Vách Ngăn Sụp Đổ
Nước biển đen ngòm mang theo vị mặn chát và mùi rỉ sét nồng nặc tràn ngập hầm neo, dâng nhanh đến cổ của Long.
Dưới đáy sâu của con tàu ngục khổng lồ Ocean Fortress, bóng tối bao trùm lấy bốn con người đang thoi thóp giữa lồng giam bằng thép. Siêu bão cấp 12 bên ngoài gầm rú dữ dội, nện những cú đấm nghìn tấn vào lớp vỏ tàu bọc thép kép. Tiếng kim loại vặn xoắn rùng rợn vang lên từ sâu trong các vách ngăn, nghe u uất và sâu thẳm như tiếng xương khớp của một con quái vật cổ đại đang bị bẻ gãy dưới áp lực nước biển khổng lồ. Vỏ tàu mũi đã bị gãy đôi hoàn toàn, nước biển từ Vực Sâu Đen xối xả phun trào vào hầm neo đáy Khoang E thông qua vết nứt toác của Ballast Tank số 3.
"Bám chặt lấy khung xương chịu lực! Đừng để dòng nước cuốn trôi!" Long gầm lên, giọng nói khàn đặc bị nuốt chửng bởi tiếng sóng gầm rú.
Anh dùng cánh tay phải cuồn cuộn sức mạnh bám chặt vào một thanh tạt sườn thép rỉ sét, treo lơ lửng thân người để chịu lực hút của dòng nước xoáy. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực, bả vai trái lệch hẳn đi do Ngưỡng Quá tải Vai trái (Shoulder Impairment)—hậu quả của vết thương trật khớp cơ chằng hoàn toàn từ trận tử chiến trước đó. Máu tươi từ vết rách sâu vẫn rỉ ra xối xả, hòa vào dòng nước mặn buốt giá làm bả vai anh tê dại đi vì lạnh và đau đớn.
Sát bên cạnh anh, bác sĩ Hoài An đang dùng cả hai tay ôm chặt lấy Trương Thế Vinh. Gã kế toán trưởng của Viper đang lên cơn sốt cao sảng nhẹ do nhiễm trùng vết thương, hai tay vẫn ôm chặt lấy chiếc ổ cứng dữ liệu thô bọc hộp titan chống nước sát ngực trái như một bản năng sinh tồn cuối cùng. Lê Minh, cậu tân binh quản ngục trẻ tuổi, đang cắn răng bám vào một thanh sắt đứng đứng, chân trái bị thương nhẹ do chấn động sập xích neo đang run rẩy dữ dội dưới dòng nước lạnh.
"Anh Long... nước dâng nhanh quá! Chúng ta không chịu nổi quá ba phút nữa đâu!" Minh tuyệt vọng hét lên, ánh mắt hoảng loạn nhìn dòng nước đã ngập đến cằm cậu.
Long không trả lời. Trong bóng tối hoàn toàn của hầm neo mất điện, anh nhắm mắt lại, kích hoạt phản xạ Định vị Âm thanh Bóng tối để phân tích dòng chảy. Tiếng nước phun trào từ Ballast Tank số 3 có nhịp điệu rít gầm đặc trưng của áp lực thủy lực cực lớn. Anh mở mắt, rút thanh dao găm bọc titan tước được từ sát thủ Bóng Ma bằng tay phải, rạch một vạch nhỏ sâu vào vách thép sát mép nước.
Anh nhìn chằm chằm vào vạch rạch, tay kia chạm vào chiếc la bàn quân sự bọc đồng của Đại tá Trần Hùng giắt ở thắt lưng để tính toán thời gian. Đây là Phương pháp Đo lường Rò rỉ Nước—kỹ thuật trinh sát thực địa giúp anh tính toán chính xác tốc độ dâng của nước biển.
Một giây. Ba giây. Năm giây.
Mực nước biển vượt qua vạch rạch hai mươi centimet chỉ trong vòng chưa đầy sáu giây.
"Vách ngăn chống tràn của Ballast Tank số 3 sắp sập hoàn toàn trong vòng hai phút nữa. Lực ép của nước sẽ nghiền nát hầm neo này," Long đưa ra nhận định chiến thuật lạnh lùng bằng giọng nói không một chút dao động đạo đức. "Chúng ta phải đột phá lên Khoang D ngay lập tức!"
"Nhưng lối cửa sập đứng đứng phía trên đã bị xích sắt đổ nát khóa chặt rồi!" Hoài An cương nghị hét lên, cố giữ cho đầu của Vinh không bị ngập nước.
"Vẫn còn một lối thoát hiểm phụ dẫn thẳng lên phòng kỹ thuật điện Khoang D," Long nói, ánh mắt sắc lẹm quét qua góc tối của hầm neo. "Đi theo tôi!"
Long cúi xuống, dùng tay phải bế xốc Trương Thế Vinh đang hôn mê lên bả vai phải lành lặn, dùng răng cắn chặt một đầu cuộn băng gạc để siết chặt cố định bên vai trái tàn phế sát hông. Anh dẫn đầu nhóm, lội ngược dòng nước xiết đang dâng cao đến ngực tiến về phía vách ngăn kép bên sườn hầm neo.
Uỳnh—!
Một cú rung chấn cực mạnh từ bão biển va đập trực tiếp vào mũi tàu. Áp lực nước khổng lồ từ Ballast Tank vỡ nát đè nặng lên trần hầm neo rỉ sét. Một tiếng vỡ gãy đanh thép vang lên ngay trên đầu họ. Tấm trần thép chịu lực nặng gần một tấn, rệu rã sau hàng chục năm rỉ sét, đột ngột đổ sụp xuống, kéo theo hàng loạt dầm sắt vặn xoắn chặn đứng lối thoát hiểm duy nhất dẫn lên Khoang D.
Bụi sắt rỉ và bọt nước bắn tung tóe mù mịt.
"Tránh ra!" Long hét lớn, dùng lực chân phải đạp mạnh đẩy Hoài An và Lê Minh lùi lại phía sau ngay trước khi tấm thép khổng lồ nện sầm xuống sàn nước, tạo ra một làn sóng dâng cao dạt sát mặt.
Tấm thép sập xuống tạo thành một góc nghiêng bốn mươi lăm độ, khóa chặt kẹt cứng lối đi hẹp đứng đứng dẫn lên cửa thoát hiểm phụ. Nước biển bắt đầu dâng ngập tràn qua các khe hở của tấm thép sụp đổ, tạo ra sức hút thủy lực kéo tuột mọi vật thể xung quanh vào góc chết.
"Kẹt rồi... chúng ta bị chôn sống ở đây rồi!" Lê Minh suy sụp hoàn toàn, cậu khuỵu xuống dòng nước lạnh buốt, hai tay ôm đầu gào khóc.
Long nhìn tấm thép khổng lồ chắn ngang trước mắt. Ánh mắt anh tối sầm lại. Vết sẹo mổ cũ trên bả vai trái co giật liên hồi dưới cơn sốt Trauma Shock nhẹ. Anh biết, nếu không nâng được tấm thép này lên để mở ra một khe hở hẹp dưới ba mươi centimet, cả nhóm sẽ bị nước biển dìm chết ngạt trong vòng chưa đầy chín mươi giây nữa.
Anh bước tới, tỳ bả vai phải lành lặn vào cạnh sắc của tấm thép rỉ sét.
"Anh Long! Đừng! Vai trái của anh đang bị trật khớp hoàn toàn rách cơ chằng! Anh sẽ tự hủy hoại cánh tay mình mất!" Hoài An hét lên, cô cố lao tới để ngăn cản anh nhưng dòng nước xiết đẩy cô lùi lại.
Long không nghe thấy lời cô. Ý chí sinh tồn cực hạn và lời hứa danh dự bảo vệ nhân chứng vạch trần kẻ thù truyền kiếp Bùi Tiến Dũng thổi bùng ngọn lửa adrenaline trong huyết quản anh. Anh gầm lên một tiếng dã thú, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và sức tàn gồng sức nâng tấm thép.
Khục—!
Một tiếng kêu rùng rợn phát ra từ bả vai trái của anh. Cơn đau nhói thấu xương tủy truyền thẳng lên đại não làm mắt Long nhòe đi loang lổ sắc đỏ của máu. Khớp vai trái bị rách sâu cơ chằng hoàn toàn bất lực dưới trọng lượng gần một tấn của tấm thép rỉ sét. Lực nặng dội ngược lại, đè nghiến Long quỳ sụp xuống dòng nước lạnh buốt, suýt chút nữa đè nát bả vai phải của anh nếu anh không kịp lăn người tránh né.
Cú ngã mạnh làm bục vết khâu cũ, máu đỏ tươi xối xả tuôn ra từ vai trái Long, nhuộm đỏ cả vũng nước biển xung quanh.
"Khốn kiếp!" Long cắn chặt răng đến rỉ máu ở khóe môi, tay phải siết chặt thanh dao găm bọc titan cắm thẳng vào sàn thép để giữ thăng bằng. Giới hạn thể chất của một phế nhân đã bị bẻ gãy hoàn toàn.
Nước biển đã dâng lên đến cằm của Lê Minh. Cái chết ngạt cận kề chỉ còn tính bằng giây.
Đột ngột, rầm rầm rầm—!
Tiếng va chạm kim loại cực mạnh vang lên từ phía bên kia của vách ngăn kép. Cánh cửa sập thoát hiểm đứng đứng của hầm neo bị tác động bởi một lực vật lý khổng lồ từ bên ngoài.
Một tiếng rít cơ học chói tai vang lên khi một thanh xà beng sắt nặng mười ký được thọc mạnh vào khe cửa sập, bẩy mạnh chốt khóa rỉ sét ra ngoài.
Cánh cửa sập bị giật tung. Một bóng người cao lớn vạm vỡ như hộ pháp bước vào giữa dòng nước xiết. Gã mặc bộ đồ tù nhân lao động nặng rách nát, bắp tay to như thân cây chuối đầy những vết sẹo lồi do lao động khổ sai cảng biển. Đó là Bùi Văn Đực (Số 309)—lực sĩ bốc xếp bạt mạng được Long mở khóa xích chân khi hầm neo bị ngập nước trước đó.
"Tránh ra để tao!" Đực gầm lên bằng giọng nói ồm ồm đầy nghĩa khí.
Gã khổng lồ bước tới, hai bàn tay thô bè như hai chiếc xẻng sắt chộp lấy cạnh dưới của tấm thép sụp đổ nặng gần một tấn. Đực trụ chắc hai chân xuống sàn thép ngập nước, bả vai trần cuồn cuộn những thớ cơ đá tảng gồng sức nâng mạnh.
"Hự... ư... ư... áaaa!"
Tiếng xương khớp của Đực kêu răng rắc dưới sức nặng khổng lồ. Da vai gã bị ma sát mạnh với lớp thép rỉ sét sắc nhọn, rách sâu rỉ máu đỏ tươi xối xả dọc theo bắp tay xăm trổ. Nhưng gã lực sĩ bốc xếp không hề chùn tay. Lòng trung nghĩa của một kẻ giang hồ lao động khổ sai được cứu mạng thổi bùng sức mạnh cơ bắp phi thường trong gã.
Tấm thép nặng một tấn từ từ bị nhấc bổng lên khỏi sàn nước mười centimet. Hai mươi centimet. Ba mươi centimet.
"Đi mau! Tao không giữ được lâu đâu!" Đực hét lên, gương mặt đen sạm đỏ rực lên vì dồn máu, các mạch máu trên trán nổi rõ như những con giun đất.
Long không chần chừ một giây. Anh chộp lấy Trương Thế Vinh đang hôn mê, cõng gã trên bả vai phải lành lặn, dùng tay phải trườn nhanh qua khe hẹp dưới tấm thép sụp đổ.
"Hoài An, Minh! Qua mau!" Long hét lớn từ phía bên kia khe hẹp, tay phải vươn ra sẵn sàng đón nhận.
Hoài An dũng cảm phối hợp nhịp nhàng. Cô dùng vai đỡ lấy nửa thân dưới của Lê Minh đang bị thương chân, đẩy mạnh cậu tân binh quản ngục trẻ tuổi lọt qua khe hẹp trước. Long dùng tay phải nắm lấy đai hông của Minh, giật mạnh kéo cậu lọt qua an toàn. Ngay sau đó, Hoài An khom người trườn nhanh qua khe hở ngay trước khi sức lực của Đực đạt giới hạn chịu đựng.
"Đực! Buông tay! Nhảy qua ngay!" Long hét lớn.
Đực gầm lên một tiếng cuối cùng, dùng chút sức tàn đẩy mạnh tấm thép về phía trước rồi đổ người trượt dài trên sàn thép ngập nước lọt qua khe hẹp.
Rầm—!
Tấm thép khổng lồ nện sầm xuống sàn, tạo ra một vụ nổ bọt nước dữ dội chặn đứng hoàn toàn hầm neo đang chìm phía sau. Vách ngăn chống tràn của Ballast Tank số 3 đổ sập hoàn toàn ngay sau đó, dìm chết toàn bộ hầm neo dưới hàng vạn tấn nước biển lạnh buốt.
Cả nhóm nằm vật lộn thở dốc trên sàn thép của hành lang dẫn vào phòng kỹ thuật điện Khoang D. Đực nằm ngửa, bả vai trần rách da chảy máu đầm đìa, hơi thở hồng hộc như ống bễ lò rèn nhưng ánh mắt gã tràn ngập sự ngạo nghễ của kẻ vừa chiến thắng tử thần.
"Cảm ơn mày... Đực," Long trầm thấp nói, tay phải siết chặt bả vai rách cơ của mình để khống chế cơn đau co giật.
"Nợ mạng trả mạng thôi, quản ngục Trịnh," Đực cười khẩy, giọng nói mệt mỏi nhưng đầy nghĩa khí. "Tao không thích nợ nần ai, nhất là một quản ngục chính trực như mày."
Hoài An nhanh chóng bò tới bên Long, cô rút bộ dụng cụ phẫu thuật thép không gỉ từ túi cứu thương dã chiến đeo hông, dùng gạc tẩm cồn sát trùng lau nhanh vết rách vai trái của anh.
"Vết rách cơ bả vai trái của anh đã bị rách sâu thêm nghiêm trọng do cố sức lực nâng tấm thép. Nếu không được nắn khớp và khâu nối dây chằng khẩn cấp trong vòng một tiếng nữa, anh sẽ vĩnh viễn mất đi ba mươi phần trăm khả năng nâng vật nặng bằng tay trái," Hoài An cảnh báo bằng giọng nói lạnh lùng chuyên nghiệp y tế dã chiến.
"Để sau đi. Chúng ta phải di chuyển ngay," Long nói, ánh mắt anh hướng về phía cuối hành lang Khoang D.
Anh gượng đứng dậy, cõng Vinh tiếp cận cánh cửa sập áp lực cơ học chính dẫn lên khoang động cơ tầng trung. Cánh cửa thép dày mười centimet này là lá chắn phòng ngự duy nhất ngăn cách họ với các phân khu giam giữ phía trên.
Long vươn tay phải xoay mạnh tay quay cơ học của chốt khóa.
Cạch. Cạch.
Tay quay thép rỉ sét bị kẹt cứng, không hề di chuyển dù chỉ một milimet.
Long nheo mắt nhìn bảng điều khiển điện tử bên cạnh cửa sập. Ánh đèn led đỏ của hệ thống khóa an ninh từ xa đang nhấp nháy liên tục theo một tần số mã hóa bảo mật đặc biệt.
"Khốn kiếp..." Lê Minh run rẩy thốt lên khi nhìn thấy dòng chữ hiển thị trên màn hình tinh thể lỏng chập chờn. "Hệ thống khóa cửa sập đã bị khóa chặt từ xa bằng mã lệnh an ninh cấp cao của Ban quản lý đất liền."
Bùi Tiến Dũng đã ra tay. Kẻ chủ mưu tối cao ở đất liền đã kích hoạt lệnh phong tỏa hoàn toàn từ xa, khóa chặt mọi lối thoát hiểm dẫn lên các tầng trên của tàu ngục Ocean Fortress để biến khoang đáy đang chìm thành một nấm mồ chôn sống không lối thoát cho toàn bộ nhân chứng và quản ngục ca đêm.
Nước lũ dâng cao ngập đến hông từ phía sau hành lang chết bắt đầu tràn vào lối đi đứng hẹp, rít lên những tiếng gầm rú ghê rợn như một bản án tử hình đang đếm ngược thời gian sinh tồn của cả nhóm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!