Tiếng Nói Của Vành Đai Rác
"Hằng! Ngắt kết nối ngay lập tức!"
Tiếng thét của Khải xé toạc bầu không khí đặc quánh mùi ozone trong buồng lái tàu kéo Sấm Sét. Mắt phải của anh trợn ngược, lòng trắng hằn lên những tia máu đỏ sẫm, trong khi thấu kính lượng tử bên mắt trái—vốn đang mù tạm thời dưới lớp băng gạc đẫm máu—co giật liên hồi dưới áp lực của dòng dữ liệu phản hồi.
Trên màn hình điều khiển chính của tàu Sấm Sét, những vệt sáng nhị phân màu đỏ rực của tường lửa lượng tử do Trịnh Minh Triết phóng ra đang nuốt chửng từng proxy ảo cuối cùng của Vũ Minh Hằng. Dòng chữ cảnh báo định vị ngược dòng từ soái hạm Vanguard nhấp nháy điên cuồng, rít lên những tiếng bíp bíp chói tai.
Lê Văn Dũng không đợi đến giây thứ hai. Với phản xạ của một phi công lão luyện mười lăm năm lăn lộn ngoài vành đai rác, gã gầm lên một tiếng, dùng bàn tay thô ráp bám đầy mỡ máy giật phăng cần gạt ngắt kết nối vật lý khẩn cấp.
Một luồng tia lửa điện xanh lè bắn ra từ khớp nối cáp quang, nổ lách tách rồi lịm tắt. Hình ảnh hologram của Vũ Minh Hằng chập chờn rồi tan biến vào hư vô. Buồng lái rơi vào một sự im lặng ngột ngạt, chỉ còn tiếng rít trầm đục của máy làm mát tủy sống đang cố gắng hạ nhiệt cho bộ não đang bốc hỏa của Khải.
"Mẹ kiếp! Suýt chút nữa là thằng chó Triết đã nướng chín não của chúng ta rồi!" Dũng phun một ngụm nước bọt lẫn máu nhạt xuống sàn thép, tay vẫn ghì chặt cần lái cơ học. Gã nhìn vào đồng hồ năng lượng của tàu Sấm Sét: "Pin điện dự phòng chỉ còn bốn mươi lăm phần trăm. Động cơ đẩy ion đang rò rỉ nhẹ. Khải, chúng ta phải lặn xuống thôi. Trốn vào điểm mù của Cầu tàu số 3 trước khi tàu tuần tra của Sơn ập đến."
Khải không thể trả lời. Anh ngã quỵ xuống ghế phụ, hai tay ôm chặt lấy bả vai trái đang được cố định bằng khung nẹp polymer. Cơn đau từ xương bả vai gãy lìa sau vụ nổ mỏ neo Tây nhói lên theo từng nhịp tim, nhưng điều đáng sợ hơn là cánh tay trái của anh—nó buông thõng, hoàn toàn mất đi cảm giác đau vật lý. Thùy đỉnh của anh đã tổn thương vĩnh viễn tám phần trăm, và cái giá của sự quan sát lượng tử đang gặm nhấm dần hệ thần kinh của anh từ bên trong. Mỗi lần kết nối là một lần anh tự tay dâng hiến các khớp synapse của mình cho hư vô.
Ngô Quốc Minh vội vàng lao đến, tay cầm thiết bị tiêm tự chế đeo trên cổ tay. Cậu thiếu niên mười chín tuổi run rẩy điều chỉnh lưu lượng chất làm mát thô sơ Synap-Gel, cắm mũi kim vào đường truyền tĩnh mạch ở cổ Khải.
"Anh Khải, cố chịu đựng một chút! Gel sinh học đang tái tạo lại các liên kết synapse bị ma sát. Nhưng đây là liều thuốc cuối cùng của trạm y tế rồi. Nếu trong vòng mười tiếng nữa chúng ta không tiếp cận được xác tàu Kỷ Nguyên để lấy Chip Graphene, thùy đỉnh của anh sẽ bị đông cứng vĩnh viễn!"
Khải nhắm mắt, cảm nhận luồng hóa chất lạnh buốt chảy vào huyết quản, tạm thời dập tắt cơn sốt lượng tử đang nung nấu thùy não anh lên tới bốn mươi mốt độ. Anh khàn giọng: "Dũng... đưa tàu vào... Cầu tàu số 3. Tắt hết máy quét chủ động. Chúng ta... phải ẩn nấp."
Chiếc tàu kéo Sấm Sét tắt ngóm mọi nguồn phát xạ nhiệt, trôi tự do như một mảnh rác vũ trụ vô tri xuyên qua sương mù phóng xạ dày đặc của Vực Thẳm Xác Tàu, từ từ tiếp cận rìa ngoài của Trạm Gác 09.
Nhưng ngay khi con tàu vừa lọt vào vùng từ trường yếu của Cầu tàu số 3, một âm thanh trầm đục, vang dội như tiếng sấm rền chạy dọc theo vỏ thép của trạm gác. Đó không phải là tiếng bão điện từ, mà là tiếng gào thét của hàng ngàn con người.
Khải gượng dậy, dùng con mắt phải lành lặn nhìn qua lớp kính quan sát dày của buồng lái. Cảnh tượng bên ngoài khiến tim anh thắt lại.
Quận Rác 09—khu ổ chuột lơ lửng vốn là nơi sinh sống của năm trăm dân tị nạn nghèo khổ bám xung quanh vỏ ngoài Trạm Gác 09—giờ đây chỉ còn là một nghĩa địa hoang tàn. Vụ sập mỏ neo từ trường phía Tây ở chương trước đã xé toạc một nửa cấu trúc Quận Rác, hút hàng chục kén container nhà ở vào kẽ nứt không gian vô tận. Những gì còn sót lại là những mảnh thép titan vặn vẹo, những đường ống dẫn khí bị đứt gãy phun ra những luồng hơi trắng xóa vào chân không, và nỗi tuyệt vọng tột cùng của những người sống sót.
Hàng ngàn người dân tị nạn rách rưới, mặt mũi hốc hác vì thiếu oxy, đang bao vây chặt kho chứa nhu yếu phẩm trung tâm của ban hậu cần hạm đội đặt tại cầu cảng. Họ cầm theo những thanh sắt rỉ, những búa đập đá và các bình khí rỗng, điên cuồng nện vào hàng rào từ trường bảo vệ của kho chứa.
"Trả lại oxy cho chúng tôi! Con tôi đang chết ngạt!"
"Giới thượng lưu ở khoang trung tâm có đủ lá chắn, đủ Deuterium, tại sao lại cắt nguồn khí của Quận Rác?"
"Năm trăm mạng người đã biến mất vào kẽ nứt rồi! Các người muốn giết chết chúng tôi luôn sao?"
Tiếng la hét phẫn nộ dội qua hệ thống loa truyền thanh rách nát của khu vực, tạo nên một khúc nhạc tang thương giữa lòng tinh vân sụp đổ. Đứng ở đầu chiến tuyến của người dân là Nguyễn Hùng Dũng, đội trưởng dân quân tự phát của Quận Rác 09. Người đàn ông cao lớn với gương mặt đầy sẹo chiến tranh đang mặc bộ giáp bảo hộ tự chế từ các mảnh thép vỏ tàu, tay lăm lăm cây gậy điện từ công suất cao tự chế từ trục nam châm hỏng. Ông đang cố gắng giữ cho đám đông không tràn lên quá đà, nhưng chính đôi mắt ông cũng rực lên ngọn lửa phẫn nộ tột cùng.
"Nguyễn Hùng Dũng và người dân đang nổi loạn," Ngô Quốc Minh thì thầm, gương mặt cậu tái mét khi nhìn qua màn hình giám sát. "Ban hậu cần hạm đội đã niêm phong toàn bộ Bình Oxy Nén Áp Suất Cao Cấp 4 trong kho. Họ muốn dồn lượng oxy đó lên soái hạm Vanguard để chuẩn bị cho cú nhảy tiếp theo của giới thượng lưu. Họ bỏ rơi chúng ta rồi!"
Đúng lúc đó, một tiếng rít chói tai vang lên từ phía hành lang chính dẫn đến cầu cảng. Cửa ngăn áp nặng nề bật mở, và một đội binh sĩ mặc giáp an ninh đặc chủng màu đen tuyền tràn vào, súng điện từ lực lăm lăm trên tay.
Dẫn đầu đội quân chấp pháp là Phan Văn Thiết, Đội trưởng an ninh phân khu dưới quyền Đại tá Sơn. Thiết có dáng người cao ráo, gương mặt lạnh lùng không cảm xúc ẩn sau lớp kính hồng ngoại của mũ bảo hiểm tối tân. Hắn bước đi vững chãi, mỗi bước chân bọc thép nện xuống sàn kim loại phát ra tiếng "cộp, cộp" lạnh tanh, gieo rắc nỗi sợ hãi vào lòng đám đông.
"Lực lượng an ninh hạm đội tuyên bố thiết quân luật!" Giọng nói của Thiết được khuếch đại qua bộ đàm mũ bảo hiểm, vang lên lạnh lùng và tàn nhẫn. "Mọi hành vi tụ tập trái phép và tấn công kho chứa tài nguyên quân sự sẽ bị coi là phản loạn. Yêu cầu toàn bộ cư dân Quận Rác rút lui về kén sinh hoạt ngay lập tức!"
"Rút lui? Để con cái chúng tôi chết ngạt trong kén không có oxy sao?" Nguyễn Hùng Dũng bước lên một bước, cây gậy điện từ trong tay ông rít lên những tiếng xèo xèo của dòng điện cao áp. "Các người đã niêm phong trạm y tế, cắt giảm định mức viên lọc nước, giờ lại cướp đi những bình oxy cuối cùng! Phan Văn Thiết, nếu muốn lấy kho chứa này, hãy bước qua xác của dân quân Quận Rác trước!"
Đám đông phía sau gầm lên hưởng ứng, ném những mảnh phế liệu kim loại, ốc vít và gạch đá vụn vào hàng rào chắn của lính an ninh. Một mảnh thép sắc nhọn sượt qua mũ bảo hiểm của Thiết, để lại một vệt xước xám xịt.
Ánh mắt Thiết tối sầm lại sau lớp kính lọc sáng. Hắn không hề do dự, giơ tay ra lệnh: "Kích hoạt thiết bị răn đe sóng siêu âm công suất cao!"
Ba tên lính phía sau lập tức đẩy lên một thiết bị hình đĩa khổng lồ, phát ra một luồng sóng xung kích vô hình.
Một tiếng "u u..." trầm đục nhưng có sức tàn phá kinh hoàng vang lên. Không khí xung quanh như bị nén chặt lại. Trong vòng bán kính năm mươi mét, hàng trăm người dân tị nạn lập tức ôm đầu ngã quỵ xuống sàn thép. Tai họ rỉ ra những vệt máu tươi, mắt đỏ ngầu, đầu óc đau đớn như có hàng vạn cây kim châm thẳng vào đại não. Tiếng khóc thét của trẻ em và tiếng nôn mửa của người già vang lên thảm hại. Ngay cả Nguyễn Hùng Dũng cũng phải quỵ một gối xuống sàn, gân xanh nổi đầy cổ, hai tay ôm chặt lấy thái dương để ngăn không cho màng nhĩ bị rách nát.
"Bọn súc sinh!" Lê Văn Dũng (phi công) đứng trong buồng lái tàu kéo chứng kiến cảnh tượng đó, hàm răng gã nghiến chặt đến mức phát ra tiếng ken két. Gã với lấy khẩu Súng Bắn Đinh Từ Lực Áp Suất Cao đeo sau lưng: "Khải, tôi không thể đứng nhìn được nữa. Tôi phải ra ngoài giúp họ!"
"Đợi đã, Dũng!" Khải giơ bàn tay phải lành lặn giữ chặt lấy vai gã phi công. Giọng anh khản đặc nhưng chứa đựng một sự kiên định đáng sợ: "Anh ra ngoài bây giờ chỉ làm mồi cho súng điện của chúng thôi. Thiết quân luật của Sơn đang cần một cái cớ để thanh lọc toàn bộ Quận Rác 09. Nếu anh nổ súng, hắn sẽ tàn sát không chừa một ai."
"Vậy chúng ta trơ mắt nhìn họ bị giết sao?" Dũng hét lên, đôi mắt đỏ ngầu phẫn nộ.
Khải không trả lời. Anh gượng dậy, cơn đau từ bả vai gãy khiến anh rên rỉ một tiếng nhỏ. Anh nhìn xuống cánh tay trái vô cảm của mình, rồi nhìn vào Ngô Quốc Minh: "Minh... kết nối bộ đàm lượng tử rối của tôi với hệ thống phát thanh công cộng của Trạm Gác 09. Sử dụng giao thức bẻ khóa của Hằng để ghi đè tần số của quân đội."
"Nhưng anh Khải, cơ thể anh..." Minh lo lắng nhìn vết máu đang rỉ qua băng gạc mắt trái của anh.
"Làm đi!" Khải ra lệnh.
Chỉ mất vài giây, Minh đã hoàn thành việc thiết lập đường truyền. Khải cầm lấy chiếc micro sinh học của bộ đàm lượng tử rối, áp sát vào môi. Anh hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ sức lực còn sót lại của thùy não đang bị tàn phá vào giọng nói của mình.
"Phan Văn Thiết! Dừng tay lại!"
Giọng nói của Khải không phát ra từ một chiếc loa thông thường, mà nhờ công nghệ bẻ khóa lượng tử của Hằng, nó dội thẳng vào hệ thống liên lạc nội bộ trong mũ bảo hiểm của từng tên lính đặc nhiệm, đồng thời vang dội khắp các loa phát thanh của cầu cảng. Đó là một giọng nói khàn khàn, mệt mỏi nhưng mang một uy lực logic đanh thép khiến Phan Văn Thiết phải giật mình dừng lại.
Thiết quay đầu lại, quét kính hồng ngoại về phía Cầu tàu số 3. Qua làn sương phóng xạ nhạt, hắn nhìn thấy bóng dáng gầy gò của Khải đang bước ra khỏi cabin tàu kéo Sấm Sét, được nâng đỡ bởi Lê Văn Dũng. Bộ đồ hoa tiêu biên giới sờn cũ của Khải bám đầy bụi phóng xạ xám xịt, vết máu đỏ tươi trên băng gạc mắt trái tương phản dữ dội với làn da tái nhợt của anh. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực, nhưng con mắt phải của anh rực lên một ánh sáng quyết đoán đến lạnh lùng.
"Trần Thế Khải," Thiết cười lạnh qua bộ đàm, tay vẫn đặt trên đốc súng điện: "Kẻ đào tẩu bị truy nã cấp độ S. Ngươi dám vác cái xác tàn tạ đó đến đây nộp mạng sao? Đại tá Sơn đang rất mong được gặp ngươi để tháo dỡ cái thấu kính mắt trái kia đấy."
Khải không hề lùi bước. Anh bước lên rìa cầu cảng, đứng ngay giữa ranh giới của hai lực lượng. Nguyễn Hùng Dũng (dân quân) ngước lên nhìn anh, ánh mắt lộ rõ sự kinh ngạc và cả một tia hy vọng nhen nhóm.
"Thiết, ngươi đang thực thi lệnh thiết quân luật để bảo vệ hạm đội," Khải nói, giọng anh vang vọng khắp cầu cảng. "Nhưng ngươi có biết rằng, nếu ngươi nổ súng tàn sát cư dân Quận Rác hôm nay, ngươi sẽ tự tay chôn vùi cơ hội sống duy nhất của soái hạm Vanguard không?"
"Ngươi lại định dùng những thuyết lượng tử hoang tưởng của mình để lừa gạt chúng ta sao?" Thiết bước lên một bước, ra lệnh cho lính đặc nhiệm chĩa súng điện từ lực về phía Khải.
"Đó không phải là hoang tưởng!" Khải hét lên, cơn đau từ thùy não lại nhói lên khiến anh phải dừng lại thở dốc một nhịp. "Bản đồ định vị truyền thống của hạm đội đã bị lỗi hệ thống do sai số giãn nở thời gian. Nếu không có ngọn hải đăng lượng tử của Trạm Gác 09 dẫn đường, cú nhảy tiếp theo của soái hạm Vanguard sẽ đưa cả hạm đội đi thẳng vào tâm sụp đổ của tinh vân S-04. Các người sẽ bị lực triều bóp nát thành tro bụi trước khi kịp nhìn thấy hành tinh mới!"
Lời nói của Khải như một gáo nước lạnh dội vào lòng lính đặc nhiệm. Một vài tên lính bắt đầu nhìn nhau hoang mang, họng súng hơi hạ xuống. Họ cũng là con người, họ cũng có gia đình đang tị nạn trên các tàu chở khách. Họ biết radar của hạm đội đã bị mù hoàn toàn kể từ khi đi vào Vực Thẳm.
"Câm miệng!" Thiết gầm lên, nhận ra sự dao động trong hàng ngũ của mình. "Đại tá Sơn đã có phương án định vị mới. Chúng ta không cần một kẻ tâm thần dẫn đường. Binh lính! Tiêu diệt mục tiêu phản loạn Nguyễn Hùng Dũng và bắt sống Trần Thế Khải!"
"Khoan đã!" Khải giơ tay phải lên, tay anh cầm một thiết bị hiển thị dữ liệu sinh học của Trạm Gác 09. "Thiết, ngươi muốn oxy để dồn cho soái hạm. Ta đưa cho ngươi một thỏa thuận. Ta sẽ phân bổ lại ba mươi phần trăm lượng oxy dự phòng của Trạm Gác 09 trực tiếp cho người dân Quận Rác. Đổi lại, ngươi phải rút quân và mở niêm phong kho chứa nhu yếu phẩm."
"Anh Khải! Không được!" Tiếng hét thất thanh của Ngô Quốc Minh vang lên qua bộ đàm lượng tử rối dưới tai Khải. "Nếu cắt giảm ba mươi phần trăm oxy dự phòng của trạm, hệ thống hỗ trợ sự sống của kén Neuro-Pod 09 sẽ sụt áp nghiêm trọng! Thời gian an toàn để anh kết nối lượng tử sẽ bị rút ngắn xuống dưới ba ngày! Anh đang tự sát đấy!"
Khải nhắm mắt lại trong một tích tắc. Hình ảnh năm trăm cư dân Quận Rác bị hút vào kẽ nứt không gian ở tập trước hiện lên trong tâm trí anh, những tiếng gào thét tuyệt vọng của họ dội vào linh hồn anh như một sự tra tấn đạo đức tột cùng. Anh đã không cứu được họ một lần. Anh không thể để những người sống sót tiếp tục chết ngạt trước mắt mình.
"Nếu chúng ta để họ chết hôm nay, ngọn hải đăng này sáng để làm gì?" Khải thầm thì qua bộ đàm với Minh. Rồi anh mở mắt ra, nhìn thẳng vào Thiết: "Thế nào, Thiết? Ba mươi phần trăm oxy dự phòng của trạm gác đủ để duy trì cho soái hạm hoạt động thêm một tháng. Ngươi có được oxy mà không cần phải nổ súng bạo loạn. Sơn sẽ không trách phạt ngươi."
Thiết im lặng nhìn Khải. Lớp kính hồng ngoại của hắn chớp nháy liên tục khi hắn phân tích các thông số rủi ro. Sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Cả ngàn con người tại cầu cảng nín thở chờ đợi quyết định sinh tử.
Cuối cùng, Thiết khẽ nhếch mép cười, một nụ cười tàn nhẫn và đầy khinh bỉ: "Một thỏa thuận tốt, Khải. Nhưng ta chọn cả hai. Ta sẽ lấy ba mươi phần trăm oxy của trạm gác, tịch thu toàn bộ kho chứa này, và tiêu diệt lũ phản loạn Quận Rác để răn đe hạm đội."
Hắn giơ tay thẳng lên trời, giọng nói rít qua kẽ răng: "Binh lính! Khai hỏa! Tiêu diệt toàn bộ đám đông!"
"BẮN!"
Tiếng gầm của Thiết chưa kịp dứt, Nguyễn Hùng Dũng đã liều mạng lao lên, gậy điện từ trong tay ông quét một đường bạo liệt nhằm thẳng vào đầu Thiết. Nhưng giáp bảo hộ của Thiết quá mạnh. Hắn lách nhẹ người tránh cú đánh, đồng thời rút khẩu súng điện từ lực bên hông bắn thẳng vào ngực Nguyễn Hùng Dũng.
Một luồng tia chớp xanh rực rỡ ghim chặt vào người Dũng, dòng điện cao áp khiến ông co giật mạnh, ngã quỵ xuống sàn thép, cây gậy điện rơi ra xa. Hai tên lính đặc nhiệm lập tức lao lên, họng súng điện chỉ thẳng vào đầu ông chuẩn bị kết liễu.
Hàng loạt lính đặc nhiệm bắt đầu siết cò súng điện từ lực, những luồng ánh sáng xanh chuẩn bị phóng ra để thực hiện một cuộc thảm sát đẫm máu vào đám đông dân nghèo không tấc sắt.
Trong khoảnh khắc sinh tử tột cùng đó, Khải không còn lựa chọn nào khác. Anh cắn chặt môi đến bật máu, dồn toàn bộ ý chí vào thùy não đang sốt nóng. Dù không có kén Neuro-Pod hỗ trợ, anh vẫn cưỡng ép Chip Graphene hoạt động ở công suất tối đa.
Một luồng nhiệt lạnh buốt như băng giá từ gáy chạy dọc xuống tủy sống của Khải, kích hoạt thấu kính lượng tử mắt trái dưới lớp băng gạc. Con mắt trái của anh đột ngột rực sáng một luồng ánh sáng màu lam thuần khiết xuyên qua lớp vải băng, chiếu thẳng vào bảng điều khiển từ trường của Cầu tàu số 3.
Khải sử dụng Kỹ năng Bẻ Cong Trọng Lực Cục Bộ.
"Minh! Quá tải lò phản ứng phụ của trạm! Phóng xung từ trường khẩn cấp qua khớp nối cầu cảng!" Khải thét lên.
Minh ở trong buồng lái tàu Sấm Sét điên cuồng đập tay lên nút kích hoạt đỏ rực.
Một tiếng nổ từ trường khổng lồ phát ra từ khớp nối kim loại của Cầu tàu số 3. Một luồng sóng xung kích điện từ màu xanh lam rực rỡ quét qua toàn bộ khu vực cầu cảng như một cơn bão tuyết lượng tử.
Luồng sóng quét qua người lính đặc nhiệm. Ngay lập tức, toàn bộ hệ thống súng điện từ lực, kính hồng ngoại và thiết bị răn đe siêu âm của quân đội bị đoản mạch nghiêm trọng. Những tiếng nổ lách tách vang lên từ các bảng mạch trên giáp bảo hộ của chúng. Những họng súng điện đang nạp năng lượng bỗng tắt phụt, bốc lên những làn khói xám khét lẹt.
Khẩu súng trên tay Phan Văn Thiết cũng phát ra những tia lửa điện nhỏ rồi lạnh ngắt. Hệ thống hiển thị trong mũ bảo hiểm của hắn tối đen hoàn toàn.
Cả cầu cảng rơi vào một sự im lặng chết chóc.
Phan Văn Thiết đứng sững sờ, gã nhìn khẩu súng điện vô dụng trên tay mình, rồi ngước mắt lên nhìn Khải. Đôi mắt phải của Khải rực sáng sự quyết đoán, trong khi mắt trái dưới lớp băng gạc vẫn phát ra những tia sáng lam nhạt chập chập như một ngọn hải đăng cô độc giữa đêm tối.
Toàn bộ đám đông cư dân Quận Rác nín thở, hàng ngàn cặp mắt đổ dồn về phía người gác hải đăng lượng tử tàn tạ nhưng vừa tạo ra một phép màu cơ khí để cứu mạng họ. Nguyễn Hùng Dũng (dân quân) gượng dậy từ sàn thép, nhìn Khải với sự nể phục và biết ơn vô hạn.
Thiết nghiến răng, tay gã siết chặt lấy báng súng đã hỏng, ánh mắt lộ rõ vẻ căm hận tột cùng. Trận chiến bạo loạn tạm thời bị dập tắt bởi cú bẻ hướng từ trường ngoạn mục của Khải, nhưng thù hận giữa hai thế lực đã khắc sâu vào xương tủy, và Đại tá Sơn chắc chắn sẽ không để yên cho hành vi phản nghịch này.
Khải loạng choạng quỵ xuống, được Lê Văn Dũng đỡ lấy. Chip Graphene ở gáy anh phát ra những tiếng rít nhỏ của hệ thống làm mát đang quá tải, báo hiệu thời gian an toàn của anh đang đếm ngược nhanh hơn bao giờ hết. Và ngoài kia, sâu trong kẽ nứt Tây, những luồng năng lượng rò rỉ bắt đầu biến dạng, tạo ra một hố sâu trọng lực mới đe dọa nuốt chửng những gì còn lại của hạm đội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!