Bóng Ma Từ Trường
Phòng điều khiển của Trạm Gác Biên Giới 09 chìm trong một sự tĩnh lặng đến rợn người, chỉ còn lại tiếng rít đều đặn, đơn điệu của máy làm mát tủy sống đang cố gắng bơm chút chất lưu nghèo nàn qua hệ thống ống dẫn rỉ sét. Ánh sáng huỳnh quang khẩn cấp màu vàng úa hắt lên vách thép titan, phản chiếu những hạt bụi kim loại lơ lửng trong không khí ngột ngạt.
Khải ngồi gục trên chiếc ghế vận hành, nửa gương mặt bên trái của anh phủ kín lớp băng gạc trắng dính máu. Vết thương từ chứng chảy máu võng mạc sau ca vá kẽ nứt Mắt Quỷ vẫn throbbing lên từng cơn đau nhức nhối, như thể có một mũi kim bằng băng đang liên tục đâm xuyên qua nhãn cầu vào tận thùy não. Cánh tay trái của anh buông thõng, bất động như một khúc gỗ chết. Khải thử ra lệnh cho các ngón tay cử động, nhưng phản hồi duy nhất anh nhận được chỉ là một khoảng trống tê dại, lạnh ngắt. Sáu phần trăm khớp thần kinh thùy đỉnh bị thiêu rụi vĩnh viễn là cái giá quá đắt mà anh phải trả để cứu một trăm hai mươi sinh mạng trên tàu Tuấn Anh.
Ở góc phòng, Thiếu úy Hoàng Văn Đức đứng tựa lưng vào vách thép, đôi mắt gã sĩ quan an ninh nhìn đăm đăm vào khoảng không. Đốc súng điện từ lực bên hông gã khẽ va chạm vào giáp bảo hộ phát ra tiếng lách cách kim loại nhỏ. Đức đã không gửi báo cáo mật về việc Khải sử dụng mã của Lê Minh Triết để bẻ khóa nguồn điện dự phòng lên soái hạm Hy Vọng. Gã đang dao động. Những gì gã chứng kiến—luồng năng lượng lượng tử bẻ cong khúc xạ ánh sáng và cứu sống trạm gác khỏi siêu bão điện từ—đã đập tan niềm tin tuyệt đối của gã vào những mệnh lệnh hành chính lạnh lùng của Lâm Thế Vinh.
"Anh Khải," Ngô Quốc Minh thì thầm, giọng cậu thiếu niên khản đặc vì thiếu ngủ, đôi kính cận dày cộp bám đầy vết dầu mỡ chưa kịp lau. "Hệ thống cáp truyền dẫn dự phòng của mỏ neo phía Tây đã cháy rụi hoàn toàn. Cuộn siêu dẫn số hai hiện đang chịu tải trực tiếp mà không có bất kỳ mỏ neo bảo vệ nào. Chỉ cần một dao động nhỏ từ trường từ kẽ nứt... nó sẽ nứt vỡ hoàn toàn."
Khải khẽ gật đầu bằng phần đầu không bị quấn băng. Giọng anh khàn đặc, khô khốc như tiếng kim loại mài xuống cát: "Chúng ta phải giám sát phòng máy mỏ neo Tây. Kẻ phá hoại ngầm... sẽ không bỏ qua cơ hội này."
"Nhưng camera giám sát ở khu vực phía Tây đã bị nhiễu sóng hoàn toàn sau bão từ," Minh lo lắng gõ liên tục lên chiếc máy tính bảng lượng tử tự chế. "Hệ thống tự động liên tục báo lỗi đồng bộ dữ liệu. Em đang cố chạy thuật toán lọc nhiễu nhưng không hiệu quả."
Khải mím môi. Anh biết camera không tự nhiên bị hỏng đúng lúc này. Đó là một sự che giấu có chủ đích. Để nhìn thấy những gì đang diễn ra ở phòng máy mỏ neo phía Tây cách đây ba phân khu, anh chỉ còn một lựa chọn duy nhất. Một lựa chọn cực kỳ điên rồ và đau đớn.
Khải đưa tay lên, thô bạo xé rách một góc lớp băng gạc trên mắt trái.
"Anh Khải! Không được!" Minh hốt hoảng lao đến ngăn cản. "Tiến sĩ Yến đã dặn thấu kính lượng tử của anh đang bị quá tải nhiệt cực hạn! Nếu anh cưỡng ép kích hoạt, anh sẽ bị mù vĩnh viễn!"
"Tránh ra, Minh," Khải gầm nhẹ, tay phải đẩy mạnh cậu học trò ra xa.
Anh nhắm chặt mắt phải lành lặn, cưỡng ép dây thần kinh thị giác trái hoạt động. Một cơn đau nhói buốt, dữ dội như dòng điện cao thế chạy thẳng vào thùy đỉnh khiến Khải co giật mạnh. Máu tươi từ vết rách võng mạc chưa lành lập tức thấm đỏ lớp băng gạc còn lại, chảy thành dòng dọc theo gò má tái nhợt của anh. Nhưng trong bóng tối của thị lực vật lý bị mất, thấu kính lượng tử mắt trái bắt đầu quét qua màn sương mù lượng tử.
Thế giới hiện lên trước mắt anh không phải bằng màu sắc hay hình khối, mà bằng những dòng chảy Chronon rực rỡ sắc lam và đỏ biến thiên liên tục. Nhờ thấu kính, Khải nhìn xuyên qua ba lớp vách thép dày của trạm gác, hướng thẳng về phía Phòng máy mỏ neo từ trường phía Tây.
Tại đó, giữa những cuộn dây siêu dẫn khổng lồ đang phát ra tiếng vo vo trầm ấm, có một vệt sáng lượng tử di động. Đó là một bóng người.
Khải tập trung nhãn lực, điều chỉnh tần số lọc của thấu kính. Hình ảnh mờ ảo của một cô gái trẻ tuổi hiện lên. Lê Thị Tuyết. Cô ta mặc bộ đồ kỹ thuật màu xám xanh chắp vá của người tị nạn, mái tóc buộc lỏng lẻo. Tuyết đang đứng trước hộp điều khiển tự động của cuộn siêu dẫn số hai. Ngón tay cô ta lướt nhanh trên bảng điều khiển cơ học, nhưng thấu kính lượng tử của Khải nhìn thấy rõ ràng: một thiết bị nhỏ màu đen—thiết bị chèn mã lỗi lượng tử dòng Virus-X—đang được cô ta cắm trực tiếp vào cổng nạp dữ liệu của mỏ neo.
Cô ta đang chèn một mã độc để khóa chặt van xả áp từ trường khẩn cấp.
"Lê... Thị... Tuyết..." Khải nghiến răng thì thầm, tên của cô ta phát ra từ bờ môi rỉ máu.
Đúng lúc đó, một cơn chấn động lượng tử cực mạnh bất ngờ ập đến não bộ của Khải. Đó là Hiệu Ứng Phản Hồi Của Việc Vá Kẽ Nứt Mắt Quỷ. Việc anh vá thành công kẽ nứt ở chương trước đã tạo ra một áp lực từ trường phản hồi khổng lồ tích tụ ngược lại hệ thống mỏ neo Tây, biến nơi này thành một điểm nhạy cảm cực đoan với mọi biến động tần số.
Sự quá tải từ trường đột ngột kích hoạt mạng lưới rối rắm lượng tử đa chiều trong não Khải. Ý thức của anh bị kéo tuột ra khỏi phòng điều khiển của Trạm Gác 09, lao vút qua các kẽ nứt không-thời gian với tốc độ ánh sáng.
Khi Khải mở mắt ra—không, khi ý thức của anh tái định hình thực tại—anh không còn ở trạm gác của mình nữa.
Anh đang đứng trong một phòng điều khiển đổ nát, vách thép bị bóp méo, vặn vẹo như một tờ giấy nát. Tiếng thép rên rỉ dưới lực triều trọng lực cực đoan vang lên nhức óc. Qua cửa sổ vòm bị nứt vỡ, một kẽ nứt không gian khổng lồ đang nuốt chửng toàn bộ phân khu phía Tây của trạm gác này. Người tị nạn đang gào thét, cơ thể họ bị kéo giãn ra thành những vệt sáng dài trước khi biến mất vào hư vô.
"Khải... giúp tôi..."
Khải quay đầu lại. Nằm trên sàn kim loại bám đầy máu và bụi phóng xạ là một thanh niên giống hệt anh. Gương mặt người đó biến dạng một nửa do bỏng phóng xạ lượng tử cực nặng, da thịt bong tróc lộ ra cả xương gò má xám xịt. Đó là Khải-Beta, bản thể song song của anh ở một dòng thời gian đã diệt vong do sập mỏ neo từ trường.
Cơn đau đớn tột cùng từ cái chết của Khải-Beta tràn ngập vào hệ thần kinh của Khải qua liên kết lượng tử rối rắm. Khải cảm nhận được rõ ràng cảm giác cơ thể mình bị kéo giãn, các khớp xương bị xé toạc, từng tế bào bị phân rã dưới lực triều trọng lực vĩ mô của vụ sập mỏ neo cũ. Đó không phải là ảo giác; đó là dữ liệu thần kinh thực tế từ một cái chết đã xảy ra ở vũ trụ song song.
Trong phòng điều khiển Trạm Gác 09 thực tại, cơ thể Khải đổ gục xuống sàn, co giật dữ dội. Miệng anh ú ớ phát ra những âm thanh kỳ lạ, lúc là giọng khàn đặc của chính anh, lúc lại là giọng nói điên cuồng, oán hận của Khải-Beta:
"Nó đang hút chúng ta... Tuyết... tại sao cô lại cài mã độc... Van xả áp bị khóa rồi... Van xả áp bị khóa rồi!"
"Anh Khải!" Minh khóc rống lên, lao vào giữ chặt lấy vai Khải để ngăn anh tự cắn vào lưỡi. "Anh Đức, giúp em giữ anh ấy lại! Anh ấy đang bị Rối Loạn Đa Nhân Cách Lượng Tử! Não anh ấy đang bị đồng hóa bởi cái chết song song!"
Đức lập tức lao tới, dùng đôi tay rắn chắc của một quân nhân ghìm chặt hai chân của Khải đang co giật liên hồi trên sàn thép. Gương mặt gã sĩ quan an ninh biến sắc: "Cậu ấy đang nói về Tuyết? Lê Thị Tuyết ở phòng máy phía Tây sao?"
Cơn hoảng loạn tâm lý cực hạn cố gắng dìm ý thức của Khải xuống vực thẳm của một trận hôn mê sâu lượng tử vĩnh viễn. Nếu anh buông xuôi, ý thức của anh sẽ bị kẹt lại ở chiều không gian chết của Khải-Beta mãi mãi.
*"Khải... giữ vững ngọn hải đăng..."*
Một giọng hát ru mờ nhạt, dịu dàng đột ngột vang lên trong tiềm thức của Khải. Đó là giai điệu ru cổ xưa của Trái Đất từ chiếc hộp nhạc di vật của mẹ anh—Nguyễn Thị Mai—được ghi âm lại trong phân vùng bộ nhớ của máy chủ. Tần số âm thanh Alpha của giai điệu ru xoa dịu sóng não đang hỗn loạn của anh, làm giảm nhịp tim đang vọt lên một trăm tám mươi nhịp/phút.
Khải nghiến chặt răng đến mức máu tươi trào ra đầy miệng. Anh phải tỉnh táo. Anh phải sống.
Anh vận dụng Phương Pháp Phân Tách Luồng Ý Thức mà Giáo sư Vĩnh đã truyền dạy. Trong tâm trí, Khải dựng lên một bức tường lửa logic lạnh lùng bằng hợp kim tưởng tượng, cô lập toàn bộ ký ức chết chóc, oán hận và đau đớn của Khải-Beta vào một phân vùng độc lập thùy não. Anh đóng băng nó lại, không cho phép những cảm xúc tiêu cực ấy xâm nhập vào nhân dạng gốc của mình.
Cơn co giật dừng lại đột ngột. Khải mở mắt phải ra, thở dốc những luồng khí lạnh buốt.
Cái giá phải trả lập tức ập đến. Một cơn đau nhói ở thùy đỉnh khiến Khải khựng lại. Anh nhìn Ngô Quốc Minh đang khóc trước mặt mình. Trong một giây tàn nhẫn, não bộ của anh trống rỗng. Anh không thể nhớ nổi tên của cậu thiếu niên này là gì. Anh chỉ nhìn thấy các chỉ số kỹ thuật và mã ID nhân sự của cậu hiển thị trong đầu. Sự xói mòn nhân dạng gốc đã lấy đi của anh một phần ký ức thông thường.
"Anh... anh Khải? Anh có nhận ra em không?" Minh run rẩy hỏi.
Khải nhắm mắt lại, ép thùy não hoạt động để tái lập liên kết ký ức. Phải mất năm giây dài đằng đẵng, anh mới thốt lên được: "Minh... Tôi ổn."
Anh vịnh vào vai Đức để gượng dậy, cơ thể vẫn còn run rẩy nhẹ. Nhờ sự đồng hóa ngắn ngủi với Khải-Beta, Khải đã nhận được một dữ liệu kỹ thuật thực tế vô giá từ dòng thời gian thất bại kia.
"Bóng ma lượng tử của Khải-Beta... đã cảnh báo tôi," Khải khàn giọng nói, mắt phải nhìn thẳng vào Đức. "Mỏ neo phía Tây sẽ sụp đổ hoàn toàn trong vòng chưa đầy mười hai giờ nữa. Lê Thị Tuyết đã kích hoạt một mã độc phần cứng dòng Virus-X để khóa chặt van xả áp và ép dòng siêu dẫn vượt ngưỡng giới hạn. Đó chính xác là cách mà trạm gác của Khải-Beta bị hủy diệt."
Đức biến sắc, tay gã đặt lên đốc súng điện: "Tôi sẽ dẫn lính đặc nhiệm xuống phòng máy phía Tây bắt giữ cô ta ngay lập tức!"
"Không được!" Khải giữ chặt lấy tay Đức. "Chúng ta chưa có bằng chứng vật lý trực tiếp. Tuyết là một người tị nạn được cư dân Quận Rác 09 rất yêu mến. Nếu ông bắt cô ta mà không có chứng cứ rõ ràng trước mặt nhân viên trạm, giới tị nạn sẽ bạo động. Lâm Thế Vinh và Đại tá Sơn sẽ lấy đó làm cớ để thiết quân luật và tịch thu Hải đăng ngay lập tức."
"Vậy chúng ta phải làm gì?" Minh lo lắng hỏi, mắt nhìn vào đồng hồ đếm ngược mười hai giờ đang chạy trên màn hình.
Khải lau vệt máu trên khóe miệng, ánh mắt anh lạnh lùng và kiên định hơn bao giờ hết dưới lớp băng gạc đẫm máu: "Chúng ta phải để cô ta hành động. Tôi sẽ trực tiếp xuống phòng máy mỏ neo phía Tây để bắt quả tang cô ta khi cô ta thực hiện bước phá hoại cuối cùng vào cuộn siêu dẫn."
Áp lực từ mười hai giờ đếm ngược đè nặng lên lồng ngực của ba con người trong phòng điều khiển. Ở sâu dưới hầm máy phía Tây, Lê Thị Tuyết đã hoàn thành việc nạp mã độc và chuẩn bị thực hiện bước phá hủy vật lý cuộn dây siêu dẫn số hai, đẩy Trạm Gác 09 vào ranh giới của sự hủy diệt vĩ mô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!