Nhạc nềnDark_Moon

Tiếng Đập Cửa Phía Sau

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối ập xuống trường quay S4 nhanh và tàn nhẫn như một lưỡi dao chém đứt sợi dây sự sống.


Trong vòng một phần mười giây, toàn bộ hệ thống đèn LED cao áp rực rỡ đột ngột biến mất, để lại một khoảng không đen đặc, lạnh lẽo và tĩnh mịch đến gai người. Tiếng ù ù quen thuộc của hệ thống điều hòa trung tâm tắt lịm. Mọi màn hình giám sát, đèn báo hiệu camera và bàn điều khiển điện tử đều chìm vào hư vô. Sự im lặng đặc quánh bao trùm lấy không gian rộng hai trăm mét vuông, chỉ còn lại tiếng thở dốc hốt hoảng và tiếng khóc thút thít thảm hại của Vũ Đức vang lên từ phía bàn dẫn chương trình.


Thanh Tùng vẫn đứng im tại chỗ. Dưới bóng tối bao trùm, anh không hề di chuyển dù chỉ một bước. Trực giác nhạy bén của một người làm truyền hình lâu năm bảo anh rằng, bất kỳ một chuyển động vội vã nào trong bóng tối lúc này cũng có thể khiến anh vấp phải các dây cáp kỹ thuật hoặc các cạnh sắc nhọn của bục sân khấu. Anh chậm rãi đưa bàn tay phải vào túi quần tây, ngón tay cái miết chặt lên bề mặt kim loại sần sùi của chiếc bật lửa Zippo cũ. Hơi lạnh từ lớp vỏ thép của kỷ vật truyền vào da thịt, giống như một mỏ neo tâm lý vững chắc giữ cho nhịp tim đang đập ở mức một trăm ba mươi lần một phút của anh không vượt ngưỡng kiểm soát.


“Tùng... Thanh Tùng... Cậu còn ở đó không?” Tiếng Vũ Đức lắp bắp vang lên trong bóng tối, giọng gã run rẩy, đầy vẻ sợ hãi của một kẻ vừa bị lột trần tội ác trước mắt hàng triệu người và giờ đây bị bỏ rơi trong hầm mộ. “Phạm Tiến... Phạm Tiến cắt điện rồi... Gã sẽ giết chúng ta mất! Gã sẽ bịt đầu mối...”


“Ngồi yên tại chỗ, ông Đức,” Thanh Tùng cất giọng trầm ấm, đều đặn, không có một chút hoảng loạn. Giọng nói của anh vang vọng trong không gian tối tăm, mang một uy lực xoa dịu kỳ lạ. “Nếu ông di chuyển trong bóng tối, ông sẽ tự làm mình bị thương trước khi bảo an tìm thấy ông.”


Trong tai nghe siêu nhỏ của Tùng, tiếng rè rè của dải tần sóng ngắn quân sự cũ vẫn hoạt động yếu ớt nhờ nguồn pin độc lập. Lâm Hoàng ở đầu dây bên kia không hề gầm thét. Kẻ bắt cóc dường như cũng đang nín thở dõi theo diễn biến đột ngột này. Sự im lặng của Hoàng còn đáng sợ hơn cả những lời đe dọa tàn nhẫn trước đó.


Phía sau tấm kính một chiều của phòng kỹ thuật S4, Bích Ngọc đang đứng lặng trong bóng tối. Lòng bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi lạnh. Trên bàn điều khiển Mixer, chỉ còn duy nhất một màn hình LCD nhỏ chạy bằng pin dự phòng là còn sáng, hiển thị dòng thông báo mất kết nối nguồn điện chính.


Không một giây do dự, Ngọc chộp lấy chiếc bộ đàm dự phòng chuyên dụng của tổ đạo diễn, bấm nút kết nối tần số nội bộ trực tiếp với Lê Minh và bảo vệ Nguyễn Văn Hùng:


“Lê Minh! Hùng! Phạm Tiến đã cắt nguồn điện lưới tổng của tòa nhà. Hệ thống phát sóng trực tiếp đã bị ngắt. Chúng ta chỉ có tối đa ba mươi giây trước khi luồng truyền dẫn vệ tinh quốc tế tự động đóng cổng do mất tín hiệu. Kích hoạt máy phát điện Diesel khẩn cấp ngay lập tức!”


“Rõ!” Tiếng Nguyễn Văn Hùng vang lên qua bộ đàm, trầm đặc và kỷ luật.


Hùng đang đứng gác ở hành lang kỹ thuật ngay phía sau cửa sau của trường quay S4. Người đàn ông năm mươi hai tuổi, dáng người cao gầy nhưng săn chắc như một khối thép nguội, lập tức hành động. Là một cựu binh sỹ từng phục vụ dưới quyền của bố đẻ Thanh Tùng—bác sĩ quân y Nguyễn Thanh Sơn, Hùng mang trong mình kỷ luật thép của người lính và một sự trung thành tuyệt đối với chính nghĩa. Ông biết rõ kết cấu của tòa nhà này như lòng bàn tay.


Trong bóng tối hoàn toàn, Hùng rút chiếc đèn pin quân sự nhỏ đeo bên hông, bật luồng sáng xanh lục rọi thẳng xuống lối đi cầu thang bộ dẫn xuống tầng hầm B3—nơi đặt Máy phát điện Diesel khẩn cấp.


Cùng lúc đó, tại phòng kỹ thuật, Lê Minh nhanh tay rút các đầu giắc cắm của bàn trộn âm thanh chính, chuẩn bị đấu nối trực tiếp vào đường truyền nguồn dự phòng. Ngọc lướt ngón tay trên bàn điều khiển Mixer, sử dụng thẻ từ đặc quyền của cựu Giám đốc đài Trần Hữu Khang để khóa cứng cổng phát sóng ngoại giao, ngăn chặn mọi nỗ lực can thiệp phần mềm từ xa của phòng Tổng giám đốc.


Dưới tầng hầm B3, Nguyễn Văn Hùng lao nhanh qua các bậc thang bê tông ẩm ướt. Tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài dội vào các đường ống thông gió nghe như tiếng quái thú gào thét. Mùi dầu diesel nồng nặc xộc vào mũi khi ông tiếp cận cánh cửa thép của phòng máy phát điện dự phòng.


Ông quẹt chiếc thẻ vạn năng của Khang vào đầu đọc. Đèn báo hiệu trên khóa cửa nhấp nháy xanh. Hùng đẩy cửa bước vào, ánh đèn pin quét qua hai khối động cơ diesel khổng lồ màu xanh lá cây đang nằm im lìm như hai con quái vật sắt ngủ đông. Ông lao đến bảng điều khiển cơ học, dùng đôi bàn tay thô ráp, chai sạn gạt mạnh cần khởi động khẩn cấp bằng tay.


*Hự!*


Hùng nghiến răng, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào cần gạt thép. Tiếng kim loại rít lên khô khốc. Khối động cơ khổng lồ rùng mình, phát ra những tiếng ho sặc sụa của hệ thống đánh lửa áp lực cao.


*Vù... Vù... ẦM!*


Tiếng nổ trầm hùng, uy lực của động cơ diesel vang dội toàn bộ tầng hầm, rung chuyển cả nền bê tông dưới chân Hùng. Luồng khói xám xịt thoát ra qua ống xả khẩn cấp. Trên bảng điều khiển, các kim đo điện áp lập tức nhảy vọt lên mức 380V ổn định.


Đúng hai mươi tám giây sau khi mất điện.


Tại trường quay S4, một tiếng *tách* lớn vang lên. Hệ thống đèn LED đỏ khẩn cấp dọc theo các hành lang và trần trường quay đồng loạt bật sáng, nhuộm đỏ toàn bộ không gian bằng một thứ ánh sáng mờ ảo, kịch tính như một sân khấu kịch nghệ sinh tử. Các màn hình giám sát trong phòng kỹ thuật nhấp nháy khởi động lại.


“Sóng đã khôi phục! Đường truyền vệ tinh hoạt động trở lại!” Bích Ngọc hét khẽ vào bộ đàm, ngón tay cô lướt nhanh để khóa chặt bàn điều khiển không cho phép can thiệp từ bên ngoài.


Thanh Tùng nhìn thấy đèn đỏ trên Camera số hai nhấp nháy trở lại. Anh thở hắt ra một hơi, đưa chiếc micro cài áo lên sát miệng. Giọng nói của anh lại vang lên trên sóng trực tiếp quốc gia, trầm ổn và sắc bén hơn bao giờ hết:


“Kính thưa quý vị khán giả, sự cố mất điện vừa rồi chính là một minh chứng rõ ràng nhất cho sự hoảng loạn của những kẻ đứng sau vụ bê bối này. Nhưng sự thật không thể bị dập tắt bằng cách ngắt đi một cầu dao điện.”


Nhưng niềm vui khôi phục sóng chưa kéo dài được mười giây thì một âm thanh kinh hoàng khác đột ngột dội thẳng vào trường quay từ phía sau.


*RẦM!*


Cánh cửa thép chịu lực ở cửa sau trường quay S4 rung lên bần bật dưới một lực tác động cơ học cực mạnh từ bên ngoài. Tiếng kim loại va chạm chói tai vang vọng khắp không gian, lấn át cả giọng nói của Tùng.


“Thằng Tùng! Mở cửa ngay! Tổng giám đốc có lệnh đình chỉ phát sóng và bắt giữ cậu để điều tra!”


Giọng nói cộc cằn, đầy sát khí của Đội trưởng bảo an Trịnh Bá vang lên qua loa cầm tay từ phía bên kia cánh cửa. Tiếp theo đó là tiếng bước chân dồn dập của ít nhất mười nhân viên bảo an vũ trang đang phong tỏa lối hành lang kỹ thuật.


Nguyễn Văn Hùng, vừa chạy ngược từ tầng hầm lên, lập tức áp sát cánh cửa sau S4. Qua khe hở nhỏ của tấm lưới thép bảo vệ trên cửa, ông nhìn thấy Trịnh Bá đang đứng lăm lăm khẩu súng bắn điện và dùi cui sắt, gương mặt gã đỏ gay vì giận dữ. Bên cạnh gã, Đội phó Phan Thanh đang vác một chiếc búa tạ cỡ lớn và một chiếc kìm cộng lực thủy lực.


“Hùng! Tránh ra! Mở cửa không tao cho người phá khóa!” Trịnh Bá hét lên, ánh mắt gườm gườm sát khí nhìn qua khe lưới.


Nguyễn Văn Hùng không đáp. Gương mặt khắc kỷ của ông không có một chút sợ hãi. Ông biết rõ, nếu mở cánh cửa này, đội bảo an bẩn của Phạm Tiến sẽ ngay lập tức xông vào khống chế Thanh Tùng, tịch thu mọi thiết bị và cắt sóng vĩnh viễn. Nhiệm vụ của ông là phải giữ vững chốt chặn này bằng mọi giá để Tùng có đủ thời gian hoàn thành cuộc đàm phán cứu Đan Chi.


Ông nhanh chóng quỳ xuống, chộp lấy chiếc xích sắt chịu lực cỡ lớn dài ba mét và chiếc khóa chữ U bằng thép carbon cường độ cao—những công cụ hỗ trợ phòng vệ mà ông đã âm thầm chuẩn bị sẵn dưới chân cầu thang kỹ thuật từ trước giờ lên sóng.


Áp dụng kỹ năng Khóa xích sắt cửa sập vật lý dựa trên kỷ luật quân đội cũ, Hùng luồn sợi xích sắt qua tay nắm cửa bằng thép chịu lực của cánh cửa kép, vòng ngược lại qua trục cột bê tông chịu lực sát vách tường. Ông dùng hết sức bình sinh kéo căng sợi xích, khiến các mắt xích kim loại rít lên ken két dưới lực kéo cơ học cực đại, rồi khóa chặt hai đầu xích bằng chiếc khóa chữ U.


*RẦM!*


Cú nện búa tạ đầu tiên của Phan Thanh giáng thẳng vào ổ khóa chính của cánh cửa thép. Lực tác động kinh hoàng dội qua cánh cửa, tạo ra một tiếng nổ như sấm bên trong trường S4. Ổ khóa cơ học chính của cửa lập tức bị biến dạng, chốt khóa bên trong gãy rời.


Tuy nhiên, cánh cửa không hề mở ra.


Sợi xích sắt chịu lực của Nguyễn Văn Hùng quấn chặt quanh tay nắm cửa đã phân tán toàn bộ lực tác động của búa tạ vào cột bê tông chịu lực. Cánh cửa kép chỉ hé ra một khe nhỏ khoảng năm phân rồi bị giữ chặt lại bởi sợi xích căng tròn.


“Mẹ kiếp! Có xích sắt khóa trong!” Phan Thanh chửi thề, gã thở hổn hển, lùi lại một bước để lấy đà cho cú nện tiếp theo. “Thằng Hùng cựu binh gác cửa đang chốt giữ!”


“Dùng kìm cộng lực! Cắt đứt xích cho tao!” Trịnh Bá gầm lên, gã giật lấy chiếc kìm cộng lực thủy lực từ tay một thuộc hạ, đẩy mạnh vào khe hở năm phân của cánh cửa hòng tiếp cận sợi xích.


Nhìn thấy đầu kìm cộng lực bằng thép đen ngóm luồn qua khe cửa, Nguyễn Văn Hùng không hề né tránh. Ông dùng hai tay bám chặt vào sợi xích sắt, dùng chính trọng lượng cơ thể của mình làm đối trọng để kéo ghì sợi xích về phía cột bê tông, thu hẹp khoảng hở của cánh cửa để ngăn không cho đầu kìm tiếp cận mắt xích chính.


“Bá! Tránh ra để tao bắn súng điện khống chế nó!” Trịnh Bá hét lên. Gã đưa nòng khẩu súng bắn điện qua khe lưới thép bảo vệ trên cửa, nhằm thẳng vào ngực Hùng.


*Tạch! Tạch!*


Hai đầu kim điện cực mang dòng điện cao thế bắn ra. Nhưng Nguyễn Văn Hùng đã nhanh trí nghiêng người nấp sau cột bê tông chịu lực. Tấm lưới thép bảo vệ dày hai lớp trên cửa cũng cản lại đường bay của hai sợi dây điện cực, khiến chúng bị chập mạch, bắn ra những tia lửa điện xanh loét rồi rơi rụng xuống sàn nhà.


“Chó chết thật!” Trịnh Bá điên cuồng giật phăng khẩu súng điện hỏng, ném xuống đất. Gã quay sang Phan Thanh: “Nện mạnh vào! Phá hủy bản lề cửa cho tao!”


Phan Thanh vung chiếc búa tạ nặng mười ký lên quá đầu. Gã lấy đà, xoay người giáng một cú chí mạng thẳng vào vị trí bản lề trên của cánh cửa thép.


*BOONG!*


Một tiếng động chói tai dội lên. Lực phản chấn cực đại từ búa tạ truyền qua cánh cửa thép, dọc theo sợi xích sắt truyền thẳng vào bả vai trái của Nguyễn Văn Hùng đang tì chặt vào xích.


*Rắc.*


Một tiếng rạn xương bả vai nhẹ vang lên dưới lớp áo bảo vệ màu xanh xám của Hùng. Gương mặt ông co rúm lại vì đau đớn tột cùng. Một luồng điện tê dại chạy dọc cánh tay trái khiến ông suýt chút nữa đã buông tay khỏi sợi xích. Nhưng ông nghiến răng đến mức bật máu môi, gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng, dùng cánh tay phải và cả bờ vai rách nát của mình tì chặt vào cột bê tông, giữ vững sợi xích không cho lùi bước.


“Không được buông... Thanh Tùng... Cậu phải nói... nói cho hết sự thật...” Hùng thì thầm qua kẽ răng rỉ máu, ánh mắt ông đỏ ngầu dưới ánh đèn đỏ khẩn cấp.


Bên trong trường quay, Thanh Tùng nghe thấy tiếng kim loại rít lên đau đớn và tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Hùng qua vách ngăn cách âm mỏng. Anh biết người bảo vệ trung thành đang dùng chính xương máu của mình để che chở cho buổi phát sóng này. Nỗi căm phẫn đối với Phạm Tiến và tập đoàn Vạn Sinh dâng lên trong lòng Tùng như một ngọn lửa thiêu đốt lý trí, nhưng anh buộc phải dập tắt nó ngay lập tức. Anh cần sự lạnh lùng cực hạn để biến nỗi đau này thành vũ khí ngôn từ.


“Nện tiếp! Bản lề sắp gãy rồi!” Phan Thanh gào lên bên ngoài. Gã vung búa lần thứ hai, nhắm thẳng vào bản lề dưới.


*BOONG!*


Cánh cửa thép chịu lực bắt đầu nghiêng lệch sang một bên dưới sức tàn phá cơ học liên tục. Chốt khóa chính hoàn toàn biến dạng, để lộ ra một khoảng trống rộng hơn mười phân giữa hai cánh cửa.


Trịnh Bá cười lớn xảo quyệt. Gã đút chiếc kìm cộng lực thủy lực cỡ lớn vào khe hở, khóa chặt lưỡi cắt thép vào sợi xích ngoài cùng của Hùng.


*Cạch.*


Tiếng thép chịu lực bị nghiền nát vang lên gai người. Sợi xích ngoài cùng đứt gãy dưới áp lực hàng tấn của kìm thủy lực, bắn ra những mảnh sắt vụn găm vào vách tường.


Trịnh Bá ghé sát gương mặt đầy sẹo rỗ và đôi mắt gian giảo vào khe cửa hẹp, nhìn thẳng vào Nguyễn Văn Hùng đang quỳ sụp dưới đất, tay vẫn ôm chặt sợi xích còn lại. Gã rút khẩu súng ngắn quân dụng K54 đen ngóm từ trong bao súng dưới vạt áo bảo an, chĩa thẳng qua khe cửa vào đầu Hùng.


“Mở cửa không tao nổ súng!” Trịnh Bá hét lớn qua khe cửa, giọng gã vang vọng khắp trường quay S4 như một tiếng gọi của tử thần.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!