Chân Trời Sự Kiện Kỷ Nguyên
Tiếng thép rên rỉ dưới áp lực lực triều cực đoan của kẽ nứt không-thời gian di động vang lên buốt óc, len lỏi qua từng thớ hợp kim của chiếc tàu kéo Sấm Sét. Con tàu cồng kềnh nặng nề rung lắc dữ dội trong chân không, hệ thống khung xương chịu lực bằng titan-graphene phát ra những tiếng kêu rắc rắc khô khốc. Nhiên liệu vật chất tối thô rò rỉ từ đường ống bị vỡ phía đuôi tàu bốc hơi ngay lập tức thành một làn sương mù màu tím sẫm, bị lực hút vô hình của kẽ nứt kéo giãn thành những sợi tơ mỏng manh trôi tuột vào hư vô.
Trong buồng lái chật hẹp bám đầy bụi tĩnh điện, Lê Văn Dũng đang điên cuồng bám lấy cần lái cơ học. Hai bả vai vạm vỡ của gã gồng lên đến mức rách cả lớp áo da sờn cũ, mồ hôi trộn lẫn mỡ máy chảy ròng ròng dọc theo gương mặt ngăm đen đầy vết sẹo bỏng.
"Khải! Động cơ đẩy chính chết hoàn toàn rồi! Hệ thống lái cơ học bị tê liệt chín mươi phần trăm! Lực triều của kẽ nứt đang tăng lên theo cấp số nhân, nó đang kéo chúng ta ngược trở lại hố sâu!" Dũng gào lên qua tiếng còi báo động đỏ chói tai đang nhấp nháy liên tục trên trần tàu.
Trần Thế Khải không trả lời ngay. Anh đang nằm gục trên bảng điều khiển phụ, lồng ngực phập phồng thở dốc dưới lớp áo bảo hộ hoa tiêu sờn cũ màu xám đen. Cơn sốt nhiệt lượng tử duy trì ở mức ba mươi chín độ tám khiến toàn thân anh nóng rực như lò nung, nhưng gáy anh—nơi sợi cáp quang sinh học mới cấy ghép dọc tủy sống kết nối với Chip Làm Mát Graphene Thô—lại tỏa ra một luồng nhiệt lạnh buốt đến thấu xương. Sự xung đột nhiệt độ cực đoan này khiến cơ thể anh run rẩy liên tục trong những cơn co giật nhẹ.
Con mắt trái bị mù tạm thời dưới lớp băng gạc dày vẫn đang rỉ máu. Vệt máu tươi ấm nóng thấm đẫm lớp vải gạc trắng, chảy dọc theo gò má tái nhợt rồi nhỏ xuống bàn phím cơ học phát ra những tiếng *tách, tách* câm lặng. Cánh tay trái của anh buông thõng vô dụng bên sườn, hoàn toàn mất đi cảm giác đau vật lý do thùy đỉnh bị tổn thương vĩnh viễn mười một phần trăm. Mỗi khi con tàu Sấm Sét bị lực triều bẻ cong vỏ thép, bả vai trái bị gãy nẹp polymer của anh lại nhói lên một cơn đau buốt óc, nhưng nửa thân trái của anh chỉ phản hồi bằng một sự tê dại trống rỗng đáng sợ.
Khải gượng mở con mắt phải duy nhất mờ đục. Qua khung kính buồng lái rạn nứt chằng chịt, anh nhìn thấy chân trời sự kiện của kẽ nứt không-thời gian di động đang phình to ra như một cái miệng khổng lồ rực sáng ánh xanh tím dị thường. Nhưng ngay phía sau kẽ nứt đó, ẩn hiện dưới màn sương phóng xạ dày đặc của Vành đai mảnh vỡ cổ đại, là một bóng đen khổng lồ vĩ đại đến mức nghẹt thở.
Đó là xác của siêu chiến hạm cổ đại Kỷ Nguyên.
Con tàu huyền thoại dài hơn mười cây số nằm im lìm như một con quái vật cơ khí bị đóng băng trong một túi thời gian dị thường. Lớp vỏ thép titan dày hàng mét của nó bám đầy bụi vũ trụ và phế liệu rỉ sét, nhưng xung quanh nó, không-thời gian bị bẻ cong thành một vòng xoáy từ trường nghịch đảo cực mạnh. Lực triều từ túi thời gian này đang xung đột dữ dội với kẽ nứt di động, tạo ra những tia chớp điện từ màu lam rực rỡ xé rách không gian chân không.
"Túi thời gian của Kỷ Nguyên... đang tự bảo vệ nó khỏi kẽ nứt," Khải khàn giọng thốt lên, giọng nói yếu ớt và đứt quãng như tiếng gió rít qua khe hẹp. "Nếu chúng ta không thể mở cổng từ trường của túi thời gian... lực triều ở chân trời sự kiện sẽ nghiền nát Sấm Sét thành tro bụi trước khi chúng ta chạm được vào vỏ của nó."
"Mở bằng cách nào?" Dũng điên cuồng bẻ lái cứu vãn nhưng vô ích, động cơ ion phụ phụt ra những luồng lửa yếu ớt rồi lịm tắt. "Chúng ta không có năng lượng! Động cơ đẩy chính đã chết, pin điện dự phòng chỉ còn bốn mươi lăm phần trăm!"
*BÍP... BÍP... CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN ĐỐI TƯỢNG KHÓA MỤC TIÊU PHÍA SAU. KHOẢNG CÁCH: 2 KM. PHÁO TỪ TRƯỜNG TITAN ĐANG NẠP NĂNG LƯỢNG.*
Từ trong màn sương phóng xạ của Tuyến đường S-04-Alpha phía sau, chiếc tàu tuần tra hạng nhẹ của Sói Đen lao ra. Con tàu của gã sát thủ một mắt dù bị móp méo phần mũi và hỏng hóc hệ thống cảm biến sau cú va chạm trước đó, nhưng vẫn giữ được ưu thế hủy diệt vật lý tuyệt đối trước một tàu kéo đã chết động cơ. Khẩu pháo từ trường công suất cao dòng Titan gắn trên mũi tàu của Sói Đen đang rực sáng lên một luồng năng lượng màu trắng xanh rực rỡ, tích tụ các hạt điện tích cực mạnh chuẩn bị khai hỏa nát vụn Sấm Sét.
"Thằng chó đó muốn kết liễu chúng ta trước khi bị kẽ nứt nuốt chửng!" Dũng nghiến răng gầm lên, tay gã nắm chặt lấy báng khẩu Súng Bắn Đinh Từ Lực Áp Suất Cao đeo bên hông trong tuyệt vọng.
Khải nhắm mắt phải lại. Trong bóng tối mù lòa của nhận thức, bộ não Hoa Tiêu Lượng Tử của anh bắt đầu hoạt động với công suất tối đa nhờ băng thông của sợi cáp quang sinh học mới nâng cấp. Anh không hoảng loạn. Anh đang quan sát. Anh nhìn thấy dòng chảy Chronon rò rỉ từ pháo từ trường của Sói Đen đang tạo ra những đường gợn sóng không gian mờ nhạt di chuyển về phía họ. Anh nhìn thấy lực triều của kẽ nứt di động. Và anh nhìn thấy cấu trúc nam châm điện siêu dẫn cũ của mỏ neo đuôi tàu kéo Sấm Sét.
Một kế hoạch điên rồ, một sự đặt cược tối hậu hình thành trong thùy não của Khải.
"Dũng..." Khải mở mắt phải, ánh nhìn rực lên một thứ ánh sáng xanh lam thuần khiết của năng lượng lượng tử. "Tôi không thể né tránh phát bắn của Sói Đen. Chúng ta phải đón nhận nó."
"Cậu điên rồi sao? Phát bắn đó sẽ xé toạc cái tàu này!" Dũng hét lên.
"Không," Khải lắc đầu, tay phải anh bấu chặt lấy nẹp polymer của bả vai gãy để gượng đứng dậy. "Tôi sẽ sử dụng chính năng lượng của phát đạn pháo từ trường làm chất xúc tác để kích nổ từ trường mỏ neo đuôi tàu kéo. Xung lực từ vụ nổ sẽ ép túi thời gian của Kỷ Nguyên mở ra một kẽ nứt tạm thời để nuốt chửng cả hai tàu. Đó là con đường sống duy nhất."
"Nhưng thùy não của cậu... cậu không thể chịu đựng được mức đồng bộ đó đâu!" Dũng nhìn thấy những giọt máu tươi đang bắt đầu rỉ ra từ cả tai trái của Khải.
"Cắm cáp cho tôi... Đưa tôi vào kén Neuro-Pod," Khải nghiến răng, giọng nói lạnh lùng và quả quyết đến đáng sợ. "Đừng để tôi nhắm mắt."
Dũng nhìn Khải, nhìn dòng máu đỏ thẫm trên gương mặt tái nhợt của bạn mình, rồi nhìn luồng sáng trắng xanh của khẩu pháo Titan phía sau đang đạt đỉnh năng lượng. Gã hiểu rằng gã không có lựa chọn nào khác. Gã buông cần lái vô dụng, lao đến bế thốc Khải dậy bằng cánh tay bộc lộ cơ bắp cuồn cuộn, đặt anh vào trong chiếc kén Neuro-Pod thô sơ đặt ở góc buồng lái.
Lớp gel sinh học cách điện màu xám đục trong kén tràn lên, bao bọc lấy cơ thể Khải. Dũng run rẩy cầm lấy sợi cáp quang sinh học cấy ghép dọc tủy sống ở gáy Khải, cắm trực tiếp vào lõi cầu siêu dẫn của hệ thống Hải đăng trên tàu kéo.
*Xoẹt!*
Cơn đau bùng phát dữ dội như một ngọn lửa địa ngục thiêu rụi toàn bộ hệ thần kinh trung ương của Khải. Anh trợn ngược mắt phải, toàn thân cứng đờ trong kén gel. Chip Làm Mát Graphene ở gáy anh lập tức kích hoạt ở công suất tối đa, tỏa ra một luồng nhiệt lạnh buốt chạy dọc tủy sống để hấp thụ nhiệt lượng thùy não đang tăng vọt lên mức nguy hiểm.
Khải kích hoạt Cộng Hưởng Sâu (Tỷ lệ 51-70%).
Mạch máu dưới da toàn thân anh phát quang màu lam rực rỡ, hiển thị rõ nét qua lớp da tái nhợt. Trong không gian nhận thức đa chiều, Khải thấy mình không còn cô độc. Bóng ma của mười hai bản thể song song còn sống sót xuất hiện xung quanh anh dưới dạng các bóng mờ phát sáng. Họ không nói lời nào, nhưng ý chí của họ, sóng não của họ đồng loạt kết nối vào thùy não của Khải, tạo thành một mạng lưới tính toán lượng tử phân tán khổng lồ để gánh đỡ áp lực tính toán sai số giây.
*ẰNG!*
Phía sau, khẩu pháo từ trường Titan của Sói Đen khai hỏa. Luồng đạn pháo khổng lồ màu trắng xanh xé rách chân không, lao thẳng về phía đuôi tàu Sấm Sét với tốc độ ánh sáng.
Cùng lúc đó, Khải sử dụng Kỹ năng Bẻ Cong Trọng Lực Cục Bộ. Anh không dùng lá chắn từ trường để đỡ phát đạn, mà điều khiển mỏ neo đuôi tàu kéo Sấm Sét phóng ra toàn bộ năng lượng từ trường dự phòng, tạo ra một phễu trọng lực nghịch đảo ngay sát đường đi của luồng đạn pháo.
Luồng đạn pháo Titan đâm sầm vào phễu trọng lực nghịch đảo. Năng lượng khổng lồ của phát bắn bị bẻ cong quỹ đạo hoàn toàn, nhưng thay vì chệch hướng ra ngoài, nó bị hút chặt vào mỏ neo đuôi tàu kéo, tạo ra một phản ứng dây chuyền kích nổ từ trường siêu dẫn.
*UỲNH!*
Vụ nổ từ trường khổng lồ bùng phát rực rỡ ngoài không gian. Luồng năng lượng màu lam rực rỡ bao bọc lấy cả tàu Sấm Sét và tàu tuần tra của Sói Đen, ép chặt vào bức tường rào cản của túi thời gian bảo vệ Kỷ Nguyên.
Dưới tác động của xung năng lượng cực đại, rào cản thời gian của Kỷ Nguyên bị xé rách một kẽ nứt tạm thời. Lực hút vô hạn của túi thời gian lập tức kéo tuột cả tàu kéo Sấm Sét đang bốc cháy và chiếc tàu tuần tra đang vặn vẹo của Sói Đen vượt qua chân trời sự kiện, lao thẳng vào lòng không gian dị thường của chiến hạm cổ đại.
Trong khoảnh khắc vượt qua ranh giới, sợi cáp quang cấy ghép dọc tủy sống của Khải bị quá tải dòng điện lượng tử nghiêm trọng. Khói nhẹ bốc lên từ cổng cắm ở gáy anh, nung chảy một phần lớp gel sinh học. Máu tươi từ hốc mắt trái và hai tai của anh phun ra, nhuộm đỏ cả kén gel.
Ý thức của Khải bị giật mạnh, tách rời hoàn toàn khỏi cơ thể vật lý đang co giật dữ dội trong kén. Linh hồn anh bị kéo tuột qua các chiều không gian song song đang sụp đổ, trôi dạt vào một khoảng không hoang tàn, lạnh lẽo và tối tăm vô tận của Chiều không gian An-01.
Khải rơi vào trạng thái Vết Rách Ý Thức (Consciousness Tear).
Cơ thể vật lý của anh nằm bất động trong kén gel của tàu Sấm Sét đang trôi dạt vô định trong lòng chiến hạm cổ đại Kỷ Nguyên, trong khi hạm đội tị nạn phía ngoài chính thức mất liên lạc hoàn toàn với ngọn hải đăng lượng tử duy nhất của họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!