũ kỹ dưới đáy tàu Ocean Fortress đang dâng cao ngập đến hông. Cái lạnh buốt giá của vùng biển Vực Sâu Đen len lỏi qua lớp quần áo cảnh phục ướt sũng, khiến từng thớ cơ trên người Trịnh Kim Long co rút lại dưới cơn đau nhói buốt.


Bên cạnh anh, Bùi Văn Đực đang ngồi tựa lưng vào vách thép rỉ sét, hơi thở hồng hộc như ống bễ lò rèn. Bả vai trần lực lưỡng của gã lực sĩ bốc xếp số 309 bị rách sâu một mảng da lớn, máu đỏ tươi rỉ ra xối xả dọc theo những thớ cơ đá tảng, hòa vào dòng nước mặn buốt giá. Đó là cái giá phải trả khi Đực liều mạng dùng vai gồng đỡ tấm trần thép nặng gần một tấn để cứu cả nhóm thoát khỏi hầm neo đang chìm ở tập trước.


"Đực, cố chịu một chút." Bác sĩ Hoài An khom người trong dòng nước lũ, xé vội một vạt áo blouse trắng còn sạch để quấn chặt quanh bả vai rách da của Đực. Gương mặt cô cương nghị nhưng đôi môi đã tím tái đi vì lạnh.


"Mẹ kiếp, vết xước nhỏ này chưa thấm vào đâu so với những trận đòn roi trong buồng biệt giam đâu, bác sĩ," Đực cười khẩy, vết sẹo hình hổ bị xích sắt quấn trên ngực gã co giật theo từng nhịp thở dốc dồn dập. Gã ngước mắt nhìn Long, giọng nói ồm ồm đầy nghĩa khí: "Quản ngục Trịnh, tao đi cùng tụi mày. Vai phải tao vẫn còn lực, dư sức bẻ cổ mấy thằng chó Hắc Nha."


Long lắc đầu, ánh mắt lạnh lùng quét qua bả vai trần đầm đìa máu của Đực rồi dừng lại ở cánh tay trái vô lực của chính mình. Khớp vai trái của anh bị trật hoàn toàn, bục cơ rách sâu rỉ máu liên tục qua lớp Áo giáp Kevlar sờn cũ giấu bên trong. Cơn đau nhói buốt truyền thẳng lên đại não làm nhãn quang của anh thỉnh thoảng nhòe đi loang lổ sắc đỏ của máu.


"Không được. Cả vai của cậu và vai của tôi đều đã đạt giới hạn chịu đựng vật lý," Long trầm thấp ra lệnh, giọng nói ngắn gọn không một chút dao động. "Đực, cậu đã trả xong nợ mạng. Hãy ở lại phòng kỹ thuật điện Khoang D này cùng với Khải. Nơi này cao hơn hầm neo, nước chưa thể ngập ngay lập tức. Hãy phục hồi sức lực và canh giữ lối vào đứng đứng."


Đực nhìn chằm chằm vào mắt Long, nhận ra sự kiên định sắt đá của người cựu đặc nhiệm. Gã khạc một búng nước bẩn xuống sàn, gật đầu: "Được. Mạng tao là do mày cứu. Tao nghe mày. Nhưng nếu mày chết ở dưới đó, tao sẽ xuống lột da thằng chó Lương Thiết Đao để cúng mày."


Long không đáp. Anh quay sang Trương Thế Vinh đang hôn mê sảng trên vai phải của mình. Gã kế toán trưởng của Viper đang lên cơn sốt cao lâm sàng do nhiễm trùng vết thương, hai tay vẫn ôm chặt lấy chiếc ổ cứng dữ liệu thô bọc hộp titan chống nước sát ngực trái như một bản năng sinh tồn cuối cùng. Long siết chặt tay phải giữ Vinh, hướng ánh mắt sắc lẹm về phía Trần Văn Tèo, gã tù nhân chỉ điểm số 402 đang run rẩy bám chặt lấy một đường ống kỹ thuật gần đó.


"Tèo, nắp cống dẫn vào đường ống xả thải ở đâu?" Long hỏi, tay phải siết chặt thanh dao găm bọc titan tước được từ sát thủ Bóng Ma.


Tèo dọn dẹp sún hai chiếc răng cửa, mặt mũi lấm lem dầu mỡ và than bụi, run rẩy chỉ tay xuống vũng nước đục ngầu sát chân tường thép: "Dưới... dưới đó, cán bộ Trịnh! Đường ống áp lực Khoang E nằm ngay dưới nắp cống đúc thép kia. Đó là hệ thống xả thải công nghiệp đường kính một mét hai, dốc đứng bảy mươi độ dẫn thẳng ra biển sâu. Nhưng rêu và dầu mỡ bám dính trơn trượt lắm, một bước sẩy chân là trượt thẳng xuống cánh quạt tuabin xả thải ở đáy tàu ngay!"


"Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Lối hành lang chính dẫn lên Khoang D đã bị Bùi Tiến Dũng khóa chặt từ xa bằng mã lệnh an ninh," Long lạnh lùng nói, tay phải giắt thanh dao găm vào thắt lưng, chộp lấy khẩu súng ngắn Remington 870 ca trực nhặt từ xác lính gác. Khẩu shotgun bơm đạn cỡ 12 nặng nề chỉ còn lại bốn viên đạn cao su và một viên đạn phá khóa.


"Lê Minh, bám sát Hoài An. Tèo, dẫn đường!" Long ra lệnh.


Tèo cắn răng, lặn sâu xuống dòng nước lạnh buốt quá hông. Tiếng sắt thép va chạm rầm rập vang lên dưới nước khi gã dùng một thanh sắt dã chiến bẩy mạnh chiếc nắp cống đúc bằng thép dày.


Cạch—!


Chiếc nắp cống nặng nề bị đẩy lệch sang một bên, lộ ra một họng tối sâu hoắm rít lên những tiếng u uất ghê rợn của gió bão cộng hưởng từ bên ngoài. Mùi hôi thối của rác thải công nghiệp, dầu mỡ và rêu mục xộc thẳng vào mũi cả nhóm, khiến Lê Minh ho sặc sụa.


"Tôi xuống trước!" Tèo hét lớn để át tiếng gió bão, rồi thả mình trượt đứng xuống họng cống tối tăm.


Hoài An dũng cảm bám vào rìa nắp cống, khom người chuẩn bị tuột xuống dốc đứng. Nhưng ngay khi cô vừa đặt chân vào lòng ống xả thải, một luồng sát khí lạnh buốt bất ngờ ập đến từ phía sau hành lang ngập nước.


"Tìm thấy tụi mày rồi, lũ chuột cống!"


Một giọng nói khàn đặc, tàn bạo vang lên từ góc tối của lối rẽ hành lang.


Long lập tức quay ngoắt người lại. Ánh đèn pin Maglite 4D trên tay phải anh quét nhanh một góc bốn mươi lăm độ qua làn khói nước mờ mịt. Dưới ánh sáng vàng nhạt nhấp nháy chập chờn, bóng dáng gầy guộc cao lớn như bộ xương khô của Lương Thiết Đao xuất hiện. Mặt gã đầy những vết sẹo chằng chịt co quắp, đôi mắt một mí ti hí đỏ ngầu sự khát máu điên cuồng. Trên tay phải của Đao, thanh dao rựa mài từ lá thép nhíp xe tải dài sáu mươi centimet sáng loáng vệt máu tươi, kéo lê rền rẹt trên vách thép rỉ sét.


Đằng sau gã thủ lĩnh băng Hắc Nha, năm sáu tên đao phủ hung hãn cầm gậy sắt và bom xăng tự chế đang lội nước lao tới rầm rập.


"Mẹ kiếp! Thằng chó Đao vẫn chưa chết!" Lê Minh hoảng loạn hét lên, tay gã run rẩy rút khẩu súng ngắn K54 nhặt được từ xác lính gác ca đêm.


"Hoài An, đưa Vinh xuống ống xả ngay!" Long gầm lên.


Anh đẩy mạnh Vinh vào vòng tay của Hoài An, ép cô tuột xuống họng cống tối tăm. Cùng lúc đó, Long áp dụng Quy tắc Cận chiến Không gian hẹp (CQB Narrow Space). Anh khép chặt khuỷu tay phải vào hông, nghiêng thân người một góc bốn mươi lăm độ so với mục tiêu để giảm thiểu diện tích tiếp đạn, khóa cứng báng khẩu súng Remington 870 sát hông phải bằng một tay phải duy nhất. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực, khớp vai trái trật hoàn toàn nhói lên từng cơn đau co thắt dữ dội dưới chấn động di chuyển.


Đoàn tù nhân Hắc Nha tiên phong gầm rú lao tới, vung dao rựa chém xối xả trong hành lang hẹp dưới một mét hai.


Long không hề chùn bước. Anh nhắm thẳng vào tên đi đầu, bóp cò.


Đoàng—!


Tiếng nổ kinh hoàng của khẩu shotgun Remington 870 vang dội trong không gian hẹp, chấn động mạnh đến mức làm rung chuyển cả những tấm thép rỉ sét trên trần hành lang. Lực giật cơ học khổng lồ dội ngược từ báng súng vào vai phải của Long. Dù đã chủ động khóa cứng khớp cổ tay, sức giật vẫn truyền qua lồng ngực, chấn động trực tiếp đến bả vai trái đang bị rách cơ sâu. Vết thương cũ bục ra xối xả, máu đỏ tươi tuôn chảy đầm đìa qua lớp áo giáp Kevlar cũ kỹ. Long cắn chặt răng đến bật máu ở môi để giữ vững thăng bằng bằng ý chí sắt đá của một cựu đặc nhiệm.


Viên đạn cao su 12-gauge với sức dừng (stopping power) cực mạnh ở cự ly gần găm thẳng vào chính diện ngực tên đao phủ tiên phong. Sức mạnh va đập bẻ gãy xương sườn gã, thổi bay gã lùi lại phía sau ba mét, va đập mạnh vào vách ngăn thép rồi đổ sụp xuống dòng nước ngập.


"Bắn trả! Bắn chết mẹ thằng phế nhân đó đi!" Đao điên cuồng gào thét.


Một tên đao phủ Hắc Nha giơ khẩu súng ngắn tự chế bắn một phát đạn chì về phía Long.


Lê Minh dũng cảm bước lên bọc sườn, chĩa khẩu súng ngắn K54 bóp cò hỗ trợ Long. Nhưng sàn thép Khoang D lúc này đang ngập nước bẩn dốc nghiêng mười độ và đầy dầu thủy lực rò rỉ trơn trượt cực hạn. Chân Minh bị trượt mạnh trên vũng dầu, cú ngã oạch làm đường đạn của gã bay lệch hoàn toàn, găm thẳng vào trần thép tạo ra một quầng tia lửa xẹt chói mắt.


Viên đạn chì của địch sượt qua tấm Áo giáp Kevlar của Long, găm thẳng vào vách thép phía sau tạo ra tiếng 'beng' đanh thép.


Long nghiêng người né tránh đường dao rựa của tên thứ hai đang áp sát. Áp dụng Kỹ thuật CQB Cấp Sĩ quan (Master CQB), anh dùng tay phải giật mạnh nòng súng Remington đập thẳng vào xương quai xanh của đối thủ, bẻ gãy khớp xương gã trong vòng một giây, rồi đạp mạnh gót chân phải vào gối gã để đẩy gã ngã nhào xuống nước.


Long dùng tay phải kéo mạnh báng súng để nạp viên đạn tiếp theo. Tiếng vỏ đạn nhựa màu đỏ văng ra va chạm vào vách thép 'coong coong' lanh lảnh.


Đoàng—!


Phát súng thứ hai nổ vang. Viên đạn cao su thứ hai găm trúng bả vai tên cầm bom xăng, khiến gã ngã sụp xuống, quả bom xăng tự chế rơi xuống dòng nước lũ tắt lịm.


Lương Thiết Đao vô cùng xảo quyệt. Nhận thấy hỏa lực shotgun của Long quá mạnh trong hành lang hẹp, gã không lao vào trực diện. Đao lợi dụng độ dốc sàn trơn trượt đầy dầu mỡ, chủ động đổ người trượt dài sát sàn nước để tránh tầm đạn cao su tầm trung của Long. Gã lướt nhanh như một con rắn độc qua khe chân của đồng bọn, vung thanh dao rựa thép nhíp chém một đường vòng cung hiểm ác nhắm thẳng vào bắp chân phải của Long.


Long nhanh trí nhảy lùi lại một bước, nhưng cú nhảy bằng một chân trên sàn trơn làm anh mất thăng bằng nhẹ.


Đao không bỏ lỡ cơ hội. Gã rướn người, vung rựa chém đứt phăng một đoạn ống dẫn nước thải sát miệng cống, tạo ra một quầng nước bẩn phun trào mù mịt che khuất tầm nhìn. Ngay trong màn sương nước, Đao gầm rú điên cuồng lao thẳng vào miệng Đường ống áp lực Khoang E dốc đứng, bám theo hướng rút lui của Hoài An và Vinh để quyết chiến một mất một còn với Long dưới đường cống ngầm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!