Bẫy Xích Hầm Neo
Tiếng gió rít phát ra từ cánh quạt khổng lồ chém đứt không khí rầm rập ngay trên đầu Long.
Trong lòng trục thông gió đứng tối tăm và chật hẹp, luồng khí bão rít gầm qua khe hở kỹ thuật kéo theo những hạt nước mưa lạnh buốt. Cánh quạt hút gió khổng lồ bằng thép tấm dày hai mét, sau vài giây khựng lại do nguồn điện chập chờn, đột ngột quay trở lại với tốc độ kinh hoàng. Tiếng rít cơ học xé toạc màn đêm, những lưỡi dao thép chém vào không khí tạo ra sức hút nghẹt thở, sẵn sàng nghiền nát bất cứ vật thể nào cản đường.
"Nằm sát xuống vách ống! Thu người lại!" Long hét lên qua lớp mặt nạ dã chiến sũng mùi dấm chua gắt.
Bằng phản xạ của một cựu đội trưởng đặc nhiệm, anh dùng tay phải ôm chặt lấy Trương Thế Vinh đang hôn mê trên vai, tỳ toàn bộ tấm lưng bọc áo giáp Kevlar sờn cũ vào vách ống thép dốc đứng. Lực hút từ cánh quạt kéo giật gấu áo cảnh phục của anh rách toạc. Sát bên cạnh, bác sĩ Hoài An và tân binh Lê Minh cắn răng bám chặt vào các thanh tạt sườn chịu lực, hai mắt nhắm nghiền trước luồng gió buốt giá đang quét qua mặt.
Cánh quạt quay điên cuồng trong năm giây rồi lại đột ngột khựng lại, rít lên một tiếng khô khốc khi nguồn điện dự phòng tiếp tục bị chập mạch do ngập lụt ở các khoang dưới. Chớp lấy khoảng trống thời gian sinh tử đó, Long gầm lên một tiếng trong cổ họng bỏng rát:
"Đi! Đột phá ngay!"
Không đợi Minh và Hoài An kịp định thần, Long dùng một tay phải bám chặt lấy thang sắt rỉ sét, rướn người đẩy mạnh Vinh qua khe hở kỹ thuật sát bên rìa cánh quạt đang đứng yên. Hoài An phối hợp nhịp nhàng, cô dùng vai đỡ lấy nửa thân dưới của Vinh, đẩy gã kế toán trưởng lọt qua cửa sập thoát hiểm đứng. Lê Minh cắn răng chịu đựng cơn đau ở bắp chân dốc sức leo lên cuối cùng, ngay trước khi cánh quạt lại rít lên chuẩn bị quay vòng tiếp theo.
Cả nhóm lăn lộn ngã xuống một sàn thép ngập nước rỉ sét lạnh buốt.
Khi ánh đèn pin Maglite 4D quét qua không gian xung quanh, Long nhận ra họ đã lọt vào Hầm neo đáy Khoang E. Đây là khu vực cấm nằm ở cực mũi của con tàu ngục khổng lồ Ocean Fortress, nằm hoàn toàn dưới mực nước biển. Không gian cực hẹp dốc đứng đứng này ngập tràn bóng tối và mùi rỉ sét nồng nặc. Tiếng sóng bão biển từ bên ngoài nện rầm rập vào vách mũi tàu nghe u uất và sâu thẳm như tiếng sấm gầm dưới lòng đất. Những sợi xích neo khổng lồ bằng sắt đặc, mỗi mắt xích nặng gần năm ký, treo lơ lửng từ trần hầm xuống đáy bể xích dầm nước, va đập vào nhau phát ra những tiếng kêu 'coong coong' rùng rợn theo nhịp lắc lư dữ dội của con tàu.
"Nước ngập nhanh quá, anh Long," Lê Minh run rẩy nói, ánh đèn pin từ tay cậu quét xuống sàn. Nước biển lạnh buốt, đục ngầu màu đỏ của oxit sắt đã dâng cao đến bắp chân và đang tiếp tục tràn vào qua các khe hở của vỏ tàu bị biến dạng dưới áp lực bão cấp 11.
Long đặt Trương Thế Vinh nằm nghiêng trên một bệ thép nâng hạ xích neo tạm thời khô ráo. Gã kế toán trưởng vẫn ôm chặt lấy chiếc ổ cứng dữ liệu thô bọc hộp titan chống nước sát ngực trái. Cơn sốt nhiễm trùng huyết làm hơi thở của Vinh đứt quãng, môi xám ngoét vì lạnh.
"Hoài An, kiểm tra vết thương cho Vinh. Minh, cảnh giới lối cửa sập phía trên," Long ra lệnh dứt khoát, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng uy quyền thép của một người chỉ huy.
Anh quỳ xuống nước rỉ sét, bả vai trái lệch hẳn đi do chấn thương trật khớp cũ bục chỉ hoàn toàn. Máu tươi rỉ ra xối xả qua lớp gạc trắng sờn rách, nhuộm đỏ một khoảng nước dưới chân anh. Cơn sốt Trauma Shock nhẹ làm đầu Long đau nhức nhối, tai phải u uất tiếng ù ù kéo dài. Anh đưa tay phải vào túi áo ngực sát tim, chạm nhẹ vào bức ảnh cũ nát của con gái Mỹ Linh để tìm kiếm mỏ neo tinh thần cuối cùng. Gương mặt bé nhỏ của Linh với chiếc vòng chỉ đỏ may mắn hiện lên trong tâm trí, tiếp thêm cho anh ý chí sắt đá vượt qua giới hạn đau đớn thể xác.
Đột ngột, tiếng sắt thép va chạm đanh thép vang lên từ phía cửa sập kỹ thuật dốc đứng ở trần hầm neo.
"Ở dưới này! Có vết máu tươi và nước tẩy dấm chua! Chúng nó đang trốn dưới hầm chứa xích neo!"
Một giọng nói quen thuộc vang lên qua khe hở cửa sập. Long nheo mắt nhìn lên. Dưới ánh sáng vàng nhạt chập chờn của đèn bão, gương mặt gầy gò đầy mụn rỗ của Phan Thanh Bình—tên quản ngục ca đêm phản bội—hiện ra đầy vẻ tham lam và sợ hãi. Đằng sau Bình, bóng dáng hung hãn của toán tàn quân Hắc Nha lăm lăm súng ngắn tự chế và dao rựa mài sắc từ lá thép nhíp xe tải xuất hiện.
"Bình! Mày bán đứng đồng nghiệp để đổi mạng sao?" Lê Minh phẫn nộ gào lên, tay siết chặt báng khẩu súng bắn đinh hơi tự chế.
"Tao không có đường lui, Minh ơi!" Bình run rẩy hét vọng xuống. "Nghiệp đoàn Viper đã hứa sẽ đưa tao lên trực thăng cứu hộ của Phó Cục trưởng Bùi Tiến Dũng! Thằng phế nhân Trịnh kia, khôn hồn thì giao nộp thằng kế toán và cái ổ cứng ra đây! Lương Thiết Đao đã chết dưới cống thải rồi, bọn Hắc Nha ngoài kia sẽ băm vằm tụi mày ra nếu tao không giao nộp tụi mày!"
Đoàng! Đoàng!
Hai phát đạn súng ngắn tự chế bắn từ trên dội xuống, găm rào rạt vào vách thép hầm neo, tạo ra những tia lửa chói mắt.
"Nằm xuống!" Long giật mạnh áo Hoài An và Vinh, dồn họ vào góc khuất sau cuộn xích neo sắt đặc khổng lồ dày nửa mét.
Toán Hắc Nha bắt đầu xả súng bắn chặn lối ra duy nhất của hầm neo. Chúng không dám lao xuống ngay vì không gian hầm neo quá hẹp dốc đứng đứng và tối tăm, nhưng hỏa lực từ trên dội xuống khóa chặt hoàn toàn mọi con đường rút lui của nhóm Long. Nước biển lạnh buốt rỉ sét tiếp tục dâng nhanh, dâng lên đến hông của Long trong vài phút ngắn ngủi.
"Anh Long, súng bắn đinh của em... hết sạch áp suất khí nén rồi!" Lê Minh tuyệt vọng gào lên sau khi cố bóp cò nhưng khẩu súng tự chế chỉ phát ra tiếng xì hơi vô lực. Chấn thương đùi cũ của Minh làm cậu khuỵu xuống nước lạnh.
Nhóm Long rơi vào góc chết hoàn toàn. Phía trên là làn đạn truy sát của kẻ phản bội Bình và tàn quân Hắc Nha; phía dưới là dòng nước lũ rỉ sét lạnh buốt dâng cao không ngừng; bả vai trái của Long thì hoàn toàn tàn phế không thể cử động.
Long nhìn quanh hầm chứa neo. Ánh mắt đặc nhiệm của anh khóa chặt vào hệ thống xích neo sắt đặc treo lơ lửng trên cao và bệ tời quay cơ học thủy lực tạm thời chưa bị ngập hoàn toàn. Sợi cáp thép chịu lực nối với chốt hãm xích neo đang căng cứng dưới sức nặng hàng chục tấn của neo tàu.
Một kế hoạch chiến thuật tàn khốc hiện ra trong đầu anh.
"Hoài An, Minh, Vinh. Nghe lệnh tôi. Hít một hơi thật sâu, ngậm chặt miệng và bám chặt vào khung thép chịu lực của vách ngăn kép phía sau. Tuyệt đối không được buông tay," Long ra lệnh bằng giọng nói trầm tĩnh đến lạnh gáy.
Anh thò răng cắn chặt một đầu cuộn băng gạc y tế sờn cũ, dùng tay phải phối hợp kéo siết cực mạnh vòng qua bả vai trái bị rách cơ. Áp dụng Kỹ thuật Sơ cứu Dã chiến Một tay, anh dùng lực răng siết chặt nút thắt để tạm thời cầm máu, khóa cứng khớp vai trái lệch vào thân người để tránh va đập.
Cơn đau thấu xương tủy truyền thẳng lên não làm mắt Long nhòe đi loang lổ sắc đỏ. Anh cắn chặt răng đến rỉ máu ở khóe môi, không để bản thân rơi vào trạng thái ngất xỉu do Trauma Shock.
"Bình! Tao sẽ giao nộp ổ cứng! Đừng bắn nữa!" Long hét lớn, vờ đầu hàng để kéo giãn sự chú ý của địch.
"Khôn hồn đấy, phế nhân Trịnh! Bảo thằng kế toán giơ tay lên bò ra đây!" Bình đắc ý ra lệnh, họng súng ngắn của toán Hắc Nha hơi hạ hướng ngắm để quan sát.
Long không bò ra. Anh dồn toàn bộ sức tàn vào chân phải, mượn độ dốc mười độ của sàn tàu nghiêng trượt nhanh về phía bệ tời quay cơ học thủy lực.
Khoảnh khắc tiếp cận chốt hãm xích neo, Long kích hoạt Trạng thái Adrenaline bùng nổ (Adrenaline Rush).
Hệ thần kinh tự động của cựu đặc nhiệm khóa hoàn toàn cảm giác đau đớn ở bả vai trái trong vòng sáu mươi giây. Các thớ cơ bắp săn chắc nổi rõ mạch máu cuồn cuộn dưới lớp áo sũng nước bão. Long gầm lên một tiếng như dã thú bị dồn vào đường cùng, dùng tay phải chộp lấy tay đòn chốt hãm bằng thép rỉ sét nặng gần ba mươi ký.
Anh gồng toàn bộ cơ lưng và bả vai phải chịu lực, giật mạnh tay đòn ngược chiều kim đồng hồ để giải phóng chốt xích neo.
"Chết đi bọn phản bội!" Long hét lớn.
Rắc! Cạch!
Chốt hãm thủy lực bị giật tung. Cuộn Xích neo tàu sắt đặc khổng lồ nặng hàng chục tấn mất đi lực giữ, lập tức tuột khỏi bệ tời, rơi tự do theo trọng lực dốc đứng đứng xuống đáy hầm neo.
Rầm rầm rầm rầm—!
Tiếng xích neo va đập vào vách thép hầm neo gầm rú dữ dội như sấm sét nổ tung trong không gian hẹp đứng. Hàng loạt mắt xích sắt đặc nặng năm ký mỗi mắt lao xuống như một trận bão tuyết kim loại tàn bạo. Sức nặng khổng lồ của sợi xích kéo sập hoàn toàn hệ thống cầu thang sắt kỹ thuật dốc đứng đứng nơi toán Hắc Nha đang đứng gác phía trên.
"Áaaaa! Cứu tao—!"
Tiếng gào thét thảm thiết của Bình và toán đao phủ Hắc Nha bị đè bẹp hoàn toàn dưới tiếng va đập cơ học kinh hoàng của xích sắt rơi tự do. Những mắt xích nặng nề đập nát chân, nghiền nát xương bánh chè và triệt hạ toàn bộ toán truy kích, kéo tuột thân xác chúng rơi sâu xuống đáy hầm neo ngập nước rỉ sét lạnh buốt.
Vụ sụp đổ cơ học tạo ra một làn sóng chấn động cực mạnh làm rung chuyển toàn bộ phần mũi tàu ngục Ocean Fortress.
Long ngã sấp xuống dòng nước ngập lạnh buốt ngay khi sợi xích neo cuối cùng tuột khỏi bệ tời. Trạng thái Adrenaline bùng nổ kết thúc, cơn đau dữ dội gấp đôi lập tức ập lại tàn phá bả vai trái của anh, cánh tay trái hoàn toàn mất cảm giác lực lực và liệt tạm thời.
Nhóm Long đã tiêu diệt được toán truy kích của kẻ phản bội Bình, giành lại sự sống trong gang tấc. Nhưng cái giá phải trả quá đắt: hầm neo đã bị ngập lụt hoàn toàn lối thoát hiểm cơ học đứng đứng do các khối thép đổ sập bị khóa chặt.
Ngay trong khoảnh khắc yên lặng u uất sau vụ nổ xích neo, một tiếng vặn xoắn kim loại ghê rợn rít lên từ sâu dưới đáy tàu.
Uỳnh uỳnh uỳnh—!
Sức va đập nghìn tấn của sóng bão cấp 12 bên ngoài kết hợp với chấn động sập xích neo đã làm cấu trúc chịu lực chính ở mũi tàu bị gãy đôi hoàn toàn. Vách ngăn chống tràn của hầm chứa neo nứt toác ra một đường rạn lớn dài ba mét, nước biển đen ngòm xối xả phun trào vào hầm neo dâng nhanh quá ngực của cả nhóm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!