Nhạc nềnSteam_Fortress

Phiên Tòa Trên Soái Hạm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng trầm rít của máy phát trọng lực nhân tạo trên soái hạm Hy Vọng luôn mang một tần số khác hẳn với Trạm Gác 09. Nó không có những nhịp giật cục bộ của các cuộn dây siêu dẫn rỉ sét, cũng không có tiếng rít buốt óc của máy làm mát tủy sống chạy quá tải. Đó là một âm thanh trầm ấm, đều đặn và kiêu ngạo, như thể định luật vật lý của cả vũ trụ này đều phải cúi đầu trước sự giàu sang của giới tinh hoa hạm đội.


Phòng họp Hội đồng Thuyền trưởng nằm ở phân khu trung tâm của soái hạm, một siêu cấu trúc hình bán nguyệt với những hàng ghế bằng hợp kim mạ crôm sáng bóng xếp tầng cao vút. Trần nhà được ốp bằng những tấm lọc quang phổ mô phỏng hoàn hảo ánh sáng mặt trời Trái Đất—thứ ánh sáng vàng ấm áp mà năm vạn dân tị nạn ở các khoang rìa rách nát chưa từng được nhìn thấy trong suốt mười năm qua. Giữa phòng họp, một máy chiếu hologram khổng lồ đang lơ lửng, tỏa ra những luồng sáng xanh lục dịu mắt.


"Trần Thế Khải không chỉ là một kỹ thuật viên bảo trì hạng tư vô kỷ luật," giọng nói của Giám đốc kỹ thuật Lâm Thế Vinh vang lên, dội vào các vách tường cách âm của phòng họp. Hắn đứng ở bục thuyết trình trung tâm, vest ngoại giao màu xám thêu chỉ vàng sang trọng phẳng phiu không một nếp nhăn. Hắn gõ nhẹ ngón tay lên thiết bị mã hóa tài chính tối mật đeo ở cổ tay, kích hoạt một phân vùng dữ liệu mới trên máy chiếu.


Một mô hình 3D khổng lồ hiển thị cấu trúc vỏ não của Khải hiện ra giữa không trung. Những thùy não, đặc biệt là thùy đỉnh, bị bao phủ bởi những vệt đỏ sẫm loang lổ như những vết bỏng axit.


"Đây là kết quả quét sinh học thô được gửi về từ thiết bị giám sát của Thiếu úy Hoàng Văn Đức," Lâm Thế Vinh chỉ tay vào những vệt đỏ, ánh mắt hắn lộ rõ sự tàn nhẫn dưới cặp kính gọng mỏng. "Như các vị đã thấy, thùy đỉnh của đối tượng đã bị xói mòn nghiêm trọng do quá tải lượng tử. Đối tượng liên tục nói chuyện một mình, giả lập các kết nối đa chiều không có thật. Theo báo cáo y tế từ Tổng Cục Kỹ Thuật, đối tượng Trần Thế Khải đang bị rối loạn đa nhân cách lượng tử cấp độ nặng. Sự 'định vị' mà cậu ta rêu rao thực chất chỉ là những ảo giác phát sinh từ một bộ não đang phân rã vĩnh viễn."


Một tiếng xầm xì kinh ngạc vang lên từ những hàng ghế của các thuyền trưởng. Phe bảo thủ, dẫn đầu bởi Nghị viên Nguyễn Tiến Phát, lập tức gật đầu đồng tình. Phát nghiêng người về phía trước, gương mặt đầy nếp nhăn nham hiểm nheo lại: "Một kẻ điên nắm giữ vận mệnh di chuyển của hạm đội sao? Đây là sự sỉ nhục đối với khoa học định vị truyền thống! Tôi đề nghị tước quyền vận hành Hải đăng của đối tượng ngay lập tức và niêm phong Trạm Gác 09."


"Tôi phản đối!"


Trình Nhã Kỳ bước lên phía trước bục chất vấn. Cô đứng thẳng, bộ quân phục sĩ quan liên lạc màu xanh đen ôm sát vóc dáng mảnh mai nhưng sắc sảo. Mái tóc đen nhánh của cô buộc cao gọn gàng, để lộ gương mặt thanh tú nhưng lạnh lùng, đôi mắt sáng rực không hề chùn bước trước áp lực của hàng chục thuyền trưởng quyền lực.


"Giám đốc Lâm Thế Vinh đang cố tình bóp méo dữ liệu kỹ thuật," Nhã Kỳ dõng dạc nói, giọng cô vang vọng, sắc bén như một lưỡi dao mổ. Cô kích hoạt thiết bị liên lạc đa băng tần của mình, phóng ra một luồng dữ liệu đối nghịch trực tiếp lên màn hình hologram. "Máy quét thùy não mà Tổng Cục Kỹ Thuật sử dụng để đánh giá hoa tiêu Khải là dòng Kepler-03 lỗi thời. Nó hoạt động dựa trên nguyên lý điện não đồ cổ điển, hoàn toàn không có khả năng phân tích sự đồng bộ thần kinh lượng tử. Những vệt đỏ mà Giám đốc Vinh gọi là 'ảo giác phân rã' thực chất là các luồng Chronon hoạt tính đang tái định hình các khớp synapse để chịu đựng băng thông dữ liệu đa chiều. Đó không phải là bệnh lý, đó là sự thích ứng sinh học độc nhất vô nhị trên hạm đội này!"


Lâm Thế Vinh nở một nụ cười nửa miệng đầy khinh bỉ: "Thích ứng sinh học? Hay là một quả bom nổ chậm? Sĩ quan Trình, cô đang bảo vệ một kẻ điên đã trực tiếp gây ra vụ sập mỏ neo phía Tây, khiến năm trăm dân tị nạn tội nghiệp bị hút vào kẽ nứt không gian! Sự dung túng của cô đang đe dọa đến sự sinh tồn của năm vạn sinh mạng trên hạm đội Hy Vọng này."


"Vụ sập mỏ neo phía Tây là do sự phá hoại ngầm của mật vụ cài cắm!" Nhã Kỳ đập mạnh tay xuống bàn chất vấn, đôi mắt cô nảy lửa. "Và chính ngọn hải đăng của Khải đã giữ cho hạm đội không bị tan rã trong sương mù phóng xạ sau cú nhảy sai lệch!"


"Đủ rồi!"


Lâm Thế Vinh ngắt lời cô bằng một cái xua tay lạnh lùng. Hắn quay sang phía Hội đồng, giọng hắn trầm xuống, mang theo sức nặng của kẻ nắm giữ huyết mạch tài nguyên: "Để bảo vệ hạm đội, Tổng Cục Kỹ Thuật yêu cầu Hội đồng phê duyệt lệnh cưỡng chế khẩn cấp: Tịch thu ngay lập tức Thấu Kính Lượng Tử Mắt Trái của Trần Thế Khải để phục vụ cho dự án nghiên cứu định vị quân sự của soái hạm. Chúng ta không thể để một bảo vật lượng tử vô giá nằm trong tay một kẻ tâm thần phân liệt ngoài biên giới."


Một làn sóng đồng thuận lại dâng lên. Phe bảo thủ của Phát bắt đầu nhấn nút biểu quyết đỏ trên bàn. Nhã Kỳ cảm thấy tim mình thắt lại. Nếu thấu kính bị tịch thu trong tình trạng thùy não của Khải đang bị tổn thương, anh sẽ bị chết não ngay lập tức trên bàn phẫu thuật của Tổng Cục.


"Xin Hội đồng hãy nhớ đến Hiến chương Di cư Cũ!"


Một giọng nói trầm ấm, ung dung bỗng vang lên từ hàng ghế đầu tiên bên cánh trái. Nghị viên Trần Huy Liêm chậm rãi đứng dậy. Ông mặc bộ vest ngoại giao màu xám đậm sang trọng, phong thái lịch lãm của một chính trị gia lão luyện. Ông vuốt nhẹ chiếc huy hiệu nghị viên bằng bạch kim trên ngực áo, ánh mắt thâm trầm lướt qua Lâm Thế Vinh.


"Khoản mười bốn, điều ba của Hiến chương di cư ghi rõ: 'Một người gác hải đăng biên giới, khi đang trong ca trực bảo vệ perimeter của hạm đội, sở hữu quyền miễn trừ tối cao đối với cơ thể và các thiết bị cấy ghép thần kinh của họ. Không một cơ quan hành pháp hay quân sự nào được phép cưỡng chế phẫu thuật hoa tiêu trừ khi có sự đồng ý bằng văn bản của chính họ hoặc khi trạm gác bị bỏ hoang hoàn toàn'."


Trần Huy Liêm mỉm cười nhẹ, nhưng ánh mắt ông lại sắc lạnh như băng: "Giám đốc Lâm Thế Vinh, Trạm Gác 09 chưa hề bị bỏ hoang. Và hoa tiêu Khải vẫn đang bám trụ tại kén kết nối để duy trì lá chắn từ trường bảo vệ vùng rìa. Hành động của ông... phải chăng là đang công khai chà đạp lên luật pháp tối cao của nền văn minh cũ?"


Lâm Thế Vinh biến sắc. Hắn nghiến răng, cố giữ giọng bình tĩnh: "Nghị viên Liêm, Hiến chương cũ được viết ra khi chúng ta còn ở trong một hệ sao ổn định. Hiện nay, chúng ta đang ở trong một tinh vân sụp đổ! Luật pháp phải thay đổi để phục vụ cho sự sinh tồn!"


"Luật pháp là thứ duy nhất phân biệt chúng ta với những đống phế liệu trôi nổi ngoài kia, Giám đốc Vinh," Liêm đáp lại bằng một giọng đều đặn, không chút dao động.


Nhã Kỳ tận dụng ngay khoảng trống thời gian mà Liêm vừa tạo ra. Cô bước lên một bước, giọng cô đanh thép: "Nếu Hội đồng vẫn nghi ngờ tính xác thực trong lộ trình định vị của Khải, tôi xin phép được đưa ra một nhân chứng sống. Một người đã được cứu sống trực tiếp từ chân trời sự kiện của kẽ nứt Mắt Quỷ nhờ tọa độ lượng tử của Trạm Gác 09."


Cửa phòng họp từ trường mở ra với một tiếng rít nhẹ.


Trần Tuấn Anh bước vào. Người phi công dân sự hạng hai trông cực kỳ nhỏ bé và hốc hác dưới ánh sáng rực rỡ của phòng họp soái hạm. Anh mặc bộ đồng phục phi hành sờn cũ bám đầy vết dầu mỡ, hai tay đan chặt vào nhau vì lo sợ trước hàng chục ánh mắt dò xét của giới thượng lưu. Nhưng khi nhìn thấy Trình Nhã Kỳ, anh hít một hơi sâu, đứng thẳng người.


"Tên cậu là gì? Thân phận trên hạm đội?" Nghị viên Phát hỏi, giọng hách dịch.


"Tôi... tôi là Trần Tuấn Anh, phi công lái tàu vận tải dân sự chở khách số hiệu CT-120," Tuấn Anh nói, giọng hơi run nhưng dần lấy lại sự kiên định. "Tôi đến đây để làm chứng cho hoa tiêu Trần Thế Khải."


Lâm Thế Vinh cười nhạt: "Một phi công tự do hạng hai. Lời khai của cậu có giá trị pháp lý gì trước các báo cáo khoa học của Tổng Cục?"


"Nó có giá trị bằng mạng sống của một trăm hai mươi con người, thưa Giám đốc!" Tuấn Anh đột ngột ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ nhìn thẳng vào Vinh. "Ba ngày trước, tàu chở khách của tôi bị kẹt sát kẽ nứt Mắt Quỷ do bão từ quét qua. Hệ thống radar và định vị quán tính của soái hạm hoàn toàn bị mù. Bản đồ của Hội đồng hiển thị tọa độ đó là vùng an toàn, nhưng thực tế nó là một hố sâu trọng lực đang giãn nở! Nếu chúng tôi đi theo lộ trình cũ của các ông, một trăm hai mươi người trên tàu—bao gồm cả đứa con gái sáu tuổi của tôi—đã bị xé toạc thành tro bụi từ lâu rồi!"


Phòng họp im lặng phăng phắc. Tiếng thở dốc của Tuấn Anh vang lên rõ mồn một.


"Chính ngọn hải đăng lượng tử của Khải đã phát sóng định vị khẩn cấp," Tuấn Anh tiếp tục, giọng anh nghẹn ngào nhưng mạnh mẽ. "Tín hiệu của anh ấy bẻ cong cả màn sương phóng xạ, vạch ra một con đường sáng màu lam duy nhất. Tôi đã lái tàu theo vệt sáng đó và thoát chết trong gang tấc. Đây là sự thật! Các vị có thể nghi ngờ khoa học của anh ấy, nhưng các vị không thể phủ nhận việc một trăm hai mươi công dân hạm đội đang đứng sống sờ sờ ngoài kia!"


Nhã Kỳ lập tức kích hoạt hộp đen của tàu CT-120. Một màn hình hologram phụ hiện lên hiển thị quỹ đạo di chuyển thực tế của con tàu. Đường bay của nó uốn lượn theo một hình vòng cung không tưởng, lách qua hai bẫy trọng lực vô hình mà radar truyền thống hoàn toàn bỏ sót. Quỹ đạo đó hoàn toàn trùng khớp với các xung tần số lượng tử phát ra từ Trạm Gác 09.


Các thuyền trưởng bắt đầu xôn xao bàn tán dữ dội. Những biểu tượng biểu quyết đỏ trên bàn của phe bảo thủ bắt đầu tắt dần, thay thế bằng những tín hiệu màu vàng do dự. Ngay cả Đại tá an ninh Nguyễn Hồng Sơn, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát từ hàng ghế quân sự phía sau, cũng khẽ nheo mắt nhìn vào đường bay của hộp đen.


Lâm Thế Vinh đứng chết trân tại bục thuyết trình. Gương mặt hắn tái đi vì giận dữ. Hắn không ngờ Nhã Kỳ lại có thể tuồn được dữ liệu hộp đen của một tàu dân sự vượt qua sự kiểm duyệt của ban tuyên truyền.


Nghị viên Trần Huy Liêm gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ tổng hợp, tạo ra những tiếng cốc cốc đều đặn dập tắt mọi tiếng xầm xì: "Dữ liệu hộp đen không biết nói dối, Giám đốc Vinh. Nó chứng minh phương pháp của Trần Thế Khải không phải là hoang tưởng, mà là một công cụ sinh tồn thực tế có hiệu suất vượt trội hơn hệ thống radar hiện tại của ông."


Phát đứng dậy, cố gắng vớt vát thế trận cho phe bảo thủ: "Nhưng chúng ta không thể giao vận mệnh của toàn hạm đội cho một kẻ có trạng thái thần kinh bất ổn! Nếu cậu ta phát điên giữa chừng và dẫn chúng ta vào hố đen thì sao?"


Nhã Kỳ bước lên, đứng cạnh Tuấn Anh, ánh mắt cô khóa chặt vào Nghị viên Phát và Lâm Thế Vinh: "Khải không phát điên. Anh ấy đang gánh chịu chấn thương thần kinh vì sự sinh tồn của chúng ta. Nếu Hội đồng muốn kiểm chứng, hãy đưa ra một thử thách thực tế thay vì sử dụng những bản án vắng mặt hèn hạ này."


Đại tá Nguyễn Hồng Sơn lúc này mới chậm rãi đứng dậy. Thân hình cao lớn, vạm vỡ của vị tổng chỉ huy lực lượng an ninh hạm đội trong bộ quân phục đen tuyền tạo ra một áp lực vô hình bao trùm cả phòng họp. Hắn lướt nhìn Nhã Kỳ, rồi nhìn sang Lâm Thế Vinh.


"Siêu bão điện từ mặt trời từ kẽ nứt Mắt Quỷ sắp đạt đỉnh trong vòng mười lăm phút nữa," Sơn nói, giọng hắn trầm ấm nhưng lạnh lùng, mang theo uy quyền tuyệt đối của quân đội. "Toàn bộ phân khu tiền tuyến của hạm đội sẽ phải di chuyển qua rìa tinh vân để tránh vùng đối lưu nhiệt từ. Đây sẽ là lộ trình nguy hiểm nhất từ trước đến nay."


Hắn quay sang phía Hội đồng Thuyền trưởng: "Tôi đề xuất một thỏa hiệp. Chúng ta sẽ hoãn lệnh bắt giữ và phẫu thuật đối với Trần Thế Khải trong vòng bốn mươi tám giờ tới. Trạm Gác 09 tạm thời giữ được quyền vận hành độc lập. Tuy nhiên, Khải phải chứng minh năng lực của mình bằng cách dẫn dắt đội tàu tiên phong của quân đội vượt qua trận bão từ sắp tới an toàn. Nếu một con tàu gặp sự cố, hoặc nếu cậu ta không giữ được ngọn hải đăng sáng trong suốt trận bão..."


Sơn dừng lại, ánh mắt hắn sắc như dao cạo hướng về phía Nhã Kỳ:


"Lệnh thiết quân luật sẽ lập tức được kích hoạt. Lực lượng đặc nhiệm của tôi sẽ tiếp quản Trạm Gác 09, cưỡng chế tịch thu thấu kính lượng tử và bắt giữ Khải vì tội phản quốc. Sĩ quan Trình Nhã Kỳ cũng sẽ bị tước quân hàm vì tội đồng lõa."


Một bầu không khí nghẹt thở bao trùm phòng họp. Đây không phải là một sự khoan hồng, mà là một bản án tử hình được trì hoãn bằng một thử thách bất khả thi.


Lâm Thế Vinh khẽ mỉm cười nham hiểm. Hắn biết trận bão từ sắp tới mạnh đến mức nào. Với thùy não đang bị tổn thương của Khải, việc cố gắng bẻ hướng lá chắn từ trường và phát sóng định vị xuyên qua siêu bão sẽ thiêu rụi hoàn toàn những khớp thần kinh còn sót lại của anh. Khải sẽ tự giết chết chính mình trên kén kết nối trước khi quân đội kịp ra tay.


"Sĩ quan Trình, cô có chấp nhận điều khoản này thay mặt cho đối tượng Khải không?" Nghị viên Phát hỏi, giọng đầy thách thức.


Nhã Kỳ siết chặt nắm tay đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay đau nhói. Cô biết đây là một cái bẫy chết người. Nhưng cô cũng biết, nếu từ chối, Khải sẽ bị bắt đi ngay lập tức và ngọn hải đăng sẽ tắt lịm vĩnh viễn, kéo theo cái chết của năm vạn dân tị nạn trong lòng tinh vân sụp đổ.


Cô nhìn sang Trần Huy Liêm. Vị nghị viên già khẽ gật đầu nhẹ, một thông điệp ngầm bảo cô hãy chấp nhận để kéo dài thời gian.


"Tôi chấp nhận," Nhã Kỳ dõng dạc trả lời, giọng cô không một chút run rẩy. "Trạm Gác 09 sẽ dẫn đường cho hạm đội vượt bão."


"Quyết định đã được thông qua," Đại tá Sơn tuyên bố lạnh lùng. "Phiên tòa tạm hoãn. Giải tán."


***


Nhã Kỳ bước ra khỏi phòng họp Hội đồng, bước chân cô dồn dập trên hành lang lát hợp kim của soái hạm. Gương mặt cô vẫn giữ vẻ lạnh lùng sắc sảo, nhưng mồ hôi lạnh đã thấm đẫm sau lưng áo quân phục. Vị thế chính trị của cô trong ban liên lạc đã bị lung lay dữ dội sau ca biện hộ liều mạng này. Lâm Thế Vinh chắc chắn sẽ sử dụng mọi mối quan hệ của gia tộc Lâm để triệt tiêu nguồn cung cấp chất làm mát của cô hướng về Trạm Gác 09.


Cô chậm rãi rút bộ đàm lượng tử rối ra, kích hoạt đường truyền mã hóa chống nhiễu tuyệt đối nối thẳng đến phòng điều khiển của Khải.


"Khải... anh có nghe thấy tôi không?" Nhã Kỳ thì thầm vào thiết bị áp tai. "Tôi đã kéo dài thời gian cho anh thêm bốn mươi tám giờ. Nhưng bão từ sắp đạt đỉnh rồi. Anh phải giữ mạng sống của mình... Đừng kết nối sâu quá mức cho phép..."


Không có tiếng trả lời từ đầu dây bên kia, chỉ có tiếng rít điện từ đều đặn và tiếng thở nặng nhọc của Ngô Quốc Minh đang túc trực bên giường bệnh của Khải.


Cùng lúc đó, tại khoang chỉ huy an ninh của soái hạm, Đại tá Nguyễn Hồng Sơn đứng trước màn hình giám sát chiến thuật hiển thị tọa độ của Trạm Gác 09. Gương mặt hắn nghiêm nghị không một chút cảm xúc.


Hắn chậm rãi gõ lệnh lên bàn phím bảo mật quân sự, gửi một thông điệp mã hóa trực tiếp đến thiết bị liên lạc của Đội trưởng đặc nhiệm Phạm Văn Nam:


*"Triển khai Biệt Đội Đặc Nhiệm 04 áp sát vòng ngoài Trạm Gác 09 ngay lập tức. Thiết lập chế độ giám sát mục tiêu cấp độ S. Nếu thấu kính lượng tử của đối tượng Trần Thế Khải có dấu hiệu sụp sập hoặc đối tượng thất bại trong việc bẻ hướng lá chắn bão từ, lập tức đột kích phòng điều khiển, cưỡng chế ngắt kết nối và thu hồi thấu kính mắt trái bằng mọi giá."*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!