Nhãn Lực Lượng Tử
Tiếng còi báo động của Trạm Gác Biên Giới 09 không rú lên thành những vệt âm thanh chói lót như còi cứu hỏa cổ điển. Nó là một chuỗi những nhịp xung trầm đục, rung bần bật qua các vách hợp kim của phòng điều khiển, tựa như nhịp tim của một con quái vật sắt thép đang lên cơn hấp hối. Đèn chiếu sáng khẩn cấp chuyển sang màu đỏ rực, nhuộm không gian chật hẹp thành một bể máu lờ mờ.
"Cảnh báo! Áp lực từ trường mỏ neo phía Tây sụt giảm xuống còn mười tám phần trăm. Sai lệch không-thời gian cục bộ đang tăng nhanh. Thời gian tự hủy của cấu trúc mỏ neo: hai phút bốn mươi giây."
Giọng nói cơ học của HERA-09 vang lên đều đặn, lạnh lùng đến tàn nhẫn. Nó không quan tâm đến việc người vận hành duy nhất của nó đang nằm co giật trong kén Neuro-Pod 09.
"Anh Khải! Ngắt kết nối ngay!"
Ngô Quốc Minh gào lên qua bộ đàm nội bộ. Cậu thiếu niên mười chín tuổi lao thẳng vào buồng kết nối thần kinh, hai tay run rẩy bám chặt vào thành kén. Lớp gel sinh học màu xám đục bên trong kén đang sôi sùng sục, bốc lên những luồng hơi mờ nhạt có mùi ozone khét lẹt. Qua lớp gel, cậu nhìn thấy gương mặt Khải biến dạng vì đau đớn. Mạch máu dọc hai bên thái dương của anh nổi lên xanh mét, giật liên hồi dưới làn da tái nhợt.
Khải không trả lời. Ý thức của anh vẫn đang bị xé rách giữa thực tại này và những dòng chảy Chronon hỗn loạn bên ngoài vỏ trạm gác. Sợi cáp quang sinh học cấy ghép dọc tủy sống của anh đang truyền dẫn trực tiếp dòng dữ liệu thô nóng rực vào vỏ não biến dị. Mỗi khớp synapse thùy đỉnh bị ma sát giống như một sợi dây đồng bị nung đỏ rồi kéo căng.
"Minh..." Giọng Khải truyền qua bộ đàm sinh học dưới tai, đứt quãng và nghẹn đặc gel sinh học. "Không được ngắt... Nếu ngắt bây giờ... dòng điện phản hồi... sẽ thiêu rụi hoàn toàn máy chủ Hải đăng."
"Nhưng mỏ neo phía Tây sắp sập rồi!" Minh khóc ròng, ngón tay cậu bấm điên cuồng vào bảng điều khiển để bơm thêm Gel sinh học tái tạo khớp thần kinh thô sơ còn sót lại. "Nếu không ngắt, anh sẽ chết trước khi mỏ neo kịp nổ tung!"
Khải dùng hết chút sức tàn bạt mạng bám lấy thành kén, gồng mình ngồi dậy. Dòng gel xám chảy ròng ròng từ mái tóc bết bát xuống bờ vai gầy gò của anh. Một tiếng *khậc* sắc gọn vang lên ở gáy khi hệ thống tự động giải phóng sợi cáp quang sinh học khỏi tủy sống. Khải gập người lại, nôn thốc nôn tháo ra sàn kim loại. Chất nôn lẫn lộn giữa gel sinh học và những vệt máu đỏ tươi.
Cơn đau thùy đỉnh dịu đi đôi chút, nhưng thay vào đó là một khoảng trống vô cảm, lạnh buốt bao trùm lấy nửa đầu bên trái của anh. Khải biết, anh vừa mất thêm ít nhất hai phần trăm khớp thần kinh thùy não vĩnh viễn.
"Giúp tôi... mặc bộ đồ hoa tiêu," Khải thều thào, tay anh run rẩy bám lấy vai Minh.
Minh trợn tròn mắt đứng hình: "Anh điên rồi sao? Anh muốn ra ngoài vỏ tàu lúc này? Bão điện từ từ kẽ nứt Mắt Quỷ đang quét sát rìa trạm gác! Bức xạ lượng tử ngoài đó đủ để làm lão hóa tế bào của anh trong vòng vài phút!"
"Mỏ neo phía Tây bị sụt áp do cuộn dây siêu dẫn bị lệch pha từ tính," Khải gượng đứng dậy, bước chân lảo đảo như một kẻ say rượu. Anh tựa lưng vào vách thép, hơi thở dốc hụt hơi. "Hệ thống tự động của trạm gác cố gắng hiệu chỉnh từ trường nhưng bị một mã lỗi lạ liên tục ghi đè dữ liệu. Máy quét từ xa không thể định vị được vết rò rỉ vì bão từ đang làm giả lập thông số. Tôi phải ra ngoài đó. Dùng mắt trái để nhìn trực tiếp."
Minh nhìn thấu kính lượng tử cấy ghép ở mắt trái của Khải. Lúc này, thấu kính đang xoay tròn chậm rãi, phát ra thứ ánh sáng xanh lam nhạt đầy bệnh tật. Lòng trắng của mắt trái anh đã bị nhuộm đỏ bởi những mạch máu li ti bị vỡ—triệu chứng ban đầu của chứng Chảy Máu Võng Mạc do quá tải lượng tử.
"Anh sẽ bị mù vĩnh viễn đấy," Minh thì thầm, giọng cậu nghẹn lại.
"Nếu năm trăm người ở Quận Rác 09 bị hút vào kẽ nứt không gian, mắt của tôi có giữ lại được cũng chẳng để làm gì," Khải trả lời, giọng anh lạnh tanh nhưng chứa đựng một sự quyết đoán không thể lay chuyển.
Minh hiểu rằng cậu không thể ngăn cản người đàn ông này. Cậu lầm lũi bước đến góc phòng, kéo ra chiếc tủ kim loại sứt sẹo để lấy bộ đồ bảo hộ. Đó là Bộ Đồ Hoa Tiêu Biên Giới Sờn Cũ, di vật từ thế hệ trước với những tấm chì bảo vệ dày cộp và các sợi graphene chống bức xạ đã bị sờn rách nhiều chỗ. Khải xỏ chân vào bộ đồ nặng nề, cảm giác như đang khoác lên mình một cỗ quan tài bằng kim loại. Minh giúp anh siết chặt các khóa khớp cơ học dọc hai bên hông và bả vai.
"Tôi sẽ ở phòng điều khiển phía Tây," Minh nói, giọng cậu đanh lại sau khi đã lấy lại bình tĩnh. "Tôi sẽ theo dõi chỉ số sinh học của anh và điều chỉnh từ xa van xả áp lực từ trường để giảm tải khi anh thao tác thủ công. Nhưng anh Khải... anh chỉ có tối đa mười lăm phút trước khi bức xạ phá hủy thấu kính."
"Mười lăm phút là quá đủ," Khải đeo chiếc mũ bảo hiểm hoa tiêu nặng nề vào đầu. Tiếng *clack* của khóa áp suất vang lên, cô lập anh khỏi bầu không khí ngột ngạt của phòng điều khiển.
Khải bước vào khoang đệm khí của hành lang số 7 dẫn ra mỏ neo phía Tây. Khi cửa ngăn áp phía sau khép lại và không khí bị hút sạch ra ngoài, thế giới xung quanh anh chìm vào một sự im lặng tuyệt đối của chân không vũ trụ. Chỉ còn tiếng nhịp tim đập dồn dập của chính anh vang lên bên trong mũ bảo hiểm và tiếng thở dốc nặng nề.
Cửa ngoài mở ra.
Trước mắt Khải là vực thẳm của vũ trụ. Nhưng đó không phải là một khoảng không đen tối tĩnh lặng. Tinh vân S-04 hiện lên như một bức tranh sơn dầu khổng lồ đang bị xé rách bởi những nét cọ màu tím và lam rực rỡ. Những dải hạt Chronon phát quang cuộn xoắn như những con rắn khổng lồ, cọ xát vào nhau tạo ra những tia chớp điện từ không tiếng động. Sát rìa trạm gác, kẽ nứt Mắt Quỷ đang phập phồng như một nhãn cầu khổng lồ màu đen tuyền, lực triều lượng tử của nó bẻ cong ánh sáng của những ngôi sao phía sau thành những vòng tròn biến dạng.
Áp lực lực triều lượng tử tác động trực tiếp lên bộ đồ bảo hộ sờn cũ của Khải. Các khớp cơ học kêu răng rắc dưới lực kéo vô hình. Khải bước ra ngoài vỏ trạm gác, đôi ủng từ tính bám chặt vào bề mặt hợp kim xám xịt của thân tàu. Gió mặt trời—luồng hạt điện tích cực mạnh từ tinh vân—quét qua cơ thể anh, tạo ra những hạt lửa điện màu xanh bám dọc theo sợi chì bảo hộ trên bộ đồ.
"Minh, nghe rõ không?" Khải nói qua bộ đàm tầm ngắn.
"Nghe rõ, anh Khải. Chỉ số sinh học của anh đang tăng nhanh. Nhịp tim đạt một trăm hai mươi. Nhiệt độ thùy não bắt đầu vượt mức ba mươi chín độ C. Anh phải nhanh lên!" Giọng Minh lẫn trong tiếng rít của nhiễu điện từ cực mạnh.
Khải bám theo đường cáp dẫn hướng chạy dọc theo sống lưng của trạm gác hướng về phía mỏ neo Tây. Phòng máy mỏ neo từ trường phía Tây lơ lửng ở đuôi trạm như một khối trụ kim loại khổng lồ, bao quanh bởi ba vòng nam châm điện siêu dẫn. Lúc này, cả ba vòng nam châm đều đã mất đi ánh sáng lam ổn định vốn có, thay vào đó là những tia lửa điện màu đỏ rực bắn ra tung tóe.
Khải quỳ rạp xuống vỏ tàu, sử dụng chiếc móc khóa trọng lực siêu bền đeo bên hông để neo chặt cơ thể mình vào một dầm thép chịu lực. Sức hút từ kẽ nứt Mắt Quỷ ngoài kia đang cố gắng kéo bật anh ra khỏi bề mặt trạm gác.
"Bắt đầu kích hoạt thấu kính," Khải thì thầm.
Anh nhắm chặt mắt phải, tập trung toàn bộ ý chí vào thùy não biến dị của mình. Một luồng điện nóng rực chạy thẳng từ gáy lên hốc mắt trái. Thấu Kính Lượng Tử Mắt Trái khẽ rít lên một tiếng siêu âm nhỏ, các lá khẩu bằng kim loại siêu vi bên trong thấu kính tự động mở rộng tối đa.
*A...!*
Khải nghiến chặt răng để không hét lên. Cơn đau bùng phát dữ dội như thể có một cây kim nung đỏ đâm xuyên qua nhãn cầu trái thẳng vào sâu trong não bộ. Máu tươi từ các mạch máu bị bỡ sau nhãn cầu bắt đầu rỉ ra, nhuộm đỏ một góc kính bảo hộ bên trong mũ bảo hiểm.
Nhưng thế giới trước mắt anh lập tức thay đổi.
Không còn là sương mù phóng xạ vô tri của tinh vân nữa. Qua nhãn quan lượng tử, Khải nhìn thấy một mạng lưới chằng chịt những sợi tơ năng lượng màu lam và đỏ đan xen. Đó là các dòng đối lưu từ trường thô đang chảy xung quanh trạm gác. Anh nhìn thấy những "bóng ma lượng tử"—những vệt sáng chồng lấp biểu thị quỹ đạo di chuyển tiếp theo của các luồng hạt Chronon trong vòng ba giây tới.
Khải sử dụng kỹ năng Đọc Gió Mặt Trời Bằng Trực Giác. Anh không cần nhìn vào các chỉ số hiển thị lỗi của máy tính nữa. Bằng thính giác lượng tử và nhãn lực đặc biệt, anh cảm nhận được tiếng rít của gió mặt trời đang cọ xát vào lá chắn từ trường của trạm gác. Anh nhìn thấy một dòng chảy Chronon rực đỏ, phát quang đang rò rỉ dữ dội từ mặt dưới của vòng nam châm điện số hai.
"Minh! Vết rò rỉ nằm ở cuộn dây siêu dẫn số hai, góc lệch hướng tâm ba mươi độ!" Khải hét lên qua bộ đàm.
"Tôi thấy rồi!" Minh đáp từ phòng điều khiển trong nhà. "Nhưng hệ thống tự động báo cáo cuộn dây số hai hoàn toàn bình thường! Nó không cho phép tôi can thiệp từ xa!"
"Mã lỗi lạ đang ghi đè hệ thống!" Khải bò sát đến gần vòng nam châm điện khổng lồ. Bức xạ lượng tử ở cự ly gần nóng rực như một lò lửa nung. Các sợi chì trên găng tay của anh bắt đầu bốc khói nhẹ. "Minh, tôi phải hiệu chỉnh thủ công van xả áp lực từ trường của cuộn số hai. Cậu phải canh đúng nhịp sụt áp của bão từ để ngắt mạch điện phụ từ bên trong!"
"Hiểu rồi! Anh Khải, thùy não của anh đang quá nhiệt lên tới bốn mươi độ C! Thấu kính mắt trái của anh bắt đầu có dấu hiệu sập nguồn do Chảy Máu Võng Mạc! Anh không được duy trì thấu kính quá hai phút nữa!"
Khải không nghe thấy lời cảnh báo của Minh nữa. Tai anh bắt đầu ù đi, chỉ còn tiếng rít chói lót của dòng năng lượng Chronon rò rỉ. Anh tiếp cận chiếc van xả áp cơ học khổng lồ nằm dưới đáy vòng nam châm số hai. Chiếc van bằng thép siêu dẫn đã bị biến dạng nhẹ do lực triều trọng lực, các rãnh ren bám đầy bụi kim loại phát quang.
Khải dùng cả hai tay bám chặt vào bánh đà của van xả áp. Lực cản cơ học kết hợp với lực hút từ tính khiến bánh đà nặng như một khối núi đá.
"Một... hai... ba... QUAY!"
Khải gầm lên, dồn toàn bộ sức lực cơ bắp vào hai cánh tay. Bộ đồ hoa tiêu sờn cũ kêu lên những tiếng kèn kẹt chịu lực cực hạn. Bánh đà nhích đi từng milimet một. Luồng khí Deuterium lỏng cực lạnh dùng để làm mát cuộn dây siêu dẫn bắt đầu xả ra ngoài chân không, tạo thành những tinh thể băng màu lam nhạt lập tức bị gió mặt trời thổi bay.
"Minh! Ngắt nguồn điện phụ... NGAY!"
Trong phòng điều khiển, Minh đập mạnh tay xuống nút ngắt khẩn cấp. Dòng điện siêu dẫn chạy qua cuộn dây số hai đột ngột sụt giảm, giảm bớt lực hút từ tính đang giữ chặt bánh đà. Khải tận dụng cơ hội, quay mạnh bánh đà thêm nửa vòng.
*CẠCH!*
Van xả áp khóa chặt. Dòng Chronon rò rỉ rực đỏ lập tức bị cắt đứt, lá chắn từ trường bao bọc xung quanh mỏ neo phía Tây bắt đầu ổn định trở lại, phát ra ánh sáng màu lam nhạt dịu nhẹ.
Khải thở dốc, gục đầu xuống vách thép của mỏ neo. Mắt trái của anh nhức nhối đến mức anh tưởng như nhãn cầu sắp nổ tung. Máu tươi đã chảy dọc theo má trái, tạo thành một vệt đỏ sẫm bên trong mũ bảo hiểm. Nhãn lực lượng tử của anh bắt đầu nhạt nhòa, những sợi tơ năng lượng đa chiều biến mất vĩnh viễn, trả lại thế giới chân không tối tăm và lạnh lẽo.
"Thành công rồi!" Tiếng Minh reo lên qua bộ đàm, nhưng giọng cậu nhanh chóng chìm vào lo lắng. "Anh Khải! Về mau! Chỉ số sinh học của anh..."
"Chờ đã..."
Khải thầm thì. Trước khi thấu kính lượng tử mắt trái tắt lịm hoàn toàn do Chảy Máu Võng Mạc, anh cố gắng quét mắt qua bảng mạch điều khiển trung tâm của cuộn dây siêu dẫn số hai.
Có một vệt sáng màu đỏ sẫm, rất nhỏ, lẩn khuất bên dưới lớp vỏ hợp kim của hộp điều khiển tự động. Đó không phải là vệt sáng tự nhiên của hạt Chronon rò rỉ. Nó dao động theo một chu kỳ nhị phân lặp đi lặp lại một cách hoàn hảo—một chuỗi mã lệnh nhân tạo đang liên tục ghi đè lên giao thức hiệu chỉnh của HERA-09.
Khải nheo mắt trái, cố gắng tập trung tiêu cự của thấu kính đang rỉ máu. Trên bề mặt vi xử lý sinh học của cuộn dây, có một thiết bị ghi đè phần cứng siêu nhỏ, mang ký hiệu của một dòng mã độc quân sự cũ của hạm đội.
Sự cố sụt áp mỏ neo phía Tây không phải là tai biến tự nhiên do bão từ.
Có kẻ đã cố tình chèn mã độc phá hoại mỏ neo từ bên ngoài hệ thống để ép Trạm Gác 09 phải sụp đổ.
Cơn đau thùy đỉnh bùng phát dữ dội một lần nữa, cắt đứt hoàn toàn nhãn lực lượng tử của Khải. Bóng tối ập đến, và anh ngã quỵ xuống vỏ thép lạnh lẽo của trạm gác biên giới, chỉ còn nghe thấy tiếng hét hoảng loạn của Minh vang lên từ cự ly vạn dặm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!