Nhạc nềnSteam_Fortress

Lời Cảnh Báo Từ Khải-Gamma

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nồng độ oxy trong kén Neuro-Pod 09 tụt xuống hai mươi chín phần trăm.


Bên trong lớp gel sinh học màu xám đục đang sủi bọt sôi sùng sục, lồng ngực của Khải co thắt dữ dội. Phổi của anh như bị bóp nghẹt bởi một bàn tay vô hình bằng thép nóng. Xung quanh anh, thứ chất lỏng bảo vệ vốn dùng để làm mát thùy não giờ đây bốc lên mùi ozone khét lẹt, đặc quánh và nóng dần lên theo từng giây. Cơn sốt nhiệt lượng tử đã đẩy nhiệt độ cơ thể anh lên mức bốn mươi phẩy hai độ C.


Qua lớp kính mờ đục của kén, mắt phải duy nhất còn hoạt động của Khải nhìn thấy những vệt sáng nhấp nháy đỏ rực của hệ thống cảnh báo hệ thống hỗ trợ sự sống bị khóa cứng. Cổng sau bảo mật mà Nguyễn Tuấn Kiệt—người trợ lý cũ đã bán đứng anh—để lại đang hoạt động như một con ký sinh trùng kỹ thuật số, từ chối mọi lệnh can thiệp từ bàn điều khiển của Ngô Quốc Minh.


"Anh Khải! Nghe em không? Đừng ngắt kết nối!" Tiếng hét của Ngô Quốc Minh vang lên qua bộ đàm sinh học áp sát màng nhĩ Khải, méo mó và ngập tràn sự hoảng loạn. "Tên khốn Triết đang sử dụng siêu máy tính Apex để khóa chặt van xả áp khí nén! Nếu anh cưỡng ép thoát ra lúc này, áp lực từ trường phản hồi sẽ giật nổ toàn bộ sợi cáp quang sinh học cấy ghép dọc tủy sống của anh!"


Khải không thể trả lời. Hàm răng anh nghiến chặt đến mức máu tươi rỉ ra từ kẽ lợi, hòa vào lớp gel xám. Cánh tay trái buông thõng hoàn toàn mất cảm giác đau vĩnh viễn do tổn thương thùy đỉnh trước đó, nhưng bả vai trái bị gãy nẹp polymer lại nhói lên từng hồi buốt óc mỗi khi cơ thể anh co giật do thiếu oxy. Máu từ hốc mắt trái bị mù tạm thời vẫn tiếp tục rỉ qua lớp gạc trắng, nhuộm đỏ một góc kén.


*Bíp... Bíp... CẢNH BÁO ĐỎ: NỒNG ĐỘ OXY CHẠM NGƯỠNG TỬ THẦN HAI MƯƠI LĂM PHẦN TRĂM. THỜI GIAN CHẾT NÃO DỰ KIẾN: TRĂM TÁM MƯƠI GIÂY.*


"Hằng! Giúp tôi bẻ gãy cổng sau của Kiệt ngay!" Giọng nói sắc sảo của Trình Nhã Kỳ vang lên ở phía ngoài kén. Cô đứng sừng sững, một tay vẫn giữ chặt biên bản thừa nhận sai số bản đồ có chữ ký của Lê Khánh Nam như một lá chắn chính trị cuối cùng chống lại hai tên lính đặc nhiệm của Đại tá Sơn đang lăm lăm súng điện ngoài hành lang.


"Tôi đang cố!" Hình ảnh hologram của Vũ Minh Hằng chập chờn dưới ánh sáng xanh của các thiết bị máy chủ slum nghèo. Ngón tay cô gái mười chín tuổi gõ phím nhanh đến mức tạo ra những tiếng động dồn dập như mưa rào trên bộ vi xử lý lượng tử tự chế. "Nhưng Triết đã mã hóa cổng sau bằng chính dữ liệu sinh học võng mạc thấu kính mắt trái của anh Khải do Kiệt cung cấp! Nó là một ổ khóa sống! Tôi không thể dùng thuật toán bẻ khóa thông thường. Tôi cần một băng thông truyền dẫn lớn hơn để chạy chương trình quét ngược dòng!"


"Băng thông của trạm gác đã bị giới hạn sau khi máy chủ phía Tây tự hủy!" Minh gào lên, nước mắt chảy ròng ròng trên gương mặt hốc hác bám đầy bụi kim loại. "Chúng ta lấy đâu ra đường truyền dự phòng lúc này?"


Khải nằm trong kén, ý thức bắt đầu trôi dạt vào vùng rìa của sự vô thức. Bóng tối bắt đầu siết chặt lấy tầm nhìn của anh. Thế nhưng, lời dặn của người cha quá cố Trần Thế Khang đột ngột dội về trong ký ức lỗi của anh, vang vọng như tiếng chuông đồng giữa tinh vân sụp đổ: *"Luôn giữ cho ngọn hải đăng sáng, dù con là người cuối cùng nhìn thấy nó."*


Không. Anh không thể chết ở đây. H hạm đội năm vạn dân tị nạn ngoài kia vẫn đang di chuyển theo lộ trình tự sát của Hội đồng. Bản đồ lỗi vẫn đang dẫn họ vào tâm sụp đổ. Anh phải sống để mở ra con đường sống duy nhất.


Bằng tay phải còn lành lặn, Khải dùng hết sức bình sinh đập mạnh vào tấm kính kén Neuro-Pod, truyền đi một tín hiệu nhịp điệu bằng tay thô sơ mà chỉ có Minh mới hiểu: *C Ấ Y... C Á P... M Ớ I.*


Minh nhìn thấy tín hiệu của Khải qua màn hình giám sát sinh học. Cậu thiếu niên mười chín tuổi khựng lại, đôi mắt sau lớp kính cận dày cộp trợn tròn vì kinh hoàng. "Anh Khải... anh muốn cấy sợi cáp quang sinh học mới dọc tủy sống ngay lúc này sao? Không có thiết bị phẫu thuật vô trùng! Không có thuốc gây mê!"


"Làm đi, Minh!" Nhã Kỳ quát lớn, cô bước lên chặn trước cửa phòng điều khiển khi tiếng máy cắt plasma của lính đặc nhiệm bắt đầu rít lên từ phía cửa ngoài hành lang. "Nếu không nâng cấp băng thông ngay bây giờ, anh ấy sẽ chết ngạt trong kén trước khi đặc nhiệm kịp lọt vào!"


Minh nghiến răng, đưa tay gạt nước mắt. Cậu lao về phía tủ thiết bị y tế khẩn cấp, giật phăng hộp bảo quản chứa Sợi Cáp Quang Sinh Học Cấy Ghép—sợi cáp làm từ polymer sinh học tương thích cao vốn là tặng phẩm quân sự cao cấp mà Nhã Kỳ đã tuồn lén từ soái hạm. Sợi cáp mềm mại như một sợi tơ phát ra ánh sáng lam nhạt, nhạy cảm với nhiệt độ cơ thể.


Cậu thiếu niên quỳ xuống bên cạnh kén Neuro-Pod 09, mở van xả gel khẩn cấp ở gáy kén để lộ ra cổng cắm cáp dọc tủy sống của Khải.


"Anh Khải... sẽ đau lắm đấy," Minh thì thầm, giọng cậu run rẩy dữ dội.


Khải khẽ gật đầu trong kén gel.


Minh cầm lấy bộ kim tiêm tự động chứa nano-bot cấy ghép, căn chỉnh chính xác vào đốt sống cổ thứ ba của Khải. *Phập!* Tiếng kim loại đâm xuyên qua da thịt vang lên khô khốc. Khải trợn ngược mắt phải, toàn thân co rúm lại dưới tác động của cơn đau white-hot phóng thẳng vào hệ thần kinh trung ương. Sợi cáp quang sinh học cấy ghép bắt đầu tự luồn lách dọc theo các đốt sống của anh, các nano-bot điên cuồng hàn nối các sợi polymer sinh học vào các synapse thần kinh thô.


Cơn đau khủng khiếp đến mức cánh tay trái vốn mất cảm giác đau của anh cũng khẽ giật mạnh. Nhiệt độ thùy não của anh tăng vọt lên mức bốn mươi mốt độ C. Khói nhẹ—hơi gel sinh học bốc hơi do nhiệt lượng tỏa ra từ cổng cắm gáy—bắt đầu thoát ra ngoài qua khe hở.


*CẢNH BÁO: PHẪU THUẬT CẤY GHÉP THỰC ĐỊA ĐANG DIỄN RA. TỶ LỆ TƯƠNG THÍCH: 40%... 60%... 80%... KẾT NỐI THÀNH CÔNG. BĂNG THÔNG TRUYỀN DẪN TĂNG 300%.*


"Hằng! Băng thông đã mở!" Minh gào lên, tay gã bám chặt vào thành kén để giữ cho cơ thể Khải không bị co giật mạnh ra ngoài.


"Nhận được băng thông! Chạy chương trình Decimator!" Hologram của Hằng rực sáng. Bộ vi xử lý lượng tử cầm tay trên tay cô bốc khói nghi ngút, các chip nhớ phụ bị nóng chảy dưới áp lực dòng điện cao thế. Nhưng những dòng lệnh màu xanh lá cây của cô đã tràn ngập hệ thống bảo mật của kén, bóc tách và nghiền nát mã độc Phantom của Triết tại cổng sau của Kiệt.


*BÍP... HỆ THỐNG HỖ TRỢ SỰ SỐNG ĐÃ KHÔI PHỤC. NỒNG ĐỘ OXY TĂNG LÊN 50%... 70%... ĐÃ MỞ KHÓA KÉN.*


Khải hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh chứa đầy oxy tràn vào phổi xoa dịu các phế nang đang rách rưới của anh. Nhưng anh không bước ra ngoài. Ý thức của anh, giờ đây được giải phóng bởi sợi cáp quang mới và băng thông khổng lồ, đang bay vút lên cao, vượt ra ngoài ranh giới vật lý của Trạm Gác 09.


"Tôi phải kết nối," Khải truyền đi sóng não trực tiếp vào máy chủ HERA-09. "Kích hoạt Đa Tuyến Phân Tán (Tỷ lệ 31-50%)."


"Khải! Không được!" Tiếng của Nhã Kỳ vang lên bên tai anh, nhưng đã quá muộn.


Không gian lượng tử đa chiều mở rộng trước nhãn quan của anh. Nhờ thấu kính lượng tử mắt trái được kích hoạt ngược dòng bởi dòng điện mới, Khải nhìn thấy thực tại xung quanh mình phân rã thành hàng vạn sợi tơ năng lượng màu lam và đỏ. Anh bẻ hướng sóng não của mình, đồng bộ tần số với Trần Thế An tại vũ trụ diệt vong An-01 để chia sẻ gánh nặng tính toán.


Thế nhưng, khi tần số đồng bộ đạt mức ba mươi lăm phần trăm, một dao động lạ, lạnh lẽo và im lặng tuyệt đối từ một tần số song song thứ ba đột ngột đan xen vào mạng lưới thần kinh của anh.


*PHÁT HIỆN BẢN THỂ SONG SONG THỨ BA: KHẢI-GAMMA. CHỈ SỐ ĐỒNG BỘ: 42%.*


Ý thức của Khải bị kéo tuột vào một khoảng không xám xịt và lạnh buốt của một dòng thời gian khác. Ở đó, anh không nhìn thấy hạm đội tị nạn hoang tàn của An, mà nhìn thấy chính mình—Khải-Gamma—đang nằm bất động trên một chiếc giường kim loại rỉ sét của một trạm hải đăng đã đổ nát.


Gương mặt của Khải-Gamma giống hệt anh, nhưng hốc hác và nhợt nhạt đến đáng sợ. Đôi mắt gã nhắm nghiền, cơ thể run rẩy liên tục dưới tác động của những cơn co giật câm lặng. Trên đầu gã, chi chít những sợi cáp đồng thô sơ được cắm trực tiếp vào hộp sọ thông qua những lỗ khoan thô bạo đã bị nhiễm trùng, rỉ ra thứ mủ màu xám vàng bốc mùi ozone độc hại.


Khải-Gamma đang ở trong trạng thái thực vật lượng tử. Bộ não của gã đã bị thiêu rụi hoàn toàn do cố gắng kết nối lượng tử đa tuyến mà không có bất kỳ thiết bị làm mát hay bảo vệ sinh học nào.


Nhìn vào Khải-Gamma, Khải cảm nhận được một nỗi sợ hãi tột cùng, một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng tủy sống của anh. Đây không phải là một bóng ma lượng tử thông thường, đây chính là tương lai thực tại của anh nếu anh tiếp tục quá tải thùy não mà không tìm được Chip Làm Mát Graphene từ xác chiến hạm cổ đại Kỷ Nguyên. Cái giá tích lũy của việc gác hải đăng lượng tử là vĩnh viễn và không thể đảo ngược. Mỗi khớp synapse bị thiêu rụi sẽ không bao giờ tái tạo lại được, đẩy anh đến gần hơn với cái chết lâm sàng câm lặng kia.


*"Khải..."*


Một tiếng thì thầm không lời, được truyền đi dưới dạng các chuỗi mã nhị phân màu đỏ sẫm, đột ngột dội thẳng từ bộ não đang chết dần của Gamma vào thùy đỉnh của Khải. Khải-Gamma không thể mở mắt, không thể nói, nhưng ý thức tàn dư của gã đang run rẩy truyền đi một cảnh báo đỏ đầy đau đớn về giới hạn chịu đựng của hộp sọ con người.


Trong không gian ý thức chung, Khải nhìn thấy hình ảnh mô phỏng thùy não của chính mình đang dần rạn nứt dưới áp lực của dòng chảy Chronon thô. Các liên kết synapse của anh đang bị ma sát đến mức phát sáng, chuẩn bị sụp đổ thành các dải mô chết vô dụng giống như Gamma. Cảnh báo của Gamma hiển thị rõ ràng: nếu Khải vượt quá ngưỡng đồng bộ năm mươi phần trăm mà không có hệ thống làm mát thích hợp, thùy đỉnh của anh sẽ bị thiêu rụi hoàn toàn trong vòng chưa đầy ba trăm giây.


Nỗi sợ hãi cái chết và sự lãng quên vĩnh viễn đè nặng lên ngực Khải. Anh muốn ngắt kết nối. Anh muốn rút sợi cáp quang sinh học đang nóng rực dọc tủy sống của mình ra để trở lại với thực tại an toàn của phòng điều khiển.


Nhưng ngay khi ý chí của Khải lung lay, hình ảnh năm vạn dân tị nạn trên soái hạm Hy Vọng đang trôi dạt vô định trong sương mù phóng xạ của Vực Thẳm Xác Tàu lại hiện lên qua thấu kính mắt trái. Họ không có tội. Họ chỉ là những người dân vô tội bị giới tinh hoa của Hội đồng lừa dối và bỏ rơi.


Khải nghiến chặt răng, bám chặt vào mỏ neo tinh thần—lời dặn của cha Thế Khang. Anh không lùi lại. Anh mở rộng tối đa thùy đỉnh, chấp nhận chịu đựng chấn thương nhiệt cực hạn để tiếp nhận luồng dữ liệu thô từ Gamma.


*"Nhận lấy..."*


Ý thức của Khải-Gamma bắt đầu phân rã vĩnh viễn dưới tác động của định luật bảo toàn entropy. Thế giới xung quanh gã sụp đổ thành những mảnh vỡ xám xịt. Nhưng trước khi biến mất hoàn toàn vào hư vô, Gamma đã truyền đi một luồng dữ liệu cuối cùng rực sáng màu đỏ sẫm.


Đó là một chuỗi mã nhị phân dài, phức tạp và chính xác đến từng mili-giây. Khải điên cuồng ghi nhớ chuỗi mã đó vào phân vùng bộ nhớ ẩn của thùy não.


*01001011 01011001 01010010 01000111 01001110...*


Mật mã kích hoạt hệ thống làm mát của chiến hạm cổ đại Kỷ Nguyên.


Gamma đã hy sinh toàn bộ nhân dạng và tàn dư ý thức cuối cùng của mình để lưu giữ và chuyển giao chiếc chìa khóa này cho Khải-gốc. Với mật mã này, Khải có thể kích hoạt lưới làm mát bằng Graphene của Kỷ Nguyên ngay khi tiếp cận xác tàu, tự cứu lấy bộ não đang rạn nứt của mình.


*XẸT!*


Kết nối với Khải-Gamma đứt phụt hoàn toàn. Không gian xám xịt biến mất, kéo Khải trở lại với cơ thể vật lý đang nằm trong kén Neuro-Pod 09 của Trạm Gác 09.


Khải bật người ngồi dậy trong kén, nôn ra một ngụm gel sinh học lẫn máu tươi. Anh thở dốc, tay phải vịn chặt vào thành kén để giữ cho cơ thể khỏi ngã quỵ. Thùy não của anh nóng rực như bị nung đỏ, nhưng nhờ sợi cáp quang sinh học mới cấy ghép và sự làm mát tạm thời của gel, anh vẫn giữ được sự tỉnh táo.


"Anh Khải! Anh có sao không?" Minh lao đến, đỡ lấy bả vai phải còn lành lặn của anh.


Khải giơ tay phải lên, ngăn Minh lại. Mắt phải của anh rực lên một ánh sáng quyết đoán đến đáng sợ: "Tôi đã có... mã kích hoạt hệ thống làm mát của Kỷ Nguyên. Chúng ta... phải đến vành đai rác ngay lập tức."


Thế nhưng, trước khi Minh kịp vui mừng, giọng nói cơ học lạnh lùng của AI HERA-09 đột ngột vang lên, dội một gáo nước lạnh vào phòng điều khiển:


"Báo động cấp độ hai. Phát hiện mệnh lệnh quân sự khẩn cấp từ soái hạm Vanguard của Đại tá Sơn. Toàn bộ các tuyến đường vận chuyển phế liệu và hành lang di chuyển xung quanh Trạm Gác 09 đã bị phong tỏa hoàn toàn bởi lực lượng an ninh. Mọi phương tiện không có mã thông quan quân sự xuất hiện trong vành đai rác sẽ bị tiêu diệt ngay lập tức."


Minh và Nhã Kỳ sững sờ. Đại tá Sơn đã ra tay trước khi họ kịp di chuyển. Nguồn cung cấp linh kiện siêu dẫn và gel làm mát dự phòng của trạm gác chính thức bị cắt đứt hoàn toàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!