Cơn Sốt Lượng Tử
Lớp gel sinh học màu xám đục bên trong kén Neuro-Pod 09 sôi sùng sục, bốc lên những luồng hơi mờ nhạt có mùi ozone khét lẹt. Qua lớp kính cường lực bám đầy bọt khí, gương mặt Khải biến dạng hoàn toàn vì đau đớn. Mạch máu dọc hai bên thái dương của anh nổi lên xanh mét, giật liên hồi dưới làn da tái nhợt, phát ra thứ ánh sáng lam nhạt chập chờn của dòng Chronon rò rỉ.
"Cảnh báo!" Giọng nói cơ học, lạnh lùng của AI HERA-09 rú lên chói tai qua hệ thống loa phòng điều khiển, xen lẫn tiếng rít điện từ của trận bão từ ngoài không gian. "Nhiệt độ thùy não của hoa tiêu vượt quá bốn mươi mốt phẩy năm độ C! Kích hoạt trạng thái sốt cao co giật lượng tử cấp ba! Nguy cơ cháy khớp thần kinh toàn phần trong vòng sáu mươi giây!"
"Anh Khải!" Ngô Quốc Minh hét lên, ngón tay cậu gõ điên cuồng lên bàn phím ảo để cố gắng tăng lưu lượng chất làm mát thô sơ còn sót lại trong kén. Nhưng vô ích. Lớp gel làm mát đã đổi sang màu xám xịt do quá tải nhiệt lượng tử.
Thiếu úy Hoàng Văn Đức đứng sững sờ cạnh bàn điều khiển chính. Bàn tay hắn đặt hờ lên đốc súng điện từ lực đeo bên hông, đôi mắt sắc lạnh thường ngày giờ đây tràn ngập sự hoang mang tột độ. Hắn đã chứng kiến nhiều hoa tiêu quân sự bị cháy não, nhưng chưa từng thấy ai rò rỉ năng lượng mạnh mẽ đến mức bẻ cong cả khúc xạ ánh sáng xung quanh kén kết nối như Khải. Luồng sáng lam nhạt từ cơ thể Khải khiến các màn hình hologram xung quanh chao đảo, hiển thị hàng loạt mã lỗi nhị phân đỏ rực.
"Tránh ra!"
Cửa ngăn áp của phòng điều khiển bật mở với một tiếng rít lớn. Bác sĩ trưởng Phạm Minh Tuấn và y tá trực ban Nguyễn Thùy Dương lao vào, đẩy theo chiếc kén cứu thương di động lơ lửng trên đệm từ trường.
"Nhịp tim một trăm tám mươi! Sóng não Alpha và Beta đang chồng chéo lên nhau ở tần số bất thường!" Tuấn liếc nhìn màn hình sinh học phụ trên cổ tay, gương mặt trung niên hốc hác hiện rõ sự căng thẳng. Anh lập tức quay sang Minh: "Ngắt kết nối khẩn cấp! Chúng ta phải đưa cậu ta đến Phòng cấp cứu 09 ngay lập tức!"
"Không được ngắt đột ngột!" Minh gào lên, tay vẫn giữ chặt cần gạt an toàn. "Dòng điện phản hồi từ Hải đăng vẫn chưa triệt tiêu hoàn toàn! Nếu rút cáp bây giờ, xung lượng tử dội ngược sẽ thiêu rụi toàn bộ liên kết synapse dọc tủy sống của anh ấy!"
Đức bước lên một bước, giọng hắn đanh lại dưới áp lực quân sự: "Cậu ta là hoa tiêu duy nhất có thể định vị lộ trình cứu hạm đội. Nếu cậu ta chết não, tất cả chúng ta sẽ bị kẹt lại ở rìa tinh vân này. Minh, chạy giao thức Safe-Cut khẩn cấp!"
Minh cắn chặt môi đến bật máu, ngón tay run rẩy nhấn vào phím kích hoạt Giao Thức Tự Ngắt Khẩn Cấp (Safe-Cut) đã được HERA-09 cấu hình sẵn.
*Xoạch!*
Các sợi cáp quang sinh học cấy ghép dọc tủy sống ở gáy Khải tự động nảy ra, giải phóng một luồng hơi áp lực cao màu trắng đục. Khải co giật mạnh một lần cuối, cơ thể anh đổ sụp xuống lớp gel lạnh. Dương nhanh nhẹn mở nắp kén, phối hợp với Tuấn nhấc thân hình gầy gò của Khải đặt lên kén cứu thương.
"Mắt trái của cậu ta..." Dương thảng thốt kêu lên.
Dưới lớp băng gạc trắng xóa quấn quanh mắt trái của Khải, máu tươi đang thấm đẫm, nhuộm đỏ cả một bên mặt. Hệ quả của chứng Chảy Máu Võng Mạc lượng tử từ ca sửa chữa ngoài chân không trước đó giờ đây đã bùng phát nghiêm trọng do áp lực máu tăng vọt trong ca đồng bộ sâu với bản thể An.
"Đừng nhìn nữa! Đẩy cậu ta đi!" Tuấn quát lớn, đẩy chiếc kén cứu thương lao vút ra hành lang.
Đức nhìn theo bóng họ khuất sau lối rẽ của hành lang rách nát, tay hắn vẫn không rời đốc súng. Hắn chậm rãi rút một thiết bị ghi âm quân sự ra, thì thầm vào đó: "Báo cáo mật gửi Giám đốc Lâm Thế Vinh. Đối tượng Trần Thế Khải vừa hoàn thành một ca kết nối lượng tử dị thường. Biến dị vỏ não của đối tượng đang có dấu hiệu quá tải cực hạn. Khuyến nghị siết chặt kiểm soát y tế trước khi đối tượng tỉnh lại."
***
Phòng cấp cứu 09 nằm ở phân khu y tế rìa phía Nam của Trạm Gác, một không gian ngột ngạt chỉ rộng chưa đầy hai mươi mét vuông, bốc mùi cồn sát trùng rẻ tiền và rỉ sét. Các mảng tường kim loại của phòng bệnh bị hoen ố bởi thời gian, thỉnh thoảng lại rung lên bần bật mỗi khi một luồng gió mặt trời va đập vào lá chắn từ trường vòng ngoài của trạm.
Khải nằm bất động trên bàn phẫu thuật từ trường. Cơ thể anh nóng rực như một lò phản ứng hạt nhân thu nhỏ. Nhiệt lượng tỏa ra từ thùy não của anh mạnh đến mức lớp gel sinh học bôi trên trán bốc hơi nghi ngút.
"Nhiệt độ cơ thể bốn mươi mốt phẩy năm độ C. Thuốc hạ sốt thông thường hoàn toàn vô hiệu," Phạm Minh Tuấn ném ống tiêm rỗng vào khay kim loại, giọng anh tràn ngập sự bất lực. "Đây không phải là sốt sinh học do vi khuẩn. Nó là sốt nhiệt lượng tử phát sinh từ ma sát dữ liệu trong thùy đỉnh của cậu ta."
Tiến sĩ Lê Hoàng Yến bước vào, chiếc áo blouse trắng của cô bám đầy bụi than từ khu vực mỏ neo phía Đông. Cô đeo kính gọng kim loại mỏng, ánh mắt sắc sảo lướt qua bảng phân tích sóng não của Khải đang chớp nháy điên cuồng trên màn hình chẩn đoán.
"Các khớp synapse thùy đỉnh đang bị xơ hóa do quá tải dòng Chronon thô," Yến nói, giọng lạnh lùng nhưng chứa đựng sự lo âu tột độ của một nhà khoa học. "Nếu không được tiêm Gel Sinh Học Tái Tạo Khớp Thần Kinh (Synap-Gel) trong vòng mười phút nữa, thùy não của cậu ta sẽ bị thiêu rụi hoàn toàn. Cậu ta sẽ rơi vào trạng thái chết não vĩnh viễn."
"Tôi biết!" Tuấn gắt lên, tay lau mồ hôi trên trán. "Nhưng kho thuốc của chúng ta đã cạn kiệt. Lô Synap-Gel dự phòng cuối cùng nằm trong kho lưu trữ đặc biệt của phân khu y tế."
"Vậy thì đi lấy đi!" Minh đứng bên cạnh, nắm chặt tay, đôi mắt cận thị đỏ ngầu vì lo lắng.
Tuấn thở dài, lắc đầu: "Vô ích thôi. Thanh tra tài nguyên Trần Quốc Bảo vừa dẫn quân chấp pháp đến niêm phong toàn bộ kho thuốc y tế cao cấp theo lệnh của Lâm Thế Vinh. Họ tuyên bố toàn bộ Synap-Gel phải được dồn về soái hạm Hy Vọng để phục vụ cho giới thượng lưu. Dân tị nạn ở trạm biên giới không có quyền tiếp cận nguồn dược phẩm này."
"Lũ khốn kiếp!" Minh nghiến răng, đấm mạnh vào vách thép. "Họ muốn bỏ mặc anh Khải chết sao? Anh ấy vừa cứu sống một tàu chở khách của hạm đội!"
"Trong mắt họ, Khải chỉ là một kẻ gác hải đăng lập dị sắp bị đưa ra tòa án quân sự," Yến tháo kính xuống, lau vội bằng tạt dề. "Họ không quan tâm đến mạng sống của cậu ta, họ chỉ quan tâm đến việc tịch thu thấu kính lượng tử mắt trái của cậu ta trước khi nó bị phá hủy bởi cái chết não."
Nằm trên giường bệnh, Khải khẽ rên rỉ. Cánh tay trái của anh buông thõng bên mép giường, hoàn toàn mất đi cảm giác đau vật lý do tổn thương thùy đỉnh đã lan rộng đến hệ thần kinh ngoại vi. Những ngón tay trái của anh co quắp một cách vô thức, nhưng anh không hề cảm nhận được sự tồn tại của chúng. Trong cơn mê sảng, ý thức của anh vẫn đang bị kẹt giữa đống đổ nát lạnh lẽo của vũ trụ diệt vong An-01 và tiếng gào thét của năm vạn linh hồn đã tan biến vào hư vô.
"Chúng ta phải hành động," Y tá Nguyễn Thùy Dương bước lên, giọng cô nhỏ nhưng kiên định. Cô nhìn Khải, người thanh niên đã thức trắng đêm ngoài chân không để vá vỏ tàu cho họ, người đã chia sẻ từng định mức oxy ít ỏi cho những đứa trẻ ở Quận Rác 09. "Tôi không thể đứng nhìn anh ấy chết não."
"Cô định làm gì?" Tuấn nhìn cô, nghi ngại.
Dương không trả lời. Cô thò tay vào túi áo bảo hộ, ngón tay chạm vào chiếc thẻ vạn năng bằng đồng sần sùi—chiếc thẻ mở khóa các cửa ngăn chặn vòng ngoài mà sĩ quan an ninh Đinh Tiến Đạt đã nhắm mắt làm ngơ đưa cho Dũng trong một cuộc giao dịch rượu lậu trước đó.
"Tôi sẽ đi lấy Synap-Gel," Dương nói, ánh mắt cô rực lên một quyết tâm liều lĩnh. "Bác sĩ Tuấn, chuẩn bị sẵn máy phẫu thuật nano-bot. Tiến sĩ Yến, cô phải giúp tôi chuẩn bị liều tiêm ngay khi tôi mang thuốc về."
Yến nhìn Dương, một thoáng im lặng trôi qua trong phòng cấp cứu ngột ngạt. Rồi, nữ tiến sĩ khẽ gật đầu: "Đi đi. Tôi sẽ chuẩn bị sẵn thiết bị tổng hợp hóa chất. Cô chỉ có đúng bảy phút trước khi các tế bào thần kinh của cậu ta bắt đầu xơ hóa không thể đảo ngược."
***
Hành lang dẫn đến kho lưu trữ dược phẩm của phân khu y tế tối tăm và ẩm ướt. Dương bước đi nhanh nhưng nhẹ nhàng, ép mình sát vào các đường ống dẫn khí bám đầy bụi kim loại để tránh ánh đèn quét của camera an ninh. Tim cô đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Ở trạm gác biên giới này, việc tự ý đột nhập kho thuốc quân sự bị khép vào tội phản nghịch cấp độ hai, hình phạt tối thiểu là bị trục xuất vào chân không lượng tử.
Phía trước cô, cửa kho lưu trữ được bao bọc bởi một dải hologram màu vàng rực rỡ—con dấu niêm phong hành chính của Tổng Cục Kỹ Thuật Hạm Đội do thanh tra Trần Quốc Bảo trực tiếp ký nhận. Hai lính chấp pháp mặc giáp bảo hộ hạng nặng màu đen, tay lăm lăm súng điện từ lực, đang đứng gác nghiêm ngặt ở lối vào.
Dương nấp sau một ngã rẽ, hơi thở cô dốc ngược. Cô biết mình không thể vượt qua họ bằng bạo lực. Cô cần một sự đánh lạc hướng.
Cô rút chiếc máy liên lạc vô tuyến cũ kỹ của trạm gác ra, điều chỉnh tần số sang băng tần công cộng của Quận Rác 09, rồi thì thầm bằng giọng hoảng loạn giả tạo: "Báo động đỏ! Rò rỉ khí Deuterium lỏng tại khu vực mỏ neo phía Tây! Áp suất khoang đệm đang giảm nhanh! Yêu cầu lực lượng an ninh hỗ trợ di tản khẩn cấp!"
*Rè... rè...*
Tín hiệu báo động giả lập tức vang lên trên hệ thống liên lạc của hai lính gác. Họ nhìn nhau, gương mặt lộ rõ sự hoang mang. Ở một trạm gác rách nát như thế này, một vụ rò rỉ Deuterium đồng nghĩa với việc toàn bộ phân khu sẽ bị nổ tung trong vòng vài phút.
"Cậu gác ở đây, tôi đi kiểm tra!" Một tên lính gác hét lên, cầm súng chạy vụt về phía Tây hành lang.
Chỉ còn lại một tên lính gác. Hắn đứng bồn chồn trước cửa kho, tay run rẩy cầm súng điện.
Dương hít một hơi thật sâu. Cô bước ra khỏi góc tối, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh và tự nhiên nhất có thể: "Sĩ quan Đạt... à không, sĩ quan chấp pháp. Bác sĩ Tuấn yêu cầu tôi đến lấy thiết bị đo nhịp tim dự phòng khẩn cấp cho ca cấp cứu của hoa tiêu Khải."
Tên lính gác quay lại, chĩa súng vào cô: "Tránh ra! Kho thuốc đã bị niêm phong theo lệnh của Thanh tra Bảo. Không ai được phép vào!"
"Nhưng hoa tiêu Khải đang co giật lượng tử!" Dương bước tới một bước, vẻ mặt đầy lo lắng. "Nếu anh ấy chết, bão từ ngoài kia sẽ bóp nát trạm gác này trước khi các anh kịp di tản sang soái hạm! Anh muốn chết ở đây sao?"
Lời nói của Dương đánh trúng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của tên lính gác. Hắn nhìn con dấu niêm phong màu vàng, rồi nhìn cô y tá trẻ đang đứng trước mặt. Sự do dự hiện rõ trong mắt hắn.
"Tôi chỉ lấy thiết bị đo nhịp tim thô sơ, không chạm vào dược phẩm niêm phong," Dương nài nỉ, đưa chiếc thẻ vạn năng của Đạt ra trước máy quét cửa. "Thẻ này có quyền truy cập dân sự cấp thấp. Hệ thống sẽ ghi nhận đây là một ca lấy thiết bị thông thường."
Tên lính gác thở dài, hạ họng súng xuống một chút: "Nhanh lên. Hai phút thôi. Nếu Thanh tra Bảo phát hiện, cả tôi và cô đều sẽ bị ném ra ngoài vỏ tàu."
*Bíp!*
Cửa kho lưu trữ mở ra với một tiếng rít nhẹ. Dương nhanh nhẹn lách người vào trong. Không gian bên trong lạnh buốt, chứa đầy các tủ kính bảo ôn xếp san sát nhau. Cô lướt nhanh qua các hàng kệ, bỏ qua các hộp thuốc thông thường, mắt cô tìm kiếm chiếc hộp kim loại màu bạc có dán nhãn màu xanh lam đặc trưng của Synap-Gel.
Kia rồi.
Nằm sâu trong góc tủ bảo ôn số ba, dưới lớp hologram cảnh báo đỏ, là liều huyết thanh Synap-Gel dự phòng cuối cùng của trạm gác. Nó được đựng trong một ống tiêm tự động bằng titan siêu nhỏ, bên trong chứa thứ chất lỏng màu lam óng ánh, phát ra những tia sáng huỳnh quang nhẹ.
Dương run rẩy đưa tay ra. Cô biết nếu cô phá vỡ lớp khóa hologram này, hệ thống cảnh báo của Thanh tra Bảo trên soái hạm sẽ lập tức kích hoạt. Nhưng cô không có lựa chọn nào khác.
Cô cắm chiếc thẻ vạn năng của Đạt vào cổng chèn mã của tủ bảo ôn. Chiếc thẻ của Đạt vốn được tích hợp một chip bẻ khóa thô sơ của thợ mỏ.
*Tạch... tạch... bíp!*
Lớp khóa hologram vỡ vụn thành những hạt sáng màu vàng. Dương lập tức chộp lấy ống tiêm Synap-Gel, nhét nhanh vào trong tay áo bảo hộ của mình. Đúng lúc đó, còi báo động đỏ của kho lưu trữ rú lên chói tai.
"Kẻ xâm nhập trái phép!" Tiếng còi báo động rít lên.
Tên lính gác ngoài cửa hoảng hốt lao vào: "Cô làm cái gì thế?"
"Tôi lấy được thiết bị rồi! Chạy mau!" Dương hét lên, lách qua người tên lính gác đang ngơ ngác, lao vút ra ngoài hành lang tối tăm.
***
Trong phòng cấp cứu 09, tình trạng của Khải đã chạm đến ranh giới sinh tử.
"Nhịp tim hai trăm mười! Sóng não Beta đang sụp đổ hoàn toàn! Cậu ta đang bắt đầu bị xơ hóa các khớp synapse thùy đỉnh!" Phạm Minh Tuấn gào lên, tay giữ chặt mặt nạ oxy trên mặt Khải.
Khải co giật dữ dội trên bàn phẫu thuật. Sợi cáp quang sinh học cấy ghép dọc tủy sống dọc lưng anh rung lên bần bật dưới áp lực của dòng điện Chronon dội ngược, phát ra tiếng rít điện từ trầm ấm. Minh phải dùng toàn bộ sức lực của mình, phối hợp với khung bảo hộ carbon của kén cứu thương để cố định chặt cơ thể Khải, ngăn không cho sợi cáp quang bị đứt lìa khỏi gáy anh.
"Nếu sợi cáp bị đứt, xung lượng tử sẽ thiêu rụi toàn bộ tủy sống của anh ấy!" Minh hét lên, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt.
"Dương đâu rồi? Đã quá bảy phút rồi!" Yến nhìn đồng hồ điện tử trên tường, tay cô đã chuẩn bị sẵn bộ kim tiêm tự động chứa nano-bot phục hồi tế bào não.
Cửa phòng cấp cứu bị đẩy mạnh ra. Dương lao vào, thở dốc, gương mặt tái mét vì kiệt sức nhưng tay cô vẫn nắm chặt ống tiêm Synap-Gel màu bạc.
"Tôi... tôi lấy được rồi!" Dương quỵ xuống sàn, đưa ống tiêm cho Yến.
"Tốt lắm!" Yến chộp lấy ống tiêm, nhanh nhẹn cắm nó vào cổng nạp của bộ kim tiêm nano-bot. Cô quay sang Tuấn: "Giữ chặt đầu cậu ta! Tôi phải tiêm trực tiếp vào đốt sống cổ C7 để nano-bot có thể men theo dịch tủy sống lên thẳng thùy đỉnh."
Tuấn và Minh đè chặt vai và đầu Khải xuống bàn. Khải rên rỉ một tiếng đớn đau, cơ thể anh căng cứng như một sợi dây đàn bị kéo quá mức.
Yến đặt đầu kim laser của bộ tiêm tự động sát vào đốt sống cổ C7 của Khải.
*Xoẹt!*
Tia laser siêu vi rạch một đường nhỏ chưa đầy một milimét trên da. Đầu kim tiêm tự động cắm sâu vào dịch tủy sống. Chất lỏng Synap-Gel màu lam óng ánh bắt đầu được bơm vào cơ thể Khải dưới áp lực cao.
Trên màn hình chẩn đoán 3D, hàng triệu nano-bot siêu vi bắt đầu được giải phóng. Chúng hiển thị dưới dạng các điểm sáng màu xanh lá cây, di chuyển dọc theo sợi cáp quang sinh học tủy sống, men lên thẳng thùy đỉnh của Khải. Tại đây, các nano-bot bắt đầu thực hiện ca phẫu thuật vi mô điên cuồng: chúng bám vào các liên kết synapse bị thiêu rụi do quá tải lượng tử, sử dụng các nguyên tử graphene thô để tái tạo và hàn gắn các mạch thần kinh bị đứt gãy.
"Nhiệt độ thùy não bắt đầu giảm! Bốn mươi mốt độ... bốn mươi độ phẩy năm..." Dương nhìn màn hình chẩn đoán, giọng cô run lên vì nhẹ nhõm.
Cơ co giật của Khải dịu dần. Nhịp tim của anh hạ xuống mức một trăm mười, rồi chín mươi. Luồng sáng lam nhạt rò rỉ từ cơ thể anh nhạt đi, trả lại bầu không khí xám lạnh bình thường cho phòng bệnh.
"Cậu ta đã qua cơn nguy kịch," Tuấn thở phào nhẹ nhõm, buông lỏng tay ra khỏi vai Khải. Anh nhìn Yến: "Nhưng hệ thần kinh trung ương của cậu ta bị tổn thương sâu sắc. Thùy đỉnh đã bị xơ hóa thêm hai phần trăm vĩnh viễn."
"Đó là cái giá của việc cứu tàu Tuấn Anh mà không có chip graphene cao cấp bảo vệ," Yến lau vết máu rỉ ra từ khóe mắt trái của Khải. Cô nhìn Dương với ánh mắt nghiêm nghị: "Dương, cô đã vi phạm luật quân sự của hạm đội. Thanh tra Bảo sẽ không bỏ qua chuyện này. Cô và tôi đều có nguy cơ đối mặt với tòa án quân sự của Đại tá Sơn."
Dương khẽ mỉm cười buồn bã: "Nếu chúng ta không làm, anh ấy đã chết. Một trạm gác không có hoa tiêu lượng tử cũng chỉ là một cái xác kim loại trôi nổi chờ chết trong tinh vân này mà thôi."
***
*Rẹt... rẹt...*
Tiếng loa phát thanh công cộng của trạm gác bất ngờ vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng ngột ngạt của phòng cấp cứu. Giọng nói trầm ấm, truyền cảm nhưng chứa đầy sự xảo quyệt của Nguyễn Huy Hoàng—Chuyên gia tuyên truyền của Tổng Cục Kỹ Thuật—echo qua các vách thép:
*"Hỡi toàn thể cư dân quả cảm của hạm đội tị nạn Hy Vọng. Ban tuyên truyền hạm đội xin đưa ra thông báo khẩn cấp. Sự cố sụt áp từ trường nghiêm trọng tại mỏ neo phía Tây của Trạm Gác 09 hoàn toàn là do hành vi phá hoại ngầm và sự hoang tưởng của kỹ thuật viên hạng tư Trần Thế Khải. Đối tượng Khải đã tự ý sử dụng thiết bị Hải đăng lượng tử chưa qua kiểm định, gây ra các nhiễu loạn từ trường nghiêm trọng, gián tiếp hút năm trăm cư dân tị nạn tội nghiệp vào kẽ nứt không gian..."*
"Lũ khốn kiếp!" Minh gào lên, tay đấm mạnh vào bàn điều khiển loa. "Họ đang bôi nhọ anh Khải! Họ muốn đổ toàn bộ trách nhiệm vụ sập mỏ neo lên đầu anh ấy để che giấu âm mưu cắt điện của Lâm Thế Vinh!"
*"...Hiện nay, lực lượng an ninh chấp pháp dưới sự chỉ huy của Đại tá Nguyễn Hồng Sơn đang triển khai thiết quân luật để bảo vệ an toàn cho hạm đội. Chúng tôi kêu gọi toàn thể cư dân Quận Rác 09 giữ bình tĩnh, không nghe theo các thuyết hoang tưởng của đối tượng Khải. Mọi hành vi tàng trữ phế liệu lượng tử trái phép hoặc hỗ trợ đối tượng Khải sẽ bị khép vào tội phản quốc và xử tử ngay lập tức..."*
Từ phía ngoài cửa sổ của phòng cấp cứu, những tiếng hò hét, giận dữ của cư dân Quận Rác 09 bắt đầu vang lên. Người dân nghèo khổ, vốn đã bị tước đoạt oxy và nước sạch, giờ đây lại bị kích động bởi bản tin bôi nhọ của Hoàng. Sự hoang mang và phẫn nộ bùng nổ. Họ bắt đầu tụ tập quanh trạm y tế, la hét đòi câu trả lời, đòi phân phối lại oxy và nhu yếu phẩm.
"Bạo động đang nổ ra ở Quận Rác 09," Tuấn nhìn qua khe kính bảo hộ, gương mặt anh xám xịt. "Quân chấp pháp của Sơn đang dàn trận vòng ngoài. Nếu họ nổ súng, nơi này sẽ biến thành một lò mổ."
Trong lúc cả phòng bệnh đang chìm vào sự hỗn loạn và sợ hãi, Khải đột ngột cử động.
Anh trợn ngược mắt phải. Con mắt trái của anh vẫn quấn băng trắng xóa, rỉ máu. Anh không thể nhìn thấy gì bằng mắt trái, và tầm nhìn của mắt phải cũng bị bao phủ bởi một màn sương mờ nhạt do tác động của cơn sốt lượng tử. Nhưng thùy não mới được hàn gắn của anh lại cảm nhận được một sự thay đổi vĩ mô đang diễn ra ngoài không gian sâu.
Thông qua thấu kính lượng tử cấy ghép bên mắt trái—dù đang bị mù tạm thời—Khải vẫn nhìn thấy những vệt sáng màu đỏ rực của bão điện từ mặt trời đang tích tụ với mật độ kinh hoàng sát kẽ nứt Mắt Quỷ. Sóng xung kích điện từ đang di chuyển với tốc độ ba vạn kilomet trên giây, hướng thẳng về phía Trạm Gác 09.
"Minh..."
Giọng Khải khàn đặc, yếu ớt như tiếng gió rít qua khe hở vỏ tàu, nhưng chứa đựng một sự khẩn thiết đến lạnh xương sống. Anh đưa cánh tay phải run rẩy ra, bấu chặt lấy cổ tay của Ngô Quốc Minh.
"Anh Khải! Anh tỉnh rồi!" Minh nhào tới, đỡ lấy vai anh.
"Kết nối... kết nối tôi lại với Hải đăng... ngay lập tức..." Khải thở dốc, máu tươi lại bắt đầu rỉ ra từ dưới lớp băng gạc mắt trái, nhuộm đỏ cả gối nằm.
"Không được!" Tuấn can ngăn, chặn tay Minh lại. "Cậu vừa mới thoát chết não! Nếu kết nối bây giờ, không một liều Synap-Gel nào có thể cứu được cậu lần thứ hai đâu! Cậu sẽ chết vĩnh viễn!"
Khải nghiến chặt răng, cố nén cơn đau buốt dọc tủy sống. Anh quay gương mặt quấn băng về phía Tuấn, giọng anh đanh lại, lạnh lùng như kim loại:
"Bão điện từ mặt trời từ Mắt Quỷ... sắp đạt đỉnh... trong vòng mười lăm phút nữa... Nếu không kích hoạt lá chắn mỏ neo... toàn bộ trạm gác này... và năm vạn dân tị nạn... sẽ bị lực triều bóp nát thành tro bụi..."
Anh siết chặt tay Minh, đôi mắt phải mờ đục rực lên một ánh sáng quyết đoán đến đáng sợ:
"Minh... cắm cáp cho tôi... Chúng ta không có lựa chọn khác... Đưa tôi trở lại hải đăng... Ngay lập tức!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!