Nhạc nềnSteam_Fortress

Tàn Tích Kỷ Nguyên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Giọng nói cơ học, lạnh lùng và vang vọng phát ra từ hệ thống loa phát thanh cổ đại của siêu chiến hạm Kỷ Nguyên vẫn đang dội vào màng nhĩ của Trần Thế Khải như một bản án tử hình đếm ngược:


"CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN THỰC THỂ SINH HỌC XÂM NHẬP TRÁI PHÉP KHÔNG CÓ MÃ NHẬN DẠNG. HỆ THỐNG PHÒNG THỦ TỰ ĐỘNG KHỞI ĐỘNG TRONG MƯỜI GIÂY."


Mười giây.


Trong khoảng không gian chật hẹp và tối tăm của hành lang sụp đổ, những dải đèn LED màu đỏ sẫm dọc trần tàu bắt đầu chớp nháy liên tục với tần số điên cuồng. Tiếng rít cơ khí trầm đục vang lên từ phía trên, khi hai khẩu pháo tự động dòng plasma cổ xưa từ từ trượt ra khỏi các rãnh thép rỉ sét, họng súng đen ngòm xoay chuyển, khóa chặt vào tọa độ của Khải và Dũng.


Khải nằm rạp trên sàn thép dính đầy bụi phóng xạ, lồng ngực co thắt dữ dội. Cơn sốt nhiệt lượng tử duy trì ở mức ba mươi chín độ tám C khiến bộ não anh như một lò nung đang bốc hỏa, nhưng gáy anh—nơi sợi cáp quang sinh học mới cấy ghép dọc tủy sống kết nối với Chip Làm Mát Graphene Thô—lại tỏa ra một luồng nhiệt lạnh buốt đến thấu xương. Sự xung đột nhiệt độ cực đoan này khiến cơ thể anh run rẩy liên tục trong những cơn co giật nhẹ. Con mắt trái bị mù tạm thời dưới lớp băng gạc dày vẫn đang rỉ máu, vệt máu tươi ấm nóng thấm đẫm lớp vải gạc trắng, chảy dọc theo gò má tái nhợt rồi nhỏ xuống sàn thép phát ra những tiếng *tách, tách* câm lặng.


"Mẹ kiếp! Khải! Làm gì đó đi! Khẩu súng bắn đinh của tôi hết sạch pin rồi!" Lê Văn Dũng gầm lên, bả vai vạm vỡ dính đầy muội than của gã phi công ghì chặt lấy hông Khải, cố gắng dùng thân mình che chắn cho bạn. Hai bàn tay gã, vốn đã bị bỏng điện nhẹ dọc theo cánh tay phải do cầm cáp đồng trần ở tập trước, đang run rẩy bám chặt lấy một thanh xà thép rỉ sét.


"Năm... Bốn..." Giọng nói cơ học vô cảm vẫn tiếp tục đếm ngược.


Khải nghiến chặt răng đến mức máu tươi rỉ ra từ kẽ lợi. Anh không thể cử động cánh tay trái—nó hoàn toàn trống rỗng, không cảm nhận được bất kỳ kích thích vật lý nào do thùy đỉnh đã tổn thương vĩnh viễn mười một phần trăm. Nhưng tay phải của anh vẫn còn hoạt động. Bằng tất cả sức tàn, Khải lết người về phía chiếc tủ điều khiển phụ của hành lang, nằm ngay dưới chân khẩu pháo tự động.


Nắp tủ điều khiển đã bị vỡ một nửa, lộ ra bảng mạch sinh học cổ xưa bám đầy một lớp bụi thạch anh phát quang màu lam nhạt. Khải biết, anh không thể dùng vũ lực để phá hủy hệ thống này. Cách duy nhất để sống sót là bẻ khóa nó.


Trong phân vùng bộ nhớ ẩn của thùy não, chuỗi ký tự nhị phân mà bản thể song song Khải-Gamma truyền lại trước khi bị cháy não hoàn toàn bắt đầu hiện lên rực rỡ dưới dạng những vệt sáng xanh lam:


`01001011 01011001 01010010 01000111 01001110`


"Ba... Hai..."


Họng súng plasma đã tích tụ đủ năng lượng, tỏa ra ánh sáng xanh lam rực rỡ chuẩn bị khai hỏa. Sức nóng từ họng súng phả xuống khiến tóc của Dũng khét lẹt.


Khải không màng đến cái chết cận kề. Tay phải anh di chuyển nhanh như chớp, ngón tay dính đầy bụi kim loại gõ trực tiếp vào cổng cắm cáp quang sinh học của bảng điều khiển cổ đại. Anh không cắm cáp của mình vào—não anh không thể chịu đựng thêm một xung điện thô nào nữa—mà anh sử dụng đầu ngón tay làm vật dẫn truyền sinh học thô sơ, cưỡng ép truyền chuỗi nhị phân kia vào hệ thống dưới dạng các xung nhịp sinh học.


*Bíp!*


Một tiếng kêu thanh mảnh vang lên.


Dải đèn LED màu đỏ sẫm trên trần tàu đột ngột khựng lại ở giây thứ 0.02. Luồng ánh sáng plasma rực rỡ ở họng súng tự động tắt lịm. Khẩu pháo clank một tiếng nặng nề, từ từ thu mình trở lại vào rãnh thép rỉ sét của trần tàu.


"Giao thức override thành công... Hệ thống phòng thủ hành lang 04 tạm thời chuyển sang chế độ ngủ đông..." Giọng nói cơ học của Kỷ Nguyên dịu xuống, dải đèn led chuyển sang màu vàng hổ phách chập chập chờn chờn.


Lê Văn Dũng thở phào một tiếng, gã ngã quỵ xuống sàn thép bên cạnh Khải, ngực phập phồng thở dốc: "Cậu... cậu vừa làm cái quái gì thế? Tôi tưởng chúng ta đã biến thành tro bụi rồi chứ."


"Mật mã của Gamma..." Khải thầm thì, giọng anh yếu ớt đến mức gần như bị nuốt chửng bởi tiếng rít trầm đục của máy làm mát tủy sống. "Nó hoạt động. Nhưng... đây chỉ là hệ thống phòng thủ vòng ngoài. Chúng ta phải di chuyển sâu hơn. Lò phản ứng chính của tàu đang rò rỉ... tôi cảm nhận được sự biến thiên của trọng lực."


Dũng gượng dậy, đỡ Khải đứng lên. Khung nẹp polymer bó chặt lấy bả vai trái bị gãy của Khải tỏa ra một luồng nhiệt xoa dịu thô sơ, giúp anh không bị ngất đi vì chấn động cơ học. Họ bắt đầu bước đi bước đi khập khiễng trong hành lang khổng lồ của siêu chiến hạm cổ đại.


Càng đi sâu vào lòng Kỷ Nguyên, cảnh tượng xung quanh càng trở nên kỳ vĩ và rợn ngợp. Đây không phải là một con tàu thông thường, mà là một siêu cấu trúc cơ khí khổng lồ được xây dựng bởi chủng tộc kiến tạo cổ đại. Những vách thép titan dày hàng mét chạy dọc hai bên, được liên kết bởi những cột đỡ cong vút như xương sườn của một con quái vật thần thoại. Thế nhưng, tất cả đều đã đổ nát. Những vết rách lớn trên vách tàu lộ ra khoảng không vũ trụ tối tăm bên ngoài, nơi các mảnh vỡ của Vành đai mảnh vỡ cổ đại đang quay tự do ở tốc độ cao.


"Khải, nhìn kìa..." Dũng thầm thì, chỉ tay về phía trước.


Khải đưa tay phải lên, bật công tắc của chiếc La Bàn Lượng Tử Cầm Tay đeo trước ngực. Anh nhỏ một giọt máu từ bờ môi nứt nẻ của mình vào cảm biến sinh học của thiết bị. Viên pin thạch anh lượng tử thô gắn bên trong la bàn lập tức kích hoạt, phát ra những sợi tơ sáng màu xanh và đỏ lơ lửng giữa không trung.


Thế nhưng, màn hình của la bàn hiển thị một cảnh tượng kinh hoàng.


Khoảng không gian phía trước họ không hề tĩnh lặng. Các dòng chảy Chronon rò rỉ từ lò phản ứng lượng tử bị hỏng của Kỷ Nguyên đang tạo ra những túi thời gian dị thường và các bẫy trọng lực di động.


"Dừng lại!" Khải đột ngột kéo Dũng lùi lại.


"Có chuyện gì thế? Phía trước trống không mà?" Dũng hoang mang nhìn hành lang rộng lớn phía trước, nơi chỉ có vài mảnh vụn kim loại lơ lửng trong môi trường không trọng lực.


"Không trống không đâu," Khải nói, mắt phải anh nhắm nghiền để dồn toàn bộ năng lượng thần kinh cho mắt trái. Qua Thấu Kính Lượng Tử Mắt Trái, anh nhìn thấy một luồng năng lượng màu đỏ sẫm đang uốn xoắn không gian phía trước. "Mật độ trọng lực ở tọa độ đó đang tăng đột ngột lên mức 5G do lực triều lượng tử rò rỉ. Nếu bước vào đó, cơ thể chúng ta sẽ bị bóp nát trong vòng một phần mười giây."


Để chứng minh, Khải nhặt một thanh sắt rỉ sét trên sàn và ném về phía trước.


Ngay khi thanh sắt vừa chạm vào ranh giới vô hình của vùng đỏ sẫm, một tiếng *vút* sắc lẹm vang lên. Thanh sắt lập tức bị uốn cong, kéo giãn ra như một sợi bún, rồi bị ép chặt thành một khối kim loại phẳng lỳ dẹt như tờ giấy, rơi rầm xuống sàn thép với một lực tác động khủng khiếp.


Dũng nuốt một ngụm nước bọt khan, da mặt gã tái đi dưới ánh sáng lập lòe của la bàn: "Mẹ kiếp... Nếu không có cái la bàn này của cậu, chúng ta đã biến thành đống thịt băm rồi."


"Lực triều này không ổn định. Nó dao động theo chu kỳ phân rã của hạt Chronon," Khải nói, thùy đỉnh của anh rít lên một cơn đau nhói khi anh cố gắng chạy thuật toán tính toán sai số giây trong đầu. "Chúng ta có một cửa sổ an toàn dài đúng ba giây sau mỗi chu kỳ bốn mươi giây, khi dòng năng lượng sụt áp cực ngắn. Nhưng chúng ta không thể chạy qua đó một cách bình thường. Lực hút từ rìa bẫy vẫn rất lớn."


Dũng nhìn quanh, mắt gã chợt sáng lên khi phát hiện những sợi cáp siêu dẫn khổng lồ, dày bằng bắp đùi, đang treo lơ lửng từ trần tàu đổ xuống ngay sát ranh giới vùng 5G.


"Khải, tôi có cách rồi. Chúng ta sẽ dùng những sợi cáp này làm mỏ neo," Dũng nói, gã nhanh chóng tiến lên, dùng cánh tay vạm vỡ kéo một sợi cáp siêu dẫn xuống, quấn chặt hai vòng quanh hông mình và hông Khải, cố định họ vào một vách thép dày có chốt khóa cơ học. "Khi tôi hô 'chạy', cậu phải dùng hết sức của chân phải để đẩy người đi, tôi sẽ đu người kéo cả hai chúng ta qua bên kia trước khi lực triều tăng trở lại."


Khải gật đầu. Anh tập trung toàn bộ nhãn lực lượng tử vào vùng đỏ sẫm phía trước.


Hologram của la bàn hiển thị dòng chảy Chronon đang giảm dần mật độ.


"Chuẩn bị..." Khải đếm ngược trong đầu. "Năm... Bốn... Ba... Hai... Một... CHẠY!"


Dũng gầm lên một tiếng, gã đạp mạnh chân vào vách thép, dùng sức nặng cơ thể đu người trên sợi cáp siêu dẫn khổng lồ. Khải cũng dùng chân phải đẩy mạnh người đi.


Cả hai lao vút qua khoảng không gian vô hình.


Ngay khi họ vừa chạm chân sang vách thép bên kia, một tiếng *uỳnh* trầm đục vang lên sau lưng. Lực triều trọng lực 5G lập tức khôi phục hoạt động, hút chặt sợi cáp siêu dẫn mà họ vừa buông tay, kéo căng nó ra như một sợi dây đàn sắp đứt. Sức hút khủng khiếp từ phía sau tỏa ra một luồng gió áp lực mạnh mẽ, suýt chút nữa đã kéo tuột cả hai ngược trở lại nếu Dũng không kịp thời khóa chốt neo cơ học vào vách thép dày.


Khải ngã quỵ xuống sàn, thở dốc. Ca tính toán sai số giây vừa rồi đã tiêu hao một lượng lớn năng lượng thần kinh của anh. Graphene Chip ở gáy anh phát ra tiếng rít nhỏ, cố gắng tản nhiệt cho thùy não đang quá tải. Mắt trái anh rỉ máu nhiều hơn, nhuộm đỏ cả bả vai nẹp polymer.


"Cậu ổn chứ, Khải?" Dũng lo lắng đỡ lấy anh, dùng một chiếc khăn bẩn lau đi vệt máu trên má Khải.


"Tôi... vẫn chịu được," Khải thầm thì, giọng anh ngày càng nhỏ. "Nhưng chất làm mát thần kinh đang tiêu hao rất nhanh. Chúng ta phải tìm thấy khoang chứa lò phản ứng chính trước khi tôi mất hoàn toàn nhận thức."


***


Cùng lúc đó, cách Vành đai mảnh vỡ cổ đại hàng vạn dặm, bên trong Phòng họp Hội đồng Thuyền trưởng sang trọng của soái hạm Hy Vọng, một cuộc chiến khác cũng đang diễn ra cực kỳ nghẹt thở.


Bầu không khí bên trong phòng họp ngột ngạt đến mức có thể cảm nhận được tiếng thở dốc của các nghị viên. Trình Nhã Kỳ đứng thẳng ở bục thuyết trình trung tâm, bộ quân phục sĩ quan liên lạc màu xanh đen của cô phẳng phiu, mái tóc buộc cao gọn gàng làm nổi bật gương mặt sắc sảo nhưng đầy mệt mỏi.


Đối diện với cô, ở phía bên kia bàn tròn bọc titan, là Lâm Thế Vinh—Giám đốc kỹ thuật của Hội đồng. Gương mặt trung niên của hắn chải chuốt bóng loáng, đôi mắt nham hiểm sau cặp kính gọng mỏng đang rực lên sự giận dữ.


"Tôi nhắc lại một lần nữa," Lâm Thế Vinh đập mạnh tay xuống bàn, giọng hắn vang dội khắp phòng họp cách âm. "Tên phản quốc Trần Thế Khải đã phá hủy mỏ neo Tây, gián tiếp giết chết năm trăm dân tị nạn và đẩy cả hạm đội vào Vực Thẳm Xác Tàu. Hiện tại, hắn đang lẩn trốn trong xác chiến hạm cổ đại Kỷ Nguyên để mưu đồ chiếm đoạt công nghệ trái phép. Tôi yêu cầu Hội đồng phê duyệt lệnh xuất quân khẩn cấp cho Thiếu tá Lê Quốc Tuấn dẫn đầu đội tàu tuần tra tiến vào Vực Thẳm để tịch thu Kỷ Nguyên và tiêu diệt tên phản động đó ngay lập tức!"


Hàng loạt nghị viên bảo thủ thuộc phe của Vinh đồng loạt gật đầu biểu quyết đồng ý. Đại tá Nguyễn Hồng Sơn—tổng chỉ huy lực lượng an ninh—ngồi im lặng ở góc bàn, đôi mắt sắc lạnh nhìn chăm chú vào các thông số quân sự trên màn hình.


Trình Nhã Kỳ bước lên một bước, ánh mắt cô không hề né tránh Lâm Thế Vinh. Cô kích hoạt thiết bị liên lạc vệ tinh quân sự chống nhiễu của mình, trình chiếu một biểu đồ dữ liệu sinh học lớn lên màn hình hologram trung tâm phòng họp.


"Thưa Hội đồng," giọng Nhã Kỳ đanh thép, vang vọng khắp nghị trường. "Đây là báo cáo khẩn cấp được gửi về từ Ủy Ban Giám Sát Phóng Xạ Chronon mà tôi vừa nhận được cách đây năm phút. Tại tọa độ của chiến hạm cổ đại Kỷ Nguyên, mật độ bức xạ Chronon thô đã vượt quá mức an toàn sinh học bốn trăm phần trăm. Một ổ dịch phóng xạ lượng tử cấp 4 đang hình thành tại đó."


Các nghị viên lập tức xôn xao. Một vài người lớn tuổi bắt đầu lộ rõ sự hoang mang trên gương mặt.


"Nếu chúng ta cử đội tàu tuần tra của Thiếu tá Tuấn tiến vào khu vực đó lúc này," Nhã Kỳ tiếp tục, giọng cô chứa đầy sự cảnh báo tàn nhẫn. "Bức xạ Chronon thô sẽ ngay lập tức làm lão hóa tế bào và phá hủy hệ thần kinh của toàn bộ binh sĩ trong vòng mười lăm phút. Chưa kể, các tàu tuần tra khi quay trở lại sẽ mang theo mầm bệnh phóng xạ lượng tử, lây nhiễm cho toàn bộ năm vạn dân tị nạn trên soái hạm Hy Vọng. Đây không còn là một nhiệm vụ quân sự, đây là một hành vi tự sát tập thể!"


"Vu khống!" Lâm Thế Vinh đứng bật dậy, mặt hắn đỏ gay vì giận dữ. "Trình Nhã Kỳ! Cô đang ngụy tạo dữ liệu để bảo vệ cho tên gác hải đăng điên khùng đó! Làm sao một chiến hạm đã chết hàng trăm năm lại có thể bùng phát phóng xạ lượng tử cấp 4 đột ngột như thế?"


"Đây là dữ liệu được ký xác nhận bởi chính Tiến sĩ Lê Hoàng Yến—cựu nghiên cứu viên trưởng viện sinh học quân sự hạm đội," Nhã Kỳ lạnh lùng đáp trả, cô trưng ra con dấu bảo mật màu xanh lục của Ủy Ban Giám Sát lên màn hình. "Theo Hiến chương Di cư Cũ, điều khoản cách ly khẩn cấp số 12 quy định rõ: Bất kỳ khu vực nào có chỉ số nhiễm độc Chronon vượt quá bốn mươi phần trăm phải bị phong tỏa và cấm xâm nhập tuyệt đối cho đến khi có sự hiệu chuẩn từ ban dịch tễ. Giám đốc Lâm, ông muốn vi phạm Hiến chương tối cao để phục vụ cho lợi ích cá nhân của tập đoàn Lâm Gia sao?"


Lá bài pháp lý của Nhã Kỳ đánh thẳng vào điểm yếu chính trị của Vinh. Các nghị viên phe trung lập bắt đầu xầm xì bàn tán, nhiều người gật đầu đồng ý với lập luận của cô. Ngay cả Đại tá Sơn cũng khẽ nhíu mày, gã gõ nhẹ ngón tay lên bàn điều khiển, bắt đầu dao động niềm tin vào lệnh xuất quân của Vinh.


Lâm Thế Vinh nghiến răng, mắt hắn hằn lên những tia máu hung tợn. Hắn biết Nhã Kỳ đang cố tình kéo dài thời gian cho Khải, nhưng dưới sự giám sát của Ủy Ban Giám Sát Phóng Xạ Chronon, hắn không thể cưỡng ép ra lệnh cho Tuấn xuất phát mà không bị gán mác vi phạm luật pháp di cư.


"Được... Được lắm, sĩ quan Trình," Lâm Thế Vinh cười gằn, giọng hắn thấp xuống đầy đe dọa. "Cô dùng luật pháp để trói tay quân đội. Nhưng tôi cảnh báo cô, nếu tên phản quốc Khải trốn thoát cùng công nghệ cổ đại, cô sẽ là người đầu tiên phải chịu trách nhiệm trước tòa án quân sự tối cao."


Nhã Kỳ tắt màn hình hologram, gương mặt cô không hề biến sắc: "Tôi chỉ làm theo luật pháp để bảo vệ mạng sống của năm vạn dân tị nạn, thưa Giám đốc Lâm."


Nhã Kỳ bước ra khỏi phòng họp Hội đồng với tấm lưng thẳng tắp. Nhưng ngay khi cánh cửa thép đóng sập lại sau lưng, cô lập tức tựa người vào vách hành lang, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cô đưa tay lên chiếc Bộ Đàm Lượng Tử Rối đeo tai, kích hoạt tần số liên lạc ẩn kết nối trực tiếp với tàu Sấm Sét.


"Khải... Dũng... Các cậu nghe tôi nói không?" Nhã Kỳ thầm thì, giọng cô run rẩy vì căng thẳng. "Tôi vừa kích hoạt điều khoản cách ly của Ủy Ban Giám Sát để trì hoãn Tuấn. Nhưng Vinh đang điên cuồng tìm cách bẻ khóa hệ thống bảo mật để ghi đè lệnh của tôi. Các cậu chỉ có tối đa mười lăm phút trước khi tàu tuần tra của Tuấn xuất kích. Phải nhanh lên!"


***


Tiếng nói của Nhã Kỳ truyền qua Bộ Đàm Lượng Tử Rối vang lên bên tai Khải, chập chờn và lẫn lộn với những tiếng rít điện từ của bão từ bên ngoài.


"Mười lăm phút..." Khải khàn giọng nói, anh gượng dậy từ sàn thép. "Chúng ta... đến nơi rồi."


Trước mặt Khải và Dũng là cánh cửa khổng lồ dẫn vào khoang chứa lò phản ứng chính của Kỷ Nguyên. Cánh cửa cao tới hai mươi mét, được chế tạo từ một loại hợp kim titan-graphene siêu bền màu xám đen, xù xì và lạnh lẽo. Những đường rãnh cơ khí trên cửa phát ra ánh sáng màu lam nhạt chập chờn, báo hiệu nguồn năng lượng bên trong vẫn đang hoạt động ở trạng thái ngủ đông.


Thế nhưng, ngay giữa tâm cánh cửa là một thiết bị khóa sinh học khổng lồ (ma trận sinh học cổ đại) hình tròn, với hàng vạn đường vân kim loại đan chéo vào nhau như một mạng nhện cơ khí phức tạp.


"Cửa khóa chặt rồi," Dũng tiến lên, gã dùng tay gõ mạnh vào vách thép dày, tiếng kim loại vang lên trầm đục vô vọng. "Cái khóa này không có khe cắm cáp, cũng không có bàn phím cơ học. Làm sao mở đây?"


Dũng nhìn khẩu súng bắn đinh từ lực rỗng tuếch trên tay, gã nghiến răng, nhặt một thanh sắt nhọn hoắt trên sàn định cạy bảng điều khiển khóa sinh học.


"Đừng chạm vào!" Khải hét lên cảnh báo.


Nhưng đã quá muộn.


Ngay khi thanh sắt của Dũng vừa chạm vào bề mặt của ma trận sinh học cổ đại, một luồng năng lượng điện từ màu xanh lam rực rỡ bất ngờ bùng phát từ tâm khóa.


*XOÀNG!*


Một xung điện từ lực công suất cao phóng ra ngoài. Dũng hét lên một tiếng đau đớn, cơ thể gã bị hất văng ra xa hơn năm mét, đập mạnh lưng vào vách hành lang đối diện rồi ngã quỵ xuống sàn thép. Thanh sắt trên tay gã bị nung nóng đỏ rực, rơi xuống sàn bốc khói nghi ngút. Hai bàn tay gã bị bỏng nặng, da thịt đỏ lựng lên vì xung điện.


"Dũng!" Khải lết người đến bên bạn, tay phải anh run rẩy kiểm tra mạch cổ của Dũng. May mắn thay, gã phi công vẫn còn thở, dù cơ thể đang run rẩy dữ dội vì bị sốc điện.


"Mẹ... mẹ kiếp..." Dũng rên rỉ, răng đập vào nhau lập cập. "Cái khóa đó... nó tự động phản hồi... bằng xung điện cực mạnh... Không thể phá hủy nó bằng vũ lực đâu."


Khải ngước mắt nhìn lên chiếc khóa sinh học khổng lồ vẫn đang nhấp nháy ánh sáng đỏ cảnh báo rực rỡ. Thấu Kính Lượng Tử Mắt Trái của anh quét qua bề mặt khóa, hiển thị hàng loạt các vệt sáng nhị phân phức tạp đang chuyển động liên tục bên trong bảng mạch sinh học cổ đại.


*Mã khóa sinh học của chủng tộc kiến tạo...*


Khải chợt nhớ lại di bút của ông nội Trần Thế Vinh và những ghi chép tay của cha anh. Chiếc khóa này không hoạt động bằng mật mã kỹ thuật số thông thường, mà nó đòi hỏi một mã khóa sinh học—sự tương đồng sinh học hoàn hảo giữa người vận hành và chủng tộc kiến tạo cổ đại, hoặc một tần số đồng bộ thần kinh đa chiều cực cao để ghi đè mệnh lệnh vật lý của hệ thống.


Khải đưa bàn tay phải của mình lên, nhìn vào những mạch máu đang phát quang màu lam nhạt dưới da do dòng chảy Chronon chạy qua hệ tuần hoàn. Biến dị di truyền vỏ não của anh chính là chìa khóa duy nhất còn lại.


Anh phải cắm cáp kết nối thần kinh trực tiếp vào chiếc khóa sinh học này.


Nhưng não bộ của anh đang ở giới hạn cuối cùng. Sốt nhiệt lượng tử đã tăng lên mức ba mươi chín độ chín C. Nếu anh kết nối lượng tử sâu một lần nữa mà không có chất làm mát Graphene, thùy đỉnh của anh sẽ bị thiêu rụi hoàn toàn vĩnh viễn.


"Khải... không được..." Dũng gượng dậy, bám chặt lấy vai Khải, giọng gã đầy sự ngăn cản tuyệt vọng. "Cậu sẽ chết não đấy... Chúng ta... chúng ta tìm đường khác..."


"Không còn đường khác đâu, Dũng," Khải quay sang nhìn bạn, con mắt phải duy nhất của anh rực lên một ánh sáng quyết đoán đến đáng sợ, trong khi mắt trái quấn gạc vẫn đang rỉ máu. "Nhã Kỳ chỉ mua cho chúng ta mười lăm phút. Tuấn đã bắt đầu di chuyển."


Khải rút sợi cáp quang sinh học cấy ghép dọc tủy sống ở gáy mình ra. Đầu cáp phát ra ánh sáng xanh lam nhạt chập chờn. Anh từ từ đưa đầu cáp áp sát vào tâm của chiếc khóa sinh học cổ đại.


Đúng lúc đó, tiếng rè rè cực mạnh vang lên từ chiếc Bộ Đàm Lượng Tử Rối rơi trên sàn. Giọng nói hốt hoảng, đứt quãng của Trình Nhã Kỳ dội vào không gian tĩnh lặng của hành lang:


"Khải! Dũng! Lâm Thế Vinh đã bypassed được lệnh cách ly của tôi! Thiếu tá Lê Quốc Tuấn đã nhận lệnh xuất phát khẩn cấp! Đội tàu tuần tra của hắn vừa vượt qua rào chắn ngoài của Vực Thẳm Xác Tàu! Chúng đang tiến thẳng về phía tọa độ của các cậu với tốc độ tối đa! Các cậu phải chạy ngay đi!"


Tiếng rít trầm đục của động cơ tàu tuần tra quân sự dường như đã bắt đầu vọng về từ phía xa ngoài không gian, làm rung chuyển nhẹ những tấm thép titan dày của Kỷ Nguyên.


Khải nhìn sợi cáp quang sinh học trên tay, rồi nhìn cánh cửa khóa chặt trước mặt.


Anh không còn đường lui nữa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!