Nhạc nềnSteam_Fortress

Tần Số Đồng Bộ Đầu Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít trầm đặc của mỏ neo từ trường phía Tây vẫn dội qua lớp vỏ hợp kim titan của Trạm Gác 09, tạo thành những nhịp rung đều đặn và lạnh lẽo dưới gầm sàn thép. Trong căn phòng điều khiển chật hẹp, bầu không khí đặc quánh mùi ozone khét lẹt và gel sinh học phân rã.


Thiếu úy Hoàng Văn Đức ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế chỉ huy chính quy mà hắn vừa tịch thu từ góc phòng. Bộ quân phục an ninh màu đen tuyền của hắn không một nếp nhăn, tương phản hoàn toàn với vẻ rách nát, chắp vá của những tấm vách kim loại xung quanh. Hai lính gác vũ trang đứng sừng sững bên cửa ngăn áp, tay lăm lăm khẩu súng phóng điện từ lực dòng Vanguard. Ánh mắt Đức không rời khỏi màn hình hologram phụ, nơi hiển thị mọi luồng dữ liệu thô chạy qua máy chủ HERA-09. Hắn thực hiện đúng lời tuyên bố của mình: giám sát hai mươi tư trên bảy, không chừa một kẽ hở.


Ở góc phòng 104-B cách đó vài bước chân, Khải nằm bất động trên chiếc giường xếp dã chiến. Con mắt trái của anh quấn băng trắng xóa, rỉ ra những vệt huyết tương màu hồng nhạt—hệ quả của chứng Chảy Máu Võng Mạc lượng tử từ ca sửa chữa ngoài chân không trước đó. Cánh tay trái của anh buông thõng bên mép giường, hoàn toàn mất đi cảm giác đau vật lý. Khải khẽ cử động những ngón tay trái, nhưng chúng chỉ phản hồi bằng một sự tê dại trống rỗng. Thùy đỉnh của anh đã tổn thương vĩnh viễn bốn phần trăm, và cái giá của sự quan sát lượng tử đang gặm nhấm dần hệ thần kinh của anh từ bên trong.


Ngô Quốc Minh đứng cạnh kén Neuro-Pod 09, ngón tay run rẩy lau chùi các cổng cắm cáp quang sinh học cấy ghép dọc tủy sống của kén. Cậu thiếu niên mười mười chín tuổi cố tránh ánh mắt dò xét của Đức, nhưng nhịp tim dồn dập của cậu hiển thị rõ ràng trên màn hình sinh học phụ.


"Anh Khải," Minh thì thầm qua hệ thống liên lạc nội bộ siêu nhỏ áp sát màng nhĩ Khải, tránh để Đức nghe thấy. "Cuộn dây siêu dẫn cũ mà anh Dũng mang về vẫn bị niêm phong từ tính trong hòm chứa ở Cầu tàu số 3. Máy phát của mỏ neo Tây đang quá tải nhiệt. Nếu không thay thế cuộn dây trong vòng ba tiếng nữa, màng ngăn từ tính thô sơ sẽ vỡ vụn."


Khải khẽ gật đầu, mắt phải nhắm nghiền để tiết kiệm chút năng lượng thần kinh ít ỏi còn sót lại. Anh đang chờ đợi. Anh biết Đức đang tìm kiếm bất kỳ manh mối nào để khép anh vào tội phá hoại hoặc buôn lậu. Nhưng một hoa tiêu lượng tử không bao giờ hành động khi chưa nhìn thấy quỹ đạo của đối thủ.


Đột nhiên, một tiếng còi báo động chói tai vang lên từ bảng điều khiển chính của trạm gác. Đèn tín hiệu chuyển sang màu đỏ rực, xoay tròn điên cuồng trên trần phòng điều khiển.


"Cảnh báo!" Giọng nói cơ học, lạnh lùng của AI HERA-09 vang lên dồn dập. "Phát hiện tín hiệu SOS từ tàu chở khách dân sự số hiệu CT-120 thuộc Hiệp Hội Tàu Vận Tải Tự Do. Tọa độ rơi tự do: rìa phía Tây Tinh vân S-04. Khoảng cách đến kẽ nứt không-thời gian Mắt Quỷ: mười hai cây số. Thời gian dự kiến chạm chân trời sự kiện: mười bốn phút."


Thiếu úy Đức lập tức đứng bật dậy, đẩy lùi chiếc ghế thép ra sau vang lên một tiếng *xoảng* chói tai. Hắn bước nhanh đến bảng điều khiển chính, ngón tay gõ liên hồi lên hệ thống radar Specter-01 quân sự.


"HERA-09! Chuyển hướng camera quang phổ về phía tàu CT-120!" Đức ra lệnh, giọng nói mất đi vẻ bình tĩnh thường nhật. "Tại sao một tàu chở khách lại đi chệch hướng vào vùng dị thường?"


"Bản đồ định vị quán tính của tàu CT-120 đồng bộ với bản đồ định vị của Hội đồng Thuyền trưởng," HERA-09 trả lời. "Sai số giãn nở thời gian lượng tử tại rìa tinh vân không được tính toán trong mô hình Kepler cổ điển. Tàu CT-120 đã đi vào vùng rò rỉ Chronon mật độ cao, khiến hệ thống định vị tự động bị khóa cứng trong trạng thái trôi dạt tự do."


Trên màn hình hologram lớn ở trung tâm phòng, hình ảnh một con tàu chở khách cồng kềnh, cũ kỹ hiện lên. Đó là tàu của Trần Tuấn Anh. Con tàu đang bị kéo lê bởi một lực hút vô hình, phần đuôi tàu phát ra những luồng hạt Chronon màu lam rực rỡ khi cọ xát với từ trường hỗn loạn của kẽ nứt Mắt Quỷ. Trăm hai mươi sinh mạng trên tàu đang la hét trong tuyệt vọng qua tần số cứu hộ khẩn cấp.


"Thiết lập quỹ đạo cứu hộ khẩn cấp cho tàu tuần tra!" Đức quay sang ra lệnh cho lính gác. "Chúng ta phải kéo con tàu đó ra ngoài trước khi nó bị lực triều xé toạc."


"Không thể thiết lập quỹ đạo," HERA-09 phản hồi lập tức. "Mật độ bão điện từ từ Mắt Quỷ đạt cường độ một trăm hai mươi Hertz. Hệ thống radar Specter-01 của tàu tuần tra không thể định vị trong môi trường nhiễu lượng tử cấp bốn. Nếu tiến vào, tàu tuần tra sẽ bị mất phương hướng và rơi tự do trong vòng ba phút."


Đức nghiến răng, nắm đấm đập mạnh xuống cạnh bàn điều khiển kim loại. Gương mặt hắn tái đi vì giận dữ và bất lực. Hắn biết rõ luật của tinh vân: một khi radar bị mù, mọi chiến hạm chính quy đều chỉ là những khối sắt vụn trôi dạt.


Khải chậm rãi mở mắt phải. Anh gượng dậy khỏi giường xếp, từng bước lảo đảo bước ra khỏi phòng 104-B. Băng gạc bên mắt trái vẫn rỉ máu, nhưng phong thái của anh lại mang một sự lạnh lùng đến đáng sợ.


"Cậu không cứu được họ đâu, Đức," Khải nói, giọng anh khàn đặc nhưng vang dội trong không gian ngột ngạt. "Máy tính quân sự của cậu mạnh, nhưng nó hoạt động dựa trên các hằng số vật lý tĩnh. Ở rìa Mắt Quỷ, thời gian không phải là một đường thẳng. Nó là một dòng chảy xoắn ốc. Một giây sai lệch trong tính toán của cậu tương đương với mười năm trôi qua ngoài thực tại."


Đức quay lại nhìn Khải, ánh mắt tràn đầy sự nghi ngờ và oán hận: "Anh muốn nói gì? Anh nghĩ một kẻ gác hải đăng hạng tư bị mù một mắt như anh có thể làm được điều mà công nghệ của Tổng Cục Kỹ Thuật bất lực sao?"


"Tôi có thể nhìn thấy con đường sống duy nhất của họ," Khải bước sát đến kén Neuro-Pod 09, tay vịn vào thành kén để giữ thăng bằng. "Nhưng tôi cần kết nối thần kinh trực tiếp vào Lõi Hải đăng Nhân dạng. Tôi cần cậu gạt bỏ niêm phong của cuộn dây siêu dẫn ở Cầu tàu số ba để Minh gia cố mỏ neo Tây. Nếu không, lá chắn từ trường của trạm sẽ sụp đổ ngay khi tôi bắt đầu đồng bộ."


"Anh đang lợi dụng mạng sống của trăm hai mươi người để đòi hỏi linh kiện lậu!" Đức gầm lên, họng súng điện của lính gác lập tức chĩa thẳng vào ngực Khải.


"Tôi không đòi hỏi," Khải nhìn thẳng vào họng súng, không một lần chớp mắt. "Trăm hai mươi người đó là dân tị nạn của hạm đội. Nếu họ chết dưới sự giám sát của cậu chỉ vì cậu từ chối một cuộn dây siêu dẫn cũ, Hội đồng Thuyền trưởng sẽ biến cậu thành vật tế thần tiếp theo để xoa dịu dư luận. Cậu muốn giữ luật pháp của Vinh, hay muốn giữ lấy cái đầu của mình?"


Đức đứng chôn chân tại chỗ. Những thớ cơ trên mặt hắn giật liên hồi dưới áp lực của sự lựa chọn tàn nhẫn. Hắn nhìn màn hình hologram hiển thị tàu của Tuấn Anh đang bị kéo sát hơn vào kẽ nứt Mắt Quỷ. Khoảng cách chỉ còn mười cây số. Thời gian đang đếm ngược.


"Mở niêm phong cuộn dây siêu dẫn ở Cầu tàu số ba," Đức ra lệnh qua kẽ răng, giọng nói đầy sự uất hận. "Giao cho Ngô Quốc Minh sửa chữa mỏ neo Tây. Nhưng anh, Khải... tôi sẽ trực tiếp cắm cáp giám sát vào kén của anh. Nếu tôi phát hiện bất kỳ dấu hiệu gửi tín hiệu lạ ra ngoài hạm đội, tôi sẽ tự tay giật đứt tủy sống của anh."


"Tùy cậu," Khải trả lời ngắn gọn.


Anh nằm vào trong kén Neuro-Pod 09. Lớp gel sinh học cách điện lạnh ngắt bắt đầu dâng lên, bao bọc lấy cơ thể gầy gò của anh trong một kén chất lỏng màu xám đục. Minh nhanh chóng tiến tới, ngón tay run rẩy cắm các cổng cáp quang sinh học dọc tủy sống ở gáy Khải. Tiếng *clack* của các đầu nối kim loại siêu dẫn vang lên, truyền một luồng điện kích thích chạy dọc sống lưng anh.


"Giao Thức Đồng Bộ Thần Kinh Lượng Tử... khởi chạy," Minh nói vào micro điều khiển, mắt không rời khỏi màn hình sinh học. "Anh Khải... xin anh hãy cẩn thận. Băng thông dữ liệu từ Mắt Quỷ lúc này là cực kỳ khủng khiếp."


Khải nhắm mắt phải. Bóng tối bao trùm lấy nhận thức của anh, nhưng ngay lập tức, bóng tối đó bị xé rách bởi hàng triệu sợi tơ ánh sáng màu đỏ và xanh lam đan xen hỗn loạn. Đó là dòng chảy của các hạt Chronon tự do rò rỉ từ kẽ nứt không-thời gian.


"Bắt đầu đồng bộ hóa hệ thần kinh với Lõi Hải đăng Nhân dạng," giọng nói của HERA-09 vang lên trong tiềm thức của Khải. "Tỷ lệ đồng bộ hiện tại: năm phẩy năm phần trăm."


Cơn đau bùng phát. Nó không giống bất kỳ nỗi đau thể xác nào mà Khải từng trải qua. Sợi cáp quang sinh học cấy ghép dọc tủy sống của anh hoạt động như một máy gia tốc hạt, truyền hàng tỷ gigabyte dữ liệu lượng tử thô trực tiếp vào vỏ não biến dị của anh. Mỗi khớp synapse ở thùy đỉnh bị ma sát dữ dội bởi dòng Chronon, tỏa ra một lượng nhiệt lượng khổng lồ.


"Cảnh báo nhiệt độ thùy não!" HERA-09 rú lên trong đầu Khải. "Nhiệt độ đạt ba mươi chín phẩy năm độ C. Kích hoạt trạng thái Sốt Lượng Tử cấp một. Nguy cơ cháy khớp thần kinh thùy não vĩ mô. Khởi động Giao Thức Tự Ngắt Khẩn Cấp Safe-Cut."


"Ghi đè!" Khải hét lên trong tâm trí, ý chí sắt đá của anh bóp nghẹt lệnh tự ngắt của AI. "Ghi đè Safe-Cut! Tiếp tục tăng băng thông!"


Bên ngoài kén, Minh nhìn thấy nhiệt độ cơ thể Khải tăng vọt trên màn hình giám sát. Da mặt anh đỏ bừng lên dưới lớp gel sinh học, mồ hôi phát quang nhẹ chảy dọc thái dương.


"Không được, anh Khải!" Minh hoảng loạn gõ lệnh trên bàn phím. "Băng thông dữ liệu quá lớn, chất làm mát thô sơ không thể trung hòa kịp nhiệt lượng thùy não! Anh sẽ bị cháy não mất!"


Cùng lúc đó, nhiễu điện từ cực mạnh từ kẽ nứt Mắt Quỷ dội ngược vào mạng lưới thần kinh của Khải. Tiếng rít gào của tinh vân sụp đổ vang lên như tiếng thét của một triệu linh hồn bị nghiền nát, cố gắng bẻ gãy liên kết lượng tử của anh. Đầu anh như muốn nổ tung dưới áp lực của hàng vạn tần số nhiễu loạn.


"Minh... Mũ EEG-09..." Khải thều thào qua bộ đàm sinh học dưới nước gel.


Minh lập tức hiểu ý. Cậu chộp lấy chiếc Mũ Lọc Nhiễu Thần Kinh EEG-09—chiếc mũ bảo hiểm tích hợp các vòng điện từ siêu nhỏ do chính cậu chế tạo từ phế liệu—và đội lên đầu Khải đang ngập trong gel.


*Uỳnh...*


Tiếng rít gào trong não Khải đột ngột giảm xuống. Các tần số nhiễu từ Mắt Quỷ bị triệt tiêu bởi các vòng điện từ của mũ bảo hiểm, trả lại cho anh một sự tĩnh lặng tương đối để tập trung tư duy.


Khải sử dụng Phương Pháp Phân Tách Luồng Ý Thức. Anh chia não bộ của mình thành hai phân vùng độc lập. Phân vùng thứ nhất chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng của cơn sốt lượng tử và làm nhiệm vụ lọc nhiễu sinh học cho dòng dữ liệu thô. Phân vùng thứ hai giữ lại nhân dạng gốc và chạy thuật toán tìm đường cho tàu của Tuấn Anh.


"Tỷ lệ đồng bộ: mười hai phần trăm... mười lăm phần trăm..."


Đột nhiên, thấu kính lượng tử cấy ghép ở mắt trái của Khải—dù đang bị mù tạm thời và che phủ bởi băng gạc—bất ngờ rực sáng lên một luồng ánh sáng xanh lam nhạt xuyên qua lớp vải xám. Trạng thái Nhận Thức Bóng Mờ (Tỷ lệ 5-15%) được kích hoạt.


Trong nhãn quan lượng tử của Khải, không gian xung quanh tàu CT-120 không còn là một khoảng không vô tri. Nó hiện lên dưới dạng hàng loạt các vệt sáng chồng lấp—những quỹ đạo di chuyển tiềm năng của con tàu trong năm giây tiếp theo. Mỗi vệt sáng màu đỏ đại diện cho một tương lai nơi con tàu bị lực triều bóp nát hoặc đâm vào mảnh vỡ vành đai rác. Chỉ có một sợi tơ màu xanh lam mỏng manh, uốn lượn lách qua các bẫy trọng lực, dẫn đến vùng an toàn của lá chắn trạm gác.


"Tôi thấy con đường rồi..." Khải thầm nghĩ. Nhưng anh nhận ra máy tính của trạm gác không đủ công suất để truyền tọa độ này cho Tuấn Anh qua màn sương nhiễu từ. Vỏ não của anh bắt buộc phải hoạt động như một bộ lọc sinh học, tự mình gánh chịu toàn bộ sai số để phát sóng trực tiếp.


Cơn đau thùy não dâng lên một tầm cao mới. Một tiếng *rắc* khô khốc vang lên trong hệ thần kinh trung ương của Khải. Anh cảm nhận rõ ràng một phần thùy đỉnh của mình bị thiêu rụi hoàn toàn—mất thêm hai phần trăm khớp thần kinh vĩnh viễn (nâng tổng tổn thương lên sáu phần trăm). Cánh tay trái của anh đột ngột rơi vào trạng thái lạnh ngắt, mất hoàn toàn mọi cảm giác đau hay xúc giác một cách vĩnh viễn.


Nhưng Khải không dừng lại. Anh ép tỷ lệ đồng bộ vượt qua giới hạn cũ.


"Tỷ lệ đồng bộ: mười tám phần trăm... hai mươi hai phần trăm... hai mươi lăm phần trăm!"


Ngay khi chỉ số đồng bộ chạm ngưỡng hai mươi lăm phần trăm—Điểm Neo Đơn Tuyến—toàn bộ mạng lưới đa chiều xung quanh Lõi Hải đăng Nhân dạng đột ngột rung chuyển.


Nhiễu điện từ biến mất. Tiếng rít của tinh vân im bặt.


Trong khoảng không vô tận của nhận thức lượng tử, một tín hiệu sóng não xa lạ nhưng trùng khớp hoàn hảo với tần số sinh học của Khải đột ngột dội ngược lại từ một tọa độ vô danh. Đó không phải là một lỗi nhiễu âm lượng tử. Đó là một thực thể ý thức có thật.


Một giọng nói trầm lạnh, mang theo tiếng thở dốc mệt mỏi và tiếng rít của máy làm mát tủy sống, vang lên trực tiếp trong thùy não của Khải—giọng nói giống hệt giọng của chính anh nhưng trẻ hơn, mang theo hơi lạnh buốt giá của một thế giới hoang tàn:


"Tôi nghe thấy anh... Tôi là Trần Thế An từ dòng thời gian An-01... Đừng buông tay, bản thể gốc... tôi sẽ giúp anh gánh tải băng thông."


Khải trợn ngược mắt phải trong kén gel, toàn thân cứng đờ trước sự rối rắm lượng tử đa chiều đầu tiên được thiết lập thành công.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!