Tần Số Của Kỷ Nguyên
Không gian bên trong cabin của tàu kéo Sấm Sét ngột ngạt và nồng nặc mùi hợp kim bị nung nóng xen lẫn hương ozone khét lẹt từ hệ thống máy làm mát tủy sống. Chiếc tàu kéo đang ẩn mình lén lút dưới bóng của một mảnh vỡ chiến hạm cổ đại khổng lồ, tắt toàn bộ động cơ đẩy chính và chỉ duy trì lá chắn từ trường thô sơ ở mức tối thiểu năm phần trăm để tránh sự tầm quét của các tàu tuần tra quân sự.
Khải nằm gục trên bảng điều khiển phụ, lồng ngực phập phồng khó nhọc. Cánh tay trái của anh buông thõng, hoàn toàn mất đi cảm giác đau vật lý do thùy đỉnh bị xói mòn đến tám phần trăm vĩnh viễn sau những ca đồng bộ liên tục. Xương bả vai trái bị gãy sau vụ nổ mỏ neo Tây đã được cố định bằng một khung nẹp y tế bằng polymer, nhưng mỗi nhịp thở vẫn khiến cơ ngực anh co thắt đau đớn. Băng gạc quấn quanh mắt trái của Khải đã bị huyết tương và máu võng mạc nhuộm đỏ thẫm. Anh nhắm chặt con mắt phải lành lặn, cố gắng chống chọi với cơn sốt nhiệt lượng tử đang thiêu rụi các khớp thần kinh còn sót lại.
"Anh Khải, uống chút nước đi. Chỉ số sinh học của anh đang ở mức báo động đỏ rồi." Ngô Quốc Minh, cậu học trò và cũng là trợ lý duy nhất của Khải, lo lắng thì thầm. Gương mặt cậu thiếu niên mười chín tuổi hốc hác đi trông thấy dưới ánh sáng xanh lập lòe của màn hình hologram, đôi kính cận dày cộp bám đầy bụi kim loại xám xịt chưa kịp lau. Minh nhẹ nhàng điều chỉnh lưu lượng chất làm mát thô sơ Synap-Gel chảy vào tĩnh mạch của Khải qua thiết bị tiêm tự chế đeo trên cổ tay anh. "Thuốc chỉ còn đủ để giữ cho anh tỉnh táo trong mười tiếng nữa thôi. Nếu anh cố kết nối lượng tử một lần nữa trước khi tìm được chip làm mát Graphene, thùy đỉnh của anh sẽ bị thiêu rụi hoàn toàn!"
"Tôi... ổn," Khải khàn giọng thốt lên, bờ môi khô khốc nứt nẻ rỉ máu. Anh cố gượng ngồi dậy, dùng bàn tay phải còn lành lặn chỉ vào màn hình hiển thị phụ của tàu kéo. "Minh... nhìn kìa. Tín hiệu đó... nó lại xuất hiện."
Trên màn hình radar bị nhiễu loạn bởi sương phóng xạ lượng tử của Vực Thẳm Xác Tàu, một vệt sáng màu đỏ sẫm đang nhấp nháy theo một nhịp điệu toán học chính xác. Tín hiệu ấy không tuân theo quy luật nhiễu xạ tự nhiên của tinh vân, mà dao động theo tần số trùng khớp hoàn hảo với một mã hóa sinh học cổ xưa mà cha anh—cựu hoa tiêu Trần Thế Khang—từng ghi chép lại trong cuốn sổ tay di bút của ông nội.
"Tần số này..." Minh nheo mắt nhìn vào dải sóng điện từ biến thiên liên tục. "Nó phát ra từ vành đai mảnh vỡ cổ đại phía trước. Nhưng nó bị mã hóa bởi một giao thức quân sự cực kỳ phức tạp từ thời kỳ chiến tranh cũ. Máy tính của tàu Sấm Sét không đủ băng thông để giải mã."
"Chúng ta cần Hằng," Khải thầm thì, cơn đau từ xương bả vai gãy lại nhói lên khiến anh nghiến chặt răng. "Kết nối với cô ấy qua Bộ Đàm Lượng Tử Rối. Nhanh lên."
Minh nhanh chóng kích hoạt thiết bị liên lạc mã hóa, thiết lập một đường truyền bảo mật ngược dòng dữ liệu về khu ổ chuột của hạm đội. Chỉ vài giây sau, hình ảnh hologram của Vũ Minh Hằng hiện lên giữa cabin chật hẹp của tàu kéo. Cô gái mười chín tuổi với mái tóc nhuộm xanh neon nổi loạn đang ngồi trong một khoang rác bỏ hoang, khuyên tai làm từ chip nhớ chớp nháy liên tục theo nhịp gõ phím nhanh như chớp của cô.
Gương mặt Hằng nghiêm nghị khi nhìn thấy tình trạng thê thảm của Khải: "Khải! Anh vẫn chưa chết não sao? Tôi nghe nói đặc nhiệm của Sơn đang lùng sục khắp trạm gác 09 đấy. Nhã Kỳ đang phải staged một cảnh báo dịch tễ giả trên soái hạm để câu giờ cho các anh."
"Hằng... giải mã giúp tôi tần số này," Khải không phí thời gian giải thích, anh truyền tọa độ dải sóng lạ sang cho cô. "Nó trùng khớp với mã sinh học của cha tôi. Tôi tin nó dẫn đến một thứ có thể cứu mạng tôi."
Hằng huýt sáo một tiếng nhỏ khi nhìn vào ma trận dữ liệu nhấp nháy: "Mật mã lượng tử dòng cổ điển của quân đội cũ. Lớp bảo mật này sử dụng các qubit biến thiên liên tục để khóa dữ liệu. Muốn bẻ khóa nó, tôi phải kết nối bộ vi xử lý lượng tử cầm tay chạy bằng pin hạt nhân mini của tôi trực tiếp vào máy chủ của Khu lưu trữ trung tâm Trạm 09 thông qua đường truyền rối của các anh."
"Tôi sẽ mở cổng sau bảo mật cho chị," Minh nhanh nhảu nói, ngón tay gõ liên tục trên bàn phím phụ để thiết lập đường hầm dữ liệu. "Nhưng máy chủ của Trạm 09 đang bị quân đặc nhiệm giám sát vòng ngoài. Chị phải nhanh lên trước khi hệ thống quét tự động của hạm đội phát hiện ra nguồn phát."
"Yên tâm đi nhóc, đối phó với tường lửa chính quy là nghề của tôi," Hằng cười lạnh, đôi mắt cô rực lên sự phấn khích của một hacker thiên tài. Cô cắm sợi cáp từ bộ vi xử lý cầm tay vào kén truyền dẫn. "Bắt đầu kết nối. Ma trận qubit của chiến hạm cổ đang hiển thị dưới dạng một khối đa diện bốn chiều biến thiên liên tục. Khải, anh phải giúp tôi. Tôi cần nhãn quan lượng tử của anh để bẻ gãy các lớp bảo mật vật lý ban đầu."
Khải nhắm chặt mắt phải, tập trung toàn bộ ý chí vào thùy não đang sốt nóng. Dù mắt trái đang bị mù tạm thời và chảy máu võng mạc nặng, nhưng dưới sự hỗ trợ của thùy não mới cấy ghép và dòng Synap-Gel đang chạy trong huyết quản, thế giới lượng tử đa chiều đột ngột hiện lên trong tâm thức anh. Anh nhìn thấy ma trận mật mã của Kỷ Nguyên không phải là những con số vô tri, mà là những sợi tơ năng lượng màu đỏ sẫm đang quấn chặt lấy một ổ khóa lượng tử khổng lồ.
"Minh, chạy thuật toán phân rã qubit theo hằng số Planck," Khải ra lệnh, giọng anh trầm và lạnh lùng. "Đừng sử dụng sức mạnh tính toán thô. Hệ thống này được thiết kế để tự hủy nếu phát hiện bạo lực thuật toán."
Minh lập tức gõ lệnh, nhưng vì quá lo lắng cho tình trạng của Khải, ngón tay cậu run rẩy nhập sai một tham số định mức của dòng điện siêu dẫn.
"Cảnh báo! Phát hiện hành vi xâm nhập bất hợp pháp! Quy trình tự hủy dữ liệu sinh học sẽ kích hoạt trong sáu mươi giây!" Giọng nói cơ học lạnh lùng của hệ thống bảo mật cổ đại vang lên từ ổ cứng sinh học chứa di bút của Giáo sư Vĩnh mà họ mang theo.
"Chết tiệt, Minh! Cậu suýt nữa đã thiêu rụi di bút của Giáo sư Vĩnh rồi!" Hằng hét lên qua bộ đàm. "Lớp bảo mật đang phản hồi ngược dòng dữ liệu! Nó đang tạo ra một bẫy dữ liệu lượng tử để khóa cứng ý thức của Khải!"
Khải rên rỉ một tiếng đau đớn. Trong tâm thức anh, không gian cabin biến mất, thay vào đó là một khoảng không vô tận lạnh lẽo của vũ trụ song song đã chết An-01. Những bóng ma lượng tử của Khải-Beta với gương mặt biến dạng vì bỏng phóng xạ và Khải-Delta trôi nổi trong hư không đang lao về phía anh, cố gắng kéo anh chìm sâu vào sự hư vô của dòng thời gian sụp đổ.
"Khải! Giữ vững tỉnh táo! Đừng nhìn vào họ!" Tiếng gọi của Minh vang lên như từ một thế giới khác.
"Tôi... không thể... ngắt kết nối..." Khải nghiến răng, máu tươi rỉ qua kẽ băng gạc mắt trái, chảy dài xuống cổ áo bảo hộ sờn cũ. Ý thức của anh đang bị xé rách, thùy não rò rỉ nhiệt độ lên tới bốn mươi độ C.
Trong khoảnh khắc quyết định, Hằng nhanh trí kích hoạt chương trình Decimator tự chế. Cô nhanh chóng chuyển hướng toàn bộ dòng dữ liệu tấn công của bẫy lượng tử qua một proxy ảo chạy trên các máy chủ rác ẩn tại khu rác của hạm đội.
Một tiếng nổ lách tách vang lên từ bộ vi xử lý cầm tay của Hằng. Khói xám bốc lên nghi ngút từ bảng mạch siêu dẫn, mùi nhựa cháy khét lẹt tỏa ra. "Mẹ kiếp! Bộ vi xử lý của tôi bị quá nhiệt và cháy mất một phần chip nhớ phụ rồi! Nhưng bẫy dữ liệu đã bị cô lập! Khải, cơ hội duy nhất của anh đấy!"
Khải gượng dậy từ cõi chết của nhận thức. Anh sử dụng Kỹ năng Bẻ Khóa Mã Hóa Lượng Tử Cổ Điển, nhẩm tính nhanh sai số không gian dựa trên hằng số Planck lượng tử. Thay vì cố gắng phá vỡ ma trận, anh điều chỉnh các tham số tính toán của sóng não mình trùng khớp hoàn hảo với nhịp điệu nhấp nháy của tín hiệu lạ—tần số sinh học của cha anh. Anh đưa biến số Chronon vào phương trình, bẻ cong quỹ đạo của các qubit đang biến thiên.
Cánh cửa bảo mật cuối cùng sụp đổ.
Trên màn hình hologram của tàu Sấm Sét, một dòng tọa độ không-thời gian ẩn hiện lên rực rỡ với ánh sáng màu lam thuần khiết.
"Giải mã thành công!" Minh reo lên trong nước mắt, cậu ôm chặt lấy vai phải lành lặn của Khải. "Tọa Độ Xác Chiến Hạm Cổ Kỷ Nguyên! Nó thực sự tồn tại! Nhật ký của Giáo sư Vĩnh trong ổ cứng sinh học xác nhận con tàu này chứa một kho dự trữ Chip Làm Mát Thần Kinh Graphene nguyên vẹn chưa từng bị khai thác!"
Khải thở phào nhẹ nhõm, gục đầu xuống bảng điều khiển. Graphene Chip chính là mục tiêu tối thượng tiếp theo để cứu mạng anh và cho phép anh thực hiện các ca đồng bộ đa tuyến sau này.
Nhưng niềm vui chưa kịp kéo dài thì gương mặt của Hằng trên màn hình hologram đột ngột biến sắc, chuyển sang màu trắng bệch: "Khải... Minh... Chúng ta gặp rắc rối lớn rồi. Một tường lửa lượng tử cực mạnh từ soái hạm Vanguard đang quét ngược dòng dữ liệu bẻ khóa của chúng ta... Nó đang định vị vị trí của tàu Sấm Sét!"
"Cái gì?" Dũng gầm lên từ ghế lái, tay nắm chặt lấy đốc súng bắn đinh từ lực. "Làm sao chúng phát hiện ra được?"
"Là chuyên gia bảo mật Triết của phe Lâm!" Hằng điên cuồng gõ phím để cố gắng cắt đứt đường truyền. "Hắn đã cài đặt một chương trình quét ẩn từ trước. Tường lửa của hắn đang phá vỡ các proxy ảo của tôi... Mười giây nữa, tọa độ ẩn nấp của chúng ta sẽ bị lộ hoàn toàn trước hạm đội tuần tra của quân đội!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!