Nghịch Lý Hoa Tiêu
Tiếng xì xèo của khí Deuterium lỏng rò rỉ từ khớp nối áp lực cao của tàu kéo Sấm Sét dội qua vách thép dày của Cầu tàu số 3, tạo nên một chuỗi âm thanh rợn người như tiếng thở dài của một thực thể cơ khí đang hấp hối.
Trong phòng điều khiển chật hẹp của Trạm Gác 09, bầu không khí đặc quánh mùi ozone khét lẹt và sương dầu máy siêu dẫn. Khải ngồi tựa lưng vào chiếc ghế vận hành rách nát, lồng ngực phập phồng những nhịp thở nông và đứt quãng. Khung nẹp polymer bó chặt lấy bả vai trái bị gãy của anh tỏa ra một thứ nhiệt lượng nhân tạo ấm nóng, cố gắng xoa dịu những thớ cơ đang co rút dữ dội. Thế nhưng, cánh tay trái của anh vẫn buông thõng một cách vô hồn trên bục điều khiển—nó đã hoàn toàn mất đi cảm giác đau vật lý, một khoảng trống rỗng tê dại vĩnh viễn do thùy đỉnh bị xói mòn thêm tám phần trăm.
Băng gạc trắng quấn quanh mắt trái của Khải đã bị nhuộm đỏ thẫm bởi một vệt máu võng mạc khô cứng. Con mắt phải duy nhất của anh mờ đục, phản chiếu những dòng thác dữ liệu màu xanh lam đang chảy tràn trên màn hình giám sát sinh học của Ngô Quốc Minh.
"Anh Khải, liều Synap-Gel cuối cùng đã cạn kiệt hiệu năng rồi," Minh thì thầm, giọng cậu thiếu niên mười chín tuổi khản đặc vì thiếu ngủ. Cậu run rẩy gõ phím để cố ổn định nhịp tim của Khải đang dao động quanh mức một trăm mười nhịp mỗi phút. "Nhiệt độ thùy não của anh đang duy trì ở mức ba mươi chín độ năm. Nếu không có chất làm mát Graphene từ xác tàu Kỷ Nguyên, anh chỉ còn chưa đầy chín tiếng tỉnh táo trước khi các khớp thần kinh thùy đỉnh bị thiêu rụi hoàn toàn thành các dải mô chết."
"Chín tiếng... là quá đủ để hạm đội nhận ra họ đang tự sát," Khải khàn giọng nói, bờ môi khô khốc nứt nẻ rỉ ra một vệt máu nhạt.
Đứng bên cạnh anh, Trình Nhã Kỳ vuốt lại nếp áo quân phục sĩ quan liên lạc màu xanh đen đã bám đầy bụi tĩnh điện xám xịt. Đôi mắt sắc sảo của cô không rời khỏi màn hình quét tầm xa của hệ thống HERA-09. Thiết bị liên lạc đa băng tần quân sự đeo bên hông cô liên tục phát ra những tiếng rè rè của sóng nhiễu điện từ từ soái hạm Hy Vọng.
"Đại tá Sơn đã ra lệnh cho Biệt Đội Đặc Nhiệm 04 thiết lập hàng rào phong tỏa vòng ngoài Trạm Gác 09 ngay khi thời hạn cách ly y tế mười hai giờ kết thúc," Nhã Kỳ lạnh lùng nói, nhưng ngón tay cô siết chặt lấy đốc thiết bị liên lạc đến mức các khớp xương trắng bệch. "Hội đồng Thuyền trưởng đang cố gắng bít miệng chúng ta. Họ không muốn năm vạn dân tị nạn biết rằng cú nhảy chệch hướng vừa rồi đã đưa cả hạm đội vào sâu trong Vực Thẳm Xác Tàu."
*Xoẹt.*
Cửa ngăn áp của phòng điều khiển đột ngột bật mở với một tiếng rít lớn của hệ thống thủy lực thiếu dầu bảo trì.
Khải không quay đầu lại, nhưng thùy não biến dị của anh cảm nhận được một luồng áp lực từ trường quen thuộc của một bộ giáp sĩ quan chính quy đang tiến vào.
Đó không phải là lính đặc nhiệm của Sơn.
Lê Khánh Nam bước vào phòng điều khiển. Vị hoa tiêu trưởng trẻ tuổi của soái hạm Hy Vọng trông không còn vẻ ngạo nghễ, pristine như khi đứng trên cầu tàu chỉ huy của giới tinh hoa. Bộ quân phục màu bạc sang trọng của gã đã bị xộc xệch, vai áo bám một lớp bụi phóng xạ màu xám tro nhạt. Gương mặt Nam tái nhợt, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và căng thẳng thần kinh cực hạn. Trên tay gã, chiếc kính định vị quang học quân sự tích hợp chip phân tích quỹ đạo vẫn đang chớp nháy những thông số lỗi màu đỏ sẫm.
"Trần Thế Khải," Nam cất tiếng, giọng gã run lên vì phẫn nộ và kiêu ngạo bị tổn thương. Gã bước thẳng đến trước bục điều khiển của Khải, thô bạo quăng chiếc kính định vị lên mặt bàn thép kêu lên một tiếng *xoảng* chói tai. "Mày đã làm cái quái gì với quỹ đạo của hạm đội? Cú bẻ lái ly tâm của tàu kéo Sấm Sét... làm sao một chiếc tàu kéo rác rưởi bị hỏng động cơ lại có thể thực hiện một cú slingshot lượng tử chính xác đến từng mili-giây sát chân trời sự kiện của G-09?"
Khải khẽ ngước mắt phải nhìn gã hoa tiêu trẻ. Ánh mắt của anh bình thản đến mức tàn nhẫn, tương phản hoàn toàn với sự kích động của đối thủ.
"Cú slingshot đó đã cứu sống một trăm hai mươi người trên tàu của Tuấn Anh," Khải nói chậm rãi, từng từ một dội vào không gian ngột ngạt. "Và nó đã giữ cho soái hạm Hy Vọng của các người không bị lực triều của G-09 xé toạc thành trăm mảnh khi các người cố tình di chuyển theo bản đồ cũ của Hội đồng."
"Câm miệng!" Nam gầm lên, gã chống hai tay xuống bàn thép, rướn người về phía Khải. "Đó chỉ là một sự ăn may lượng tử! Mô hình toán học Kepler của học viện quân sự hạm đội đã được kiểm chứng qua ba thế hệ di cư. Không một phương trình cơ học thiên thể nào cho phép một con tàu di chuyển sát chân trời sự kiện mà không bị lực triều bóp nát cấu trúc vật liệu! Mày chỉ là một kỹ thuật viên bảo trì hạng tư bị ruồng bỏ, mày lấy tư cách gì để bẻ gãy các định luật vật lý cổ điển?"
Trình Nhã Kỳ bước lên một bước, phong thái lạnh lùng của cô như một bức tường băng chặn đứng sự giận dữ của Nam. "Khánh Nam, anh đến đây để bảo vệ danh tiếng của học viện, hay để tìm kiếm một con đường sống cho soái hạm đang bị rò rỉ từ trường ngoài kia?"
Câu hỏi của Nhã Kỳ đánh trúng vào tử huyệt của gã hoa tiêu trẻ. Nam khựng lại, lồng ngực gã phập phồng dữ dội. Gã nhìn vào thấu kính mắt trái đang quấn băng rỉ máu của Khải, rồi nhìn xuống chiếc la bàn lượng tử bằng đồng thau thô mộc đang đặt cạnh bàn điều khiển. Sự kiêu ngạo của một thiên tài chính quy tốt nghiệp thủ khoa đang đấu tranh tuyệt vọng với thực tế tàn nhẫn mà gã vừa chứng kiến từ cầu tàu chỉ huy.
"Soái hạm Hy Vọng... hệ thống định vị quán tính đã bị lệch trục mười lăm độ," Nam hạ giọng, sự kiêu hãnh của gã sụp đổ từng mảng lớn dưới những con số thực tế. Gã nghiến răng thừa nhận. "Radar quét quang phổ của chúng tôi bị sương mù phóng xạ lượng tử của Vành đai mảnh vỡ cổ đại làm mù hoàn toàn. Nếu tiếp tục di chuyển theo quỹ đạo cũ... trong vòng ba mươi sáu giờ nữa, soái hạm sẽ đâm thẳng vào một túi thời gian dị thường lún sụt."
Khải khẽ thở dài. Anh chỉ tay vào màn hình hologram trung tâm. "Minh, chạy Phương Thức Đo Lường Giãn Nở Thời Gian Lượng Tử."
"Rõ, anh Khải," Minh nhanh chóng gõ lệnh.
Hologram trung tâm lập tức thay đổi, hiển thị hai chiếc đồng hồ cát lập thể màu lam và màu đỏ xoay tròn với tốc độ khác nhau. Chiếc đồng hồ màu lam biểu thị thời gian thực của hạm đội mẹ, các hạt cát chảy chậm rãi, đều đặn. Chiếc đồng hồ màu đỏ biểu thị thời gian lượng tử bên trong các kẽ nứt của Vực Thẳm Xác Tàu, nơi các hạt cát chảy với tốc độ điên cuồng, biến dạng.
"Nhìn vào đây, Khánh Nam," Khải chỉ vào điểm giao thoa giữa hai chiếc đồng hồ, nơi các sợi tơ năng lượng màu đỏ sẫm đang quấn chặt lấy nhau. "Đây là lý do tại sao radar truyền thống của các người bị mù. Sương mù phóng xạ ở đây không phải là vật chất tĩnh. Nó là các hạt Chronon tự do đang phân rã. Một giây sai lệch trong tính toán cơ học Kepler của các người... tương đương với mười năm trôi qua ngoài thực tại vật lý vĩ mô."
Nam nhìn chằm chằm vào mô hình hai chiếc đồng hồ cát, đôi mắt gã giãn ra vì kinh ngạc. "Giãn nở thời gian lượng tử... Tại sao các máy tính của Tổng cục kỹ thuật không hề đưa ra cảnh báo về biến số này?"
"Bởi vì hệ thống của các người chỉ đo lường các hằng số vật lý đóng kín," Khải ho nhẹ, một dòng nước bọt lẫn ánh sáng lam nhạt rỉ ra nơi khóe môi. Anh dùng tay phải lau đi, giọng nói vẫn giữ nguyên sự lạnh lùng logic. "Các người nhìn vũ trụ bằng một con mắt đứng yên. Nhưng tinh vân S-04 đang sụp đổ ngược vào tâm của nó với tốc độ nhanh hơn ba trăm phần trăm so với tính toán của Hội đồng. Khi không-thời gian bị nén chặt, các chiều không gian song song bắt đầu chồng chập lên nhau, tạo ra các bẫy trọng lực di động mà radar radar của các người coi là mục tiêu ảo."
Nam lắc đầu, gã điên cuồng mở chiếc máy tính cầm tay dòng Apex của mình, cố gắng nhập các biến số Chronon mà Khải vừa nói vào phần mềm giả lập quỹ đạo của học viện.
*Tít... Tít... Bíp!*
Màn hình máy tính của Nam nhấp nháy đỏ rực. Dòng chữ cảnh báo nhấp nháy liên tục: *"Tỷ lệ sụp đổ cấu trúc vỏ tàu: 99.8%. Thời gian đến điểm va chạm: 28 giờ 14 phút."*
"Không thể nào..." Nam lùi lại một bước, chiếc máy tính cầm tay suýt rơi khỏi những ngón tay đang run rẩy của gã. "Mọi mô hình giả lập... đều dẫn đến cái chết của soái hạm. Bản đồ định vị của Hội đồng... là một quỹ đạo tự sát sao?"
"Đúng vậy," Trình Nhã Kỳ bước lên, cô ném một tấm thẻ dữ liệu chứa hộp đen của tàu chở khách CT-120 lên bàn thép, ngay cạnh chiếc kính định vị của Nam. "Đây là bằng chứng thực nghiệm từ chuyến bay của Tuấn Anh. Nếu không có tọa độ định vị lượng tử do Khải thiết lập từ Trạm Gác 09, một trăm hai mươi người đó đã biến thành bụi phân tử từ hai tiếng trước."
Nhã Kỳ đẩy một tấm bảng biểu mẫu kỹ thuật số bọc titan về phía Nam. Trên màn hình hiển thị một văn bản quân sự chính quy: *"Biên bản thừa nhận sai số hệ thống và xác nhận tính chính xác của định vị lượng tử Trạm Gác 09."*
"Ký vào đây, Khánh Nam," Nhã Kỳ nói, giọng cô không chứa một chút thỏa hiệp. "Với tư cách là Hoa tiêu trưởng của soái hạm Hy Vọng, chữ ký của anh là lá chắn pháp lý duy nhất để ngăn Đại tá Sơn nổ súng tiêu diệt trạm gác này dưới danh nghĩa 'gây hoang mang dư luận'."
Nam nhìn tấm bảng biểu mẫu, gương mặt gã biến đổi liên tục giữa nỗi sợ hãi cái chết và nỗi sợ hãi sự hủy diệt sự nghiệp. Ký vào biên bản này đồng nghĩa với việc gã tự tay đập tan danh tiếng thiên tài của mình, thừa nhận toàn bộ hệ thống giáo trình của học viện và các quyết định của Hội đồng Thuyền trưởng là sai lầm nghiêm trọng. Gã sẽ trở thành kẻ phản nghịch trong mắt Lâm Thế Vinh.
"Nếu tôi ký..." Nam khàn giọng hỏi, mắt gã ghim chặt vào Khải. "Mày có chắc chắn sẽ dẫn được soái hạm vượt qua Vực Thẳm Xác Tàu không?"
"Tôi không chắc chắn," Khải trả lời, giọng anh mang nặng gánh nặng đạo đức của người quan sát lượng tử. "Mỗi lộ trình tôi nhìn thấy đều được xây dựng trên cái chết của các bản thể song song của chính tôi ở các thế giới khác. Nhưng đó là con đường sống duy nhất mà các người có."
Nam nhắm mắt lại trong đau đớn, gã cầm lấy bút cảm ứng sinh học, ấn mạnh vân tay và ký vào góc biên bản.
*Tít. Xác nhận chữ ký: Hoa tiêu trưởng Lê Khánh Nam. Chức vụ: Sĩ quan định vị cấp 2 soái hạm Hy Vọng.*
Nhã Kỳ nhanh chóng thu hồi tấm bảng, ánh mắt cô lóe lên một tia nhẹ nhõm cực ngắn trước khi trở lại vẻ lạnh lùng thường ngày. "Cảm ơn sự hợp tác của anh, Khánh Nam. Biên bản này sẽ được gửi trực tiếp đến hộp thư lưu trữ tối mật của Nghị viên Trần Huy Liêm."
Nam không chú ý đến Nhã Kỳ nữa. Gã đứng lặng người trước màn hình hologram hiển thị bản đồ định vị truyền thống của Hội đồng mà gã mang theo để chất vấn Khải. Đột ngột, gã chỉ tay vào một phân vùng dữ liệu bị mã hóa sâu màu đỏ sẫm nằm ở góc phần tư phía Tây của bản đồ.
"Trần Thế Khải," Nam thầm thì, giọng gã chứa đựng một sự hoang mang mới, sâu sắc hơn cả nỗi sợ hãi bẫy trọng lực. "Nhìn vào đây đi. Khi tôi cố gắng hiệu chỉnh sai số mười lăm độ của soái hạm, tôi đã cố gắng ghi đè lên phân vùng mã hóa này của bản đồ gốc do Hội đồng cấp phát. Nhưng tôi không thể bẻ khóa được nó. Nó là một khối lệnh cứng (hardcoded) được cài đặt trực tiếp từ lõi máy chủ của Liên Minh Thuyền Trưởng trước khi cuộc di cư bắt đầu."
Khải khẽ nhíu mày. Anh gượng dậy, dùng bàn tay phải vịn vào bục thép để giữ thăng bằng cho cơ thể đang suy kiệt. Anh ghé sát mắt phải vào màn hình, trong khi thùy não biến dị bắt đầu phân tích cấu trúc nhị phân của khối lệnh bị khóa.
Khối lệnh không phải là một thuật toán định vị thông thường. Nó là một giao thức định tuyến tự động, được thiết kế để ngầm bẻ hướng di chuyển của hạm đội lệch dần về phía tâm sụp đổ của tinh vân S-04 sau mỗi cú nhảy không gian.
"Cái này..." Ngô Quốc Minh che miệng, đôi kính cận của cậu suýt rơi xuống sàn. "Nó không phải là sai số tự nhiên do giãn nở thời gian. Ai đó... ai đó đã cố tình lập trình để dẫn hạm đội đi vào vùng sụp đổ từ trước khi chúng ta rời khỏi hệ sao cũ!"
Khải đứng sững sờ, dòng máu tươi từ hốc mắt trái lại rỉ qua lớp băng gạc, nhỏ xuống bàn phím cơ học phát ra những tiếng *tách, tách* câm lặng giữa phòng điều khiển đang rung chuyển dữ dội dưới áp lực lực triều của Vực Thẳm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!