Nhạc nềnSteam_Fortress

Bản Thể Từ Vũ Trụ Chết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ý thức của Khải bị kéo tuột khỏi kén Neuro-Pod 09 trong một cú giật đột ngột, mạnh mẽ đến mức anh có cảm giác như toàn bộ hệ thần kinh trung ương của mình bị bóc tách ra khỏi lớp vỏ bọc sinh học. Tiếng rít gào của bão điện từ xung quanh Trạm Gác 09, tiếng còi báo động dồn dập của AI HERA-09 và cả hơi thở dốc đầy căng thẳng của Thiếu úy Hoàng Văn Đức lập tức tiêu biến vào hư vô. Thực tại xám lạnh của trạm gác biên giới bị thay thế bởi một khoảng không lặng câm, lạnh lẽo đến buốt tủy.


Anh không còn ngửi thấy mùi ozone khét lẹt hay mùi gel sinh học phân rã. Thay vào đó là một sự trống rỗng tuyệt đối.


Khải mở mắt. Nhưng anh không nhìn bằng đôi mắt vật lý đang bị mù tạm thời và quấn băng trắng xóa của mình. Anh đang quan sát bằng nhãn quan lượng tử của một thực thể ý thức lơ lửng giữa hư không.


Trước mặt anh là Chiều không gian An-01.


Đó là một nghĩa địa vũ trụ khổng lồ, một thế giới song song đã hoàn toàn diệt vong và đang sụp đổ ngược vào tâm của chính nó. Không có những ngôi sao lấp lánh, không có ánh sáng ấm áp của mặt trời. Chỉ có một màn sương mù lượng tử màu xám tro dày đặc, phát ra những tia sáng lam nhạt chập chờn như những đốm lửa ma trơi.


Khải kinh hoàng nhìn xuống phía dưới. Trôi nổi giữa màn sương phóng xạ đó là tàn tích của một hạm đội tị nạn khổng lồ. Hàng vạn chiến hạm, tàu chở khách và kén container bị xé toạc thành nhiều mảnh, vỏ thép titan dày cả mét bị bẻ cong, vặn vẹo như những tờ giấy nát dưới tác động của lực triều trọng lực cực đoan. Những xác tàu đóng băng vĩnh viễn trong các túi thời gian dị thường, một số mảnh vỡ đang trải qua chu kỳ rỉ sét rồi tự phục hồi liên tục trong một vòng lặp vô hạn.


Không một tiếng động. Không một sự sống. Năm vạn dân tị nạn của dòng thời gian này đã biến thành tro bụi từ rất lâu trước đó, chỉ vì ngọn hải đăng của họ bị tắt trong thời khắc quyết định.


"Họ đã không thể vượt qua," một giọng nói vang lên ngay bên tai Khải. Giọng nói giống hệt giọng của anh, nhưng trầm hơn, khàn đặc và mang theo một nỗi u uất sâu thẳm từ cõi chết.


Khải quay ý thức về phía nguồn phát. Cách anh vài mét, một hình bóng phát quang màu lam nhạt đang lơ lửng. Đó là Trần Thế An.


Gương mặt An giống hệt Khải, từ vầng trán cao bướng bỉnh cho đến khóe miệng nghiêm nghị, nhưng trông trẻ hơn, tầm hai mươi hai tuổi. An mặc một bộ đồ bảo hộ hoa tiêu rách nát, rách tươm ở hai bên vai, lộ ra những sợi cáp quang sinh học cấy ghép dọc tủy sống đang chớp nháy những tia sáng yếu ớt. Trước ngực An, một mảnh vỡ tinh thể Chronon thô treo lơ lửng, tỏa ra một vầng hào quang lam rực rỡ, hoạt động như một máy phát thần kinh giúp duy trì sự tồn tại của cậu trong mạng lưới.


Ngay khi hai luồng ý thức chạm vào nhau, một cơn đau đầu đa chiều bùng phát dữ dội trong thùy não của Khải.


*Uỳnh!*


Ký ức của An tràn vào não Khải như một trận lũ quét lượng tử. Khải nhìn thấy, nghe thấy và cảm nhận thấy cái chết của năm vạn con người ở vũ trụ này. Tiếng gào thét của trẻ em khi lá chắn từ trường sụp đổ, tiếng rít xé lòng của vỏ thép bị áp lực chân không ép nát, và cả khoảnh khắc thùy não của bản thể An bị thiêu rụi hoàn toàn trong kén kết nối khi cố gắng gánh tải dòng dữ liệu bão từ mà không có chip làm mát.


Cơn đau ma sát dữ dội đến mức Khải có cảm giác như thùy đỉnh của mình đang bị một ngọn lửa vô hình nung đỏ. Ý thức của anh bắt đầu hỗn loạn, nhân dạng gốc bị lung lay dữ dội dưới sức hút đồng hóa của chiều không gian chết.


"Kháng cự đi, bản thể gốc! Đừng để ký ức của tôi nuốt chửng anh!" An hét lên, gương mặt phát quang của cậu biến dạng vì căng thẳng.


An lập tức đưa tay lên ngực, nắm chặt lấy mảnh tinh thể Chronon thô. Cậu nhắm mắt, bắt đầu vận hành phương pháp Cộng hưởng sóng não đồng điệu đa chiều (Quantum Neural Resonance). Một luồng sóng năng lượng lam dịu nhẹ phát ra từ tinh thể, bao bọc lấy luồng ý thức đang co giật của Khải.


"Hít thở theo nhịp đập của tinh vân," giọng An vang lên đều đặn, đồng điệu với nhịp tim giả lập của Khải. "Hãy tìm một điểm neo tinh thần vững chắc nhất của anh. Đừng nhìn vào cái chết của họ bằng mắt thường. Hãy nhìn bằng tần số."


Trong cơn điên loạn của sự chồng lấp ký ức, Khải cố gắng bám chặt vào mỏ neo tinh thần duy nhất của mình. Anh nghĩ về người cha quá cố—cựu hoa tiêu Trần Thế Khang. Anh nhìn thấy hình bóng nghiêm nghị của cha qua những đoạn hologram nhiễu sóng cũ kỹ, và lời dặn cuối cùng của ông trước khi mất tích trong tinh vân rít lên bên tai anh như một định luật vật lý không thể phá vỡ:


*"Luôn giữ cho ngọn hải đăng sáng, Khải. Dù con là người cuối cùng nhìn thấy nó, dù cả thế giới có chìm vào bóng tối, con vẫn phải là người dẫn lối."*


Anh visual hình ảnh chiếc la bàn cơ học cổ bằng đồng thau của cha. Sự chuyển động nhịp nhàng, logic của chiếc kim từ tính thạch anh trong ký ức hoạt động như một mỏ neo lý trí, kéo Khải ra khỏi vũng lầy hoảng loạn. Nhịp sóng não của anh dần ổn định lại, đồng bộ hoàn toàn với tần số của An ở mức hai mươi lăm phần trăm.


"Cảm ơn anh," An thở dốc, hình bóng phát quang của cậu nhạt đi một chút sau ca cộng hưởng cứu nguy. "Anh có một ý chí thép, Khải. Đó là lý do tại sao anh là bản thể gốc duy nhất thiết lập được liên kết với tôi."


"Chúng ta không có nhiều thời gian," Khải truyền đi ý nghĩ của mình qua mạng thần kinh, cố nén cơn đau âm ỉ ở thùy đỉnh. "Tàu chở khách CT-120 của Trần Tuấn Anh ở thế giới của tôi chỉ còn chưa đầy mười phút trước khi chạm vào chân trời sự kiện của Mắt Quỷ. Tôi cần dữ liệu tính toán của cậu để tìm ra kẽ hở tọa độ."


An gật đầu nghiêm nghị: "Tôi biết. Vũ trụ của tôi đã diệt vong vì chúng tôi đã tính toán sai số giây của bẫy trọng lực tại rìa phía Tây. Tôi sẽ truyền cho anh toàn bộ ma trận sai lệch quỹ đạo của hạm đội tôi. Hãy dùng nó làm hệ quy chiếu nghịch đảo."


An đưa tay chạm vào trán Khải. Một luồng dữ liệu khổng lồ, được lọc sạch mọi tạp chất cảm xúc, chảy mượt mà vào thùy não của Khải nhờ sự hỗ trợ của Graphene Chip hoạt động ngầm. Đó là sơ đồ chi tiết của hàng trăm bẫy trọng lực dị thường, các dòng đối lưu điện từ và tọa độ của các túi thời gian tĩnh trong lòng tinh vân S-04.


Khải mở la bàn lượng tử trong tâm trí. Dưới sự hỗ trợ của dữ liệu từ An, các sợi tơ đỏ biểu thị quỹ đạo diệt vong của tàu CT-120 bắt đầu bị loại trừ dần. Khải và An cùng nhau vận hành Thuật Toán Loại Trừ Dòng Thời Gian Lỗi.


"Hãy loại bỏ nhánh thời gian số bốn trăm mười hai," An chỉ điểm. "Ở đó, một dòng chảy Chronon nghịch đảo sẽ xuất hiện sau ba phút nữa, xé toạc động cơ ion của tàu chở khách."


"Đã loại bỏ," Khải phản hồi, ngón tay lượng tử của anh gạt đi một sợi tơ đỏ trên ma trận.


"Nhánh số tám trăm mười bảy... mỏ neo từ trường phía Tây của trạm gác bị sụt áp đột ngột do tạp chất siêu dẫn, khiến con tàu bị hút nghiêng vào kẽ nứt."


"Đã loại bỏ."


Khải đột ngột dừng lại. Anh nhìn thấy một nhánh thời gian hiển thị một sợi tơ màu xanh lam rực rỡ—đó là con đường sống duy nhất cho tàu của Tuấn Anh lách qua khe hẹp của Mắt Quỷ để tiến vào vùng an toàn của lá chắn trạm gác. Nhưng ngay bên cạnh sợi tơ xanh đó, một dòng phương trình lượng tử biểu thị Quy Luật Bảo Toàn Entropy Hệ Kín xuất hiện, nhấp nháy một cảnh báo đỏ tàn nhẫn.


Để định hình và ổn định lộ trình màu xanh này ở thực tại gốc, Khải phải thực hiện Quy Tắc 'Quan Sát Định Hình Thực Tại'. Nhưng việc ép dòng chảy xác suất hội tụ vào con đường sống này bắt buộc phải trả giá bằng sự sụp đổ của một thế giới khác để cân bằng entropy của hệ thống đóng kín.


Trên màn hình la bàn lượng tử, Khải nhìn thấy một nhánh thời gian song song khác—một vũ trụ mỏng manh, nơi một phiên bản khác của Trạm Gác 09 vẫn đang hoạt động yên bình—bắt đầu rạn nứt. Nếu anh cứu tàu CT-120 ở đây, thế giới yên bình kia sẽ lập tức sụp đổ vào hư vô.


Cánh tay trái lượng tử của Khải run lên dữ dội. Một nỗi đau đạo đức tột cùng, một cảm giác tội lỗi vĩ mô đè nặng lên ngực anh.


"Tôi... tôi đang quyết định cái chết của cả một thế giới để cứu một con tàu sao?" Khải thì thầm, giọng anh lạc đi giữa hư không. "Tôi có quyền gì để làm điều đó?"


An nhìn Khải, ánh mắt của cậu không có sự oán hận, chỉ có một nỗi buồn thanh thản đến lạ lùng: "Chúng ta không phải là thần thánh, Khải. Chúng ta chỉ là những người gác hải đăng. Nếu anh không dám đưa ra lựa chọn, nếu anh nhắm mắt lại vì sợ hãi tội lỗi, thì cả thế giới hiện tại của anh và thế giới kia đều sẽ sụp đổ thành hư vô dưới sự tàn nhẫn của luật entropy. Sự do dự của người dẫn đường chính là bản án tử hình cho tất cả."


An chỉ tay về phía tàu CT-120 đang trôi dạt sát kẽ nứt: "Trăm hai mươi sinh mạng đó đang thở, Khải. Họ đang cầu nguyện ngay trong thực tại của anh. Hãy cứu lấy những người anh có thể chạm vào."


Khải nghiến chặt răng đến mức cảm giác như máu đang chảy ra trong miệng thực thể của mình. Anh nhìn sợi tơ xanh mỏng manh, nhìn trăm hai mươi con người đang đối mặt với cái chết cận kề. Ý chí sắt đá của anh một lần nữa được mài giũa qua nỗi đau cực hạn.


Anh đưa tay ra, dùng toàn bộ ý thức của mình tập trung quan sát sợi tơ xanh duy nhất.


"Xác nhận lộ trình định vị lượng tử cho tàu CT-120," Khải phát lệnh qua mạng thần kinh.


*Rắc!*


Nhánh thời gian song song kia lập tức vỡ vụn thành hàng tỷ mảnh vụn ánh sáng màu đỏ, biến mất hoàn toàn vào hư vô của vũ trụ sụp đổ. Đồng thời, sợi tơ xanh lam ở thực tại gốc rực sáng lên, khóa chặt quỹ đạo an toàn cho tàu của Tuấn Anh lách qua kẽ nứt Mắt Quỷ.


Cú sốc phản hồi từ sự sụp đổ của thế giới kia dội ngược lại ý thức của Khải. Anh bị xói mòn nhân dạng gốc nhẹ, một phần linh hồn bị nhuộm đen bởi nỗi đau trầm cảm lượng tử của An. Anh biết, từ giây phút này, anh không còn là một kỹ sư cơ khí bình thường nữa. Anh là một kẻ sát nhân đa chiều, mang trên vai gánh nặng của những thế giới đã mất.


"Lộ trình đã được thiết lập," An nói, hình bóng của cậu bắt đầu nhạt nhòa, tan rã thành những hạt Chronon phát quang. "Tôi phải ngắt kết nối để bảo toàn năng lượng cho anh, Khải. Hãy đưa họ về nhà..."


Ý thức của Khải bị đẩy mạnh ra khỏi Chiều không gian An-01, lao vút ngược trở lại thực tại vật lý với tốc độ của ánh sáng.


*Uỳnh!*


Khải mở mắt phải trong kén Neuro-Pod 09.


Sự trở về đột ngột của một khối lượng dữ liệu tính toán khổng lồ gây ra một cú phản hồi nhiệt cực hạn dọc theo tủy sống của anh. Chip Graphene chưa được nâng cấp hoàn toàn không thể gánh tải nổi lượng nhiệt ma sát khổng lồ này.


"Cảnh báo!" Giọng HERA-09 rú lên chói tai trong phòng điều khiển. "Nhiệt độ thùy não của hoa tiêu vượt quá bốn mươi mốt độ C! Kích hoạt trạng thái sốt cao co giật lượng tử cấp ba! Nguy cơ cháy khớp thần kinh toàn phần trong vòng sáu mươi giây!"


Cơ thể vật lý của Khải trong kén gel bắt đầu co giật dữ dội. Các mạch máu dưới da toàn thân nổi lên rực rỡ một màu xanh lam phát quang ghê rợn, giật liên hồi như muốn nổ tung dưới da. Máu tươi từ hốc mắt trái rỉ ra nhanh hơn, nhuộm đỏ cả lớp băng gạc trắng xóa.


"Anh Khải!" Ngô Quốc Minh hét lên, lao đến bảng điều khiển kén, ngón tay gõ điên cuồng để cố gắng bơm thêm chất làm mát thô sơ.


Thiếu úy Hoàng Văn Đức đứng sững sờ trước cảnh tượng kinh hoàng, tay hắn đặt lên đốc súng điện, hoang mang tột độ trước luồng năng lượng lượng tử đang rò rỉ mạnh mẽ từ cơ thể Khải làm méo mó cả không gian xung quanh kén.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!