Nhạc nềnSteam_Fortress

Giao Gịch Trong Điểm Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bao trùm lấy phòng điều khiển Trạm Gác 09 không phải là thứ bóng tối tĩnh lặng của một đêm không sao trên Trái Đất cổ xưa. Nó là một thứ bóng tối đặc quánh, lạnh lẽo, thỉnh thoảng lại bị xé rách bởi những vệt sáng lam nhạt phập phồng từ màn hình hologram lập lòe của HERA-09.


Khải nằm bất động trên chiếc giường xếp thô sơ ở góc phòng 104-B. Mắt trái của anh quấn một lớp băng gạc vô trùng dày cộp, nhưng máu tươi và gel sinh học làm mát vẫn rỉ ra, thấm đẫm một mảng vải xám. Cơn đau từ thùy đỉnh truyền xuống dọc tủy sống như những nhát búa nung đỏ nện liên hồi vào hệ thần kinh. Chứng Chảy Máu Võng Mạc lượng tử đang tàn phá võng mạc trái của anh sau ca sửa chữa ngoài chân không ở chương trước. Lúc này, anh hoàn toàn mù bên mắt trái. Thế giới của anh chỉ còn lại một nửa: mờ mịt, méo mó và ngập tràn tiếng rít điện từ trầm đục của tinh vân S-04 ngoài kia.


"Anh Khải, chỉ số hoạt động não bộ của anh vẫn ở mức cảnh báo đỏ," Ngô Quốc Minh vừa nói vừa điều chỉnh lưu lượng chất làm mát thô sơ chảy vào kén Neuro-Pod ở góc phòng. Gương mặt cậu thiếu niên mười chín tuổi hốc hác đi trông thấy, đôi kính cận dày cộp bám đầy bụi kim loại chưa kịp lau. "Chất làm mát thùy não chỉ còn đúng ba liều Gel sinh học tái tạo khớp thần kinh thô sơ. Nếu anh cố kết nối một lần nữa trước khi tìm được chip làm mát Graphene, thùy đỉnh của anh sẽ bị thiêu rụi hoàn toàn."


"Màng ngăn từ tính thô sơ ở mỏ neo phía Tây chịu được bao lâu nữa?" Giọng Khải khàn đặc, phát ra từ bờ môi khô khốc nứt nẻ.


Minh cúi đầu, ngón tay run rẩy gõ lên màn hình máy tính bảng: "Tối đa là sáu tiếng. Các vết nứt vi mô trên cuộn dây siêu dẫn số hai đang giãn nở dưới áp lực lực triều của kẽ nứt Mắt Quỷ. Nếu không có cuộn dây siêu dẫn thay thế, mỏ neo Tây sẽ sụp đổ hoàn toàn. Khi đó... cả Quận Rác 09 và năm trăm dân tị nạn sẽ bị hút vào kẽ nứt không gian trong vòng vài giây."


Khải nhắm nghiền mắt phải—con mắt lành lặn duy nhất còn lại. Anh biết Minh nói đúng. Nhưng anh cũng biết rõ một sự thật tàn nhẫn khác: Tổng Cục Kỹ Thuật dưới sự kiểm soát của Lâm Thế Vinh đã cắt bỏ hoàn toàn nguồn cung cấp linh kiện cho trạm gác này. Họ muốn nơi này tự sụp đổ để hợp thức hóa việc bỏ rơi vùng biên giới.


Không có nguồn cung chính quy, cách duy nhất để sống sót là chợ đen.


Khải thò tay vào túi áo bảo hộ sờn cũ, lôi ra chiếc Bộ Đàm Lượng Tử Rối (Entangled Comm)—thiết bị liên lạc tuyệt mật sử dụng các cặp hạt rối lượng tử mà Trình Nhã Kỳ đã ngầm tuồn cho anh. Anh bật công tắc từ tính bằng một tiếng *tách* nhẹ. Thiết bị không phát ra sóng vô tuyến, không để lại bất kỳ dấu vết kỹ thuật số nào trên hệ thống giám sát của trạm gác.


"Dũng... nghe rõ không?" Khải thì thầm vào ống thu sát thanh quản.


Sau vài giây im lặng, một giọng nói trầm khàn, hào sảng nhưng lẫn tiếng thở dốc nặng nề vang lên trực tiếp bên tai Khải qua đầu nhận rối lượng tử: "Nghe rõ, Khải. Tôi đang ở tọa độ rìa Vành Đai Sắt S-04. Chiếc Sấm Sét đang phải tải nặng. Tôi đã lấy được cuộn dây siêu dẫn cũ từ Lý Triều. Mẹ kiếp, lão già chợ đen đó chém tôi tới hai mươi bình oxy nén áp suất cao. Nhưng cuộn dây này còn tốt, tháo dỡ từ động cơ phản lực của một tàu kéo quân sự cũ. Từ trường của nó đủ sức gánh tải cho mỏ neo Tây của cậu trong vài tháng."


"Cậu đang ở đâu?" Khải hỏi, cố nén một cơn ho khan làm thùy não nhói đau.


"Đang tiến về Cầu tàu số 3," Dũng đáp, tiếng động cơ đẩy ion của tàu kéo Sấm Sét gầm rú mờ nhạt ở hậu cảnh. "Nhưng tình hình ngoài này căng lắm. Bão điện từ đang tăng cường độ. Tệ hơn nữa, tôi phát hiện một tàu tuần tra quân sự đang lượn lờ ở lối vào phân khu. Là tàu của Thiếu úy Hoàng Văn Đức. Hắn đang quét chủ động toàn bộ các tàu vận tải nhỏ."


Khải nghiến răng. Hoàng Văn Đức—sĩ quan giám sát do Lâm Thế Vinh cài cắm trực tiếp vào trạm gác dưới danh nghĩa 'hỗ trợ kỹ thuật'. Hắn là một kẻ tuân thủ mệnh lệnh máy móc và cực kỳ nhạy bén với các hoạt động buôn lậu phế liệu. Nếu Đức phát hiện ra cuộn dây siêu dẫn cũ trên tàu của Dũng, Dũng sẽ bị khép vào tội phản quốc và tịch thu phương tiện, còn Trạm Gác 09 sẽ mất đi cơ hội duy nhất để sửa chữa mỏ neo Tây.


"Dũng, đừng tiến vào cầu cảng theo quỹ đạo thông thường," Khải ra lệnh, giọng anh đanh lại, sự lạnh lùng quyết đoán trỗi dậy thay thế cho cơn đau thể xác. "Hệ thống radar quét của Đức sử dụng dòng Specter-01, nó có một điểm mù vật lý ở các vùng có mật độ vật chất tối cao. Cậu phải đi qua Hố đen mini Hắc Sa."


"Cái gì?" Tiếng Dũng thốt lên kinh ngạc qua bộ đàm. "Hắc Sa? Cậu điên rồi sao, Khải? Vùng đó triệt tiêu hoàn toàn radar và liên lạc vô tuyến thông thường. Trọng lực biến thiên ở đó có thể bẻ gãy khung thép của chiếc Sấm Sét nếu tôi tính toán sai lệch quỹ đạo dù chỉ một giây!"


"Tôi sẽ dẫn đường cho cậu," Khải nói, gượng dậy khỏi giường xếp. Anh gạt tay Minh ra khi cậu học trò cố gắng giữ anh lại. "Minh, giúp tôi di chuyển đến bàn điều khiển radar phụ. Chúng ta phải chạy hệ thống HERA-09 để phân tích chu kỳ quét của Đức."


Minh nhìn vết máu rỉ ra dưới băng gạc của Khải, mím chặt môi nhưng không dám cãi lời. Cậu đỡ Khải bước từng bước lảo đảo đến chiếc ghế thép trước màn hình radar của phòng điều khiển.


Khải ngồi xuống, hít một hơi thật sâu để ổn định nhịp tim. Mắt phải của anh tập trung vào màn hình hologram màu xanh lá cây của bảng điều khiển radar phụ. Vì mắt trái bị mù tạm thời, anh không thể sử dụng thấu kính lượng tử để nhìn thấy các vệt sáng chồng lấp của tương lai gần. Anh buộc phải dựa vào tư duy logic toán học thuần túy và khả năng tính toán sai số không gian cực nhanh của mình.


"HERA-09, đồng bộ dữ liệu quét thụ động của trạm gác với tọa độ của tàu tuần tra quân sự," Khải ra lệnh.


"Đang đồng bộ," giọng nói cơ học của HERA-09 vang lên. "Tàu tuần tra dòng Interceptor của Thiếu úy Đức đang hoạt động ở tần số quét radar chủ động 145 Gigahertz. Chu kỳ quét: bốn phẩy hai giây một vòng. Góc quét rộng một trăm hai mươi độ."


Trên màn hình, một hình nón ánh sáng màu đỏ nhạt đại diện cho tầm quét của Đức đang quét đều đặn qua các mảnh vỡ kim loại của vành đai rác. Chiếc tàu kéo Sấm Sét của Dũng hiện lên như một chấm xanh nhỏ bé, đang trôi dạt ở rìa vùng quét.


"Dũng, nghe rõ lệnh của tôi," Khải áp sát bộ đàm lượng tử vào môi. "Đức chuẩn bị hoàn thành vòng quét thứ ba hướng về phía cậu. Trong vòng mười hai giây nữa, cậu sẽ lọt vào tầm quét trực tiếp của hắn. Ngay bây giờ: Tắt động cơ chính. Ngắt toàn bộ nguồn điện sơ cấp của tàu Sấm Sét. Để con tàu trôi tự do."


"Cắt điện toàn phần?" Dũng hỏi lại, giọng anh căng thẳng tột độ. "Nếu tôi tắt động cơ đẩy phụ, lực hút từ tính của Hố đen mini Hắc Sa sẽ kéo tôi vào trong chân trời sự kiện của nó!"


"Tin tôi đi," Khải nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương anh, hòa lẫn với gel sinh học ở gáy. "Tôi đã tính toán độ cong không-thời gian cục bộ của Hắc Sa. Ở rìa phía Tây của nó có một mảnh vỡ chiến hạm khổng lồ đang quay tự do. Bóng trọng lực của mảnh vỡ đó sẽ che khuất tín hiệu phản xạ radar của cậu. Cậu có đúng năm giây để lọt vào điểm mù đó trước khi Đức hoàn thành chu kỳ quét tiếp theo."


Bên kia đường truyền rối lượng tử, Khải nghe thấy tiếng thở hắt ra của Dũng, theo sau là tiếng rít trầm của hệ thống ngắt điện khẩn cấp trên tàu Sấm Sét.


Trên màn hình radar phụ của Trạm Gác 09, chấm xanh đại diện cho tàu kéo của Dũng vụt tắt. Con tàu hoàn toàn biến mất khỏi hệ thống định vị thông thường, trở thành một khối kim loại lạnh lẽo trôi tự do trong không gian tối tăm.


Khải nín thở. Anh sử dụng Kỹ năng Định Vị Điểm Mù Radar. Trong đầu anh, một ma trận toán học ba chiều tự động hình thành. Anh nhẩm tính tốc độ rơi tự do của tàu Sấm Sét dưới tác động của lực hút Hắc Sa, đối chiếu với chu kỳ quay của mảnh vỡ chiến hạm cổ.


"Ba giây... hai giây... một giây... Dũng, bẻ lái mười lăm độ về phía trục âm Y bằng động cơ đẩy khí nén phụ!" Khải hét lên.


Một tiếng xì mạnh của khí nén vang lên qua bộ đàm. Chiếc tàu kéo Sấm Sét khẽ chuyển hướng, lách sát qua rìa một mảnh vỡ kim loại sắc nhọn chỉ trong gang tấc. Lực hút của Hố đen mini Hắc Sa kéo mạnh đuôi tàu, khiến vỏ thép của chiếc Sấm Sét rên rỉ lên những tiếng kèn kẹt chịu lực cực hạn. Nhưng con tàu đã lọt vào đúng bóng trọng lực của mảnh vỡ khổng lồ, hoàn toàn ẩn mình trong điểm mù radar của Đức.


Đúng lúc đó, luồng quét radar màu đỏ của Thiếu úy Đức quét qua khu vực. Màn hình radar trên tàu tuần tra của hắn không hiển thị bất kỳ tín hiệu bất thường nào ngoài những mảnh rác vũ trụ vô tri.


Khải khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.


"Cảnh báo!" Giọng nói của HERA-09 đột ngột vang lên, cắt đứt sự tĩnh lặng tạm thời. "Thiết bị quét Specter-01 của tàu tuần tra phát hiện một nguồn phát xạ hạt Chronon bất thường ở tọa độ trùng khớp với điểm mù Hắc Sa. Cường độ phát xạ: năm mươi lăm Hertz."


Khải giật nảy mình. Anh quên mất một điều: cuộn dây siêu dẫn cũ mà Dũng mang theo được tháo dỡ từ một chiến hạm cổ, lõi của nó vẫn còn tích tụ một lượng nhỏ hạt Chronon tự do từ tinh vân sụp đổ. Thiết bị quét Specter-01 của Đức không chỉ quét radar thông thường, nó còn quét được cả bức xạ thời gian.


Trên màn hình, tàu tuần tra của Đức đột ngột dừng lại. Nó bắt đầu xoay mũi, hướng thẳng về phía Hố đen mini Hắc Sa. Hắn đã phát hiện ra vệt sáng rò rỉ năng lượng của cuộn dây siêu dẫn.


"Mẹ kiếp!" Dũng chửi thề qua bộ đàm. "Hắn đang tiến về phía tôi! Khoảng cách còn chưa đầy hai cây số. Nếu hắn bật đèn pha tầm quét chủ động, tôi sẽ bị lộ diện hoàn toàn!"


"Minh!" Khải quay sang cậu học trò, ánh mắt phải rực lên sự kiên định tột cùng. "Xâm nhập vào hệ thống camera giám sát của Đức trên tàu tuần tra. Chúng ta phải làm mù mắt hắn!"


Minh lập tức gõ điên cuồng lên bàn phím điều khiển chính: "Em đang cố bẻ khóa cổng sau bảo mật của tàu tuần tra... Nhưng tường lửa quân sự của hắn quá mạnh! Hệ thống bảo mật của Tổng Cục Kỹ Thuật đang chặn đường truy cập của em. Em cần ít nhất mười phút!"


"Chúng ta không có mười phút," Khải nói, giọng anh trầm xuống. Anh đưa tay lên sờ vào cổng cắm cáp quang sinh học ở gáy. Cơn đau từ thùy đỉnh lại bùng lên dữ dội, cảnh báo anh về nguy cơ cháy não nếu cố gắng kết nối lượng tử lúc này. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Nếu Dũng bị bắt, tất cả sẽ kết thúc.


"Anh Khải! Anh không được làm thế!" Minh hét lên, cố gắng chặn tay Khải lại. "Thấu kính mắt trái của anh đang bị hỏng hoàn toàn. Nếu anh cắm cáp bây giờ, dòng điện phản hồi từ Hải đăng sẽ giết chết anh!"


"Tôi không kết nối với Hải đăng," Khải trả lời, ánh mắt anh lạnh lùng nhìn thẳng vào Minh. "Tôi sẽ kết nối trực tiếp với hệ thống năng lượng của mỏ neo phía Đông. Chúng ta sẽ tạo ra một xung nhiễu điện từ giả để che giấu Dũng."


Minh trợn tròn mắt đứng hình. Kết nối trực tiếp với mỏ neo từ trường mà không qua bộ lọc của Hải đăng là một hành vi tự sát kỹ thuật. Dòng điện siêu dẫn thô từ mỏ neo có thể nướng chín các khớp thần kinh của Khải trong vòng vài giây.


"Làm đi, Minh. Đó là mệnh lệnh," Khải nói, giọng anh không chứa đựng một chút do dự nào.


Minh run rẩy gật đầu. Cậu cắm sợi cáp quang sinh học cấy ghép từ tủy sống của Khải vào bảng điều khiển năng lượng phụ của mỏ neo phía Đông.


*A...!!!*


Khải gập người lại trên chiếc ghế thép, toàn thân co giật dữ dội. Một luồng điện thô bạo, nóng rực như dung nham chảy thẳng từ gáy dọc theo cột sống của anh. Mắt phải của anh trợn ngược, lòng trắng nổi đầy những tia máu đỏ sẫm. Dưới lớp băng gạc của mắt trái, máu tươi lại bắt đầu chảy ra thành dòng, thấm qua lớp vải xám rơi lã chã xuống sàn kim loại.


Nhưng trong tâm trí của Khải, một mạng lưới năng lượng khổng lồ hiện ra. Anh cảm nhận được dòng điện siêu dẫn đang chảy qua ba vòng nam châm điện của mỏ neo Đông. Anh sử dụng ý chí của mình để ép dòng điện đó dao động ở một tần số cực cao, trùng khớp với tần số quét của thiết bị Specter-01 trên tàu Đức.


"Phóng xung... NGAY!" Khải hét lên qua kẽ răng rỉ máu.


Minh đập mạnh tay xuống nút kích hoạt.


Từ phía mỏ neo phía Đông của Trạm Gác 09, một luồng sóng điện từ vô hình màu lam nhạt phóng ra ngoài chân không, quét qua toàn bộ phân khu cầu cảng.


*BÙM!*


Một tiếng nổ điện từ giả lập vang lên trên hệ thống radar của tàu tuần tra. Toàn bộ màn hình giám sát của Thiếu Thiếu úy Đức bị phủ kín bởi một màu trắng xóa của nhiễu điện từ cực mạnh. Thiết bị quét Specter-01 của hắn rú lên một tiếng chói tai rồi tự động ngắt kết nối để bảo vệ bảng mạch khỏi bị chập cháy.


"Báo cáo sự cố!" Giọng nói hoang mang của lính kỹ thuật trên tàu Đức vang lên qua tần số vô tuyến lậu mà Minh đang nghe lén. "Thưa Thiếu úy, mỏ neo phía Đông của trạm gác vừa xảy ra một cú sụt áp đột ngột, phóng ra xung điện từ cực mạnh. Toàn bộ hệ thống quét của chúng ta đã bị mù tạm thời!"


Đức đứng im lặng trên đài chỉ huy của tàu tuần tra, đôi mắt lạnh lùng nhìn qua lớp kính bảo hộ dày hướng về phía Trạm Gác 09. Hắn nghiến răng: "Lũ kỹ sư rác rưởi đó lại làm hỏng hệ thống năng lượng rồi. Quay mũi tàu về phía cầu cảng. Chúng ta sẽ tiến hành kiểm tra trực tiếp."


Trong bóng tối của Hố đen mini Hắc Sa, Dũng tận dụng khoảng thời gian mù radar của đối thủ.


"Dũng, nghe tôi..." Giọng Khải thều thào qua bộ đàm lượng tử rối, yếu ớt đến mức gần như không thể nghe thấy. "Cậu phải giảm trọng lượng tàu... để thoát khỏi lực hút của Hắc Sa... Hãy vứt bỏ một phần ba lượng phế liệu kim loại thường..."


"Mẹ kiếp, đó là số phế liệu tôi gom cả tuần nay!" Dũng hét lên đầy tiếc nuối. Nhưng anh nhìn thấy lực hút của hố đen đang kéo chiếc Sấm Sét trôi dần về phía chân trời sự kiện. Anh nghiến răng, nhấn nút xả khoang chứa hàng phụ.


Hàng chục tấn phế liệu kim loại thường bị tống ra ngoài chân không, lập tức bị lực hút khổng lồ của Hắc Sa kéo tuột vào trong bóng tối vô tận và biến mất vĩnh viễn. Trọng lượng tàu giảm đột ngột giúp động cơ đẩy phụ của chiếc Sấm Sét lấy lại lực bám. Dũng nhấn ga, chiếc tàu kéo lướt vút đi như một mũi tên, thoát khỏi phễu hút trọng lực và lao thẳng về phía Cầu tàu số 3.


Khải gập người xuống bàn điều khiển, ngất đi trong vòng vài giây trước khi Minh kịp ngắt sợi cáp quang khỏi gáy anh. Cơn đau dịu đi, trả lại cho anh một sự kiệt quệ thể xác tột cùng. Anh đã cứu được Dũng, nhưng cái giá phải trả là sự tổn thương vĩnh viễn thêm hai phần trăm khớp thần kinh thùy não. Cánh tay trái của anh lúc này hoàn toàn mất đi cảm giác đau vật lý—một triệu chứng đáng sợ chứng minh thùy đỉnh của anh đang chết dần.


Mười phút sau, một tiếng kịch nặng nề vang lên từ phía dưới sàn tàu. Chiếc tàu kéo Sấm Sét đã cập cảng an toàn tại Cầu tàu số 3.


Dũng nhanh chóng vác cuộn dây siêu dẫn từ trường cũ nặng hơn trăm ký lướt qua cửa ngăn áp của cầu cảng, lao thẳng vào khu vực kỹ thuật phía Tây của trạm gác. Minh đã đợi sẵn ở đó với bộ công cụ sửa chữa cơ khí thô sơ.


"Khải đâu?" Dũng hỏi, hơi thở dốc, mồ hôi nhễ nhại trên gương mặt sạm đen đầy vết sẹo.


"Anh ấy đang ở phòng điều khiển," Minh vừa nói vừa nhanh chóng tháo dỡ lớp vỏ bảo vệ của cuộn dây siêu dẫn cũ để chuẩn bị thay thế. "Anh ấy bị thương nặng lắm, mắt trái lại chảy máu."


Dũng mím chặt môi, đặt cuộn dây siêu dẫn xuống sàn thép kêu lên một tiếng *xoảng* nặng nề: "Lâm Thế Vinh và lũ chó săn của hắn đang muốn dồn chúng ta vào đường cùng. Chúng ta phải sửa mỏ neo Tây trước khi Đức lọt vào đây."


Nhưng họ đã quá muộn.


Tiếng bước chân dồn dập, đều đặn của bốt quân sự vang lên từ phía hành lang dẫn vào Cầu tàu số 3. Cửa ngăn áp tự động mở ra với một tiếng xì hơi sắc gọn.


Thiếu úy Hoàng Văn Đức bước vào khoang tàu kéo, theo sau là hai lính gác vũ trang hạng nặng của Cục An Ninh Chấp Pháp. Gương mặt trẻ tuổi của Đức nghiêm nghị không một chút biểu cảm, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng quét qua chiếc tàu kéo Sấm Sét đang bốc khói nhẹ ở động cơ và dừng lại ngay trên cuộn dây siêu dẫn cũ nằm trên sàn.


"Có hoạt động giao dịch phế liệu siêu dẫn trái phép tại Cầu tàu số 3," Đức nói, giọng hắn lạnh lùng, đều đặn như một cái máy. Hắn đưa chiếc Specter-01 lên, quét qua cuộn dây siêu dẫn cũ. Thiết bị phát ra tiếng *bíp* dài cảnh báo về sự tồn tại của hạt Chronon.


"Lê Văn Dũng, phi công tàu kéo Sấm Sét," Đức nhìn thẳng vào Dũng. "Anh bị cáo buộc tàng trữ và vận chuyển phế liệu quân sự trái phép trong tình trạng khẩn cấp. Và anh, Ngô Quốc Minh, đồng phạm kỹ thuật."


Khải lảo đảo bước vào khoang tàu, một tay tựa vào vách thép để giữ thăng bằng. Con mắt phải lành lặn của anh nhìn thẳng vào Đức, chứa đựng một sự lạnh lẽo không hề run sợ trước họng súng của lính gác.


"Thiếu úy Đức," Khải nói, giọng anh khàn đặc nhưng rõ ràng từng chữ. "Cuộn dây siêu dẫn đó là do tôi yêu cầu thu hồi từ vành đai rác để sửa chữa khẩn cấp mỏ neo phía Tây. Nếu không có nó, mỏ neo Tây sẽ sập trong vòng năm tiếng nữa. Khi đó, toàn bộ trạm gác này—bao gồm cả tàu tuần tra của cậu—sẽ bị hút vào kẽ nứt Mắt Quỷ. Cậu muốn thực thi điều luật hành chính của Vinh, hay muốn giữ mạng sống cho binh lính của mình?"


Đức im lặng nhìn Khải. Hộp khẩu thấu kính lượng tử trên mắt trái của Khải vẫn đang rỉ máu dưới lớp băng gạc, tạo nên một hình ảnh cực kỳ bi tráng và đáng sợ.


Sau vài giây đấu trí căng thẳng, Đức khẽ hạ chiếc máy quét xuống. Nhưng gương mặt hắn vẫn không giãn ra một chút nào.


"Tôi là một sĩ quan an ninh, tôi không quan tâm đến các lý thuyết lượng tử của anh, Khải," Đức nói, giọng hắn lạnh tanh. "Nhưng tôi quan tâm đến các quy định an toàn của hạm đội. Cuộn dây này có dấu hiệu rò rỉ hạt Chronon nguy hại. Tôi yêu cầu niêm phong toàn bộ dữ liệu giao dịch của Cầu tàu số 3 và đình chỉ hoạt động của tàu Sấm Sét để tiến hành điều tra dịch tễ."


"Cái gì?" Dũng hét lên, định lao tới nhưng bị họng súng điện của lính gác chặn lại.


"Trong vòng hai mươi bốn giờ tới, không một con tàu nào được phép rời khỏi cầu cảng này," Đức ra lệnh, ánh mắt hắn nhìn sâu vào mắt Khải như một lời cảnh cáo đỏ. "Và tôi sẽ trực tiếp giám sát phòng điều khiển của anh, hai mươi tư trên bảy."


Khải đứng im lặng trong bóng tối của cầu cảng. Anh biết, cuộc giao dịch đã thành công đưa cuộn dây siêu dẫn vào trạm, nhưng cái bẫy giám sát của Đức đã chính thức khép lại xung quanh họ. Áp lực của thời gian sụp đổ tinh vân đang đếm ngược từng giây, trong khi ngọn hải đăng của anh đã bị khóa chặt bởi một bóng ma quân sự.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!