Nhạc nềnSteam_Fortress

Mắt Bão Vực Thẳm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù phóng xạ lượng tử của Vực Thẳm Xác Tàu không giống như bất kỳ loại mây bụi vũ trụ nào mà nhân loại từng biết đến. Nó là một màn sương màu xám tro đậm đặc, cuộn xoắn và phát ra những tia chớp lam nhạt chập chờn của năng lượng Chronon rò rỉ. Trong không gian tối tăm ấy, hàng vạn mảnh vỡ kim loại từ cuộc chiến cổ đại đang quay tự do ở tốc độ chóng mặt, tạo thành một mê lộ chết chóc không lối thoát.


Hệ thống còi báo động đỏ trên soái hạm Hy Vọng rít lên từng hồi buốt óc. Trên cầu chỉ huy, ánh sáng huỳnh quang chao đảo dữ dội. Sĩ quan hoa tiêu trẻ Lê Khánh Nam đang đứng trước bàn điều khiển chính, mồ hôi chảy ròng ròng dọc theo thái dương, nhuộm ướt cả cổ áo quân phục màu bạc sang trọng. Đôi tay gã run rẩy gõ liên tục lên bàn phím cơ học, cố gắng hiệu chỉnh lại hệ thống radar quang phổ truyền thống.


"Báo cáo! Radar quét chính quy hoàn toàn bị mù!" Giọng Nam lạc đi giữa tiếng rít điện từ. "Mật độ hạt Chronon quá cao đang tạo ra hàng vạn mục tiêu ảo trên màn hình hologram! Tôi không thể phân biệt được đâu là mảnh vỡ thật, đâu là ảnh ảo lượng tử!"


"Khánh Nam! Bẻ lái ba mươi độ sang phải ngay lập tức!" Tiếng gầm của một thuyền trưởng phụ tá vang lên qua bộ đàm.


Nam nghiến răng, cố gắng sử dụng radar phụ để tự tìm đường. Gã bẻ cần lái, điều khiển soái hạm khổng lồ lách qua một cụm sáng mờ. Nhưng gã không hề biết rằng, thấu kính quang học truyền thống đã bị đánh lừa bởi hiệu ứng giãn nở thời gian. Con tàu năm vạn tấn suýt chút nữa đã đâm sầm vào một túi thời gian dị thường—vùng không gian lún sụt nơi thời gian bị đóng băng vĩnh viễn. Chỉ một cú chạm nhẹ cũng đủ để xé toạc vỏ thép titan của soái hạm thành trăm mảnh.


Cùng lúc đó, tại Trạm Gác 09 lơ lửng sát rìa Vực Thẳm, Phòng cấp cứu 09 đang chìm trong bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Khải nằm trên giường bệnh dã chiến, lồng ngực phập phồng khó nhọc dưới lớp mặt nạ dưỡng khí. Cánh tay trái của anh buông thõng, hoàn toàn mất đi cảm giác đau vật lý do thùy đỉnh bị xói mòn đến tám phần trăm vĩnh viễn. Xương bả vai trái bị gãy sau vụ nổ mỏ neo Tây đã được cố định bằng một khung nẹp y tế bằng polymer, nhưng mỗi nhịp thở vẫn khiến cơ ngực anh co thắt đau đớn.


Băng gạc quấn quanh mắt trái của Khải đã bị huyết tương và máu võng mạc nhuộm đỏ thẫm. Anh nhắm chặt con mắt phải lành lặn, cố gắng ngăn chặn những cơn sốt nhiệt lượng tử đang thiêu rụi các khớp thần kinh còn sót lại. Nhưng ngay cả trong bóng tối của thị giác sinh học, thùy não bị tổn thương của anh vẫn liên tục nghe thấy tiếng rít điện từ của bão mặt trời và tiếng gào thét câm lặng của các bản thể song song đã chết.


"H hạm đội... đang va chạm..." Khải khàn giọng thốt lên, bờ môi khô khốc nứt nẻ rỉ máu. Anh cố gượng ngồi dậy nhưng cơn chóng mặt dữ dội ập đến khiến anh đổ sụp xuống gối.


"Anh Khải, nằm im đi!" Ngô Quốc Minh khóc nghẹn, bàn tay run rẩy bấu chặt lấy vai phải lành lặn của anh. Cậu thiếu niên mười mười chín tuổi cố gắng điều chỉnh lưu lượng chất làm mát thô sơ Synap-Gel chảy vào tĩnh mạch của Khải. "Thuốc chỉ còn đủ để giữ cho anh tỉnh táo trong mười tiếng nữa thôi. Nếu anh kết nối bây giờ, thùy não của anh sẽ bị thiêu rụi hoàn toàn!"


Trình Nhã Kỳ đứng cạnh cửa ngăn áp, đôi mắt sắc sảo của cô nhìn chằm chằm vào hai lính đặc nhiệm đặc nhiệm thuộc Biệt Đội Đặc Nhiệm 04 đang đứng canh gác nghiêm ngặt bên ngoài lớp kính bảo vệ. Cô biết, Đại tá Sơn chỉ cho họ mười hai tiếng trước khi cưỡng chế áp giải Khải về soái hạm Vanguard để giải phẫu tháo kính.


"Chúng ta không có mười hai tiếng," Nhã Kỳ quay lại, giọng cô lạnh lùng nhưng kiên quyết. "Soái hạm Hy Vọng đang kéo theo năm mươi tàu tị nạn đi thẳng vào tâm sụp đổ của Vực Thẳm. Nếu không có hoa tiêu lượng tử dẫn đường, tất cả sẽ biến thành tro bụi trước khi đặc nhiệm của Sơn kịp chạm vào Khải."


Cô bước đến bên giường, nhìn thẳng vào con mắt phải lành lặn của Khải: "Khải, tàu kéo 'Sấm Sét' của Dũng đang neo đậu lén lút tại Cầu tàu số 3. Tôi đã dùng quyền sĩ quan liên lạc để staged một cảnh báo dịch tễ giả, buộc đội tuần tra vòng ngoài phải rút lui mười lăm phút. Minh sẽ giúp anh trốn thoát qua hành lang thông gió số 7. Anh có đi nổi không?"


Khải không trả lời bằng lời. Anh dùng bàn tay phải còn lành lặn dứt phăng mặt nạ dưỡng khí, nghiến chặt răng tự vịn vào thành giường để đứng dậy. Cơn đau từ xương bả vai gãy truyền về nhức nhối, nhưng ánh mắt phải của anh rực lên một quyết ý sắt đá lẫm liệt. Anh nhìn Nhã Kỳ, gật đầu nhẹ.


Quy trình đào tẩu diễn ra trong sự im lặng nghẹt thở. Minh tháo dỡ các sợi cáp truyền dẫn cũ dọc tủy sống của Khải một cách chi li, rồi dìu anh luồn vào đường ống chật hẹp của hành lang thông gió số 7. Khí lạnh bám đầy bụi kim loại xám xịt phả vào mặt khiến Khải ho sặc sụa, mỗi hơi thở đều mang theo vị rỉ sét của sắt thép bỏ hoang. Cậu bé liên lạc Tí dẫn đầu đường ống, nhanh nhẹn như một con chuột sóc, dẫn họ lách qua các chốt kiểm soát an ninh của đặc nhiệm Sơn.


Mười phút sau, họ đặt chân xuống sàn kim loại lạnh ngắt của Cầu tàu số 3.


Chiếc tàu kéo hạng nặng 'Sấm Sét' đang lơ lửng trong từ trường yếu của cầu cảng, động cơ đẩy phản lực của nó đã được Dũng cải tiến ngầm bằng vỏ thép chiến hạm cũ, đang phát ra tiếng hum trầm ấm đầy uy lực. Lê Văn Dũng đứng ở cửa ngăn áp, mặc chiếc áo khoác da sờn rách bám đầy dầu máy, gương mặt vạm vỡ sạm đen đầy lo âu.


"Khải! Ơn trời cậu vẫn còn sống!" Dũng lao tới đỡ lấy Khải, đỡ anh ngồi vào chiếc ghế phi công phụ của buồng lái. "Nhưng nhìn cậu thế này... cậu định dẫn đường bằng cách nào?"


"Cắm cáp... vào hệ thống của Sấm Sét," Khải thều thào, tay phải run rẩy chỉ vào cổng kết nối thần kinh ở gáy. "Dũng... lái tàu dẫn đầu hạm đội. Tôi sẽ làm... mắt cho cậu."


Minh nhanh chóng cắm sợi cáp quang sinh học cấy ghép dọc tủy sống của Khải trực tiếp vào bảng điều khiển phụ của tàu kéo. Luồng điện thô từ lò phản ứng hạt nhân cũ của Sấm Sét chạy ngược vào hệ thần kinh trung ương của Khải, tạo ra một cơn chấn động nhiệt buốt giá khiến anh co giật mạnh trên ghế.


"Kích hoạt... Thấu Kính Lượng Tử Mắt Trái!"


Khải gầm lên trong đau đớn. Anh dùng tay phải giật phăng lớp băng gạc đẫm máu trên mắt trái. Dưới mi mắt trái bị tổn thương, thấu kính lượng tử cấy ghép bắt đầu khởi động dưới áp lực Chronon cực đại. Cơn đau bùng phát như một mũi khoan nung đỏ cắm thẳng vào võng mạc, bẻ gãy các mạch máu nhỏ sau nhãn cầu. Máu tươi lại rỉ ra từ khóe mắt trái, chảy dọc theo gò má tái nhợt của anh. Chứng Chảy Máu Võng Mạc lượng tử đang tàn phá thị lực của anh một cách tàn nhẫn, nhưng trong bóng tối sinh học, thế giới lượng tử đa chiều đột ngột hiện lên với một độ nét kinh hoàng.


Qua mắt trái, màn sương phóng xạ xám xịt của Vực Thẳm biến mất, thay vào đó là hàng triệu sợi tơ năng lượng màu lam nhạt và đỏ sẫm đang uốn lượn trong chân không. Những sợi tơ màu xanh biểu thị các dòng chảy Chronon ổn định—con đường sống duy nhất, trong khi những vệt đỏ sẫm là các bẫy trọng lực và mảnh vỡ đang di chuyển ở tốc độ cao.


"Dũng! Khởi động động cơ đẩy! Hướng mười một giờ, góc nghiêng mười lăm độ!" Khải gào lên qua bộ đàm liên lạc rối lượng tử kết nối với soái hạm.


Tàu kéo Sấm Sét gầm lên, lao vút ra khỏi Cầu tàu số 3, kéo theo một luồng đuôi năng lượng màu lam rực rỡ. Phía sau họ, soái hạm Hy Vọng và bốn mươi chín tàu tị nạn dân sự rệu rã bắt đầu chuyển động, bám sát theo vệt sáng định vị của tàu kéo như những kẻ đuối nước bám lấy chiếc phao cứu sinh duy nhất.


"Mảnh vỡ số 04 phía trước! Nặng ba mươi tấn, tốc độ quay 150m/s!" Giọng Khải vang lên trong đầu Dũng qua liên kết thần kinh. Anh sử dụng Kỹ năng Tính Toán Quỹ Đạo Sai Số Giây, nhẩm tính nhanh sai số không gian trong đầu: "Dũng, bẻ lái gắt sang trái mười hai độ, tăng tốc động cơ đẩy lên tám mươi phần trăm!"


Dũng nghiến răng bẻ cần lái gắt. Chiếc tàu kéo nặng nề thực hiện một cú lượn nghiêng ngoạn mục, vỏ thép cọ xát sát sạt vào mép của mảnh vỡ chiến hạm cổ đại đang lao tới, bắn ra hàng vạn tia lửa điện màu cam rực rỡ trong chân không.


Ngay phía sau họ, sĩ quan Lê Khánh Nam trên soái hạm Hy Vọng hoảng loạn nhìn màn hình radar trống rỗng: "Không thể tin được! Họ đang đi thẳng vào vùng có mật độ thiên thạch cao nhất!"


"Im lặng và bám sát theo Sấm Sét!" Giọng Trình Nhã Kỳ đanh thép vang lên từ khoang liên lạc dự phòng. "Tin vào Khải!"


Đột ngột, một bẫy trọng lực cục bộ (Điểm dị thường G-09) xuất hiện bất ngờ ngay trên quỹ đạo di chuyển của tàu kéo. Lực hút vô hạn của nó bắt đầu bẻ cong không gian xung quanh, kéo chiếc tàu kéo Sấm Sét lệch khỏi lộ trình an toàn.


"Khải! Lực hút quá lớn! Động cơ đẩy đang bị sụt áp!" Dũng hét lên, tay bám chặt lấy cần điều khiển đang rung lắc dữ dội.


Khải trợn ngược mắt phải, máu từ mắt trái chảy ra ngày càng nhiều, thấm đẫm cả cổ áo bảo hộ sờn cũ. Thùy não của anh nóng rực lên như bị nung đốt, Graphene Chip ở gáy phát ra những tiếng rít nhỏ của hệ thống làm mát quá tải. Anh biết, nếu không bứt phá khỏi bẫy trọng lực này, cả hạm đội phía sau sẽ bị kéo tuột vào chân trời sự kiện của điểm dị thường.


"Dũng! Chuẩn bị bẻ cong trọng lực cục bộ!" Khải truyền ý nghĩ trực tiếp vào mạng thần kinh của Dũng. "Tập trung toàn bộ năng lượng từ trường của tàu kéo vào mũi tàu, phóng xung từ lực ở công suất một trăm năm mươi phần trăm khi tôi ra lệnh!"


"Nhưng làm thế sẽ cháy lò phản ứng phụ!" Dũng gầm lên.


"Làm đi! Ba... hai... một... PHÓNG!"


Dũng đập mạnh tay lên nút kích hoạt khẩn cấp. Một luồng sóng không gian biến dạng mờ nhạt phóng ra từ mũi tàu Sấm Sét, va chạm trực diện với bẫy trọng lực dị thường. Hai luồng lực lượng khổng lồ cọ xát vào nhau, tạo ra một cú giật mạnh hất văng cả hai người về phía trước. Chiếc tàu kéo bứt phá thành công khỏi phễu hút trọng lực, văng ly tâm ra ngoài và kéo theo cả soái hạm Hy Vọng thoát khỏi vùng hiểm họa trong gang tấc.


Cú bứt phá thành công, hạm đội tị nạn vượt qua được làn sóng mảnh vỡ đầu tiên an toàn, tiến vào một vùng lặng từ trường tạm thời được bao bọc bởi xác của một siêu chiến hạm cổ đại khổng lồ. Các tàu tị nạn bắt đầu giảm tốc độ, neo đậu tạm thời để ổn định lại cấu trúc cơ học.


Trong buồng lái của Sấm Sét, Khải đổ gục xuống bảng điều khiển, hơi thở đứt quãng và yếu ớt. Thấu kính lượng tử mắt trái của anh nhấp nháy vài lần rồi tối lịm đi, đẩy anh vào bóng tối hoàn toàn của thị giác trái. Cơn đau thắt lại ở võng mạc báo hiệu một tổn thương vĩnh viễn—thị lực của anh đã bị suy giảm thêm năm phần trăm không thể phục hồi.


"Khải! Cậu ổn không?" Dũng lao tới, nâng đầu Khải dậy, tay run rẩy lau đi vệt máu tươi trên mặt anh.


Khải không thể trả lời, ý thức của anh đang trôi dạt bên bờ vực của sự hôn mê sâu. Nhưng ngay trong khoảnh khắc thị lực lượng tử sắp tắt lịm hoàn toàn, một tín hiệu nhấp nháy kỳ lạ đột ngột xuất hiện ở rìa tầm nhìn đa chiều của anh.


Đó là một vệt sáng màu đỏ sẫm, phát ra từ sâu trong vành đai mảnh vỡ cổ đại của siêu cấu trúc phía trước. Tín hiệu không nhấp nháy ngẫu nhiên mà theo một nhịp điệu toán học chính xác, trùng khớp hoàn hảo với một mã hóa sinh học cổ xưa mà cha anh—cựu hoa tiêu Trần Thế Khang—từng ghi chép lại trong cuốn sổ tay di bút của ông nội.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!