Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Đêm Bão Định Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt vặn xoắn gầm rú dưới đáy tàu ngục Ocean Fortress vang lên trầm đục, len lỏi qua những vách ngăn thép dày mười xăng-ti-mét của Khoang E. Con tàu ngục khổng lồ nặng bốn vạn tấn đang chao đảo dữ dội giữa tâm siêu bão cấp 11 quét qua vùng biển Răng Quỷ. Nước biển lạnh buốt rò rỉ từ các mối hàn rỉ sét nhỏ giọt xuống sàn thép, tạo thành những vũng nước đục ngầu loang lổ vết dầu máy. Không khí dưới khoang đáy ngột ngạt, đặc quánh mùi mồ hôi tù nhân, mùi rác thải cơ khí và mùi sắt rỉ ẩm ướt.


Trịnh Kim Long đứng tựa lưng vào vách thép lạnh ngắt của Phòng trực ban Khoang E. Ở tuổi ba mươi tám, gương mặt anh hằn sâu những nếp nhăn mệt mỏi, mái tóc húi cua chớm bạc và đôi mắt sâu thẳm, lạnh lùng như mặt biển đêm bão. Bộ đồng phục quản ngục màu xanh thẫm sờn rách ở bả vai trái của anh hơi lệch xuống—hậu quả của vết thương cũ bị phế bỏ lực bộc phát từ ba năm trước. Dưới lớp cảnh phục sờn cũ đó, Long âm thầm mặc chiếc Áo giáp Kevlar sờn cũ của Long. Tấm giáp chống đạn cấp độ IIIA này là kỷ vật duy nhất từ thời anh còn là đội trưởng đặc nhiệm chống khủng bố, cứu anh khỏi những trận chiến cận chiến tàn khốc trong quá khứ.


"Anh Long... anh có nghe thấy tiếng gì không?" Nguyễn Đức Huy, cậu quản ngục trẻ hai mươi tư tuổi đi cùng ca trực đêm, run rẩy siết chặt chiếc đèn pin tuần tra nặng. Gương mặt Huy tái mét dưới ánh đèn huỳnh quang vàng nhạt nhấp nháy liên tục do nguồn điện chập chờn của tàu. "Cứ mỗi lần bão đánh vào mạn, em lại có cảm giác như... có tiếng cưa sắt dưới gầm sàn."


Long không đáp. Anh chỉ lặng lẽ điều chỉnh lại chiếc Đèn pin kim loại Maglite 4D nặng một ký trên tay phải. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực, khớp vai trái nhói lên từng cơn đau âm ỉ theo mỗi nhịp lắc lư của con tàu. Đó là Ngưỡng Quá tải Vai trái (Shoulder Impairment)—vết sẹo mổ lồi lõm từ phát đạn bắn tỉa xuyên xương bả vai do Phó Cục trưởng Bùi Tiến Dũng gây ra trong chiến dịch 'Bão Sa Mạc' năm xưa. Mỗi khi thời tiết ẩm ướt hoặc gồng lực quá bốn mươi ký, các sợi dây thần kinh bị chèn ép lại gây tê liệt hoàn toàn cánh tay trái của anh. Ở phân cục quản lý di động này, người ta gọi anh là 'Phế nhân Trịnh'—kẻ lầm lì bị đồng nghiệp khinh ghét và tù nhân coi thường.


"Tập trung vào quy trình tuần tra đi, Huy," Long trầm giọng, tông giọng thấp và khàn đặc của anh khiến Huy khẽ giật mình. "Kiểm tra lại chốt khóa cơ học của Buồng giam chung E1. Đừng để tiếng bão làm xao nhãng phản xạ."


Buồng giam chung E1 nằm ở cuối hành lang thép dốc đứng dài một trăm mét, nơi đang giam giữ hơn năm mươi tù nhân nguy hiểm nhất của Băng đảng Hắc Nha (Black Crow) dưới sự cầm đầu của sát nhân máu lạnh Lương Thiết Đao. Ca trực đêm dưới khoang đáy luôn là một trò chơi sinh tử, nhất là khi hệ thống an ninh của Ban quản lý Ocean Fortress (Phân khu Ca Đêm) đã bị lũng đoạn nặng nề từ bên trong.


Cạch. Cạch. Phụt.


Đột ngột, toàn bộ hệ thống đèn huỳnh quang dọc hành lang vụt tắt. Bóng tối đặc quánh, lạnh lẽo lập tức bao trùm lấy Khoang E. Tiếng quạt thông gió rít lên một hơi dài rồi im bặt. Điện lưới toàn tàu đã bị cắt hoàn toàn. Hệ thống khóa điện tử của các phòng giam phát ra những tiếng 'tách tách' cơ học dồn dập khi chuyển sang chế độ tự động mở khóa vật lý khẩn cấp.


"Anh Long! Mất điện rồi! Hệ thống khóa điện tử bị liệt—" Tiếng Huy la hét hoảng loạn vang lên trong bóng tối.


"Huy! Đứng yên tại chỗ! Bật đèn pin—" Long hét lên, nhưng lời chưa dứt, tai anh đã bắt được một luồng khí động học bất thường xé gió rít lên trong không gian hẹp. Đó không phải là tiếng gió bão.


Một tiếng 'xoẹt' ngọt lịm cắt qua da thịt, theo sau là tiếng choking—tiếng thở dốc nghẹn ngào của một người bị cắt đứt khí quản. Có tiếng máu tươi phun ra xối xả xuống sàn thép ướt.


Long lập tức kích hoạt Phản xạ Nhìn đêm (Night-vision Adaptation). Đôi đồng tử của anh giãn nở cực đại trong vòng ba giây, tận dụng ánh sáng đỏ yếu ớt từ đèn báo động khẩn cấp dự phòng vừa bật lên để nhận biết chuyển động của bóng người. Trước mắt anh, thân hình của Huy đổ sụp xuống sàn thép, máu từ cổ họng cậu chảy loang lổ. Đứng phía sau cái xác của Huy là một bóng đen mặc cảnh phục quản ngục, tay cầm một khẩu súng ngắn Makarov rực lửa.


Đoàng!


Tiếng súng nổ đanh tai vang dội vách thép hẹp. Long phản xạ ngã người trượt dài trên sàn thép ướt sũng vũng dầu thủy lực rò rỉ. Viên đạn 9mm bắn lén sượt qua bả vai trái của anh, găm thẳng vào vách thép phía sau tạo ra những tia lửa chói mắt. Cơn đau nhói thấu xương truyền thẳng lên đại não—phát bắn đã làm rách nhẹ miệng vết thương mổ cũ ở bả vai trái của anh. Máu bắt đầu rỉ ra qua lớp áo giáp Kevlar.


"Nguyễn Văn Sát!" Long gầm lên trong bóng tối khi nhận diện gương mặt tên quản ngục biến chất dưới ánh chớp lửa của phát súng. Sát là tay trong của Hắc Nha, kẻ luôn nhận tiền bảo kê từ Viper.


"Mày mạng lớn đấy, phế nhân Trịnh!" Sát cười tàn nhẫn, họng súng Makarov của hắn tiếp tục di chuyển quét tìm Long trong bóng tối đỏ lòm. Hắn thò tay trái quét thẻ từ an ninh vạn năng (Master Key) vào bảng điều khiển trung tâm để giải phóng Buồng giam chung E1. "Nhưng hôm nay, cả mày và thằng chứng nhân Trương Thế Vinh đều phải chết dưới đáy ngục này!"


Sát nghĩ rằng bả vai phế tích của Long sẽ khiến anh tê liệt hoàn toàn sau phát bắn lén. Hắn quay lưng lại để kích hoạt hệ thống mở cửa phòng giam E1.


Đó là sai lầm chí mạng của hắn.


Long nén đau, tay phải vung chiếc Đèn pin kim loại Maglite 4D nặng một ký lên. Anh bấm công tắc cao su, phát luồng sáng cực đại một ngàn lumens thẳng vào võng mạc của Sát ở cự ly chưa đầy hai mét. Luồng ánh sáng hội tụ mạnh đột ngột khiến Sát bị mù tạm thời trong ba giây. Hắn gào lên đau đớn, tay phải bắn loạn xạ vào khoảng không.


Long áp sát cận chiến bằng Quy tắc Cận chiến Không gian hẹp (CQB Narrow Space). Không vung tay quá rộng để tránh vướng vách thép, Long dùng vai phải chịu lực tỳ, luồn tay phải dưới nách Sát, dùng lực hông xoay mạnh ngược chiều khớp xương bả vai của hắn.


Rắc!


Tiếng xương khớp cổ tay Sát bị bẻ gãy giòn giã vang lên. Khẩu súng Makarov rơi tuột khỏi tay hắn, văng xuống sàn thép ngập nước. Long bồi thêm một cú đánh chấn động bằng đuôi đèn pin Maglite nặng vào xương quai xanh của Sát, khiến hắn quỳ sụp xuống sàn gào thét thảm thiết.


Long nhanh chóng nhặt khẩu súng Makarov lên, kiểm tra băng đạn bằng một tay phải thuần thục. Anh đè nghiến Sát xuống sàn thép ướt, lục soát người hắn và lôi ra một cuốn sổ tay nhỏ bọc da rách nát—Danh sách quản ngục nhận hối lộ. Cuốn sổ ghi chép chi tiết các khoản tiền chuyển khoản từ Viper cho hơn bảy mươi phần trăm lính gác ca trực đêm dưới khoang đáy.


"Nói! Ai ra lệnh cho mày cắt điện?" Long dí họng súng Makarov lạnh ngắt vào thái dương Sát.


Sát ngước gương mặt đầy máu và mồ hôi lên, cười ngạo nghễ dẫu cổ tay đang gãy gập: "Mày muộn rồi, Long... Cửa buồng E1 đã mở khóa vật lý... Hắc Nha đã ra ngoài. Mày không bảo vệ được ai đâu!"


Uỳnh! Uỳnh!


Tiếng cửa thép của Buồng giam chung E1 trượt mở hoàn toàn phát ra những tiếng động cơ khí nặng nề dọc hành lang.


Từ cuối bóng tối đỏ lòm của Khoang E, tiếng la hét cuồng loạn, tiếng đập xích sắt rầm rập và tiếng cười khát máu của hàng trăm tù nhân Hắc Nha do Lương Thiết Đao dẫn đầu bắt đầu vang dội, dội vào các vách ngăn thép dốc đứng như những làn sóng tử thần đang tràn tới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!