Vết Rách Linh Hồn
Hư vô không có trọng lực, cũng không có âm thanh.
Khi ý thức của Trần Thế Khải trôi dạt vào Chiều không gian An-01, thứ duy nhất đón nhận anh là một màn sương mù lượng tử màu xám tro dày đặc, lạnh lẽo đến mức có thể đóng băng cả tư duy. Nơi này không có khái niệm phía trên hay phía dưới, chỉ có những dòng chảy Chronon rò rỉ phát ra ánh sáng lam nhạt chập chờn như những đốm lửa ma trơi trên một nghĩa địa khổng lồ. Trôi nổi giữa màn sương phóng xạ tĩnh lặng ấy là tàn tích của một hạm đội tị nạn đã diệt vong từ hàng thập kỷ trước. Những chiến hạm titan khổng lồ bị xé rách làm đôi, những kén container chở người tị nạn bị vặn vẹo như những tờ giấy nát, tất cả đóng băng vĩnh viễn trong một túi thời gian tĩnh lặng, không hề chuyển động.
Khải nhìn xuống cơ thể mình. Anh không có hình hài vật lý ở đây, chỉ là một bóng ma năng lượng chập chờn, nhạt nhòa đến mức gần như vô hình.
"Anh không nên ở lại đây quá lâu, anh Khải."
Một giọng nói trầm buồn vang lên từ phía sau. Khải xoay nhận thức của mình lại. Trần Thế An đang đứng đó, lơ lửng giữa những mảnh vỡ kim loại rỉ sét. Bản thể song song của anh ở vũ trụ chết này trông gầy gò và trẻ hơn anh vài tuổi, mặc bộ đồ bảo hộ hoa tiêu rách nát bám đầy bụi phóng xạ. Trước ngực An, mảnh vỡ tinh thể Chronon thô treo lơ lửng, tỏa ra những luồng sóng thần kinh lam nhạt để duy trì sự tồn tại của cậu dưới dạng một bóng ma ý thức.
"Tôi bị kẹt rồi phải không?" Khải cố gắng truyền đi dòng nhận thức của mình, nhưng luồng sóng não của anh chao đảo dữ dội, nhạt nhòa đi sau mỗi giây.
An gật đầu buồn bã: "Thiết bị Hải đăng trên tàu kéo của anh đã bị ngắt kết nối đột ngột do quá tải dòng điện từ vụ nổ từ trường. Ý thức của anh bị đứt gãy khỏi thực tại gốc, tạo ra một Vết Rách Ý Thức. Nếu trong vòng mười hai tiếng nữa anh không thể quay về cơ thể vật lý, các liên kết synapse dọc tủy sống của anh ở thế giới bên kia sẽ bị phân rã hoàn toàn. Anh sẽ tan biến vào hư vô của An-01, trở thành một mảnh phế liệu vô tri trong nghĩa địa này."
Khải nhìn quanh thế giới hoang tàn của An. Sự cô độc và im lặng tuyệt đối ở đây giống như một chất độc đang từ từ gặm nhấm mỏ neo lý trí của anh. Anh có thể cảm nhận được nỗi đau trầm cảm lượng tử sâu thẳm của An—nỗi đau của người duy nhất còn sống sót để chứng kiến năm vạn đồng loại biến thành tro bụi. Nó đang đồng hóa vào nhận thức của anh, kéo anh chìm sâu hơn vào giấc ngủ vĩnh hằng.
"Tôi nghe thấy... tiếng gọi," Khải thầm thì.
"Đó là mỏ neo cảm xúc của anh," An bước lại gần, bàn tay năng lượng của cậu khẽ chạm vào vai Khải. "Nhưng đường truyền rối lượng tử đang bị nhiễu loạn nặng nề bởi bức xạ kim loại của xác tàu Kỷ Nguyên bao quanh tàu kéo của anh. Tần số của họ quá yếu để kéo anh về. Anh phải tự bứt phá, hoặc họ phải tạo ra một cú hích vật lý cực mạnh từ thực tại gốc."
***
Tại thực tại gốc, bên trong buồng lái chật hẹp bám đầy bụi tĩnh điện của tàu kéo Sấm Sét.
Lê Văn Dũng đang quỳ rạp bên cạnh kén Neuro-Pod 09. Gương mặt ngăm đen đầy sẹo bỏng của gã phi công sạm đi vì hoảng loạn. Lớp gel sinh học cách điện màu xám đục bên trong kén đang sôi sùng sục, bốc lên những luồng hơi mờ nhạt có mùi ozone khét lẹt. Qua lớp kính rạn nứt, Khải đang co giật mạnh toàn thân. Mạch máu dọc hai bên thái dương của anh nổi lên xanh mét, giật liên hồi dưới làn da tái nhợt. Băng gạc quấn quanh mắt trái của anh đã bị máu tươi nhuộm đỏ thẫm, vệt máu ấm nóng rỉ ra dọc theo gò má rồi hòa vào lớp gel.
"Khải! Nghe tôi nói không Khải!" Dũng điên cuồng đập tay vào thành kén, nhưng con mắt phải duy nhất của Khải trợn ngược, đồng tử giãn nở tối đa nhưng hoàn toàn không phản xạ với ánh sáng. Cơ thể anh lạnh ngắt như một xác chết trôi nổi trong chân không.
*Rè rè... rắc...*
Chiếc Bộ Đàm Lượng Tử Rối đặt trên bảng điều khiển phụ đột ngột phát ra tiếng rít điện từ chói tai. Giọng nói hoảng hốt của Ngô Quốc Minh vang lên từ khoảng cách vạn dặm tại phòng điều khiển Trạm Gác 09:
"Anh Dũng! Anh có nghe thấy em không? Chỉ số sinh học thùy não của anh Khải trên màn hình giám sát của em đang sụt giảm nghiêm trọng! Tần số sóng não Alpha đã rơi xuống dưới ngưỡng mười héc-ta, thùy đỉnh đang bị ma sát dữ dội bởi dòng dữ liệu Chronon ngược dòng!"
"Cậu ấy bất tỉnh rồi!" Dũng gào lên vào bộ đàm. "Máu chảy ra từ mắt và tai! Toàn thân co giật liên tục! Tôi phải làm gì đây Minh?"
"Đó là Vết Rách Ý Thức!" Giọng của Vũ Minh Hằng chen vào, sắc sảo và dồn dập qua đường truyền mã hóa. "Triết đã dùng mã độc khóa cứng hệ thống hỗ trợ sự sống của kén trước khi chúng ta trốn thoát. Máy chủ HERA-09 bị cô lập hoàn toàn, tôi không thể kích hoạt Giao Thức Safe-Cut tự động từ xa để ngắt kết nối an toàn cho anh ấy!"
"Nói tiếng người đi Hằng!" Dũng nghiến răng, tay gã bấu chặt lấy báng khẩu Súng Bắn Đinh Từ Lực Áp Suất Cao đeo bên hông. "Tôi phải cứu cậu ấy thế nào?"
"Anh phải shock điện thần kinh cho anh ấy!" Minh hét lên qua bộ đàm. "Sử dụng dòng điện thô từ bình điện dự phòng của tàu kéo, truyền trực tiếp vào lõi cầu siêu dẫn của kén Neuro-Pod. Chúng ta cần một cú kích xung điện thần kinh cực mạnh để bẻ gãy lực hút ý thức của chiều không gian chết, ép nhận thức của anh Khải phải tái định hình thực tại gốc!"
"Shock điện bằng tay không?" Dũng đứng sững sờ. Gã là một phi công tàu kéo, một gã thợ mỏ vành đai rác quen bẻ lái gắt dưới áp lực 8G, chứ không phải một bác sĩ phẫu thuật thần kinh. "Cậu điên rồi Minh! Một sơ suất nhỏ thôi cũng đủ để thiêu rụi toàn bộ sợi cáp quang sinh học cấy ghép dọc tủy sống của cậu ấy! Cậu ấy sẽ chết não ngay lập tức!"
"Chúng ta không còn lựa chọn nào khác!" Hằng cắt ngang, tiếng gõ bàn phím của cô vang lên nhanh như sấm đánh qua bộ đàm. "Tôi đang cố gắng bẻ gãy tường lửa của Triết để giữ vững đường truyền rối lượng tử của bộ đàm, nhưng pin điện dự phòng của tàu kéo Sấm Sét chỉ còn bốn mươi lăm phần trăm và đang giảm nhanh do rò rỉ. Nếu anh không hành động trong vòng ba mươi giây nữa, thùy đỉnh của anh Khải sẽ bị đóng băng vĩnh viễn vĩnh viễn!"
Dũng nhìn Khải đang run rẩy trong kén gel dính đầy máu. Gã nhìn khung nẹp polymer bó chặt lấy bả vai trái bị gãy của Khải đang co rút lại dưới áp lực cơ bắp. Người bạn thân duy nhất ngoài đời thực của gã, người đã hy sinh cả thùy não để cứu năm vạn dân tị nạn, giờ đây đang nằm đó, thoi thóp giữa ranh giới sinh tử.
"Mẹ kiếp!"
Dũng gầm lên một tiếng đầy giận dữ và quyết đoán. Gã lao đến phía đuôi buồng lái, dùng súng bắn đinh bắn nát tấm ốp bảo vệ của máy phát điện phụ trợ. Những tia lửa điện màu xanh lè bắn ra, nổ lách tách dọc theo vách thép. Dũng dùng đôi bàn tay thô ráp bám đầy mỡ máy, không thèm đeo găng tay bảo hộ, giật đứt sợi cáp đồng siêu dẫn chính của máy phát.
Dòng điện cao thế thô lập tức chạy qua cơ thể gã, gây ra một cơn bỏng điện nhẹ dọc theo cánh tay phải, nhưng Dũng nghiến chặt răng chịu đựng. Gã kéo sợi cáp đồng rực lửa điện từ đến sát kén Neuro-Pod.
"Minh! Tôi đã chuẩn bị xong cáp đồng thô! Giờ kết nối vào đâu?" Dũng hét lên, mồ hôi chảy ròng ròng vào mắt.
"Cắm trực tiếp vào cổng xả áp từ trường khẩn cấp ở gáy kén!" Minh chỉ đạo, giọng cậu run lên vì căng thẳng. "Hằng đang chạy thuật toán lọc nhiễu để định vị tọa độ ý thức của anh Khải qua bộ đàm rối. Khi cô ấy hô 'Kích', anh phải dí thẳng sợi cáp vào lõi cầu siêu dẫn trong vòng đúng một giây! Không được thừa, không được thiếu!"
***
Trong Chiều không gian An-01, bóng tối đang dần nuốt chửng lấy tầm nhìn của Khải. Những xác chiến hạm cổ đại xung quanh bắt đầu mờ nhạt đi, biến thành những dải sương mù xám xịt trôi dạt vào hư vô.
"Anh Khải... họ đang bắt đầu rồi," Trần Thế An đột ngột ngẩng đầu lên. Mảnh tinh thể Chronon trước ngực cậu phát ra những tiếng rạn nứt nhỏ, tỏa ra luồng ánh sáng lam rực rỡ chưa từng có. "Đường truyền rối lượng tử đang rung động. Đó là một xung điện thô từ thực tại gốc."
"Tôi cảm thấy... lạnh buốt," Khải thầm thì. Nhận thức của anh bắt đầu xuất hiện những vệt nứt rách rưới, giống như một bức tranh sơn dầu bị cào xé.
"Đó là cái giá của Vết Rách," An nắm chặt lấy hai vai Khải, ánh mắt cậu rực lên sự kiên trì tuyệt đối của một hoa tiêu dòng thời gian sụp đổ. "Anh phải giữ vững mỏ neo lý trí. Nghĩ về lời hứa với cha anh. Nghĩ về năm vạn sinh mạng đang chờ anh dẫn đường ngoài kia. Đừng để sự hư vô của tôi đồng hóa anh!"
"An..."
"Đi mau!" An gầm lên, dùng toàn bộ năng lượng tinh thần còn lại của mình để đẩy mạnh luồng ý thức của Khải về phía vệt sáng lam đang nhấp nháy ở cuối đường truyền rối lượng tử.
***
"KÍCH!" Vũ Minh Hằng hét lên qua bộ đàm.
Dũng nghiến răng, dí thẳng đầu sợi cáp đồng thô rực lửa điện vào cổng xả áp của kén Neuro-Pod.
*OÀNG!*
Một luồng điện cao áp khổng lồ màu trắng xanh phóng ra, nổ tung ngay sát gáy kén. Toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng trong buồng lái tàu Sấm Sét vụt tắt phụt, dồn toàn bộ điện năng còn lại vào cú kích xung thần kinh tối hậu. Luồng điện chạy dọc theo sợi cáp quang sinh học cấy ghép dọc tủy sống của Khải, truyền thẳng vào vỏ não biến dị của anh.
Cơ thể Khải giật nảy lên dữ dội trong kén gel, lồng ngực anh ưỡn cong lên một góc không tưởng dưới tác động của dòng điện cao thế thô bạo. Khói nhẹ bốc lên nghi ngút từ cổng cắm ở gáy anh, bốc mùi khét lẹt của polymer bị thiêu rụi.
Trong không gian nhận thức, Khải cảm thấy như có một lưỡi dao bằng lửa nung đỏ đâm xuyên từ đỉnh đầu dọc xuống gót chân. Cơn đau vật lý tột cùng bẻ gãy mọi ảo ảnh của chiều không gian An-01. Bóng tối sụp đổ, màn sương xám biến mất, và anh bị kéo tuột ngược trở lại thực tại gốc với một tốc độ khủng khiếp.
*Khục... khục...*
Khải ngồi bật dậy trong kén gel, nắp kén tự động bật mở do áp lực khí nén bị phá vỡ. Anh nôn ra một ngụm gel sinh học trộn lẫn máu đen xuống sàn thép, lồng ngực phập phồng thở dốc điên cuồng như một kẻ vừa ngoi lên từ đáy đại dương chân không.
"Khải! Cậu tỉnh rồi!" Dũng lao đến đỡ lấy vai anh, hai tay gã vẫn còn run rẩy và bốc khói nhẹ do bỏng điện.
Khải gượng mở con mắt phải duy nhất mờ đục. Thị lực của anh bị giảm vĩnh viễn thêm năm phần trăm, tầm nhìn nhòe nhoẹt chỉ còn thấy những bóng mờ xám xịt của buồng lái tàu Sấm Sét. Con mắt trái dưới lớp băng gạc vẫn hoàn toàn mù lòa và đau nhức dữ dội như bị kim châm. Bả vai trái bị gãy nẹp polymer của anh screams lên từng hồi đau đớn tột cùng khi cảm giác đau vật lý bắt đầu khôi phục lại sau cú kích xung điện thô bạo của Dũng.
"Dũng..." Khải khàn giọng, giọng nói yếu ớt và đứt quãng. "Chúng ta... đang ở đâu?"
"Chúng ta đã lọt vào lòng chiến hạm cổ đại Kỷ Nguyên," Dũng thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán Khải. "Nhưng động cơ chính đã chết hoàn toàn, pin dự phòng chỉ còn hai mươi phần trăm sau cú kích xung vừa rồi. Chúng ta đang trôi dạt tự do trong hầm chứa của nó."
*KÉTTTTTT...*
Một tiếng động cơ khí khổng lồ và chói tai đột ngột vang lên, dội qua lớp vỏ thép dày của tàu kéo Sấm Sét.
Dũng cứng đờ người. Gã ngước mắt nhìn lên khung kính buồng lái rạn nứt.
Từ phía ngoài vỏ tàu kéo, tiếng máy cắt plasma nhiệt độ cao của nhóm Sói Đen bắt đầu rít lên dữ dội. Những tia lửa cam rực rỡ bắt đầu bắn xuyên qua lớp thép ngăn áp ngoài của Sấm Sét, báo hiệu gã sát thủ một mắt và đồng bọn của hắn đã bắt đầu cắt thủng lối vào duy nhất của họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!