Nhạc nềnSteam_Fortress

Cuộc Chiến Vô Hình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng máu rỉ ra từ hốc mắt trái của Khải nhỏ xuống bàn phím cơ học phát ra những tiếng *tách, tách* câm lặng, dội vào không gian ngột ngạt của phòng điều khiển Trạm Gác 09. Cấu trúc kim loại của trạm gác rên rỉ dưới áp lực lực triều đang tăng dần của Vực Thẳm Xác Tàu. Những dải thép titan chịu lực rít lên từng hồi trầm đục, truyền qua lớp sàn cơ khí lạnh lẽo vào đôi chân đang đứng không vững của Khải.


Bên cạnh anh, Lê Khánh Nam—vị hoa tiêu trưởng trẻ tuổi của soái hạm Hy Vọng—vẫn đứng chết lặng. Đôi mắt gã sĩ quan chính quy dán chặt vào khối lệnh mã hóa cứng màu đỏ sẫm hiển thị trên màn hình hologram. Khối lệnh đó như một con quái vật số đang há miệng nuốt chửng toàn bộ lộ trình di cư của năm vạn con người, bẻ cong quỹ đạo của họ thẳng vào tâm sụp đổ của Tinh vân S-04.


"Đây... không phải là lỗi hệ thống," Nam lẩm bẩm, giọng gã lạc đi, chiếc kính định vị mạ crôm trên tay gã khẽ va chạm vào mép bục điều khiển phát ra tiếng lách cách run rẩy. "Lâm Thế Vinh... và cả Hội đồng Thuyền trưởng... họ đã lập trình sẵn cái chết cho chúng ta từ trước khi rời khỏi hệ sao cũ. Tại sao? Tại sao họ lại muốn hủy diệt hạm đội?"


"Vì đó là cách duy nhất để họ bảo toàn tài nguyên cho giới thượng lưu," Trình Nhã Kỳ lạnh lùng đáp. Cô bước lên, ngón tay sắc sảo gõ nhẹ vào tấm bảng biểu mẫu bọc titan chứa chữ ký thừa nhận sai số của Nam. "Năm vạn dân tị nạn tiêu thụ quá nhiều oxy và Deuterium lỏng. Nếu hạm đội đi vào tâm sụp đổ, lực triều sẽ tự động thực hiện cuộc thanh lọc tự nhiên mà Hội đồng không cần phải mang danh sát nhân."


Khải khẽ ho khan. Cơn sốt nhiệt lượng tử duy trì ở mức ba mươi chín độ năm khiến lồng ngực anh nóng rực như có than hồng thiêu đốt. Khung nẹp polymer bó chặt lấy bả vai trái bị gãy của anh tỏa nhiệt nhẹ, nhưng cánh tay trái buông thõng hoàn toàn mất cảm giác đau vĩnh viễn chỉ phản hồi bằng một sự tê dại trống rỗng. Anh dùng tay phải vịn chặt vào bục điều khiển để giữ thăng bằng, mắt phải duy nhất mờ đục nhìn vào dòng thác dữ liệu nhị phân đang chảy tràn.


*Bíp... Bíp... CẢNH BÁO ĐỎ!*


Đột ngột, giọng nói cơ học nữ tính của AI HERA-09 vang lên từ hệ thống loa âm trần, cắt đứt bầu không khí u ám. Màn hình hologram trung tâm vụt tắt, thay thế bằng một giao diện quét mạng lập thể màu đỏ rực.


"Phát hiện luồng dữ liệu xâm nhập trái phép cấp độ năm," HERA-09 báo cáo, âm thanh bị nhiễu loạn nhẹ bởi tĩnh điện. "Tường lửa HERA-Lock cấp bốn đang bị tấn công dồn dập từ năm hướng độc lập. Mã nguồn độc hại mang chữ ký Phantom-X. Tốc độ giải mã của đối thủ đạt mười hai ngàn chuỗi khóa mỗi giây. Nguồn phát phát tín hiệu: Soái hạm Vanguard của lực lượng an ninh."


"Triết..." Khải nghiến răng, bờ môi khô khốc nứt nẻ rỉ ra một vệt máu nhạt. "Trịnh Minh Triết đã ra tay."


"Tên chó săn của Lâm Thế Vinh," Nhã Kỳ siết chặt nắm tay, đôi mắt cô lóe lên tia giận dữ. "Hắn muốn cô lập hoàn toàn Trạm Gác 09, tiêu hủy bằng chứng về khối lệnh mã hóa cứng trước khi chúng ta kịp truyền dữ liệu này đến cho Nghị viên Liêm!"


*Xoẹt!*


Một đường truyền liên lạc mã hóa phụ đột ngột được thiết lập trên bảng điều khiển. Hologram của Vũ Minh Hằng hiện lên giữa không gian phòng điều khiển. Mái tóc nhuộm xanh neon nổi loạn của cô gái mười chín tuổi chập chờn dưới ánh sáng xanh của các thiết bị máy chủ slum nghèo. Ngón tay cô gõ phím nhanh như chớp trên bộ vi xử lý lượng tử tự chế chạy bằng pin hạt nhân mini.


"Anh Khải! Chị Nhã Kỳ! Nghe rõ không?" Hằng gào lên qua tiếng rít điện từ. "Triết đang sử dụng siêu máy tính quân sự dòng Apex trên soái hạm Vanguard để phát động cuộc tấn công mạng quy mô lớn. Hắn không chỉ muốn khóa máy chủ Hải đăng, hắn đang chèn một mã độc Phantom thế hệ mới để quét ngược dòng cáp thần kinh! Hắn muốn thiêu rụi não bộ của anh ngay khi anh kết nối vào kén!"


"Hằng, cô giữ được tường lửa ngoài bao lâu nữa?" Khải khàn giọng hỏi.


"Tối đa là ba phút!" Hằng nghiến răng, mồ hôi chảy ròng ròng dọc thái dương cô, làm nhòe cả lớp phấn trang điểm nổi loạn. "Hắn đang sử dụng một cổng sau bảo mật (backdoor) cực kỳ chính xác. Giao thức HERA-Lock cấp bốn của tôi đang bị bóc tách từng lớp như tờ giấy mỏng. Tôi cần anh kết nối vào kén Neuro-Pod 09 ngay lập tức! Chỉ có tần số sóng não độc nhất của anh mới có thể kích hoạt mã hóa sinh học tối cao để khóa chặt cổng sau đó!"


"Không được!" Ngô Quốc Minh lao ra từ góc phòng kỹ thuật, gương mặt cậu thiếu niên tái nhợt vì hoảng sợ. Cậu ôm chặt chiếc máy tính bảng lượng tử, ngón tay run rẩy chỉ vào các chỉ số sinh học của Khải. "Anh Khải đang bị sốt lượng tử ba mươi chín độ năm! Synap-Gel dự phòng đã cạn kiệt hoàn toàn! Nếu anh ấy cắm cáp kết nối thần kinh sâu lúc này, ma sát dữ liệu từ cuộc tấn công của Triết sẽ kích hoạt trạng thái Cháy Khớp Thần Kinh cấp bốn trong vòng chưa đầy năm phút! Anh ấy sẽ chết não vĩnh viễn!"


Khải nhìn Minh, rồi nhìn sang Nhã Kỳ và Nam. Anh biết Minh nói đúng. Không có chất làm mát Graphene từ xác tàu Kỷ Nguyên để bảo vệ thùy đỉnh, não bộ của anh hiện tại chỉ là một đống rơm khô sẵn sàng bùng cháy trước bất kỳ xung điện cao thế nào. Nhưng anh cũng biết, nếu máy chủ HERA-09 bị chiếm quyền điều khiển, khối lệnh mã hóa cứng trên bản đồ sẽ bị xóa sạch, hạm đội sẽ tiếp tục di chuyển theo quỹ đạo tự sát vào tâm tinh vân, và năm vạn sinh mạng sẽ biến thành bụi phóng xạ.


"Minh... chuẩn bị kén kết nối," Khải ra lệnh, giọng anh trầm thấp nhưng chứa đựng một ý chí sắt đá không thể lay chuyển.


"Anh Khải..." Minh nghẹn ngào, đôi mắt sau lớp kính cận dày cộp đỏ hoe.


"Làm đi!" Khải quát nhẹ, cơn đau từ xương bả vai gãy nhói lên khiến anh phải nhắm nghiền mắt phải. "Chúng ta không có lựa chọn khác. Khánh Nam, nếu cậu muốn chứng minh mình là một hoa tiêu thực sự chứ không phải một quân cờ vô tri của Hội đồng, hãy đứng yên đó và quan sát cách tôi bẻ gãy cuộc tấn công của chúng."


Lê Khánh Nam run rẩy, gã lùi lại một bước, nhìn Khải bằng ánh mắt vừa kinh hoàng vừa nể phục ngầm. Gã chưa từng thấy một con người sinh học nào lại dám đặt cược mạng sống của mình vào các định luật lượng tử tàn nhẫn với một sự thanh thản đến thế.


Nhã Kỳ bước đến bên cạnh Khải, cô nhẹ nhàng đặt bàn tay ấm áp của mình lên vai phải còn lành lặn của anh. "Hãy sống sót quay về, Khải. Tôi sẽ giữ vững biên bản thừa nhận sai số này bằng mọi giá chính trị."


Khải khẽ gật đầu. Anh quay lưng, kéo lê bước chân nặng nề đi về phía Buồng kết nối thần kinh ở lõi trạm gác. Minh túc trực bên cạnh, giúp anh cởi bỏ bộ đồ hoa tiêu sờn cũ bám đầy bụi tĩnh điện. Khải nằm vào kén Neuro-Pod 09, dòng gel sinh học màu xám đục lạnh buốt bao bọc lấy cơ thể anh, tạm thời xoa dịu làn da đang nóng bừng vì cơn sốt lượng tử.


*Xoẹt... Xoẹt...*


Minh run rẩy cầm lấy sợi cáp quang sinh học cấy ghép, cắm trực tiếp vào cổng kết nối dọc tủy sống ở gáy Khải.


*CẢNH BÁO: KẾT NỐI THẦN KINH SÂU ĐÃ KÍCH HOẠT. TỶ LỆ ĐỒNG BỘ: 15%. NHIỆT ĐỘ THÙY NÃO: 39.7°C.*


Bóng tối lượng tử ập đến, và ngay lập tức, một cơn đau buốt nhói như hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào vỏ não của Khải. Nhờ Chip Giải Mã Lượng Tử Kháng Nhiễu do Hằng chế tạo đeo trên cổ tay kén, Khải nhìn thấy chiến trường vô hình hiện lên trước nhãn quan lượng tử của mình dưới dạng một không gian đa chiều phát quang huyền ảo.


Đó là một mê lộ của các dòng chảy dữ liệu khổng lồ. Những sợi tơ năng lượng màu xanh lam nhạt của tường lửa HERA-Lock đang cố gắng đan thành những tấm lưới từ trường bảo vệ lõi máy chủ. Nhưng từ phía đối diện, những dòng thác dữ liệu màu đỏ rực, dữ dội và tàn bạo của mã độc Phantom đang điên cuồng lao tới, xé rách các mối nối mạng, bẻ gãy các thuật toán lọc nhiễu của Hằng.


"Anh Khải! Anh đã vào chưa?" Tiếng nói của Hằng vang lên trong không gian ý thức của anh, vang vọng như tiếng chuông đồng. "Triết đang sử dụng giao thức quét đa luồng. Hắn đang ép hệ thống hỗ trợ sự sống của kén Neuro-Pod phải sụt áp oxy để buộc anh phải ngắt kết nối tự động!"


"Tôi cảm nhận được rồi," Khải trả lời bằng sóng não. Phổi anh bắt đầu co thắt do nồng độ oxy trong kén bị cắt giảm đột ngột. Nhiệt độ thùy não tăng vọt lên ba mươi chín độ tám. "HERA-09, chuyển quyền xác thực tối cao sang cho tôi."


"Yêu cầu xác thực sinh học võng mạc thấu kính mắt trái," giọng nói của HERA-09 vang lên.


Khải cố gắng mở mắt trái dưới lớp băng gạc rỉ máu. Thấu kính lượng tử cấy ghép mắt trái rực lên một ánh sáng xanh lam nhạt mờ ảo qua lớp vải trắng.


*XÁC THỰC THÀNH CÔNG. GIAO THỨC HERA-LOCK CẤP BỐN ĐÃ ĐƯỢC KÍCH HOẠT.*


Ngay khi quyền điều khiển được thiết lập, Khải sử dụng Kỹ năng Bẻ Khóa Mã Hóa Lượng Tử để cô lập phân vùng dữ liệu đang bị tấn công ở phía Tây máy chủ. Anh bẻ hướng dòng chảy Chronon tự do rò rỉ từ kẽ nứt Mắt Quỷ, biến chúng thành một hàng rào bức xạ thời gian bao bọc lấy lõi dữ liệu, ép các chuỗi khóa Phantom của Triết phải trải qua quá trình phân rã entropy tốc độ cao trước khi chạm vào tường lửa.


Những dòng thác màu đỏ của Triết va chạm vào hàng rào bức xạ màu lam của Khải, tạo ra những vụ nổ dữ liệu nhấp nháy liên tục trong không gian ảo. Mỗi va chạm dội ngược một xung điện thần kinh cực mạnh về phía tủy sống của Khải. Cơ thể anh trong kén Neuro-Pod co giật mạnh, bọt khí gel sinh học sủi lên sùng sục xung quanh miệng anh.


"Hằng... quét ngược dòng dữ liệu của hắn!" Khải truyền đi mệnh lệnh bằng ý nghĩ trong đau đớn. "Tìm nguồn phát... của mã độc..."


"Tôi đang chạy chương trình quét ngược!" Hằng hét lên. Hologram của cô gái trẻ chao đảo liên tục. "Nhưng Triết quá cáo già. Hắn sử dụng hàng vạn địa chỉ IP ảo từ các khoang tị nạn nghèo để che giấu vị trí thực tế của mình. Đợi đã... có gì đó không đúng!"


Đột ngột, màn hình quét mạng của Hằng hiển thị một sự sụt giảm dữ liệu bất thường ngay bên trong hệ thống bảo mật của Trạm Gác 09. Một luồng dữ liệu quét võng mạc mắt trái của Khải đang bị rò rỉ trực tiếp ra ngoài qua một cổng sau bảo mật ẩn sâu trong phân vùng kỹ thuật.


"Backdoor này..." Hằng kinh hoàng thốt lên, ngón tay cô dừng lại trên bàn phím trong một tích tắc. "Nó sử dụng khóa mã hóa sinh học trùng khớp hoàn hảo với thấu kính mắt trái của anh! Anh Khải, ai đó đã lén sao chép dữ liệu quét võng mạc của anh và bán nó cho Triết! Đó là lý do tại sao Triết có thể bẻ gãy tường lửa HERA-Lock dễ dàng đến thế! Hắn có chìa khóa vạn năng của chính anh!"


Khải chấn động tinh thần mạnh mẽ. Ai có thể tiếp cận thấu kính mắt trái của anh ở cự ly gần để sao chép dữ liệu sinh học? Ai nắm rõ sơ đồ hệ thống máy chủ Hải đăng và biết điểm yếu thần kinh của anh?


"Kiệt..." Khải lẩm bẩm trong ý thức, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh, lạnh hơn cả dòng gel sinh học trong kén.


Nguyễn Tuấn Kiệt. Người trợ lý cũ, người học trò khóa trước mà anh từng tin tưởng hướng dẫn cách lập trình thuật toán lọc nhiễu. Kiệt đã biến mất khỏi trạm gác hai ngày trước dưới danh nghĩa di tản gia đình sang khoang tị nạn mới.


"Chính là hắn!" Hằng gầm lên phẫn nộ. "Hệ thống ghi nhận địa chỉ IP truy cập cổng sau trùng khớp với tài khoản quản trị dự phòng của Nguyễn Tuấn Kiệt. Tên khốn phản bội đó đã bán đứng anh để lấy một tấm vé di tản hạng sang từ Lâm Thế Vinh!"


Sự phản bội từ người thân cận nhất như một nhát dao đâm thẳng vào vết thương lòng của Khải. Trong một khoảnh khắc dao động cảm xúc, tần số sóng não của anh bị lệch khỏi nhịp dao động của Hải đăng.


Triết tận dụng ngay cơ hội đó. Luồng mã độc Phantom đỏ rực bùng lên dữ dội, vượt qua hàng rào bức xạ thời gian đã bị suy yếu. Triết kích hoạt cổng sau của Kiệt, khóa chặt hệ thống hỗ trợ sự sống của kén Neuro-Pod 09 từ xa.


*CẢNH BÁO: HỆ THỐNG HỖ TRỢ SỰ SỐNG BỊ KHÓA CỨNG. NỒNG ĐỘ OXY TRONG KÉN GIẢM XUỐNG 40%. NHIỆT ĐỘ THÙY NÃO: 40.2°C. NHỊP TIM: 140 NHỊP/PHÚT.*


"Anh Khải!" Minh gào lên bên ngoài kén kết nối. Cậu thiếu niên điên cuồng gõ phím trên máy tính bảng để cố gắng ngắt kết nối mạng thủ công, nhưng bàn phím đã bị mã độc Phantom khóa cứng. "Hệ thống tự ngắt khẩn cấp Safe-Cut bị vô hiệu hóa rồi! Em không thể kéo anh ra được! Dòng điện phản hồi đang tăng lên mức năm trăm vôn dọc tủy sống của anh!"


Trong không gian lượng tử, Triết bắt đầu tập trung năng lượng để phóng một xung điện thần kinh ngược dòng cáp quang sinh học. Luồng năng lượng màu đỏ thẫm tích tụ lại trước mắt Khải như một mũi giáo hủy diệt, chuẩn bị phóng thẳng vào thùy đỉnh của anh để thiêu rụi toàn bộ các liên kết synapse còn sót lại.


"Hằng..." Khải khàn giọng truyền tin qua mạng thần kinh đang rạn nứt. "Tự hủy... phân vùng máy chủ dự phòng phía Tây... cắt đứt đường truyền của hắn..."


"Nhưng đó là phân vùng chứa bản vẽ cải tiến của Giáo sư Vĩnh!" Hằng hét lên, nước mắt chảy dài trên má cô. "Nếu hủy nó, chúng ta sẽ mất vĩnh viễn dữ liệu nâng cấp Hải đăng!"


"Hủy nó ngay!" Khải gầm lên trong ý thức. "Nếu tôi chết... bản vẽ đó cũng vô dụng!"


Hằng nghiến chặt răng đến bật máu môi. Cô đập mạnh tay lên nút kích hoạt tự hủy của bộ vi xử lý lượng tử cầm tay.


*ĐOÀNG!*


Một tiếng nổ nhỏ vang lên từ phía tủ máy chủ dự phòng ở góc phòng điều khiển. Khói đen bốc lên nghi ngút kèm theo những tia lửa điện xanh lè. Phân vùng máy chủ phía Tây bị thiêu rụi hoàn toàn vật lý, cắt đứt đường truyền dữ liệu quét ngược của Triết trong gang tấc.


Mũi giáo năng lượng màu đỏ của Triết vỡ vụn ngay trước khi chạm vào thùy não của Khải. Tuy nhiên, dư chấn từ vụ nổ lượng tử vẫn dội ngược về phía kén Neuro-Pod. Khải co giật mạnh toàn thân, một dòng máu tươi từ tai trái rỉ ra, hòa vào lớp gel sinh học màu xám đục.


Cuộc tấn công của Triết tạm thời bị đẩy lùi, máy chủ Hải đăng được bảo vệ an toàn, nhưng danh tính kẻ phản bội Nguyễn Tuấn Kiệt đã bị phơi bày hoàn toàn. Thế nhưng, nguy hiểm vẫn chưa qua.


Khối lệnh mã hóa cứng trên bản đồ vẫn đang nhấp nháy đỏ rực, và hệ thống hỗ trợ sự sống của kén Neuro-Pod 09 vẫn bị khóa chặt bởi cổng sau của Kiệt. Nồng độ oxy trong kén tiếp tục sụt giảm nghiêm trọng, đẩy Khải vào trạng thái ngạt thở và sốt nhiệt lượng tử cực hạn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!