Bóng Tối Rìa Tinh Vân
Tiếng rít trầm đục của hệ thống máy làm mát tủy sống chạy dọc sống lưng Khải chưa bao giờ ngừng lại. Nó là một thứ âm thanh cơ khí đều đặn, lạnh lẽo, bám lấy phòng điều khiển của Trạm Gác 09 như một loài ký sinh trùng. Khải ngồi bất động trên chiếc ghế kim loại sờn rách, thấu kính lượng tử cấy ghép ở mắt trái khẽ chớp nháy, phát ra những luồng sáng xanh lam nhạt yếu ớt phản chiếu lên màn hình hologram lập lòe đầy những đường đồ thị nhiễu loạn.
Cơn đau thùy đỉnh lại đến. Nó không nhói lên ngay lập tức mà âm ỉ, như thể có ai đó đang dùng một mũi khoan siêu vi nung nóng từ từ đóng vào hộp sọ anh. Khải đưa bàn tay trái gầy gò lên day thái dương, nhưng những ngón tay anh đã mất đi một phần cảm giác đau vật lý—hậu quả của việc quá tải khớp thần kinh trong ca vận hành hải đăng tuần trước. Thùy não của anh đang tự tiêu hủy. Hai mươi phần trăm khớp synapse ở thùy đỉnh đã xơ hóa vĩnh viễn thành các dải mô chết vô dụng.
"Anh Khải, chỉ số đồng bộ sinh học của anh lại rơi xuống dưới ngưỡng an toàn rồi."
Ngô Quốc Minh, cậu học trò và cũng là trợ lý duy nhất của Khải tại trạm gác này, bước vội vào từ hành lang thông gió số 7. Cậu thanh niên mười chín tuổi gầy gò, đôi kính cận dày cộp bám đầy bụi kim loại xám xịt, tay ôm chặt chiếc máy tính bảng lượng tử tự chế. Trên màn hình của Minh, biểu đồ sóng não thô của Khải đang dao động ở tần số cực kỳ bất ổn, những vệt đỏ kéo dài như những vết cào rách rưới trên nền đen.
"Chất làm mát thùy não còn bao nhiêu?" Khải không quay đầu lại, giọng anh khàn đặc, khô khốc như tiếng hai mảnh hợp kim cọ xát vào nhau.
"Chỉ còn ba liều Gel sinh học thô sơ," Minh mím môi, giọng cậu run lên. "Lần phân phối nhu yếu phẩm trước, ban hậu cần của soái hạm Hy Vọng đã cắt giảm định mức của chúng ta. Họ bảo các trạm biên giới phải tự túc khi tinh vân S-04 bắt đầu sụp đổ. Anh... anh không thể tiếp tục cắm cáp trực tiếp nữa. Nếu không có đủ gel làm mát, ca kết nối tiếp theo sẽ thiêu rụi hoàn toàn thùy não của anh vĩnh viễn."
Khải khẽ thở dài, luồng hơi thở lạnh buốt phả vào không khí ngột ngạt của phòng điều khiển. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ vòm bằng pha lê gia cố của trạm gác. Bên ngoài kia, Tinh vân S-04 hiện lên như một con quái vật khổng lồ đang co giật trong cơn giãy chết. Những dải năng lượng màu lam rực rỡ xen lẫn sắc tím chết chóc của bức xạ Chronon đang cuộn xoắn, bóp nghẹt không-thời gian xung quanh. Mỗi giây trôi qua, tinh vân lại co rút, tạo ra những kẽ nứt thực tại di động sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ vật chất nào đi lệch quỹ đạo.
Cách trạm gác năm mươi vạn km, hạm đội tị nạn gồm năm mươi chiến hạm khổng lồ của Liên Minh Thuyền Trưởng đang lơ lửng như một bầy cá voi sắt rách nát, chờ đợi ngọn hải đăng của Khải vạch ra con đường sống duy nhất qua rìa tinh vân. Nhưng những kẻ ngồi trên soái hạm Hy Vọng sang trọng kia lại không hề biết rằng, ngọn hải đăng cứu mạng họ đang được duy trì bằng chính mạng sống của một kẻ gác trạm bị ruồng bỏ.
Đột nhiên, một luồng ánh sáng xanh lục rực rỡ bùng lên giữa phòng điều khiển. Hologram của HERA-09—trí tuệ nhân tạo quản lý trạm gác—xuất hiện dưới dạng một khối đa diện màu lam xoay tròn chậm rãi. Giọng nói cơ học nữ tính của nó vang lên, lạnh lùng và không chứa chút cảm xúc con người:
"Cảnh báo hành chính cấp cao. Nhận thông điệp mã hóa từ Tổng Cục Kỹ Thuật Hạm Đội. Người gửi: Giám đốc Lâm Thế Vinh."
Khải nhướng mày trái, thấu kính lượng tử tự động điều chỉnh tiêu cự để quét luồng dữ liệu vừa hiển thị. Gương mặt của Lâm Thế Vinh hiện lên trên màn hình hologram chính. Đó là một người đàn ông trung niên với mái tóc chải chuốt bóng loáng, mặc bộ vest ngoại giao màu xám thêu chỉ vàng sang trọng, phong thái ung dung đối lập hoàn toàn với vẻ rách nát, bám đầy dầu máy của phòng điều khiển Trạm 09.
"Kỹ thuật viên Khải," giọng Vinh vang lên, mang theo sự trịch thượng không che giấu. "Theo quyết định mới nhất của Hội đồng Thuyền trưởng nhằm tối ưu hóa tài nguyên trong tình trạng khẩn cấp, Trạm Gác Biên Giới 09 sẽ bị cắt giảm sáu mươi phần trăm nguồn điện lưới chính từ lò phản ứng hạt nhân trung tâm hạm đội. Toàn bộ năng lượng cắt giảm sẽ được chuyển hướng để duy trì hệ thống lá chắn từ trường cho phân khu số 1—khu biệt thự của giới thượng lưu và ban điều hành lâm thời."
Minh đứng phắt dậy, mặt đỏ gay vì giận dữ: "Cắt sáu mươi phần trăm? Ông điên rồi! Thanh Nhiên Liệu Hạt Nhân U-235 Tái Chế của trạm gác này đã suy hao hiệu suất xuống còn bốn mươi phần trăm. Nếu cắt thêm điện lưới, chúng ta không đủ năng lượng để duy trì lá chắn từ trường bảo vệ vỏ trạm, chưa nói đến việc cấp điện cho kén Neuro-Pod để anh Khải vận hành Hải đăng Lượng tử!"
Lâm Thế Vinh trên màn hình khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh tanh: "Trợ lý Minh, cậu nên nhớ thân phận của mình. Trạm Gác 09 chỉ là một chốt chặn biên giới cũ kỹ. Các tính toán của hoa tiêu chính quy trên soái hạm cho thấy tinh vân S-04 đang ổn định theo mô hình Kepler cổ điển. Lộ trình lượng tử 'đa chiều' của Khải chỉ là sản phẩm của một kẻ mang bệnh hoang tưởng phân liệt do nhiễm độc Chronon. Hội đồng không thể lãng phí điện năng quý giá để nuôi dưỡng một ngọn hải đăng vô dụng. Lệnh cắt điện sẽ tự động thực thi trong vòng ba phút. Chào thân ái."
"Chờ đã!" Khải trầm giọng lên tiếng, nỗ lực kìm nén cơn đau thùy não đang giật liên hồi. "Lâm Thế Vinh, các tính toán của các người đã sai lệch hoàn toàn. Tinh vân đang sụp đổ nhanh hơn dự báo ba trăm phần trăm do ảnh hưởng từ kẽ nứt Mắt Quỷ. Nếu các người cắt điện của trạm gác, lá chắn mỏ neo từ trường phía Tây sẽ sụp sập, tạo ra một hố sâu trọng lực nuốt chửng toàn bộ phân khu nghèo ở rìa hạm đội."
"Yêu cầu gửi dữ liệu bị từ chối," HERA-09 cất tiếng cắt ngang lời Khải. "Hệ thống tự động báo cáo: Mã truy cập dữ liệu vĩ mô của Trạm Gác 09 đã bị Tổng Cục Kỹ Thuật khóa hoàn toàn theo lệnh của Giám đốc Vinh. Thông điệp cảnh báo không thể gửi lên soái hạm."
Khải siết chặt nắm tay phải, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay để tìm kiếm chút tỉnh táo từ cơn đau vật lý còn sót lại. Sự ích kỷ của giới thượng lưu hạm đội luôn nhất quán như vậy. Họ sẵn sàng hy sinh năm vạn dân tị nạn ở các khoang rìa rách nát để bảo toàn những khu vườn sinh thái nhân tạo và các khoang biệt thự sang trọng của mình.
"Anh Khải... chúng ta phải làm gì đây?" Minh run rẩy nhìn bảng điều khiển điện năng. Kim chỉ số điện năng thô của trạm bắt đầu tụt dốc không phanh. Ánh đèn huỳnh quang trên trần phòng điều khiển chớp tắt liên tục rồi chuyển sang màu đỏ cảnh báo khẩn cấp. Tiếng rít của máy làm mát tủy sống lịm dần, thay vào đó là tiếng còi báo động dồn dập của hệ thống hỗ trợ sự sống.
"Cảnh báo," HERA-09 thông báo. "Nguồn điện lưới chính sụt giảm đột ngột sáu mươi phần trăm. Công suất lò phản ứng phân hạch U-235 nội bộ không đủ duy trì lá chắn từ trường mỏ neo Đông - Tây. Nguy cơ sập từ trường mỏ neo phía Tây đạt mức chín mươi hai phần trăm trong vòng năm phút."
Khải đứng dậy, cơ thể gầy gò của anh hơi lảo đảo nhưng ánh mắt trái rực lên tia sáng xanh lam quyết đoán. Anh bước nhanh về phía buồng kết nối thần kinh nằm sâu dưới đáy trạm gác—nơi đặt trái tim của Hải đăng Nhân dạng Lượng tử Nguyên mẫu 09.
"Minh, chuẩn bị kén Neuro-Pod. Tôi phải kết nối thần kinh sâu."
"Không được!" Minh lao ra chặn trước cửa buồng kết nối. "Anh Khải, anh điên rồi sao? Không có điện lưới chính ổn định, kén Neuro-Pod sẽ không thể duy trì trường bảo vệ từ tính cho tủy sống của anh. Hơn nữa, chúng ta không có chất làm mát Graphene để hạ nhiệt thùy não khi anh chạy thuật toán định vị. Kết nối lúc này là tự sát!"
"Nếu tôi không kết nối," Khải nhìn thẳng vào mắt Minh, thấu kính lượng tử của anh phản chiếu gương mặt đầy hoảng sợ của cậu học trò. "Mỏ neo phía Tây sẽ sụp đổ. Năm trăm dân tị nạn tại Quận Rác 09 bám xung quanh vỏ trạm gác sẽ bị hút vào kẽ nứt không gian trong vòng vài phút. Cha tôi đã dạy: 'Luôn giữ cho ngọn hải đăng sáng, dù con là người cuối cùng nhìn thấy nó'. Tôi không thể bỏ mặc họ."
Minh đứng lặng người trước ánh mắt của Khải. Cậu hiểu rằng, đằng sau vẻ ngoài lầm lì, lạnh lùng kia là một ý chí sắt đá được rèn luyện qua nỗi đau mất mát gia đình trong cuộc sụp đổ hệ sao trước đó. Minh cắn chặt môi đến rỉ máu, chậm rãi lùi lại, nhường đường cho Khải bước vào buồng kết nối.
Lõi Hải đăng Nhân dạng lơ lửng giữa một khoang hình cầu, được giữ thăng bằng bởi các vòng nam châm điện siêu dẫn khổng lồ. Khối cầu kim loại siêu dẫn—trái tim của thiết bị—phát ra những xung điện từ màu lam nhạt nhịp nhàng như nhịp tim của một thực thể sống. Khải nằm vào kén Neuro-Pod 09, dòng gel sinh học cách điện màu xám đục từ từ dâng lên, ngập tràn cơ thể anh, mang theo cái lạnh thấu xương.
"HERA-09, bắt đầu Giao Thức Đồng Bộ Thần Kinh Lượng Tử," Khải ra lệnh qua bộ đàm sinh học cấy dưới tai.
"Quy trình bắt đầu," HERA-09 đáp. "Cảnh báo: Nhiệt độ thùy não hiện tại của đối tượng là ba mươi bảy độ C. Dự kiến tăng lên bốn mươi mốt độ C trong vòng một trăm hai mươi giây do thiếu chất làm mát Graphene. Nguy cơ cháy khớp thần kinh cấp bốn."
Khải nghiến chặt răng. Một tiếng *khậc* khô khốc vang lên ở gáy khi các sợi cáp quang sinh học cấy ghép dọc tủy sống tự động đẩy ra, cắm thẳng vào cổng kết nối của kén Neuro-Pod.
*ẦM!*
Một cơn bão thông tin khổng lồ ập vào nhận thức của Khải như một dòng thác lũ điện từ nung nóng. Toàn bộ hệ thần kinh của anh rung lên bần bật dưới áp lực của hàng triệu luồng dữ liệu Chronon chạy ngược dòng cáp. Mắt trái của Khải rực sáng ánh lam rực rỡ, đồng tử thu nhỏ lại thành một điểm kim cực hạn. Anh nhìn thấy thế giới xung quanh biến dạng: các bức tường kim loại của trạm gác nhòe đi, thay vào đó là cấu trúc hình học đa chiều của Tinh vân S-04 với những sợi tơ thời gian màu đỏ và xanh đan xen chằng chịt.
"Minh... báo cáo chỉ số..." Khải rên rỉ qua kẽ răng, bọt khí gel sinh học sủi bọt quanh miệng anh.
"Anh Khải! Nhịp tim của anh đã vọt lên một trăm sáu mươi nhịp/phút! Nhiệt độ thùy não đang tăng thêm không phẩy năm độ mỗi giây!" Tiếng Minh vang lên đầy hoảng loạn qua bộ đàm.
Khải cố gắng giữ vững nhân dạng gốc bằng cách sử dụng Phương Pháp Phân Tách Luồng Ý Thức. Anh chia tách não bộ thành hai phân vùng độc lập: một vùng chịu đựng cơn sốt nhiệt lượng tử đang thiêu rụi các synapse, vùng còn lại tập trung chạy thuật toán bẻ khóa hệ thống phân phối điện năng của trạm gác.
Anh không thể đối đầu trực diện với Lâm Thế Vinh bằng luật pháp hạm đội, nhưng anh là một kỹ sư vận hành hải đăng lão luyện. Khải bắt đầu thực hiện thủ đoạn Giả Lập Sự Cố Hệ Thống. Ngón tay anh, dù đang run rẩy kịch liệt trong kén gel, vẫn gõ phím ảo với tốc độ kinh hoàng qua giao diện thần kinh.
"HERA-09, chèn một đoạn mã lỗi giả lập rò rỉ khí Deuterium lỏng ở phân khu mỏ neo phía Tây vào hệ thống giám sát trung tâm của Tổng Cục Kỹ Thuật."
"Yêu cầu yêu cầu bẻ khóa bảo mật," HERA-09 báo cáo. "Đang vượt qua tường lửa HERA-Lock Cấp 4... Thành công. Mã lỗi rò rỉ Deuterium đã được gửi đi."
Tại soái hạm Hy Vọng, hệ thống cảnh báo an toàn sinh học tự động lập tức rú còi báo động đỏ. Một vụ rò rỉ Deuterium lỏng tại trạm gác biên giới có thể dẫn đến một vụ nổ nhiệt hạch cục bộ xé toạc góc phía Tây của hạm đội. Lâm Thế Vinh và các kỹ sư của Tổng cục kỹ thuật chắc chắn sẽ phải hoảng loạn.
Đúng như Khải tính toán, chỉ mười giây sau, dòng điện thô từ lò phản ứng trung tâm hạm đội đột ngột đảo chiều, truyền ngược lại Trạm Gác 09 để cấp nguồn cho hệ thống dập lửa và cô lập khẩn cấp tự động. Kim chỉ số điện năng của trạm gác vọt lên, đạt mức bốn mươi phần trăm dự phòng.
"Được rồi! Chúng ta có điện dự phòng rồi!" Minh reo lên qua bộ đàm. "Nhưng anh Khải, mã lỗi giả lập chỉ có thể đánh lừa họ tối đa hai phút trước khi hệ thống tự động của soái hạm thực hiện quét thực địa."
"Hai phút... là đủ..." Khải thì thầm. Cơn sốt lượng tử đang tàn phá não bộ anh dữ dội. Graphene Chip chưa được cấy ghép khiến thùy não của anh như đang bị nướng chín trong dầu sôi. Anh cảm nhận rõ ràng năm phần trăm khớp thần kinh thùy đỉnh của mình vừa bị thiêu rụi hoàn toàn, biến thành những khoảng trống vô tri lạnh lẽo trong nhận thức. Anh đã phải trả một cái giá quá đắt chỉ để giành giật lấy hai phút ngắn ngủi.
Nhưng sự cứu rỗi tạm thời chưa kịp định hình thì một tiếng rít xé tai đột ngột vang lên từ sâu dưới lòng trạm gác.
*BÙM!*
Toàn bộ cấu trúc kim loại của Trạm Gác 09 rung chuyển dữ dội như vừa bị một thiên thạch khổng lồ đâm trúng. Đèn cảnh báo màu đỏ trong phòng điều khiển tắt phụt, thay vào đó là ánh sáng nhấp nháy liên tục của hệ thống báo động thảm họa cấp độ S.
"Cảnh báo! Cảnh báo nguy hiểm cực hạn!" Giọng của HERA-09 vang lên dồn dập, mất đi vẻ lạnh lùng thường lệ. "Hệ thống phát hiện một xung điện từ cực mạnh phát ra từ kẽ nứt Mắt Quỷ đang hướng thẳng về phía trạm gác. Lượng điện năng sụt giảm đột ngột từ soái hạm trước đó đã làm lệch pha đồng bộ từ trường. Hai mỏ neo từ trường Đông và Tây đã mất kiểm soát hoàn toàn!"
Qua thấu kính lượng tử mắt trái, Khải kinh hoàng nhìn thấy màng bảo vệ từ trường bao bọc xung quanh mỏ neo phía Tây bị xé toạc thành từng mảnh vụn ánh sáng màu lam. Lực triều lượng tử từ kẽ nứt Mắt Quỷ bắt đầu rò rỉ vào khoang máy, bẻ cong các dầm thép chịu lực khổng lồ như những sợi bún.
"Anh Khải! Mỏ neo phía Tây đang sụp sập!" Tiếng Minh hét lên qua bộ đàm giữa tiếng còi báo động chói tai. "Lực hút trọng lực đang tăng lên theo cấp số nhân! Nếu không khôi phục mỏ neo ngay lập tức, toàn bộ Quận Rác 09 sẽ bị kéo tuột vào kẽ nứt trong vòng ba mươi giây nữa!"
Khải nằm trong kén Neuro-Pod, mắt trái rỉ ra một vệt máu tươi dọc theo thái dương do áp lực lượng tử đạt đỉnh. Luồng điện thô tắt phụt, bóng tối của tinh vân sụp đổ ập đến qua lớp kính phòng điều khiển, kéo theo tiếng rít xé lòng của hai mỏ neo từ trường bắt đầu mất kiểm soát hoàn toàn trong đêm tối mênh mông của vũ trụ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!