Thức Tỉnh Trong Dị Thường
Những tia lửa cam rực rỡ từ máy cắt plasma rít lên, bắn xuyên qua khe cửa rạn nứt của tàu kéo Sấm Sét.
Bầu không khí bên trong cabin chật hẹp nồng nặc mùi khét của polymer bị thiêu rụi, hòa lẫn với mùi ozone tanh nồng và mùi máu tươi ấm nóng. Trần Thế Khải gượng ngồi dậy bên thành kén Neuro-Pod 09. Cơn đau từ xương bả vai trái bị gãy lìa sau vụ nổ mỏ neo Tây nhói lên từng hồi buốt óc, khiến mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương anh, thấm đẫm lớp vải bảo hộ sờn cũ màu xám đen. Thế nhưng, cánh tay trái của anh lại buông thõng một cách vô dụng—nó hoàn toàn trống rỗng, không cảm nhận được bất kỳ kích thích vật lý nào. Thùy đỉnh của anh đã tổn thương vĩnh viễn mười một phần trăm sau ca cấy ghép thô bạo dọc tủy sống ở tập trước. Hệ thần kinh của anh đang tự phân rã, biến nỗi đau thể xác thành một khoảng không vô cảm đáng sợ.
Gáy anh lạnh buốt. Sợi Cáp Quang Sinh Học mới cấy ghép dọc tủy sống đang co rút lại, tự động thích ứng với dòng chảy Chronon rò rỉ từ kén. Thế nhưng, bộ não của anh lại đang bốc hỏa. Cơn sốt nhiệt lượng tử duy trì ở mức ba mươi chín độ tám khiến tầm nhìn duy nhất từ con mắt phải của anh chao đảo, nhòe nhoẹt. Con mắt trái dưới lớp băng gạc dày vẫn đang rỉ máu. Vệt máu tươi ấm nóng thấm đẫm lớp vải gạc trắng, chảy dọc theo gò má tái nhợt.
"Khải! Giữ chặt lấy tôi!" Lê Văn Dũng gầm lên. Gương mặt ngăm đen đầy sẹo bỏng của gã phi công sạm đi vì căng thẳng. Hai bàn tay gã, vốn đã bị bỏng điện nhẹ dọc theo cánh tay phải do cầm cáp đồng trần ở tập trước, đang run rẩy bám chặt lấy báng khẩu Súng Bắn Đinh Từ Lực Áp Suất Cao.
*ẦM!*
Cánh cửa ngăn áp ngoài của tàu kéo Sấm Sét bị phá vỡ hoàn toàn bởi một cú nổ áp lực cực mạnh. Luồng không khí lạnh buốt từ hầm chứa của chiến hạm cổ đại Kỷ Nguyên tràn vào, cuốn theo những hạt bụi kim loại li ti phát quang màu lam nhạt của Vành đai mảnh vỡ cổ đại.
Ngay lập tức, hai quả lựu đạn gây nhiễu điện từ được ném vào buồng lái.
*XOÀNG! XOÀNG!*
Ánh sáng trắng cường độ cao bùng phát cùng tiếng rít tần số cực cao xé toạc sự im lặng. Dũng chỉ kịp nhắm mắt, bắn một phát đinh từ lực mù về phía cửa sổ vỡ. Tiếng đinh thép siêu cứng xé gió rít lên, ghim chặt vào vách thép của hangar bên ngoài.
"Lũ chó săn của Sói Đen!" Dũng chửi thề, gã kéo Khải lùi sâu vào góc tối sau bục điều khiển đã sập nguồn.
Khải cố gắng thở dốc. Tiếng rít tần số cao từ lựu đạn gây nhiễu dội vào màng nhĩ anh, kích hoạt một cơn co giật nhẹ dọc tủy sống. Anh đưa tay phải lên, giật phăng lớp băng gạc dính máu đang che khuất con mắt trái của mình. Anh phải nhìn. Nếu không nhìn, họ sẽ chết ở đây.
Khi Thấu Kính Lượng Tử Mắt Trái tiếp xúc với không khí bão hòa hạt Chronon của Kỷ Nguyên, một luồng đau đớn như kim châm đâm thẳng vào dây thần kinh thị giác của Khải. Anh nghiến chặt răng đến mức máu tươi rỉ ra từ kẽ lợi.
Nhưng thế giới hiện lên trước mắt trái của anh không còn là thực tại tuyến tính nữa. Nó bị nhiễu loạn nặng nề.
Thông thường, năng lực Nhìn Thấu Vệt Sáng Chồng Lấp cho phép anh nhìn thấy trước quỹ đạo di chuyển của vật chất trong năm giây tiếp theo dưới dạng một sợi tơ màu lam rõ nét. Nhưng giờ đây, do thấu kính bị tổn thương và thùy đỉnh quá nhiệt, nhãn quan lượng tử của anh bị lỗi chồng chập nghiêm trọng. Anh nhìn thấy không phải một, mà là bốn, năm bóng mờ của cùng một kẻ thù đang di chuyển ở các tốc độ khác nhau, đan chéo vào nhau như những dải lụa ma quái.
"Khải! Cậu thấy gì không?" Dũng hét lên giữa tiếng súng điện từ lực bắt đầu nã vào buồng lái, đục thủng những tấm thép bảo vệ mỏng manh.
"Bóng mờ... quá nhiều bóng mờ," Khải lẩm bẩm, mắt phải nhắm nghiền, mắt trái rực lên một ánh sáng xanh lam nhạt nhưng chập chờn như bóng đèn sắp cháy. Anh phải sử dụng logic toán học thiên thể để phân tích.
Một tên lính thợ săn tiền thưởng mặc giáp tàng hình quang học đang từ từ tiến vào buồng lái. Dưới mắt thường của Dũng, không khí chỉ khẽ rung động nhẹ. Nhưng dưới mắt trái của Khải, tên lính hiện lên với năm bóng ma lượng tử. Một bóng ma đang quỳ bắn, một bóng ma đang tiến bên trái, một bóng ma đang lùi bên phải, và một bóng ma đang đứng thẳng ở giữa.
*Đâu mới là thực thể vật lý trong hiện tại gốc?*
Khải quan sát kỹ các vệt Chronon rò rỉ. Các bóng ma lượng tử của tương lai gần luôn có mật độ hạt Chronon nhạt hơn. Chỉ có một bóng duy nhất có các hạt năng lượng bám chặt vào bề mặt kim loại của giáp—đó là tên đang đứng thẳng ở giữa, tay cầm khẩu súng plasma quân sự.
"Dũng! Hướng mười một giờ! Đứng thẳng!" Khải hét lên, giọng anh khản đặc.
Dũng không hề do dự. Gã nhổm người dậy, bóp cò khẩu Súng Bắn Đinh Từ Lực Áp Suất Cao.
*PHẬP!*
Một chiếc đinh thép dài hai mươi phân bắn ra với lực đẩy từ trường cực mạnh, xuyên thủng lớp giáp tàng hình và ghim chặt vai tên lính vào vách thép cabin. Tên lính hét lên đau đớn, lớp ngụy trang quang học bị đoản mạch, hiển thị bộ giáp xám đen dính đầy máu.
"Khá lắm!" Dũng cười gằn, nhưng nụ cười của gã lập tức dập tắt khi ba tên lính khác đồng loạt xông vào qua cửa ngăn áp bị vỡ. Chúng di chuyển theo đội hình chiến thuật tiêu chuẩn của lực lượng đặc nhiệm cũ—một tên đi trước cầm khiên từ trường che chắn, hai tên phía sau nã đạn áp chế liên tục.
Khải cố gắng đưa tay phải vào túi áo bảo hộ, rút ra chiếc La Bàn Lượng Tử Cầm Tay. Anh cần tìm một kẽ hở từ trường để trốn chạy. Nhưng ngay khi anh vừa bật công tắc sinh học, kim la bàn bằng đồng thau đột ngột quay điên cuồng với tốc độ chóng mặt, phát ra những tiếng *tạch tạch* liên hồi rồi bốc lên một làn khói xám.
"Không được! Bức xạ kim loại và năng lượng Chronon rò rỉ từ lõi của Kỷ Nguyên quá mạnh! Nó làm nhiễu loạn hoàn toàn la bàn lượng tử!" Khải nghiến răng cất chiếc la bàn vô dụng đi.
"Chúng ta bị dồn vào góc rồi!" Dũng gầm lên. Phát đạn plasma từ đối thủ sượt qua bả vai trái của gã, xé rách lớp áo khoác da sờn cũ và để lại một vết trầy xước rỉ máu cháy khét.
Khải nhìn quanh buồng lái bị tàn phá. Thấu kính mắt trái của anh quét qua các mảnh vụn kim loại phế liệu từ tính đang rơi vãi trên sàn thép sau cú nổ. Một ý nghĩ lóe lên trong bộ não đang sốt ba mươi chín độ tám của anh.
*Họ di chuyển theo đội hình chiến thuật tiêu chuẩn. Nếu ta bẻ gãy nhịp độ của chiếc khiên từ trường...*
"Dũng! Sử dụng năng lượng dự phòng của console!" Khải hét lên, tay phải anh chỉ vào bảng điều khiển phụ của tàu Sấm Sét vẫn còn sáng đèn mờ nhạt. "Kích hoạt xung từ trường nghịch đảo khẩn cấp của cảng neo!"
"Nhưng pin dự phòng chỉ còn hai mươi phần trăm! Nếu kích hoạt, chúng ta sẽ mất sạch điện!" Dũng do dự.
"Cứ làm đi!"
Dũng nghiến răng, dùng báng súng bắn đinh đập nát lớp kính bảo vệ console, giật mạnh cần gạt khẩn cấp xuống.
*UỲNH!*
Một luồng xung từ trường mạnh mẽ phóng ra từ cảng neo của tàu kéo Sấm Sét. Luồng xung kích không gây sát thương vật lý trực tiếp, nhưng nó khiến hàng loạt mảnh phế liệu kim loại từ tính trên sàn tàu bay lên, bị hút chặt và va đập điên cuồng vào chiếc khiên từ trường của tên lính đi đầu.
Sự va chạm của hàng trăm mảnh kim loại nhỏ ở tần số cao khiến lá chắn từ trường của chiếc khiên bị quá tải, phát ra những tiếng nổ điện từ nhỏ và sụp đổ hoàn toàn. Đội hình chiến thuật của nhóm thợ săn bị bẻ gãy trong một tích tắc do luồng phế liệu bay hỗn loạn.
"Bây giờ!" Khải chỉ điểm qua mắt trái. Anh nhìn thấy bóng mờ của tên lính cầm khiên đang mất thăng bằng, lộ ra bình chứa khí làm mát (bình chứa helium lỏng) đeo sau lưng hắn dưới lớp giáp tàng hình bị lỗi. "Dũng! Gáy hắn! Bình làm mát!"
Dũng bóp cò súng bắn đinh.
*PHẬP!*
Chiếc đinh thép xuyên thẳng vào bình chứa khí làm mát của tên lính cầm khiên. Khí làm mát cực lạnh lập tức phun trào ra ngoài, đóng băng toàn bộ bả vai và hệ thống khớp cơ học của bộ giáp hắn chỉ trong vòng một giây. Tên lính cứng đờ người như một bức tượng băng, đổ sầm xuống sàn thép, chặn đứng đường tiến của hai tên phía sau.
"Sói Đen! Giao thằng nhóc đó ra, tao sẽ cho mày một cái chết nhanh chóng!" Giọng nói khàn đặc, đầy oán hận của Sói Đen vang lên từ chiếc bộ đàm rơi trên sàn cabin. Gã đang trực tiếp chỉ huy cuộc săn đuổi từ bên ngoài.
Một luồng ánh sáng đỏ rực đột ngột tích tụ từ phía hành lang ngoài của Kỷ Nguyên. Đó là khẩu pháo plasma hạng nặng của chiến hạm thợ săn đang bắt đầu khóa mục tiêu vào buồng lái tàu Sấm Sét để quét sạch mọi thứ.
"Đi mau!" Khải hét lên.
Dũng buông khẩu súng bắn đinh đã cạn pin, dùng cánh tay vạm vỡ của mình bế xốc Khải lên bằng một tay. Gã phi công gầm lên một tiếng, dùng hết sức bình sinh lao người qua cửa ngăn áp phụ (cửa thoát hiểm khẩn cấp ở sàn tàu) ngay trước khi luồng pháo plasma rực lửa quét qua buồng lái.
*OÀNG!*
Một vụ nổ kinh hoàng nuốt chửng hoàn toàn buồng lái của tàu kéo Sấm Sét. Sức nóng của ngọn lửa plasma thổi bay cửa ngăn áp phụ, hất văng Dũng và Khải trượt dài trên sàn thép lạnh lẽo, bám đầy bụi phóng xạ của hành lang tối bên trong Kỷ Nguyên.
Tàu kéo Sấm Sét—ngôi nhà di động và là phương tiện sinh tồn duy nhất của họ—chính thức bị phá hủy hoàn toàn thành một khối kim loại nóng chảy.
Khải nằm rạp trên sàn thép, lồng ngực co thắt dữ dội. Cú va chạm khiến vết gãy ở bả vai trái của anh lệch đi, gây ra một cơn đau nhói buốt óc khiến anh suýt ngất đi. Mắt trái của anh rỉ máu đậm đặc hơn, nhuộm đỏ một nửa gương mặt hốc hác.
"Dũng..." Khải thầm thì, cố gắng giữ cho mình không chìm vào bóng tối.
Dũng gượng dậy, bả vai trái của gã dính đầy máu và muội than đen kịt, nhưng gã vẫn cố nghiến răng, nắm chặt lấy tay Khải để truyền đi hơi ấm: "Tôi đây. Chúng ta thoát rồi. Chúng ta đang ở trong lòng Kỷ Nguyên."
Họ đang đứng trong một hành lang khổng lồ, cao tới hàng chục mét, được bao phủ bởi những tấm thép titan dày màu xám lạnh. Không có ánh sáng huỳnh quang, chỉ có những dòng năng lượng Chronon màu lam nhạt chạy dọc theo các đường rãnh cơ khí trên tường như những mạch máu của một con quái vật khổng lồ đang ngủ say.
*CẠCH... CẠCH...*
Cánh cửa ngăn áp phụ của Kỷ Nguyên tự động đóng sập lại phía sau họ, tạm thời ngăn cách họ khỏi sự truy đuổi của nhóm Sói Đen bên ngoài.
Nhưng sự yên lặng không kéo dài lâu.
*OÒNG... OÒNG...*
Một tiếng động cơ học trầm đục vang lên từ sâu trong hành lang tối. Hàng loạt dải đèn led màu đỏ sẫm dọc trần hành lang đột ngột bật sáng, chớp nháy liên tục.
Một giọng nói cơ học, lạnh lùng và vang vọng phát ra từ hệ thống loa phát thanh cổ đại:
*"CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN THỰC THỂ SINH HỌC XÂM NHẬP TRÁI PHÉP KHÔNG CÓ MÃ NHẬN DẠNG. HỆ THỐNG PHÒNG THỦ TỰ ĐỘNG KHỞI ĐỘNG TRONG MƯỜI GIÂY."*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!