Mắt Quỷ Phun Trào
Phút thứ 225 của cuộc khủng hoảng sụt áp mỏ neo Tây, Trạm Gác Biên Giới 09 không còn là một tiền đồn lơ lửng yên bình sát rìa Tinh vân S-04. Nó đã biến thành một cái lò nung cơ khí rít gào dưới áp lực của hàng triệu hạt Chronon đang điên cuồng va đập. Trong không gian chật hẹp của phòng điều khiển, bầu không khí đặc quánh mùi ozone khét lẹt và hơi gel sinh học bốc khói từ hệ thống máy làm mát tủy sống.
Khải ngồi bất động trên chiếc ghế vận hành rách nát. Con mắt trái của anh quấn băng trắng xóa, một vệt huyết tương màu hồng nhạt đã thấm qua lớp vải gạc, rỉ dọc theo gò má tái nhợt. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực bên mép ghế, hoàn toàn mất đi cảm giác đau vật lý—hệ quả tàn nhẫn của sự xói mòn thùy đỉnh đã đạt mức sáu phần trăm vĩnh viễn. Chỉ còn con mắt phải mờ đục của anh nheo lại, phản chiếu những dải ánh sáng hologram màu đỏ cảnh báo đang nhấp nháy liên tục trên bảng điều khiển.
Ở góc phòng, Thiếu úy Hoàng Văn Đức đứng sừng sững, bàn tay hắn siết chặt lấy đốc súng điện từ lực đeo bên hông. Mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt vuông chữ điền nghiêm nghị của gã sĩ quan an ninh. Đức đang run rẩy. Không phải vì sợ hãi quân luật, mà vì gã đang tận mắt chứng kiến không-thời gian xung quanh kén Neuro-Pod 09 bị bẻ cong cục bộ. Những luồng ánh sáng lam nhạt phát ra từ cơ thể Khải đang làm méo mó cả ánh sáng huỳnh quang của phòng điều khiển, tạo ra những bóng ma lượng tử chập chờn như những đốm lửa ma trơi.
"Chỉ số áp lực từ trường của lá chắn đã giảm xuống dưới hai mươi phần trăm!" Ngô Quốc Minh gào lên qua tiếng rít buốt óc của máy phát điện. Cậu thiếu niên mười chín tuổi điên cuồng gõ lệnh trên chiếc máy tính bảng lượng tử tự chế, đôi kính cận dày cộp bám đầy bụi kim loại xám xịt. "Anh Khải! Siêu bão điện từ từ kẽ nứt Mắt Quỷ đã vượt qua vành đai rác! Mật độ hạt Chronon tự do đang tăng lên theo cấp số nhân!"
Qua lớp kính cường lực dày ba lớp của phòng điều khiển, kẽ nứt không-thời gian Mắt Quỷ hiện ra như một vết rách khổng lồ rực rỡ sắc lam và tím giữa lòng hư không. Nó đang co thắt dữ dội. Mỗi nhịp co thắt phóng ra một luồng sóng xung kích điện từ cực mạnh, quét qua khoảng không gian chân không, cuốn theo hàng vạn mảnh vỡ kim loại của vành đai sắt lao thẳng về phía trạm gác.
*Uỳnh!*
Cả cấu trúc của Trạm Gác 09 rung chuyển bần bật. Tiếng thép rên rỉ dưới lực triều trọng lực vang lên từ dưới sàn tàu. Lá chắn từ trường ngoài cùng của trạm vừa va chạm trực diện với làn sóng hạt đầu tiên của siêu bão. Máy đo sụt áp báo chỉ số rơi tự do: mười lăm phần trăm... mười phần trăm... tám phần trăm.
"Khải!" Tiếng gào khàn đặc của Nguyễn Văn Hùng vang lên qua bộ đàm lượng tử rối chống nhiễu. Trưởng ca bảo trì đang ở sâu dưới hầm máy mỏ neo phía Đông. "Cuộn dây siêu dẫn phía Đông bắt đầu rò rỉ nhiệt độ! Lõi nam châm đã vượt ngưỡng sáu trăm độ Kelvin! Hệ thống tự động phân phối tải đã bị luồng bão từ xé nát thuật toán điều hướng rồi! Nếu không hạ nhiệt hoặc tăng tải từ trường nghịch đảo, mỏ neo Đông sẽ nổ tung và kéo theo cả trạm gác vào kẽ nứt!"
Khải nghiến chặt răng, cảm nhận một cơn sốt lượng tử cấp 1 bắt đầu nung nấu thùy não của mình. Nhiệt độ cơ thể anh đang tăng cao, những mạch máu dưới da cổ bắt đầu phát quang xanh lam nhạt. Anh biết hệ thống tự động đã bất lực. Tổng Cục Kỹ Thuật dưới quyền Lâm Thế Vinh đã cố tình khóa chặt các phân vùng năng lượng dự phòng của trạm gác nhằm ép anh đầu hàng.
"Minh..." Khải khàn giọng nói, âm thanh phát ra từ bờ môi nứt nẻ khô khốc. "Kích hoạt cổng sau của máy chủ... Chúng ta phải bẻ khóa nguồn điện dự phòng."
"Không được!" Thiếu úy Đức bước lên một bước, giọng hắn đanh lại dù cơ thể vẫn run rẩy trước áp lực lượng tử. "Cậu Khải! Tự ý bẻ khóa hệ thống năng lượng hạm đội là tội phản quốc cấp độ S! Tôi có lệnh bắn hạ bất kỳ ai can thiệp vào lõi điện lưới chính!"
Khải quay nửa gương mặt quấn băng về phía Đức. Con mắt phải của anh rực lên một ánh sáng quyết đoán đến lạnh người: "Thiếu úy Đức, nếu ông bắn tôi bây giờ, một trăm hai mươi người trên tàu Tuấn Anh ngoài kia và năm trăm dân tị nạn ở Quận Rác 09 sát bên chúng ta sẽ biến thành bụi hạt cơ bản trong vòng năm phút nữa. Lúc đó, cái lệnh chấp pháp của ông có cứu được mạng ông không?"
Đức khựng lại. Đốc súng điện trong tay gã đông cứng. Gã nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi lá chắn từ trường mỏng manh của trạm đang chuyển sang màu đỏ rực dưới sự thiêu đốt của bão điện từ. Niềm tin vào kỷ luật quân đội của gã đang bị bẻ gãy trước thực tế tàn nhẫn của sự diệt vong.
"Minh, chạy thuật toán bẻ khóa," Khải ra lệnh, tay phải anh lướt nhanh trên bàn phím điều khiển phụ. "Chúng ta sẽ sử dụng mã quản trị tối cao của Lê Minh Triết."
"Cựu giám đốc Triết sao?" Minh kinh ngạc, nhưng ngón tay cậu không hề dừng lại. Cậu nhập chuỗi mã 32 ký tự hệ nhị phân mà Nhã Kỳ đã bí mật tuồn cho Khải từ khu biệt giam của Triết.
Hệ điều hành AI HERA-09 lập tức phản hồi bằng một giọng cơ học nữ tính trầm ấm nhưng khẩn cấp: *"Phát hiện nỗ lực ghi đè hệ thống bảo mật HERA-Lock cấp 4. Xác nhận danh tính quản trị: Lê Minh Triết. Quyền truy cập hệ thống năng lượng dự phòng đã được mở khóa."*
"Kích Hoạt Dòng Chronon Khẩn Cấp!" Khải hét lên, tay phải đập mạnh xuống nút kích hoạt màu đỏ.
Ngay lập tức, lò phản ứng phụ của trạm gác rú lên một tiếng rít kinh hoàng. Dòng năng lượng Chronon thô rò rỉ từ kẽ nứt Mắt Quỷ được hệ thống máy chủ hút ngược vào, dồn thẳng vào lò phản ứng phân hạch cũ. Công suất phát điện vọt lên một trăm mười phần trăm... một trăm ba mươi phần trăm... một trăm năm mươi phần trăm.
Cơn sốt lượng tử ập đến như một làn sóng lửa thiêu rụi thùy não của Khải. Không có chất làm mát Graphene cao cấp bảo vệ, nhiệt độ thùy đỉnh của anh tăng vọt lên bốn mươi độ C. Khải co giật mạnh trên ghế, khói nhẹ mang mùi ozone khét lẹt bốc lên từ cổng cắm cáp quang sinh học dọc tủy sống ở gáy anh. Anh cắn chặt môi đến mức máu tươi chảy ra từ khóe miệng, hòa cùng vệt máu từ mắt trái tạo thành một cảnh tượng cực kỳ bi tráng.
"Nhiệt lượng lò phản ứng phụ đã vượt ngưỡng an toàn một trăm năm mươi phần trăm!" Minh hét lên trong nước mắt, cậu cố gắng gõ lệnh bơm nốt liều Gel sinh học thô sơ cuối cùng vào gáy Khải để hạ nhiệt. "Anh Khải! Lò phản ứng sắp phát nổ!"
"Hoa!" Khải gào lên qua bộ đàm lượng tử rối, giọng anh méo mó vì đau đớn. "Lê Thị Hoa! Mở van xả áp lực từ trường khẩn cấp thủ công! Ngay lập tức!"
Tại phòng máy mỏ neo phía Đông, Lê Thị Hoa đang bám chặt vào bảng phân phối điện năng để không bị lực triều trọng lực hất văng. Nghe tiếng hét của Khải, nữ kỹ sư trẻ tuổi nghiến răng, buông lỏng một tay để vươn tới chiếc bánh đà cơ học khổng lồ bám đầy mỡ máy rỉ sét của Van Xả Áp Lực Từ Trường Khẩn Cấp.
"Nó bị kẹt rồi!" Hoa hét lên qua bộ đàm, hai tay cô dùng hết sức lực bẻ mạnh bánh đà. Tiếng kim loại rít gào chói tai vang lên giữa tiếng nổ của bão từ. "Áp lực từ trường ngược quá lớn!"
"Hùng! Giúp Hoa!" Khải cố giữ vững mỏ neo lý trí bằng cách nhớ lại lời dặn của cha Thế Khang: *'Luôn giữ cho ngọn hải đăng sáng, dù con là người cuối cùng nhìn thấy nó'*. Lời dặn ấy như một mỏ neo tinh thần vững chắc, kéo ý thức của anh ra khỏi bờ vực của sự điên loạn lượng tử.
Nguyễn Văn Hùng lao tới, dùng chiếc cờ-lê lực siêu dẫn cổ điển của mình chèn vào bánh đà. Cả hai người dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể ép mạnh xuống.
*Rắc!*
Chiếc van cơ học khổng lồ cuối cùng cũng mở ra.
Một xung từ trường khổng lồ màu lam rực rỡ, mang theo năng lượng của dòng Chronon khẩn cấp hoạt động ở công suất một trăm năm mươi phần trăm, phóng ra từ đỉnh Trạm Gác 09. Luồng năng lượng vĩ mô ấy quét qua không gian chân không, tạo ra một vòng tròn từ trường nghịch đảo khổng lồ bao bọc lấy toàn bộ trạm gác và khu dân cư Quận Rác 09.
Sóng siêu bão điện từ từ Mắt Quỷ va chạm trực diện với xung từ trường màu lam. Một vụ nổ ánh sáng lượng tử rực rỡ bùng phát giữa không trung, bẻ cong toàn bộ các dòng hạt bức xạ lệch hướng sang hai bên rìa trạm gác, đẩy lùi hoàn toàn trận bão từ ra xa tiền đồn.
Trong phòng điều khiển, hệ thống đèn vụt tắt rồi sáng trở lại ở chế độ khẩn cấp màu vàng úa. Tiếng rít gào của bão từ nhỏ dần, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nhọc của bốn con người.
Trạm Gác 09 đã sống sót.
Nhưng niềm vui chưa kịp nhen nhóm thì một tiếng nổ trầm đục vang lên từ phía Tây của trạm gác. Máy tính của Minh lập tức hiện lên hàng loạt cảnh báo đỏ rực.
*"Cảnh báo nghiêm trọng: Hệ thống cáp truyền dẫn dự phòng của mỏ neo từ trường phía Tây đã bị thiêu rụi hoàn toàn do quá tải dòng điện khẩn cấp. Mỏ neo phía Tây hiện đang hoạt động ở trạng thái không có bảo vệ dự phòng. Cấu trúc từ trường phía Tây bị suy yếu cực đoan."*
Khải đổ gục người về phía trước bảng điều khiển, con mắt phải nhắm nghiền, cơ thể run rẩy dữ dội trong cơn sốt lượng tử hành hạ. Anh đã bẻ hướng được bão từ, nhưng cái giá phải trả là sự sụp đổ vật lý hoàn toàn của hệ thống phòng thủ phía Tây—mở ra một kẽ hở chí mạng cho những âm mưu phá hoại ngầm tiếp theo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!