Nhạc nềnSteam_Fortress

Mỏ Neo Sụp Đổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít của cuộn siêu dẫn số hai dưới phòng máy mỏ neo phía Tây không còn là âm thanh vo vo đều đặn của dòng điện siêu dẫn chạy trong từ trường nữa. Nó đã chuyển sang một tần số cao vút, sắc lạnh và rợn người, giống như tiếng một tấm kính khổng lồ đang bị lực triều vô hình miết mạnh cho đến khi nứt vỡ.


Khải bước đi dọc theo hành lang kim loại tối tăm dẫn xuống phân khu phía Tây. Bước chân anh nặng nề, lệch hẳn về một bên. Cánh tay trái buông thõng bên sườn, hoàn toàn mất đi cảm giác đau đớn hay nóng lạnh vĩnh viễn—hậu quả của sự xói mòn khớp thần kinh thùy đỉnh sau ca vá kẽ nứt Mắt Quỷ ở tập trước. Con mắt trái của anh, quấn dưới lớp băng gạc dính máu hồng nhạt, liên tục giật lên những cơn nhói buốt chạy thẳng vào sâu trong hộp sọ. Anh nhắm chặt mắt phải lành lặn, chỉ dùng nhãn lực lượng tử của mắt trái để cảm nhận thế giới xung quanh.


Trong bóng tối của thị lực vật lý, thế giới hiện lên qua thấu kính lượng tử là một mê lộ của những dòng chảy Chronon rực rỡ. Những sợi tơ năng lượng màu lam nhạt đại diện cho cấu trúc không-thời gian ổn định đang bị những vệt đỏ sẫm của mã độc Virus-X gặm nhấm, quấn chặt lấy hệ thống đường dây siêu dẫn như những loài ký sinh trùng đói khát.


"Anh Khải, tốc độ sụt áp từ trường đã vượt quá ngưỡng mười lăm phần trăm mỗi phút," Ngô Quốc Minh thì thầm, giọng cậu thiếu niên run rẩy dữ dội dưới lớp mặt nạ dưỡng khí. Cậu ôm chặt chiếc máy tính bảng lượng tử tự chế, ngón tay gõ liên tục để cố gắng duy trì một bộ lọc tín hiệu thô sơ. "Mã độc... nó đang ăn sâu vào nhân hệ thống điều hành của HERA-09. Em không thể can thiệp từ xa được nữa."


Đi bên cạnh họ, Thiếu úy Hoàng Văn Đức im lặng như một cái bóng. Bàn tay gã sĩ quan an ninh siết chặt lấy đốc súng điện từ lực đeo bên hông, đôi mắt sắc lạnh cảnh giác quét qua từng góc tối của hành lang. Đức không báo cáo việc Khải sử dụng mã quản trị tối cao của Lê Minh Triết lên soái hạm Hy Vọng. Gã đã chọn đứng về phía ngọn hải đăng này, ít nhất là cho đến khi cuộc di cư của năm vạn dân tị nạn tìm thấy một con đường sống thực sự.


"Chúng ta sắp tới rồi," Đức khàn giọng nói, bước chân gã khựng lại trước cánh cửa thép dày dẫn vào Phòng máy mỏ neo từ trường phía Tây. "Tôi ngửi thấy mùi ozone khét và gel sinh học bị nung chảy."


Khải không nói gì. Qua nhãn quan lượng tử, anh nhìn thấy vệt sáng sinh học của Lê Thị Tuyết đang đứng ngay bên cạnh bảng điều khiển trung tâm của mỏ neo Tây. Thiết bị chèn mã lỗi lượng tử dòng Virus-X cắm trên cổng nạp dữ liệu đang nhấp nháy một thứ ánh sáng đỏ sẫm, tàn nhẫn và chết chóc.


Đức ra hiệu bằng tay, rồi thô bạo đạp mạnh vào chốt cửa cơ học. Cánh cửa thép bật mở với một tiếng rít lớn của áp suất khí quyển thoát ra ngoài.


"Lê Thị Tuyết! Đứng im!" Đức gầm lên, họng súng điện từ lực chỉ thẳng vào ngực cô gái trẻ.


Tuyết giật nảy mình quay lại. Dưới ánh đèn cảnh báo đỏ chớp nháy liên tục của phòng máy, gương mặt thanh tú, yếu đuối thường ngày của cô ta biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lùng, xảo quyệt đến đáng sợ. Cô ta không hề tỏ ra sợ hãi trước họng súng của Đức. Ngược lại, một nụ cười buồn bã và điên cuồng nở ra trên môi cô ta.


"Muộn rồi, Thiếu úy," Tuyết khẽ thì thầm, ngón tay cô ta đặt lên nút kích hoạt vật lý cuối cùng trên bảng điều khiển. "Giám đốc Lâm Thế Vinh đã nói đúng. Trạm gác này là một sự níu kéo tội lỗi. Chỉ có sự giải thoát lượng tử... mới đưa chúng ta trở về với tinh vân."


"Tuyết! Đừng!" Khải hét lên, nhưng cánh tay trái vô lực của anh không thể vươn ra kịp.


*Cạch.*


Ngón tay Tuyết nhấn xuống. Thiết bị Virus-X lập tức phát ra một tiếng bíp dài sắc nhọn. Trên màn hình điều khiển, toàn bộ các van xả áp lực từ trường khẩn cấp của mỏ neo phía Tây bị khóa chặt bằng một biểu tượng đầu lâu kỹ thuật số màu đỏ sẫm. Dòng chữ "OVERLOAD IN PROGRESS" (Đang trong quá trình quá tải) nhấp nháy điên cuồng.


Đức nổ súng. Luồng điện từ lực cực mạnh bắn trúng ngực Tuyết, hất văng cô ta vào vách thép phía sau. Cô ta ngã quỵ xuống, co giật dữ dội dưới dòng điện tê liệt, nhưng đôi mắt vẫn nhìn Khải đầy oán hận: "Các người... không thể cứu được ai cả..."


"Khải! Van xả áp bị khóa chết hoàn toàn bằng mã cứng rồi!" Minh hét lên khi lao vào bàn điều khiển, các dòng lệnh lọc nhiễu của cậu liên tục bị mã độc Phantom đè bẹp. "Mã độc đã cô lập hoàn toàn phòng điều khiển trung tâm với hầm máy!"


"Trần Văn Tám đâu?" Khải gầm lên, mắt phải quét nhanh qua những cuộn dây siêu dẫn khổng lồ đang đỏ rực lên vì nhiệt độ tăng cao.


Từ phía sau cuộn siêu dẫn số hai, một bóng người trung niên da rám nắng bám đầy mỡ máy lao ra. Đó là Trần Văn Tám, thợ cơ khí bậc ba phụ trách bảo trì mỏ neo Tây. Gương mặt gã đầy vết sẹo nhỏ co rúm lại vì hoảng loạn, hai tay gã ôm chặt lấy một chiếc cần gạt cơ học khổng lồ bằng thép—bánh đà xả áp lực thủ công.


"Tôi đây, anh Khải!" Tám gào lên qua tiếng rít của máy móc. "Tôi đã cố quay bánh đà xả áp bằng tay từ năm phút trước, nhưng lực hút trọng lực từ cuộn dây đang bẻ cong cả cần gạt thép! Tôi không đủ sức!"


Khải lao đến bên cạnh Tám. Dưới tác động của dòng điện siêu dẫn vượt ngưỡng, trọng lực trong phòng máy mỏ neo Tây bắt đầu biến thiên liên tục theo chu kỳ cực ngắn. Mỗi bước đi của Khải nặng nề như thể có hàng trăm kg sắt đang xích chặt vào chân anh, rồi ngay giây tiếp theo, cơ thể anh lại nhẹ bẫng như trôi nổi trong chân không. Áp lực lực triều lượng tử bắt đầu bóp méo không gian xung quanh các cuộn dây siêu dẫn, khiến các đường ống dẫn khí Deuterium lỏng rỉ sét xung quanh bị bẻ cong vặn vẹo.


"Tám, bám chặt vào tôi! Minh, chạy thuật toán bẻ khóa lượng tử của Hằng ngay trên cổng phụ!" Khải ra lệnh, tay phải của anh nắm lấy cần gạt thép cùng với Tám.


Cánh tay trái vô lực của Khải buông thõng, nhưng anh dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể phải để tì vào bánh đà. Thép nóng bỏng của cần gạt nung đỏ qua lớp găng tay sợi carbon sờn cũ, tỏa ra mùi khét lẹt của sợi tổng hợp bị cháy.


"Một... hai... ba... Quay!" Tám hét lên, mạch máu trên cổ gã nổi lên cuồn cuộn.


Bánh đà cơ học chuyển động nhích đi được một milimét cực kỳ nhỏ nhoi. Nhưng ngay lập tức, một luồng năng lượng từ trường nghịch đảo phóng ra từ cuộn siêu dẫn bị nứt, đánh thẳng vào bánh đà thép.


*Đoành!*


Một tiếng nổ điện từ chát chúa vang lên. Luồng plasma nhiệt độ cao bùng phát, hất văng cả Khải và Trần Văn Tám ra xa. Tám rú lên đau đớn khi toàn bộ cánh tay phải của gã bị bỏng từ trường cực nặng, da thịt sém đen và rỉ ra thứ dịch lỏng màu vàng nhạt dưới tác động của dòng điện thô. Gã ngã quỵ xuống sàn kim loại, run rẩy dữ dội vì sốc nhiệt.


"Tám!" Minh định lao đến cứu nhưng Khải đã gầm lên ngăn lại:


"Không được dừng lại! Minh, cắm thiết bị bẻ khóa lượng tử vào cổng phụ ngay!"


Khải gượng dậy từ sàn thép lạnh lẽo. Đầu anh nhức bối rối như muốn vỡ tung. Thùy não của anh, không có chất làm mát Graphene bảo vệ, đang ma sát dữ dội với dòng dữ liệu Chronon quá tải. Anh nhìn thấy những bóng ma lượng tử của Khải-Beta xuất hiện chồng chéo xung quanh phòng máy—những bóng ma phát quang lam nhạt đang gào thét câm lặng trong một vụ nổ từ trường tương tự ở quá khứ. Chứng Rối Loạn Đa Nhân Cách Lượng Tử lại trỗi dậy, cố gắng kéo ý thức của anh vào cái chết của Beta.


*"Khải... phá hủy nó... phải phá hủy vật lý cuộn siêu dẫn... không thể cứu vãn bằng phần mềm nữa..."* Giọng nói của Khải-Beta vang lên trực tiếp trong thùy não anh, lạnh lẽo và thanh thản.


Khải lắc đầu điên cuồng để xua tan ảo ảnh. Anh biết Beta nói đúng. Mã độc Virus-X của Tuyết đã khóa chặt nhân hệ thống ở mức vật lý sâu nhất. Không có cách nào bẻ khóa kịp trong vòng ba phút đếm ngược còn lại. Cách duy nhất để ngăn chặn một vụ nổ lượng tử cấp hệ sao là phá hủy vật lý cuộn dây siêu dẫn để triệt tiêu toàn bộ dòng điện thô, bất chấp nguy cơ vụ nổ năng lượng cục bộ có thể làm mù anh vĩnh viễn hoặc xé toạc trạm gác.


"Minh! Đưa tôi súng hàn plasma!" Khải gào lên.


"Nhưng anh Khải, nếu anh cắt trực tiếp cuộn siêu dẫn đang chịu tải... lực triều phản hồi sẽ nghiền nát hệ thần kinh của anh!" Minh khóc rống lên, ngón tay vẫn điên cuồng gõ lệnh bẻ khóa trên máy tính bảng.


"Đưa súng hàn đây! Đó là mệnh lệnh!"


Đức lao đến, giật lấy khẩu súng hàn plasma dòng 'Hỏa Long' treo trên vách thép phòng máy, ném thẳng về phía Khải. Gã sĩ quan an ninh hiểu rằng, trong thời khắc này, chỉ có sự quyết đoán tàn nhẫn của người gác hải đăng mới là mỏ neo duy nhất giữ cho tất cả không bị chôn thây.


Khải đón lấy khẩu súng hàn bằng bàn tay phải duy nhất còn cảm giác. Anh bò đến sát cuộn siêu dẫn số hai đang đỏ rực như một khối than hồng khổng lồ lơ lửng trong từ trường bảo vệ. Lực hút trọng lực xung quanh cuộn dây mạnh đến mức thấu kính thấu kính lượng tử mắt trái của anh bắt đầu nhìn thấy không-thời gian bị kéo giãn thành những vệt sáng xoắn ốc.


Anh nhắm chặt mắt phải. Cưỡng ép mắt trái hoạt động ở công suất tối đa.


Trong nhãn quan lượng tử, cuộn siêu dẫn số hai hiện lên là một bó sợi Chronon đỏ rực đang xoắn chặt lấy nhau, chuẩn bị bùng nổ thành một kẽ nứt không gian di động. Khải nhìn thấy một vệt sáng màu xanh lam nhạt cực kỳ mỏng manh chạy dọc giữa bó sợi đỏ—đó là điểm nút từ trường duy nhất chưa bị mã độc đồng hóa hoàn toàn. Nếu anh cắt trúng điểm nút đó, dòng điện siêu dẫn sẽ tự triệt tiêu vật lý thay vì phát nổ.


"Minh... Tám... nằm xuống sàn... bảo vệ đầu!" Khải gầm lên.


Anh nâng khẩu súng hàn plasma bằng một tay, tì thân súng vào cánh tay trái hoàn toàn mất cảm giác đau đớn để giữ thăng bằng. Luồng plasma nhiệt độ cao từ họng súng bùng phát, rít lên một tiếng xé tai khi chạm vào lớp hợp kim siêu dẫn bảo vệ ngoài của cuộn dây.


*Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!*


Tia lửa plasma màu cam rực rỡ bắn ra tung tóe, bị bẻ cong nhẹ bởi lực từ trường cực mạnh xung quanh cuộn dây. Sức nóng khủng khiếp nung chảy lớp giáp bảo hộ trên ngực Khải, da thịt anh bắt đầu bỏng rát, nhưng anh không hề cảm nhận được cơn đau ở cánh tay trái đang làm bệ đỡ cho súng hàn.


Thùy não của Khải nóng rực lên như một lò phản ứng mini. Anh nhìn thấy vệt sáng màu xanh lam nhạt bắt đầu dịch chuyển do lực triều bóp méo. Anh phải tính toán sai số không gian chính xác đến từng mili-giây dưới áp lực của bão điện từ đang dâng cao.


"Cắt đi!" Khải nghiến răng gầm lớn, nhấn cò súng hàn sâu hơn, đẩy luồng plasma xuyên thẳng vào điểm nút từ trường xanh lam.


*OÀNG!!!*


Một tiếng nổ từ trường kinh thiên động địa vang lên, chấn động mạnh đến mức bẻ gãy toàn bộ các mối hàn áp lực cao trên vách hầm máy phía Tây. Luồng năng lượng lượng tử tích tụ trong cuộn siêu dẫn số hai bùng phát thành một làn sóng xung kích màu lam rực rỡ, hất văng Khải, Minh và Đức va đập mạnh vào vách thép đối diện.


Máy chủ Hải đăng lượng tử phát ra một tiếng rít buốt óc rồi tắt lịm hoàn toàn. Toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng trong trạm gác vụt tắt, dìm tất cả vào bóng tối lạnh lẽo của vũ trụ, chỉ còn lại ánh sáng phát quang lam nhạt chập chờn của kẽ nứt không-thời gian mới hình thành.


Khải nằm bất động trên sàn thép, máu tươi từ mắt trái chảy tràn qua lớp băng gạc, nhuộm đỏ một nửa gương mặt hốc hác của anh. Thấu kính lượng tử mắt trái của anh bị sập nguồn hoàn toàn, đẩy anh vào một bóng tối tuyệt đối và lạnh lẽo. Cánh tay trái của anh vặn vẹo ở một góc bất thường, xương bả vai đã bị gãy do va chạm mạnh nhưng anh vẫn không cảm nhận được bất kỳ cơn đau vật lý nào từ nó. Anh chỉ nghe thấy tiếng rên rỉ đau đớn của Trần Văn Tám và tiếng khóc nghẹn ngào của Minh ở bên cạnh.


"Anh Khải... Anh Khải ơi..." Minh mò mẫm trong bóng tối, tay run rẩy bấu chặt lấy vai Khải.


"Tôi... vẫn sống..." Khải khàn giọng thốt lên, mỗi hơi thở của anh đều bốc ra mùi ozone khét lẹt. "Mỏ neo... thế nào rồi?"


Đức bật chiếc đèn pin khẩn cấp trên mũ bảo hộ lên. Ánh sáng vàng nhạt quét qua phòng máy, tiết lộ một cảnh tượng kinh hoàng.


Cuộn siêu dẫn số hai đã bị cắt làm đôi, nhưng dòng điện siêu dẫn bị triệt tiêu đột ngột đã bẻ gãy toàn bộ cấu trúc từ trường cân bằng của trạm gác. Tại tọa độ mỏ neo phía Tây, một hố đen mini tạm thời—Kẽ nứt Tây—đang hình thành và giãn nở chậm rãi. Lực hút trọng lực vô hạn của nó bắt đầu kéo giãn các tấm thép sàn hầm máy, tạo ra những vết nứt vật lý lớn chạy dọc theo thân trạm gác ra ngoài vỏ tàu.


"Lá chắn từ trường phía Tây sụp đổ hoàn toàn rồi!" Minh gào lên khi nhìn vào màn hình máy tính bảng vừa khởi động lại bằng nguồn pin dự phòng phụ. "Không có mỏ neo Tây giữ thăng bằng, kẽ nứt đang giãn nở trực tiếp ra ngoài vỏ tàu... sát tọa độ của Quận Rác 09!"


Khải giật mình. Quận Rác 09—khu ổ chuột lơ lửng sát vỏ ngoài của trạm gác, nơi năm trăm cư dân tị nạn nghèo khổ đang sinh sống trong các kén container rách nát chắp vá.


"Đưa tôi... kính viễn vọng... hoặc mở cửa sổ quan sát!" Khải ra lệnh, giọng anh lạc đi vì hoảng loạn.


Đức đỡ Khải đứng dậy, dìu anh đến bên cạnh khe kính quan sát dày của phòng máy mỏ neo Tây. Đức lau sạch lớp bụi kim loại bám trên mặt kính. Khải nhắm chặt mắt trái đang rỉ máu, dùng con mắt phải duy nhất còn thị lực vật lý để nhìn ra ngoài không gian chân không.


Dưới ánh sáng phát quang lam nhạt, chết chóc của kẽ nứt không-thời gian đang giãn nở, lá chắn từ trường bảo vệ trạm gác đã biến mất hoàn toàn ở góc Tây.


Không có lá chắn bảo vệ, lực triều trọng lực cực đoan của Kẽ nứt Tây bắt đầu xé toạc các mối nối từ tính giữ các kén container của Quận Rác 09 bám vào vỏ trạm gác. Những chiếc container bằng thép mỏng bị bóp méo, vặn vẹo như những vỏ lon nước ngọt bị bóp nát dưới bàn tay vô hình khổng lồ.


Khải nhìn thấy rõ ràng qua cửa kính: chiếc container số 12—nơi bà Sáu và cậu bé Tí đang sinh sống—bị đứt lìa khỏi chốt neo cơ học. Nó trôi tự do vào không gian chân không, xoay tròn chậm rãi.


"Không... không..." Khải điên cuồng đập tay phải vào mặt kính quan sát, nước mắt hòa cùng máu tươi chảy dọc gò má.


Qua cửa kính nhỏ của chiếc container đang trôi dạt, anh nhìn thấy những gương mặt hoảng loạn tột độ của người dân nghèo. Họ đập tay vào kính, miệng há hốc gào thét câm lặng trong môi trường chân không không có âm thanh. Những đứa trẻ ôm chặt lấy mẹ chúng, cơ thể chúng bắt đầu bị kéo giãn ra thành những bóng mờ lượng tử khi đi sát vào chân trời sự kiện của Kẽ nứt Tây.


Lực hút trọng lực vô hạn của kẽ nứt di động bắt đầu hoạt động như một cái phễu khổng lồ. Một chiếc, hai chiếc, rồi hàng chục chiếc container chứa đầy người tị nạn bị kéo tuột vào trong vòng xoáy màu lam nhạt của hố đen mini.


Khải bất lực chứng kiến năm trăm sinh mạng tội nghiệp—những người công nhân bảo trì, những thợ mỏ và gia đình của họ, những người đã tin tưởng vào ngọn hải đăng của anh—bị nuốt chửng hoàn toàn vào hư vô không-thời gian của kẽ nứt đang giãn nở. Tiếng gào thét câm lặng của họ dội vào tâm trí Khải giống như một trận bão điện từ cực mạnh, tàn phá hoàn toàn những mảnh vỡ nhân tính cuối cùng còn sót lại trong anh.


Kẽ nứt Tây sau khi nuốt chửng toàn bộ Quận Rác 09 bắt đầu tự khép lại chậm rãi do dòng điện thô từ mỏ neo đã bị cắt đứt hoàn toàn, để lại một khoảng không gian trống rỗng, lạnh lẽo và im lặng tuyệt đối ngoài cửa sổ trạm gác. Năm trăm con người đã biến mất vĩnh viễn khỏi thực tại vật lý, không để lại bất kỳ một mảnh vỡ hay dấu vết nào.


Khải quỵ xuống sàn thép, đầu anh cúi gục chạm vào mặt kim loại lạnh ngắt. Cánh tay trái gãy gập buông thõng, mắt trái rỉ máu không ngừng thấm đỏ cả sàn phòng máy. Anh không còn cảm nhận được nỗi đau thể xác nữa, chỉ có một nỗi đau đớn tột cùng và gánh nặng đạo đức khổng lồ đè nặng lên linh hồn anh, biến mỗi lựa chọn trong tương lai thành một vực thẳm sâu thẳm không lối thoát.


"Năm trăm người..." Minh nấc lên, chiếc máy tính bảng lượng tử rơi khỏi tay cậu, vỡ tan trên sàn thép.


Đức đứng lặng người bên cạnh Khải, đôi mắt gã sĩ quan an ninh phản chiếu ánh sáng vàng nhạt của chiếc đèn pin khẩn cấp, tràn ngập sự bất lực và kinh hoàng trước sự tàn nhẫn tuyệt đối của các định luật vật lý lượng tử vĩ mô.


Bóng tối ngoài cửa sổ trạm gác dường như đậm đặc hơn, và từ phía hạm đội mẹ, những tín hiệu cảnh báo đỏ rực bắt đầu nhấp nháy liên tục trên hệ thống liên lạc dự phòng. Lộ trình dịch chuyển của toàn bộ hạm đội tị nạn đã bị sai lệch hoàn toàn do vụ sập mỏ neo Tây, kéo cả hạm đội đi sâu vào vùng nguy hiểm nhất của Vực Thẳm Xác Tàu đầy rẫy tàn tích phóng xạ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!