Nhạc nềnDark_Moon

Lệnh Cấm Từ Tầng Cao

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Vũ Đức nhìn chằm chằm vào bản báo cáo thanh tra nội bộ có chữ ký của chính mình trên màn hình LED lớn, đôi môi gã run rẩy không thốt nên lời. Luồng ánh sáng xanh lét từ màn hình khổng lồ dội thẳng vào lưng Thanh Tùng, đổ bóng dài loang lổ lên mặt bàn kính trường quay S4. Dưới ánh sáng ấy, gương mặt của vị thanh tra cao cấp Bộ Y tế không còn chút huyết sắc. Gã há hốc miệng, hai tay bám chặt vào mép bàn gỗ như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa một dòng lũ dữ đang cuộn xiết.


Trong tai nghe siêu nhỏ của Thanh Tùng, tiếng thở dốc đầy kích động của Lâm Hoàng vang lên, kéo theo một chuỗi cười khùng khục tàn nhẫn:


“Nó cứng họng rồi... Mày thấy chưa Tùng? Chữ ký số của nó đấy! Mười năm trước nó dùng cái bút ký đó để tiễn năm đứa trẻ Thanh Trì xuống mồ. Dồn nó tiếp! Bắt nó phải nói ra cái tên Vạn Sinh ngay trên sóng!”


Thanh Tùng không để lộ một tia dao động nào trên cơ mặt. Anh miết nhẹ ngón tay cái vào vạt túi quần tây, cảm nhận góc cạnh kim loại sần sùi của chiếc bật lửa Zippo cũ—mỏ neo tâm lý duy nhất giữ cho nhịp tim anh không vượt ngưỡng một trăm ba mươi. Anh hít một hơi thật sâu bằng cơ hoành, giữ cho giọng nói của mình đạt đến độ trầm ấm, ổn định tuyệt đối:


“Thưa ông Vũ Đức, chữ ký số bảo mật cấp độ hai hiển thị trên văn bản phê duyệt khẩn cấp này... chính là chữ ký cá nhân của ông. Ông giải thích thế nào khi bản báo cáo này ghi nhận năm ca tai biến nghiêm trọng tại Thanh Trì trước ngày ông đặt bút ký duyệt, nhưng trong hồ sơ công bố rộng rãi sau đó, toàn bộ danh sách này đã bị tẩy xóa?”


“Cậu... cậu lấy tài liệu này ở đâu ra?” Vũ Đức lắp bắp, giọng gã run rẩy, mất hẳn vẻ trầm hùng ngoại giao thường ngày. “Đây là tài liệu giả mạo! Tôi yêu cầu dừng ngay chương trình này lại! Ban biên tập đâu? Phạm Tiến đâu? Tại sao lại để một kẻ tâm thần phân liệt dẫn dắt dư luận bằng những thứ rác rưởi này?”


Cùng lúc đó, tại văn phòng điều hành ở tầng bốn mươi lăm của tòa tháp VTVN.


Một tiếng đổ vỡ chát chúa vang lên trong không gian sang trọng ngột ngạt. Tổng giám đốc Phạm Tiến đứng phắt dậy khỏi chiếc ghế da cao cấp, hất văng chiếc gạt tàn bằng pha lê xuống sàn thảm lông cừu. Trên bức tường màn hình giám sát khổng lồ trước mặt hắn, gương mặt xám ngoét của Vũ Đức và bản báo cáo thanh tra đóng dấu “MẬT” mười năm trước đang hiển thị rõ nét đến từng chi tiết.


“Khốn nạn! Ai cho phép chúng nó phát cái tài liệu đó lên?”


Phạm Tiến gầm lên, lồng ngực gã phập phồng dữ dội dưới lớp áo vest đen thiết kế riêng đắt tiền. Đôi mắt gã vằn lên những tia máu đỏ sẫm. Gã biết rất rõ bản báo cáo đó. Chính gã là kẻ đã nhận năm triệu đô la từ tập đoàn Y dược Vạn Sinh để dùng quyền lực truyền thông xóa sạch mọi dấu vết điều tra của Hà Phương mười năm trước. Bản báo cáo đó đáng lẽ đã phải biến thành tro bụi cùng với chiếc xe hơi bẹp rúm của vợ Thanh Tùng trên đại lộ đêm ấy.


“Trịnh Hữu!” Phạm Tiến giật phăng chiếc điện thoại nội bộ, gào lên vào ống nghe với tông giọng rít qua kẽ răng. “Cắt sóng S4 ngay lập tức! Thằng Tùng điên rồi, con mụ Bích Ngọc cũng điên rồi! Khóa toàn bộ đường truyền vệ tinh trục chính cho tao!”


Tại phòng máy chủ trung tâm nằm sâu dưới tầng hầm thứ ba (H3), Trưởng phòng kỹ thuật Trịnh Hữu—một gã đàn ông thấp béo với cặp kính gọng nhựa dày cộp—đang ngồi trước hệ thống máy tính điều khiển trung tâm. Nhận được lệnh từ tầng bốn mươi lăm, gã không chút do dự. Trịnh Hữu bẻ khớp ngón tay kêu răng rắc, nở một nụ cười xảo quyệt. Gã gõ nhanh một chuỗi lệnh admin tối cao, bẻ khóa hệ thống khống chế sóng của trường quay S4.


“Rõ, thưa Tổng giám đốc. Tôi sẽ ngắt kết nối vật lý của cáp quang trục chính dẫn ra trạm phát sóng vệ tinh quốc gia ngay lập tức. S4 sẽ tối tăm trong vòng ba mươi giây.”


Ngón tay béo mập của Trịnh Hữu nện mạnh xuống phím Enter.


Trong phòng điều khiển kỹ thuật S4, phía sau tấm kính một chiều hướng về phía trường quay, một tiếng còi báo động chói tai đột ngột vang lên. Trên bàn Mixer hình ảnh khổng lồ của Bích Ngọc, màn hình giám sát luồng phát sóng vệ tinh chính thức (Main Output) đột ngột chuyển sang màu xám xịt kèm theo dòng chữ đỏ nhấp nháy liên tục: “ALERT: MAIN SATELLITE FEED DISCONNECTED”.


“Chị Ngọc! Chúng ta mất sóng trục chính rồi!” Phạm Huy, kỹ thuật viên dựng hình trực tiếp, hoảng hốt kêu lên, tay chân luống cuống trên bàn phím. “Phòng máy chủ trung tâm đã can thiệp từ xa. Họ khóa cổng truyền dẫn vệ tinh của S4!”


Bích Ngọc không hề hoảng loạn. Đôi mắt cô dưới gọng kính vuông xám lạnh băng, phản chiếu ánh sáng đỏ từ đèn báo động. Cô đã lường trước được nước đi này của Phạm Tiến ngay khi quyết định chèn bản báo cáo mật của Hà Phương lên màn hình LED. Sự nghiệp của cô, danh dự của cô, và trên hết là tính mạng của bé Đan Chi đang treo trên từng giây sóng trực tiếp.


“Triết! Kích hoạt ngay đường truyền VPN lậu!” Bích Ngọc ra lệnh, giọng nói đanh thép, lạnh lùng phát ra qua bộ đàm nội bộ. “Không được để màn hình trường quay tối đi một giây nào!”


Ngồi ở góc tối của phòng kỹ thuật, Vũ Minh Triết—chàng kỹ thuật viên mạng nội bộ hai mươi bảy tuổi—lập tức hành động. Triết giật phăng chiếc điện thoại cá nhân đang kết nối với một router di động dã chiến đặt dưới gầm bàn. Ngón tay cậu gõ phím với tốc độ chóng mặt, kích hoạt một mạng riêng ảo VPN đã được mã hóa quân sự, định tuyến ngược luồng tín hiệu hình ảnh của S4 lách qua tường lửa của đài.


“Đang định tuyến lại luồng dữ liệu qua cổng VPN dự phòng sảnh B!” Triết báo cáo, mồ hôi rịn ra trên trán. “Tín hiệu đang được đẩy lên máy chủ proxy ẩn danh đặt tại Singapore!”


Tuy nhiên, tại phòng máy chủ trung tâm H3, Trịnh Hữu lập tức phát hiện ra sự sụt giảm băng thông bất thường trên cổng mạng phụ.


“A, lũ chuột nhắt định dùng VPN lậu sao?” Trịnh Hữu cười lạnh. Gã nhanh chóng truy cập vào hệ thống tường lửa lõi của đài truyền hình. “Tao sẽ chặn lọc toàn bộ dải IP của trường quay S4. Để xem tụi mày định tuyến đi đâu!”


Trịnh Hữu kích hoạt lệnh cấm IP diện rộng, cô lập hoàn toàn mọi kết nối internet đi ra từ khu vực S4. Trên màn hình của Vũ Minh Triết, dòng trạng thái kết nối VPN đột ngột chuyển sang màu vàng khè: “CONNECTION BLOCKED BY FIREWALL”.


“Chị Ngọc! Trịnh Hữu khóa toàn bộ dải IP của chúng ta rồi!” Triết hét lên, gương mặt trẻ tuổi lộ rõ vẻ bất lực. “Cáp quang dự phòng sảnh B đã bị tường lửa chặn lọc triệt để. Chúng ta không thể đẩy luồng livestream ra ngoài được nữa!”


Rating thời gian thực trên monitor bắt đầu có dấu hiệu chững lại ở mức 22.4% và chuẩn bị tụt dốc nếu màn hình tivi của khán giả cả nước chuyển sang màn hình nhiễu sóng xám.


Bích Ngọc nghiến chặt răng. Cô biết nếu sóng bị dập tắt hoàn toàn lúc này, Phạm Tiến sẽ lập tức cho bảo an xông vào khống chế Thanh Tùng, và Lâm Hoàng—kẻ đang điên cuồng giám sát qua tai nghe—sẽ không ngần ngại kích nổ quả bom áp suất giam giữ Đan Chi tại bãi giữa Sông Hồng.


“Triết, tránh ra!”


Bích Ngọc đẩy mạnh ghế của Triết sang một bên. Cô cúi xuống, rút từ trong túi áo khoác ra một chiếc thẻ từ màu vàng đồng đã sờn góc—đây là chiếc thẻ đặc quyền kỹ thuật của cựu Giám đốc đài Trần Hữu Khang, người thầy đã âm thầm bàn giao cho cô trước giờ lên sóng. Cô cắm chiếc thẻ vào đầu đọc bảo mật của bàn Mixer, đồng thời kích hoạt “Quy trình phát sóng khẩn cấp lách luật”.


“Chị định dùng cổng phát ngoại giao?” Triết trợn tròn mắt kinh ngạc. “Đó là dải IP tĩnh đặc quyền ngoại giao của ban truyền thông quốc tế! Nếu chưa được Bộ duyệt...”


“Kệ mẹ cái lệnh duyệt đó đi!” Bích Ngọc quát lớn, đôi mắt cô đỏ ngầu vì căng thẳng. “Nếu con bé Đan Chi chết, cái đài này cũng không cần tồn tại nữa!”


Bích Ngọc nhanh tay nhập chuỗi mã khóa OTP truyền dẫn quốc gia được lưu trữ trong thẻ từ của ông Khang. Đây là dải tần số vệ tinh độc lập, được thiết kế để phát sóng trực tiếp các hội nghị ngoại giao quốc tế khẩn cấp, hoàn toàn nằm ngoài bộ lọc kiểm duyệt tự động của tường lửa đài VTVN.


Hệ thống bảo mật hiển thị dòng chữ: “WARNING: DIPLOMATIC PORT. UNAUTHORIZED BLOCK WILL TRIGGER NATIONAL SECURITY ALERT” (Cảnh báo: Cổng ngoại giao. Hành vi chặn lọc trái phép sẽ kích hoạt cảnh báo an ninh quốc gia).


Tại tầng hầm H3, Trịnh Hữu đang chuẩn bị gõ lệnh xóa sạch phân vùng đệm của S4 thì màn hình của gã đột ngột nhấp nháy cảnh báo đỏ rực. Gã khựng lại, ngón tay béo mập run lên khi nhìn thấy dòng chữ cảnh báo an ninh quốc gia hiển thị trên hệ thống. Gã biết, nếu gã dám nhấn nút chặn dải IP ngoại giao này, hệ thống an ninh mạng của Bộ Công an sẽ lập tức vào cuộc quét ngược vị trí của gã trong vòng ba mươi giây.


“Khốn nạn... Chúng nó lấy đâu ra quyền truy cập cổng ngoại giao của ông Khang?” Trịnh Hữu lầm bầm chửi rủa, mồ hôi hột chảy dài trên cổ gã.


Trên màn hình điều khiển của Bích Ngọc, đèn báo hiệu truyền dẫn vệ tinh dự phòng đột ngột chuyển sang màu xanh lục ổn định. Luồng tín hiệu trực tiếp của trường quay S4 được khôi phục hoàn toàn, truyền thẳng lên vệ tinh Vinasat và phát đi tới hơn hai mươi triệu hộ gia đình cả nước.


Rating thời gian thực lập tức bật nảy trở lại, vượt ngưỡng 25% và tiếp tục tăng mạnh.


Tại trường quay S4, Thanh Tùng vẫn ngồi bất động như một bức tượng đá trước bàn dẫn chương trình. Anh nhận thấy một nhịp nhấp nháy nhẹ của đèn đỏ trên camera số hai—tín hiệu ngầm từ Bích Ngọc báo hiệu sóng phát đã được giữ vững thành công. Anh nhìn thẳng vào Vũ Đức, đưa ra đòn tấn công logic quyết định:


“Thưa ông Vũ Đức, sóng truyền hình trực tiếp của chúng ta vẫn đang tiếp tục. Và tôi tin rằng, hàng triệu khán giả đang đợi ông giải thích về chữ ký số của mình trên bản báo cáo mật này. Ông không thể trốn tránh trách nhiệm bằng cách đổ lỗi cho lỗi kỹ thuật hay sai lệch thống kê được nữa.”


Tại văn phòng điều hành tầng bốn mươi lăm, Phạm Tiến nhìn thấy gương mặt tự tin của Thanh Tùng và bản báo cáo mật vẫn sừng sững trên màn hình tivi. Hắn nhận ra mọi nỗ lực ngăn chặn công nghệ của Trịnh Hữu đã hoàn toàn thất bại.


Hắn điên cuồng chộp lấy chiếc ly pha lê chứa rượu whisky trên bàn, dùng lực siết chặt đến mức chiếc ly vỡ vụn ngay trong lòng bàn tay. Những mảnh thủy tinh sắc nhọn cắm sâu vào da thịt, máu tươi đỏ thẫm rỉ ra, chảy ròng ròng qua các kẽ ngón tay, nhuộm đỏ cả vạt áo sơ mi trắng tinh của hắn. Nhưng Phạm Tiến dường như không còn cảm thấy đau đớn vật lý.


Hắn dí sát gương mặt đầy sát khí vào chiếc điện thoại nội bộ, gầm lên với Trịnh Bá—Đội trưởng đội bảo an vũ trang đang túc trực ở tầng hầm:


“Đưa đội bảo an vũ trang xuống S4. Phá cửa, cắt điện tổng và bắt sống thằng Thanh Tùng cho tao!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!