Cơn Hen Sát Sườn
Ánh đèn đỏ tally trên đỉnh camera số hai vẫn nhấp nháy đều đặn, tựa như một con mắt quỷ đang chăm chú giám sát từng chuyển động nhỏ nhất trong trường quay S4. Luồng sáng xanh buốt từ màn hình LED khổng lồ phía sau lưng Thanh Tùng dội thẳng vào gáy anh, đổ bóng dài loang lổ lên mặt bàn kính cường lực. Đối diện anh, Thanh tra cao cấp Vũ Đức đang run rẩy, những ngón tay mập mạp bám chặt vào mép bàn gỗ như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất giúp gã không bị nhấn chìm bởi dòng lũ dữ dư luận. Bản báo cáo thanh tra đóng dấu “MẬT” mười năm trước hiển thị sừng sững phía sau, như một bản án tử hình treo lơ lửng trên đầu vị quan chức biến chất.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc Thanh Tùng chuẩn bị tung ra đòn tấn công logic tiếp theo để ép Vũ Đức vào góc chết, một tiếng *rè rè* chói tai đột ngột vang lên từ chiếc tai nghe siêu nhỏ bị hack nhét sâu trong lỗ tai phải của anh.
Tần số sóng ngắn quân sự cũ của Lâm Hoàng lại giao thoa. Lần này, không có những lời đe dọa tàn nhẫn hay tiếng cười khùng khục đầy thù hận thường ngày. Thay vào đó là một âm thanh khiến toàn bộ huyết quản trong người Thanh Tùng như đông cứng lại.
*Khò khè... khò khè...*
Đó là tiếng rít xé lòng của một cuống phổi bị co thắt dữ dội. Tiếng thở đứt quãng, nghẹn ứ ở cổ họng, đi kèm với tiếng ho khan yếu ớt của một đứa trẻ.
“Bố... Bố ơi... con... con khó thở quá...”
Giọng nói thều thào của bé Nguyễn Đan Chi vang lên, mỏng manh như một sợi chỉ sắp đứt giữa cơn bão đêm. Tiếng gió rít gào qua khe cửa gỗ mục nát và tiếng mưa bão nện rầm rập vào mái tôn dội vào tai nghe, vẽ nên một không gian lạnh lẽo, ẩm ướt và đầy rêu phong của căn nhà hoang bãi giữa Sông Hồng.
Lồng ngực Thanh Tùng thắt chặt lại. Nỗi sợ hãi tột cùng của một người cha dâng lên như một cơn triều cường, đe dọa đánh sập toàn bộ hệ thống phòng thủ lý trí mà anh đã dày công xây dựng suốt mười lăm năm đứng trước ống kính truyền hình trực tiếp. Đan Chi bị hen suyễn bẩm sinh từ nhỏ—di chứng từ những ngày tháng Hà Phương mang thai trong lo âu khi thực hiện loạt bài điều tra tập đoàn Vạn Sinh. Môi trường ẩm thấp, bụi bặm và lạnh lẽo của căn nhà hoang sát bờ sông dưới cơn bão nhiệt đới này chính là tác nhân nguy hiểm nhất kích hoạt cơn hen suyễn cấp tính của cô bé.
“Mày nghe thấy rồi chứ, Thanh Tùng?” Giọng nói của Lâm Hoàng vang lên ngay sau tiếng thở khò khè của đứa trẻ, lạnh lùng và tàn nhẫn đến gai người. “Phổi của con gái mày đang tự đóng kín lại đấy. Nó đang thiếu oxy trầm trọng. Nếu trong vòng năm phút nữa, thằng chó Vũ Đức không tự miệng thừa nhận việc ký duyệt lô vắc-xin bẩn của Vạn Sinh mười năm trước, tao sẽ không cho nó chạm vào ống hít.”
*Rung. Rung.*
Chiếc điện thoại dự phòng giấu dưới gầm bàn dẫn chương trình khẽ rung lên hai nhịp ngắn. Thanh Tùng không cần nhìn xuống cũng biết đó là tin nhắn hình ảnh từ Lâm Hoàng. Anh khéo léo dùng khuỷu tay che khuất góc quay của camera chính, hé mắt nhìn nhanh xuống màn hình dưới gầm bàn.
Một bức ảnh hiện ra sắc nét: Ống hít hen suyễn của Đan Chi—chiếc ống nhựa màu xanh lục quen thuộc mà anh luôn tự tay bỏ vào cặp sách cho con mỗi sáng—đang được đặt ngay cạnh bảng mạch điện tử nhấp nháy đèn đỏ của quả bom áp suất giả lập. Đan Chi đang bị xích chặt vào chiếc ghế thép phía sau, gương mặt nhỏ nhắn của cô bé tím tái đi vì thiếu oxy, đôi mắt sáng thông minh thường ngày giờ đây mờ đục, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định đầy tuyệt vọng.
Nhịp tim của Thanh Tùng lập tức nhảy vọt lên mức một trăm bốn mươi lần một phút. Mồ hôi lạnh rịn ra, chảy thành dòng dọc theo thái dương, làm nhòe đi lớp phấn trang điểm tông ấm mà Mỹ Linh vừa dặm lại. Dây thanh quản của anh co thắt mạnh đến mức anh cảm thấy một vị mặn chát của máu tươi đang rỉ ra ở cuống họng. Anh muốn hét lên. Anh muốn đập nát cái bàn kính này, muốn lao ra khỏi trường quay S4 để đi tìm con gái.
Nhưng anh không thể.
Nếu anh rời khỏi bàn dẫn lúc này, Phạm Tiến ở tầng bốn mươi lăm sẽ lập tức cho cắt sóng, và Lâm Hoàng sẽ kích nổ quả bom ngay lập tức. Đan Chi sẽ chết trước khi anh kịp bước ra khỏi cổng đài truyền hình.
Anh phải đàm phán. Anh phải dùng ngôn từ để mua lại mạng sống cho con gái.
Thanh Tùng hít một hơi thật sâu bằng cơ hoành, ép cơ bụng co chặt để hạ nhịp tim xuống. Ngón tay trái của anh luồn vào túi quần tây, miết mạnh vào hình khắc hoa hướng dương sần sùi của chiếc bật lửa cũ của Hà Phương. Hơi ấm kim loại lạnh lẽo từ kỷ vật của người vợ quá cố truyền lên lòng bàn tay, như một lời nhắc nhở thiêng liêng: *“Giữ bình tĩnh, anh. Con gái đang đợi anh cứu.”*
Anh áp dụng “Quy tắc 3 giây trì hoãn”. Trước khi trả lời Lâm Hoàng qua chiếc tai nghe bị hack, anh chủ động tạo ra một khoảng lặng dài đúng ba giây trên sóng truyền hình trực tiếp. Trong ba giây tĩnh lặng chết chóc ấy, anh tập trung toàn bộ thính giác để phân tích âm thanh nền ẩn sau tiếng thở khò khè của Đan Chi.
*Uuuu... uuuu...*
Một tiếng còi trầm đục, kéo dài vang lên từ rất xa, đi kèm với tiếng xình xịch đều đặn của bánh xe thép nghiến lên đường ray.
*Tiếng tàu hỏa chở hàng.*
Tàu hàng chạy đêm qua cầu Long Biên hoặc cầu Đuống. Hướng gió bão đang thổi từ phía Đông Bắc dội vào bãi giữa. Thanh Tùng ghi nhớ sâu sắc manh mối này vào đại não. Vị trí giam giữ Đan Chi chắc chắn nằm trong phạm vi bán kính một trăm mét quanh trục đường sắt chạy qua sông Hồng. Anh cần phải chuyển tọa độ thô này cho Trung tá Vũ Đạt càng sớm càng tốt. Nhưng trước mắt, anh phải xoa dịu Lâm Hoàng.
Thanh Tùng bắt đầu nói. Anh không dùng micro trường quay, mà khẽ mấp máy môi với âm lượng cực nhỏ, vừa đủ để chiếc micro nhạy bén trên tai nghe bị hack thu lại. Anh kích hoạt “Kỹ thuật đàm phán con tin FBI”, hạ tông giọng xuống mức trầm nhất, chậm rãi và ấm áp—tông giọng của một người dẫn chương trình radio đêm muộn (Late-night Radio DJ voice) để làm dịu sự kích động điên cuồng của kẻ bắt cóc:
“Lâm Hoàng... Hãy nghe tôi nói. Tôi hiểu nỗi đau của anh. Con trai anh mười năm trước cũng đã phải trải qua những giây phút khó thở thế này trước khi ra đi vì lô vắc-xin giả của Vạn Sinh, đúng không? Anh bắt cóc Đan Chi không phải vì muốn giết con bé. Anh chỉ muốn đòi lại công lý cho đứa con đã mất của mình. Anh là một người cha... tôi cũng là một người cha. Xin anh... hãy cho con bé hít thuốc. Tôi hứa với anh, trong vòng ba phút nữa, tôi sẽ bắt Vũ Đức phải cúi đầu thừa nhận tội ác ngay trên sóng trực tiếp này.”
Đầu dây bên kia im lặng. Tiếng thở dốc của Lâm Hoàng khựng lại một nhịp. Kỹ thuật phản hồi đồng cảm của Tùng đã đánh trúng vào tử huyệt tâm lý của kẻ bắt cóc. Nỗi đau mất con chính là nguồn cơn của sự điên cuồng trong lòng Lâm Hoàng, nhưng nó cũng là sợi dây duy nhất liên kết nhân tính còn sót lại của hắn.
“Ba phút...” Giọng Lâm Hoàng run lên, có tiếng khóc nghẹn ngào lẫn trong tiếng rít qua kẽ răng. “Mày chỉ có đúng ba phút. Tao sẽ cho con bé hít một hơi ngắn để giữ mạng. Nhưng đồng hồ đếm ngược của quả bom vẫn chạy. Nếu sau ba phút mày không làm được... tao sẽ cùng con gái mày đi gặp con trai tao.”
*Cạch.*
Qua tai nghe, Thanh Tùng nghe thấy tiếng lách cách của nắp ống hít nhựa được mở ra, tiếp theo là tiếng xịt mạnh *phù... phù...* và tiếng hít thở dồn dập của Đan Chi. Tiếng khò khè đau đớn dịu đi một chút, thay bằng tiếng thở đều đặn hơn dù vẫn còn rất yếu ớt.
Trận chiến sinh tử đầu tiên đã tạm thời được trì hoãn. Nhưng áp lực thời gian thực giờ đây đã bị rút ngắn xuống mức cực hạn: Ba phút.
Thanh Tùng từ từ ngẩng đầu lên. Gương mặt anh dưới ánh đèn LED trường quay S4 biến đổi hoàn toàn. Lớp mặt nạ lịch lãm, điềm tĩnh thường ngày của vị “MC quốc dân” biến mất. Thay vào đó là một vẻ sắc lạnh, tàn nhẫn và đầy sát khí hiển hiện trong đôi mắt sâu thẳm. Nỗi đau đớn và giận dữ của người cha bị dồn vào đường cùng đã biến thành một thứ vũ khí sắc bén tột đỉnh.
Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đang láo liên sợ hãi của Vũ Đức.
Trận chất vấn này không còn là một buổi phỏng vấn truyền hình thông thường nữa. Đây là một phiên tòa luận tội khẩn cấp, nơi mỗi câu chữ của Thanh Tùng đều được mài sắc như một lưỡi dao mổ, sẵn sàng rạch nát lớp da bọc ngoài xảo quyệt của vị thanh tra corrupt.
Anh chuẩn bị tung ra đòn chí mạng bằng chứng đầu tiên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!