Hố Sâu Trọng Lực G-09
Tiếng rít từ kẽ nứt Tây ngoài không gian không còn là một ẩn dụ mơ hồ. Nó là một thực thể vật lý đang thét gào, một tần số hạ âm cực thấp dội thẳng qua lớp vỏ thép dày của Cầu tàu số 3, làm rung chuyển cả những khớp nối cơ học cứng đầu nhất của Trạm Gác 09.
Phan Văn Thiết đứng sững sờ giữa sảnh cầu cảng. Khẩu súng điện từ lực chính quy trên tay gã, vốn là biểu tượng của quyền lực chấp pháp tàn bạo, giờ chỉ còn là một khối kim loại nguội ngắt, vô dụng. Xung quanh gã, hàng loạt giáp bảo hộ của lính đặc nhiệm chấp pháp chớp nháy đỏ rồi tắt lịm. Luồng xung từ trường khẩn cấp mà Khải vừa ép Ngô Quốc Minh phóng ra từ lò phản ứng phụ đã triệt tiêu hoàn toàn mọi thiết bị điện tử trong bán kính một trăm mét.
"Mẹ kiếp..." Thiết rít qua kẽ răng, ánh mắt căm hận của gã khóa chặt vào bóng dáng tàn tạ của Khải. Nhưng gã không thể bước lên. Hàng trăm cư dân Quận Rác 09, sau giây phút bàng hoàng, đã nhanh chóng dùng thân mình tạo thành một bức tường người vững chãi, che chắn cho vị cứu tinh của họ.
"Đi mau, Khải!" Lê Văn Dũng hét lên, bả vai vạm vỡ của gã ghì chặt lấy hông Khải, đỡ lấy phần lớn trọng lượng cơ thể đang lả đi của bạn mình.
Khải nghiến răng, cố ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra khỏi bờ môi nứt nẻ. Khung nẹp polymer bó chặt lấy bả vai trái bị gãy của anh đang cọ xát đau đớn vào lớp vải bảo hộ sờn cũ màu xám đen. Thế nhưng, cánh tay trái của anh lại buông thõng một cách dị thường—nó hoàn toàn trống rỗng, không cảm nhận được bất kỳ kích thích vật lý nào. Thùy đỉnh của anh đã tổn thương vĩnh viễn tám phần trăm sau những ca kết nối quá tải liên tục. Hệ thần kinh của anh đang tự phân rã, biến nỗi đau thể xác thành một khoảng không vô cảm đáng sợ.
"Dũng... tàu Sấm Sét..." Khải thầm thì, giọng nói khàn đặc và đứt quãng. "Hố sâu... đang mở rộng. Tôi cảm nhận được nó... Dòng Chronon đang bị hút ngược."
"Tôi biết! Nhìn qua cửa sổ quan sát là thấy ngay cái quái thai đó rồi!" Dũng gầm lên, bước chân bọc thép của gã nện dồn dập trên hành lang dẫn về phía kén cứu sinh và tàu kéo.
Ngô Quốc Minh chạy sát phía sau, tay ôm chặt chiếc máy tính bảng lượng tử tự chế đang phát ra những tiếng bíp bíp cảnh báo liên tục. Gương mặt cậu thiếu niên mười chín tuổi tái nhợt dưới ánh sáng khẩn cấp màu đỏ của trạm gác. "Anh Khải! Chỉ số áp suất từ trường ngoài vỏ trạm đang tụt dốc không phanh! Việc anh cắt giảm ba mươi phần trăm oxy dự phòng để cứu dân tị nạn đã khiến hệ thống tuần hoàn khí của trạm bị sụt áp. Chúng ta chỉ còn chưa đầy chín tiếng trước khi kén Neuro-Pod 09 bị đóng băng hoàn toàn!"
"Không cần chín tiếng đâu," Khải ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ vòm của hành lang nối.
Ngoài khoảng không chân không lạnh lẽo của tinh vân sụp đổ S-04, một cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra. Tại tọa độ vốn là mỏ neo từ trường phía Tây đã sụp đổ, một phễu hút khổng lồ màu đen tuyền đang xoáy tròn chậm rãi. Đó là Điểm dị thường G-09—một hố sâu trọng lực mới hình thành từ sự rách nát của không-thời gian cục bộ.
Nó không giống như một hố đen tự nhiên. G-09 là một vết rách nham nhở, nơi ánh sáng phát quang màu lam của tinh vân bị bẻ cong, vặn vẹo rồi bị nuốt chửng vào một tâm điểm tối tăm, tĩnh lặng. Xung quanh rìa phễu hút, thời gian bị giãn nở cực đoan; những mảnh vỡ kim loại từ Quận Rác bị hút vào đó chuyển động chậm lại như thể đang trôi trong một dòng chất lỏng đặc quánh, trước khi bị lực triều khổng lồ bóp nát thành những hạt bụi phân tử mịn trong tích tắc.
"Tín hiệu SOS!" Minh hét lên, suýt chút nữa đã vấp ngã vào một đường ống dẫn khí rò rỉ. "Hệ thống liên lạc lượng tử rối vừa bắt được tần số khẩn cấp của tàu vận tải CT-120! Là tàu của Trần Tuấn Anh!"
Khải giật mình. Qua thấu kính lượng tử cấy ghép bên mắt trái—vẫn đang bị mù tạm thời và quấn chặt dưới lớp băng gạc rỉ máu—một luồng áp lực vô hình dội thẳng vào dây thần kinh thị giác của anh. Anh không nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng thùy não biến dị của anh cảm nhận được một vệt sáng đỏ rực đang run rẩy dữ dội sát chân trời sự kiện của Điểm dị thường G-09.
"Tàu của Tuấn Anh chở hơn một trăm hai mươi người tị nạn từ Quận Rác," Dũng vừa đẩy Khải vào buồng lái của tàu kéo Sấm Sét vừa chửi thề. "Hệ thống định vị tự động của họ chắc chắn đã bị cháy sau cú phóng xung từ trường của trạm gác. Họ đang trôi tự do thẳng vào cái miệng giếng G-09 đó!"
Buồng lái của Sấm Sét chật hẹp, ngột ngạt và nồng nặc mùi dầu máy siêu dẫn. Dũng đặt Khải xuống ghế phụ, lập tức khởi động hệ thống lò phản ứng phụ chạy bằng tinh thể vật chất tối thô. Tiếng gầm rú trầm đục của động cơ đẩy ion vang lên, nhưng đồng hồ năng lượng chỉ hiển thị mức bốn mươi lăm phần trăm.
"Động cơ của chúng ta đang rò rỉ, pin điện dự phòng thì cạn kiệt," Dũng nắm chặt cần lái cơ học, mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt sạm đen đầy sẹo bỏng. "Khải, nếu chúng ta lao vào cái phễu hút đó để kéo họ ra, lực triều của G-09 sẽ bẻ đôi Sấm Sét trước khi chúng ta kịp chạm vào dây neo từ tính!"
Khải không nói. Anh dùng bàn tay phải lành lặn run rẩy móc từ trong túi áo bảo hộ ra chiếc La Bàn Lượng Tử Cầm Tay—di vật duy nhất của người cha Trần Thế Khang để lại. Chiếc la bàn bằng đồng thau cổ kính, thô mộc, đối lập hoàn toàn với những thiết bị công nghệ cao xung quanh. Khải đưa ngón tay lên miệng, cắn mạnh vào lớp da khô nứt nẻ cho đến khi máu tươi rỉ ra, rồi ấn mạnh ngón tay đẫm máu vào cảm biến sinh học ở tâm la bàn.
*Cạch.*
Hệ thống cơ học cổ xưa bên trong la bàn chuyển động. Một màn hình hologram lập thể siêu nhỏ phóng lên từ mặt đồng thau, hiển thị các nhánh thời gian song song dưới dạng các sợi tơ phát quang.
Thế nhưng, trước mắt Khải lúc này chỉ là một mê lộ của những sợi tơ màu đỏ rực—màu của sự hủy diệt. Hàng trăm quỹ đạo diệt vong đan chéo vào nhau, quấn chặt lấy biểu tượng của tàu vận tải CT-120 và tàu kéo Sấm Sét. Không có một sợi tơ màu xanh an toàn nào xuất hiện.
"Không có lối thoát tuyến tính," Khải lẩm bẩm, mắt phải của anh co thắt liên tục. "Nếu chúng ta dùng lực kéo thông thường, lực hấp dẫn biến thiên của G-09 sẽ tăng lên theo cấp số nhân. Chúng ta sẽ bị kéo tuột vào trong cùng với họ."
"Vậy thì bỏ đi sao?" Dũng gầm lên, đôi mắt gã đỏ ngầu nhìn qua kính chắn gió dày của buồng lái. Cách đó không xa, chiếc tàu vận tải cồng kềnh của Tuấn Anh đang bị lực hút của G-09 bẻ nghiêng, những tấm hợp kim vỏ tàu bắt đầu biến dạng dưới áp lực lực triều cực lớn. "Một trăm hai mươi con người, Khải! Họ vừa thoát khỏi họng súng của Thiết!"
Khải nhắm mắt phải lại. Trong bóng tối của nhận thức, tiếng rít của tinh vân sụp đổ dội vào não anh, hòa lẫn với tiếng cười ru của mẹ và lời dặn nghiêm khắc của cha: *"Luôn giữ cho ngọn hải đăng sáng, dù con là người cuối cùng nhìn thấy nó."*
Anh mở mắt ra, một quyết định điên cuồng và tàn nhẫn định hình trong đầu.
"Dũng, chúng ta không kéo họ ra," Khải nói, giọng anh lạnh tanh như kim loại đóng băng. "Chúng ta sẽ lao thẳng vào phễu hút."
"Cái gì? Mày điên rồi à?" Dũng giật mình nhìn bạn.
"Nghe tôi!" Khải bấu chặt bàn tay phải vào vai Dũng, lực mạnh đến mức làm rách cả lớp vải áo khoác da sờn cũ của gã phi công. "Lực hấp dẫn của G-09 không đồng nhất. Nó thay đổi theo chu kỳ cực ngắn của các hạt Chronon rò rỉ. Nếu chúng ta đi vào đúng góc chết của lực triều, chúng ta có thể dùng chính gia tốc rơi tự do của hố sâu để tạo ra một cú văng ly tâm—một cú slingshot lượng tử. Chúng ta sẽ mượn lực của G-09 để quăng tàu của Tuấn Anh ra ngoài."
Dũng sững sờ trong hai giây. Với kinh nghiệm của một phi công tàu kéo hạng nặng, gã nhanh chóng hiểu ra logic toán học điên rồ sau lời đề nghị của Khải. "Nhưng làm sao xác định được góc chết đó? Máy quét của chúng ta đã bị mù hoàn toàn rồi!"
"Tôi sẽ làm máy quét cho anh."
Khải đưa tay lên gáy, thô bạo giật phăng lớp băng gạc đang quấn chặt quanh mắt trái của mình. Vết thương chảy máu võng mạc chưa lành bị tác động, một dòng máu tươi ấm nóng lập tức rỉ ra, chảy dài dọc theo gò má tái nhợt của anh.
Anh cưỡng ép thấu kính lượng tử mắt trái hoạt động.
*Oong...*
Một tiếng rít buốt óc vang lên trong đại não Khải. Chip Làm Mát Graphene Thô cấy sau gáy anh lập tức kích hoạt, tỏa ra một luồng nhiệt lạnh buốt dọc tủy sống để hấp thụ nhiệt lượng khổng lồ đang tỏa ra từ các khớp thần kinh thùy não. Thế nhưng, sự chênh lệch nhiệt độ cực đoan giữa cái lạnh của chip và dòng chảy Chronon nóng rực chạy qua hệ tuần hoàn khiến Khải co giật mạnh. Mắt phải của anh trợn ngược, trong khi mắt trái phát ra một luồng sáng màu lam rực rỡ, xuyên qua làn khói và sương mù phóng xạ của buồng lái.
Anh kích hoạt năng lực Nhìn Thấu Vệt Sáng Chồng Lấp.
Thực tại trước mắt Khải bị chia tách thành hàng loạt bóng mờ chồng chập lên nhau. Anh nhìn thấy tương lai của năm giây tiếp theo dưới dạng các vệt sáng di chuyển chậm rãi.
Trong vệt sáng thứ nhất: Sấm Sét lao vào, bị lực triều bẻ gãy động cơ, nổ tung.
Trong vệt sáng thứ hai: Tàu của Tuấn Anh bị xé làm đôi, người tị nạn trôi nổi trong chân không.
Trong vệt sáng thứ mười: Một sợi tơ màu lam cực mảnh, uốn lượn như một con lươn giữa những vệt đỏ chết chóc. Nó lướt sát qua chân trời sự kiện của G-09 ở khoảng cách chỉ ba trăm mét, nơi lực hấp dẫn đạt mức cực đại nhưng lực triều lại tạm thời triệt tiêu lẫn nhau trong vòng không phẩy bốn giây.
"Tọa độ không độ mười hai, lệch trái mười lăm độ!" Khải hét lên, máu từ mắt trái nhỏ ròng ròng xuống bảng điều khiển. "Dũng! Khai hỏa động cơ đẩy vật chất tối! Lao xuống ngay lập tức!"
"Giữ chặt lấy bả vai!" Dũng gầm lên.
Gã phi công liều mạng đập mạnh tay lên nút kích hoạt tối đa của động cơ đẩy. Tinh thể vật chất tối thô trong lò phản ứng bị đốt cháy hoàn toàn, phóng ra một luồng lửa plasma màu tím sẫm cực mạnh từ đuôi tàu kéo Sấm Sét. Con tàu kéo nặng nề lao vút đi như một mũi tên rách rưới, đâm thẳng vào cái phễu hút khổng lồ của Điểm dị thường G-09.
Trọng lực lập tức tăng vọt.
3G... 5G... rồi 8G.
Khải bị ép chặt vào ghế phụ. Cơn đau từ bả vai trái bị gãy nhói lên dữ dội như có một lưỡi dao nung đỏ đang từ từ cắt vào xương thịt, nhưng cánh tay trái của anh vẫn buông thõng vô cảm—một sự tương phản tàn nhẫn của hệ thần kinh bị tàn phá. Mắt phải của anh bắt đầu mờ đi do thiếu máu cục bộ, nhưng mắt trái vẫn giữ vững luồng sáng lam nhạt, ghim chặt vào sợi tơ định mệnh duy nhất.
"Hệ thống định vị của tàu chở khách đã cháy hoàn toàn! Họ không thể tự bẻ lái!" Minh gào lên qua bộ đàm lượng tử rối, giọng cậu bị bóp méo bởi nhiễu loạn trọng lực.
"Dũng! Kích hoạt dây neo từ tính!" Khải chỉ tay về phía trước.
S Sét lao sát vào mạn tàu chở khách CT-120. Khoảng cách giữa hai con tàu đang thu hẹp lại trong gang tấc dưới lực hút điên cuồng của G-09.
*Phập!*
Một luồng cáp từ trường khổng lồ phóng ra từ mũi tàu kéo, ghim chặt vào vỏ thép titan phía đuôi tàu của Tuấn Anh. Lực kéo đột ngột khiến cả hai con tàu rung chuyển dữ dội. Tiếng kim loại co giãn dưới áp lực lực triều kêu lên những tiếng "răng rắc, răng rắc" buốt óc.
"Chúng ta đang bị kéo vào chân trời sự kiện!" Dũng nghiến răng đến bật máu lợi, hai tay gã gồng lên như đá tảng để giữ vững cần lái cơ học trước những cú giật điên cuồng của dòng đối lưu trọng lực. "Khải! Lực triều đang xé toạc động cơ của chúng ta!"
"Chưa đến lúc! Giữ nguyên hướng rơi! Ba trăm mét nữa!" Khải gào lên.
Nhãn lực lượng tử của anh đang hoạt động ở giới hạn cuối cùng. Anh nhìn thấy bóng ma của chính mình và Dũng bị xé nát thành từng mảnh trong năm giây tới nếu bẻ lái sai một phần mười độ. Mồ hôi và máu hòa lẫn vào nhau, làm nhòe đi tầm nhìn của anh. Cơn đau đầu dữ dội như muốn nứt đôi hộp sọ dâng lên, thùy não anh đang bốc hỏa bất chấp sự nỗ lực làm mát của Chip Graphene.
"Chuẩn bị..." Khải nín thở, con mắt phải của anh trợn trừng nhìn vào đồng hồ khoảng cách đang nhảy số điên cuồng: 500m... 400m... 300m.
"BÂY GIỜ! DŨNG! BẺ CONG TRỌNG LỰC CỤC BỘ!"
Dũng gầm lên như một con thú bị thương, gã dùng cả hai tay và trọng lượng cơ thể đu người lên cần điều khiển từ trường.
Khải đồng thời kích hoạt Kỹ năng Bẻ Cong Trọng Lực Cục Bộ từ bảng điều khiển phụ. Toàn bộ nguồn điện dự phòng còn lại của tàu Sấm Sét dồn thẳng vào máy phát từ trường của tàu kéo. Một luồng sóng không gian biến dạng mờ nhạt, phát ra ánh sáng lam nhạt rực rỡ, bùng phát trước mũi tàu Sấm Sét, tạo ra một túi đệm từ trường nghịch đảo tạm thời chống lại lực hút của G-09.
Trong vòng không phẩy bốn giây ngắn ngủi đó, lực triều xung quanh họ bị triệt tiêu hoàn toàn.
Sấm Sét tận dụng gia tốc rơi cực đại, bẻ một đường cong hoàn mỹ sát sạt chân trời sự kiện của hố sâu trọng lực. Con tàu kéo hoạt động như một vận động viên ném tạ, mượn chính lực hút khổng lồ của G-09 để gia tốc, rồi quăng mạnh sợi cáp từ trường đang neo giữ tàu chở khách CT-120.
*VÚT!*
Chiếc tàu chở khách khổng lồ của Trần Tuấn Anh, dưới tác động của cú văng ly tâm cực hạn, bị bắn vọt ra khỏi phễu hút của G-09 như một viên đạn đá thoát ra khỏi dây ná. Con tàu chở hơn một trăm hai mươi sinh mạng tị nạn bay vút qua vùng sương mù phóng xạ, hướng thẳng về phía vùng lặng từ trường an toàn của hạm đội.
"Họ thoát rồi!" Minh hét lên qua bộ đàm, tiếng khóc nghẹn ngào của cậu lẫn trong tiếng reo hò của những người dân tị nạn nghe được qua tần số khẩn cấp.
Thế nhưng, niềm vui chưa kịp định hình trong buồng lái Sấm Sét thì một tiếng "RẦM" kinh hoàng dội lên từ phía đuôi tàu.
Lực triều lượng tử phản hồi từ cú quăng ly tâm cực hạn, mất đi túi đệm từ trường bảo vệ vừa sụp đổ, đã dội thẳng ngược lại tàu kéo Sấm Sét.
Khải nghe thấy tiếng kim loại rên rỉ thảm thiết dưới sàn tàu. Một tiếng nổ chói tai vang lên từ khoang máy chính. Luồng lực triều tàn nhẫn đã bẻ gãy hoàn toàn một phần cấu trúc cơ học phía đuôi của tàu kéo Sấm Sét. Trục nam châm điện siêu dẫn của động cơ đẩy ion bị uốn cong một góc bốn mươi lăm độ, tinh thể vật chất tối thô trong lò phản ứng bị rò rỉ, phun ra những luồng khí màu tím sẫm nóng rực vào không gian chân không.
"Động cơ chính... hỏng hoàn toàn rồi!" Dũng gầm lên, gã điên cuồng gõ lên bảng điều khiển đang chập cháy liên tục, phát ra những tia lửa điện xanh lè. "Chúng ta đang mất độ cao! Sấm Sét đang bị kéo ngược trở lại G-09!"
Khải ngã gục xuống bảng điều khiển phụ, máu tươi từ mắt trái nhuộm đỏ cả những phím bấm kim loại. Thấu kính lượng tử mắt trái của anh đột ngột tối sầm lại, tắt lịm hoàn toàn, đẩy anh vào bóng tối tuyệt đối của sự mù lòa tạm thời một lần nữa. Cơn đau đầu dữ dội từ thùy não quá tải khiến anh không thể suy nghĩ nổi một thuật toán nào nữa. Anh chỉ còn nghe thấy tiếng kim loại của Sấm Sét gào thét dưới áp lực của lực hấp dẫn đang tăng dần.
Ở phía xa, trên cầu tàu chỉ huy của soái hạm Vanguard, Sĩ quan hoa tiêu trẻ Lê Khánh Nam đang đứng trước màn hình radar quang phổ lớn. Đôi mắt gã thiên tài chính quy trợn tròn kinh ngạc nhìn vào vệt sáng màu lam vừa thực hiện một cú bẻ hướng trọng lực không tưởng ngay sát chân chân trời sự kiện của G-09.
"Cú slingshot lượng tử..." Nam thầm thì, bàn tay gã run lên, đánh rơi cả chiếc kính định vị mạ crôm xuống sàn thép. "Không thể nào... Không một máy tính quân sự nào có thể tính toán được sai số giây của lực triều chính xác đến thế. Kẻ điều khiển con tàu đó... là ai?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!