Nhạc nềnSteam_Fortress

Mã Khóa Thời Gian

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sợi cáp quang sinh học chạm vào bề mặt kim loại lạnh lẽo của chiếc khóa, mở đầu cho cuộc giao diện thần kinh tàn khốc nhất giữa bộ não người gác hải đăng và siêu máy tính cổ đại.


Luồng xung điện thô chạy dọc từ đầu ngón tay phải của Trần Thế Khải thẳng vào tủy sống, mang theo một cơn đau buốt nhói như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua các khớp thần kinh. Khải nghiến chặt răng, khớp hàm run lên bần bật, dòng máu tươi từ hốc mắt trái bị mù tạm thời lại rỉ qua lớp băng gạc dày, nhỏ xuống sàn thép của siêu chiến hạm cổ đại Kỷ Nguyên những tiếng *tách, tách* câm lặng. Thùy não của anh đang bốc hỏa ở mức nhiệt tử thần ba mươi chín độ chín C, nhưng gáy anh—nơi cấy ghép Chip Làm Mát Thần Kinh Graphene Thô—lại tỏa ra một luồng nhiệt lạnh buốt để cố gắng bảo vệ thùy đỉnh không bị thiêu rụi vĩnh viễn.


"Khải! Giữ vững kết nối!"


Giọng nói của Lê Văn Dũng vang lên bên tai anh, đục ngầu và gấp gáp. Dũng đang quỵ dưới sàn thép rỉ sét, hai bàn tay gã bị bỏng điện nặng, da thịt đỏ lựng và phồng rộp do xung điện phản hồi từ chiếc khóa sinh học trước đó. Gã phi công kiên cường của tàu kéo Sấm Sét đang phải dùng cả cơ thể vạm vỡ của mình để làm điểm tựa cho Khải, ngăn không cho anh ngã gục trước khi hoàn thành ca bẻ khóa.


Khải không còn đường lui. Anh đưa tay trái buông thõng hoàn toàn mất cảm giác đau vĩnh viễn lên, cố giữ chặt chiếc Bộ Đàm Lượng Tử Rối (Entangled Comm) đang áp sát màng nhĩ. Thiết bị liên lạc sử dụng các cặp hạt rối lượng tử này là chiếc phao cứu sinh duy nhất của họ lúc này, hoàn toàn chống nhiễu trước bão từ vĩ mô ngoài kia.


"Minh... Hằng... các cậu có nghe thấy tôi không?" Khải thầm thì qua bộ đàm rối, giọng nói khàn đặc và đứt quãng.


"Anh Khải! Em nghe thấy rồi!" Tiếng Ngô Quốc Minh vang lên từ Trạm Gác 09, chập chờn nhưng rõ ràng nhờ tính chất rối lượng tử. "Tàu tuần tra của Thiếu tá Tuấn đã lọt vào hầm chứa ngoài của Kỷ Nguyên! Các cậu chỉ còn chưa đầy hai phút trước khi đặc nhiệm của hắn phong tỏa toàn bộ khu vực lò phản ứng!"


"Tôi biết," Khải hít vào một hơi khí lạnh buốt bám đầy bụi thạch anh phát quang màu lam. Anh tập trung toàn bộ ý chí còn sót lại vào thấu kính lượng tử mắt phải duy nhất còn hoạt động. Chiếc khóa sinh học khổng lồ trước mặt anh hiển thị hàng loạt các vệt sáng nhị phân màu đỏ sẫm chuyển động liên tục, giống như một mê lộ của những dòng chảy Chronon rò rỉ. Đây là một ma trận sinh học được thiết kế để từ chối bất kỳ thực thể nào không mang mã gen của chủng tộc kiến tạo.


"An... cậu có đó không?" Khải phát đi một xung thần kinh khẩn cấp qua Bộ Đàm Lượng Tử Rối.


*Xoạt...*


Một luồng sóng não đồng điệu đa chiều (Quantum Neural Resonance) đột ngột dội ngược lại thùy não của Khải. Trong không gian ý thức mờ ảo của anh, gương mặt giống hệt anh nhưng trẻ hơn, mặc bộ đồ bảo hộ hoa tiêu rách nát của Trần Thế An hiện lên. An đang lơ lửng giữa đống đổ nát của vũ trụ diệt vong An-01, mảnh vỡ tinh thể Chronon thô trước ngực cậu phát ra ánh sáng lam nhạt rực rỡ.


"Tôi đây, anh bạn," giọng An vang lên trực tiếp trong đầu Khải, mang theo một nỗi u sầu sâu thẳm nhưng kiên định. "Tôi đang quét cấu trúc của chiếc khóa sinh học từ phía dòng thời gian của tôi. Kỷ Nguyên... con tàu này chính là chiến hạm song song với con tàu đã nổ tung ở vũ trụ của tôi mười năm trước. Tôi biết chiếc khóa này! Nó không hoạt động bằng thuật toán số học cổ điển, mà là một ma trận sinh học dựa trên hệ thống bảo mật HERA-Lock."


"Làm sao để bẻ khóa nó?" Khải hỏi, thùy đỉnh của anh rít lên đau đớn khi nhiệt độ thùy não tiếp tục tăng.


"Anh phải chạy Giao Thức HERA-Lock Cấp 4 kết hợp với các hằng số toán học trong di bút của Giáo sư Vĩnh," An hướng dẫn nhanh chóng, truyền tải các chuỗi nhị phân trực tiếp vào thùy não của Khải. "Sử dụng thấu kính mắt phải để định vị các điểm nút của ma trận, sau đó dùng kỹ năng Bẻ Khóa Mã Hóa Lượng Tử Cổ Điển để ghi đè lệnh khóa của hệ thống cổ đại. Tôi sẽ gánh tải năm mươi phần trăm băng thông tính toán cho anh từ phía vũ trụ của tôi!"


Khải nhắm mắt phải lại trong một phần mười giây để ổn định nhịp tim, sau đó mở ra. Mắt phải anh phát ra luồng sáng xanh lam nhạt ổn định. Anh bắt đầu gõ trực tiếp các dòng lệnh bẻ khóa lên bảng điều khiển sinh học của chiếc khóa bằng ngón tay phải dính đầy bụi kim loại. Những lớp bảo mật màu đỏ của ma trận sinh học bắt đầu bị phá vỡ dần dưới tác động của thuật toán Vĩnh, chuyển dịch chậm rãi sang màu vàng hổ phách.


*ĐOÀNG!*


Một tiếng nổ chói tai vang lên từ phía cuối hành lang tối tăm, cắt đứt sự tập trung của Khải. Một luồng đạn plasma rực rỡ bắn sượt qua vách thép titan dày, để lại một vệt cháy sém bốc khói khét lẹt ngay sát đầu họ.


"Mẹ kiếp! Có phục kích!" Dũng gầm lên. Dù hai bàn tay bị bỏng điện nặng nề, gã phi công quả cảm vẫn nghiến răng, dùng bả vai phải đẩy Khải vào sau một tấm thép titan-graphene gia cố dày gần nửa mét để che chắn.


Dũng lôi từ sau hông ra chiếc Súng Bắn Đinh Từ Lực Áp Suất Cao. Gã đã nạp vào đó viên pin dự phòng cuối cùng mà gã tìm thấy trong túi áo bảo hộ. Gã gượng dậy, hướng họng súng về phía bóng tối cuối hành lang và bóp cò.


*PẰNG! PẰNG!*


Hai chiếc đinh thép siêu cứng bắn ra với lực đẩy từ trường mạnh, găm chặt vào vách thép phía xa, tạo ra những tia lửa điện xanh lè. Nhưng hỏa lực từ phía đối diện quá mạnh mẽ. Một bóng người cao lớn bước ra từ màn sương phóng xạ, mặc bộ giáp bảo hộ rách nát đầy sẹo chiến tranh, một mắt bị che bằng băng đen.


Sói Đen.


Gã thợ săn tiền thưởng khét tiếng của vành đai rác vẫn còn sống sót sau vụ nổ từ trường trước đó. Gương mặt gã biến dạng vì những vết bỏng phóng xạ mới, ánh mắt tàn bạo rực lên sự điên cuồng. Trên tay gã là khẩu súng điện từ lực công suất cao dòng 'Thunderbolt' đang tích tụ năng lượng xanh lam rực rỡ.


"Trần Thế Khải!" Sói Đen gầm lên, giọng gã khàn đặc và méo mó qua bộ lọc mặt nạ. "Lâm Thế Vinh trả cho cái đầu của mày và thấu kính lượng tử kia một cái giá đủ để tao mua cả một du thuyền hạng sang trên soái hạm! Mày không thoát được đâu!"


Sói Đen nổ súng. Luồng điện từ lực khổng lồ từ khẩu súng của gã bắn phá dữ dội vào các hộp cáp xung quanh hành lang, cố tình cắt đứt các đường truyền dẫn dự phòng để cô lập hoàn toàn hệ thống của Kỷ Nguyên, ngăn cản Khải bẻ khóa.


"Sói Đen! Lâm Thế Vinh đã phản bội hạm đội!" Khải hét lên qua tiếng rít của đạn điện từ, cố gắng đàm phán để trì hoãn thời gian. "Bản đồ của hắn đang dẫn năm vạn người vào tâm sụp đổ! Hắn chỉ coi mày là vật tế thần thôi!"


"Tao không quan tâm đến năm vạn dân tị nạn đó!" Sói Đen cười điên cuồng, gã nã thêm một phát đạn điện từ cực mạnh thẳng về phía tấm thép che chắn của họ. "Tao chỉ quan tâm đến tiền thưởng! Chết đi!"


Phát bắn điện từ lực khổng lồ lao đến với tốc độ kinh hoàng, đủ sức làm đoản mạch và thiêu rụi hệ thần kinh của bất kỳ ai trong phạm vi ba mét.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Khải đưa mắt phải quét nhanh qua hành lang. Thấu kính lượng tử của anh, dù đang bị kích ứng mạnh, vẫn kịp thời hiển thị vệt sáng đường đạn (Nhận Thức Bóng Mờ) sắp xảy ra trong ba giây tới. Anh nhìn thấy một mỏ neo từ trường mini rỉ sét nằm ngay dưới chân tủ điều khiển phụ.


"Dũng! Kích hoạt mỏ neo dưới chân anh!" Khải hét lên.


Dũng không do dự. Gã dùng chân đạp mạnh vào cần gạt cơ học của mỏ neo từ trường mini. Thiết bị phế liệu lập tức khởi động, tạo ra một vùng từ trường nghịch đảo mạnh mẽ ngay trước mũi tấm thép che chắn.


*XOÀNG!*


Phát bắn điện của Sói Đen bị lực từ trường của mỏ neo bẻ cong quỹ đạo hoàn toàn, chuyển hướng bắn thẳng vào vách đá cổ phía sau, tạo ra một vụ sập đá nhỏ chặn đứng lối tiến lên của gã thợ săn tiền thưởng trong vài giây.


"Mẹ kiếp!" Sói Đen rít lên qua kẽ răng, gã buộc phải lùi lại sau một cột thép để tránh đá rơi.


"Khải! Tôi chỉ còn ba viên đinh từ lực thôi!" Dũng thở dốc, mồ hôi dính đầy muội than chảy ròng ròng trên mặt gã. "Vết bỏng ở tay tôi đang co rút... tôi không giữ súng được lâu nữa đâu!"


"Anh không cần nhắm bắn bằng mắt thường, Dũng," Khải nói, giọng anh lạnh lùng và tập trung đến đáng sợ. Anh đặt bàn tay phải dính máu lên bả vai nẹp polymer của Dũng. "Hãy tin tôi. Nhắm vào tọa độ tôi chỉ."


Khải sử dụng Thấu Kính Lượng Tử Mắt Trái, dù đang mù tạm thời và quấn băng rỉ máu, anh vẫn có thể cảm nhận được dao động tần số Chronon phát ra từ cơ thể Sói Đen qua lớp băng gạc. Dưới nhãn quan lượng tử của anh, bóng ma của Sói Đen trong ba giây tới hiện lên rõ nét.


"Ba độ sang trái, cao lên hai mươi phân... BẮN!" Khải ra lệnh.


Dũng bóp cò không chút do dự.


*PẰNG!*


Chiếc đinh thép siêu cứng lao vút qua màn sương mù, găm thẳng vào khớp nối vai phải của bộ giáp bảo hộ của Sói Đen. Tia lửa điện bùng phát từ vết thương khiến gã thợ săn tiền thưởng hét lên một tiếng đau đớn, khẩu súng Thunderbolt trên tay gã suýt chút nữa đã rơi xuống sàn.


"Thằng khốn!" Sói Đen điên cuồng bắn trả, nhưng gã bị áp chế và buộc phải lùi sâu vào góc tối hành lang để tìm chỗ ẩn nấp mới.


"Khải! Hệ thống HERA-Lock sắp hoàn thành bẻ khóa!" Tiếng của Trần Thế An vang lên trong đầu Khải, mang theo sự khẩn cấp tột độ. "Nhưng máy chủ của Kỷ Nguyên đang phản hồi một xung lượng tử cực mạnh để kiểm tra tương thích sinh học! Anh phải dùng kỹ năng Bẻ Khóa Mã Hóa Lượng Tử Cổ Điển để ghi đè nó ngay lập tức!"


Khải quay lại phía chiếc khóa sinh học. Tay phải anh di chuyển nhanh như chớp trên bảng điều khiển, ngón tay anh dính đầy máu và bụi thạch anh gõ liên tục để chạy thuật toán bẻ khóa cuối cùng. Graphene Chip ở gáy anh rít lên đau đớn, nhiệt độ thùy não đã đạt mức nguy kịch bốn mươi độ C. Khói nhẹ bốc lên từ cổng cắm cáp ở gáy anh do hơi gel sinh học bị bốc hơi dưới nhiệt lượng khổng lồ.


"Giao thức HERA-Lock Cấp 4... chạy!" Khải gầm lên trong tâm trí.


Trên màn hình của chiếc khóa sinh học, ma trận mạng nhện màu đỏ sẫm bắt đầu vỡ vụn hoàn toàn, nhường chỗ cho một luồng ánh sáng màu xanh lam thuần khiết rực rỡ chạy dọc theo các rãnh cơ khí của cánh cửa khổng lồ.


*CLANK...*


Tiếng các chốt khóa cơ học khổng lồ nặng hàng chục tấn từ từ rút lại vang lên trầm đục khắp chiến hạm cổ đại. Cánh cửa khổng lồ cao hai mươi mét bắt đầu trượt mở sang hai bên chậm rãi.


Nhưng đúng lúc đó, Sói Đen từ góc tối bất ngờ lao ra. Gã nhận ra cánh cửa sắp mở và điên cuồng nã một phát đạn điện từ cuối cùng về phía họ.


*ĐOÀNG!*


Phát bắn sượt qua tấm thép che chắn, găm thẳng vào bả vai phải của Lê Văn Dũng. Gã phi công quả cảm hét lên một tiếng đau đớn, khẩu súng bắn đinh rơi khỏi bàn tay bỏng nặng, cơ thể gã ngã quỵ xuống sàn thép, máu tươi tuôn ra nhuộm đỏ lớp áo da sờn cũ.


"DŨNG!" Khải gào lên.


Cùng lúc đó, cánh cửa khổng lồ của lò phản ứng chính mở ra hoàn toàn.


Nhưng không có một lối đi an toàn nào hiện ra. Từ sâu trong khoang lò phản ứng, một luồng ánh sáng màu xanh lam-grey rực rỡ bùng phát, mang theo một đám sương mù lượng tử dày đặc phát ra tiếng rít điện từ buốt óc.


Bức xạ Chronon thô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!