Nhạc nềnDark_Moon

Bẫy Ngôn Từ Đầu Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn LED đỏ quạch của chiếc camera số hai đang từ từ tịnh tiến về phía bàn dẫn chương trình, tựa như tiêu cự của một họng súng bắn tỉa đang khóa chặt hồng tâm. Trong không gian rộng hai trăm mét vuông của trường quay S4, tiếng quạt gió từ hệ thống điều hòa trung tâm rầm rì một dải âm tần trầm đục, lạnh ngắt. Sương mù và hơi nước của cơn bão đêm Giao thừa ngoài kia như thể đang thẩm thấu qua những lớp tường cách âm dày cộp, bủa vây lấy lồng ngực Thanh Tùng.


Nhịp tim của anh đang đập ở mức một trăm ba mươi lần một phút. Dưới lớp phấn nền mỏng mà Mỹ Linh vừa dặm vội, những hạt mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra dọc theo thái dương, lăn dài xuống góc hàm đang bạnh chặt. Nhưng trên màn hình monitor giám sát trực tiếp, gương mặt của người dẫn chương trình Thanh Tùng vẫn hiện lên với một vẻ điềm tĩnh đến rợn người. Đôi mắt anh sáng, kiên định, không một tia dao động. Đó là kết quả của mười lăm năm đứng trước ống kính truyền hình quốc gia, một cảnh giới tự chủ tuyệt đối mà anh gọi là "Kiểm soát biểu cảm".


Tuy nhiên, sự điềm tĩnh ấy chỉ là một lớp mặt nạ mỏng manh mạ vàng trên mặt hồ đầy sóng gió. Ngay sát màng nhĩ tai phải của anh, chiếc tai nghe siêu nhỏ bị hack vẫn đang phát ra những tiếng rè rè tần số ngắn gai người. Rồi, giọng nói khàn đặc, tàn nhẫn của Lâm Hoàng vang lên, sắc lẹm như một nhát dao găm đâm thẳng vào não bộ:


“Mày có đúng ba phút để bắt đầu lột da con lợn đó trước ống kính. Nếu mày dám hé môi đọc một chữ trong kịch bản đã duyệt của đài, tao sẽ nhấn nút kích hoạt van áp suất. Phổi của con gái mày hoạt động không tốt dưới thời tiết ẩm ướt này đâu, đúng không Thanh Tùng?”


Thanh Tùng khẽ miết ngón tay cái vào vạt túi quần tây, nơi góc cạnh kim loại sần sùi của chiếc bật lửa Zippo cũ—kỷ vật duy nhất của người vợ quá cố Hà Phương—đang tỏa ra một chút hơi ấm xoa dịu thần kinh đang căng như dây đàn của anh. Anh không được phép hoảng loạn. Đan Chi đang nằm trong tay kẻ bắt cóc. Mỗi câu đối thoại của anh từ giây phút này trở đi không còn là nghiệp vụ báo chí thông thường, mà là một canh bạc sinh tử thời gian thực.


Anh khẽ liếc nhìn người đàn ông ngồi đối diện bên kia bàn phỏng vấn.


Thanh tra cao cấp Vũ Đức ngồi đó với một phong thái vô cùng tự mãn. Gã khoảng năm mươi tuổi, dáng người béo mập được bọc trong bộ comple may đo đắt tiền màu xanh sẫm. Chiếc kính gọng vàng sáng loáng ngự trên sống mũi tẹt, mái tóc vuốt keo bóng lộn không lệch một sợi dưới ánh đèn trường quay chói mắt. Vũ Đức khẽ nhấp một ngụm nước, khóe môi nhếch lên một nụ cười ngoại giao quen thuộc. Gã tin rằng đây chỉ là một buổi phỏng vấn PR thông thường để gã đánh bóng tên tuổi trước khi bước vào chiến dịch tranh cử ghế Thứ trưởng.


Gã hoàn toàn không biết rằng, chiếc máy chạy chữ Auto-cue đặt dưới ống kính camera chính lúc này đã bị Trần Tuấn cố tình làm kẹt theo lệnh ngầm của Bích Ngọc. Màn hình nhắc chữ trống rỗng, chỉ còn lại một khoảng đen sâu hoắm.


Thanh Tùng hít một hơi thật sâu, ép cơ hoành hạ xuống để giữ cho giọng nói của mình đạt đến dải âm trầm ấm, ổn định nhất—tông giọng mà khán giả cả nước vẫn gọi là "tiếng nói của sự thật". Anh bắt đầu cuộc đối thoại, bỏ qua hoàn toàn phần giới thiệu kịch bản chính thức:


“Thưa quý vị khán giả đang theo dõi chương trình 'Đối Thoại Đêm Muộn' trực tiếp trong đêm Giao thừa. Hôm nay, chúng ta vinh dự được trò chuyện cùng ông Vũ Đức, Thanh tra cao cấp của Bộ Y tế. Người đã có nhiều năm cống hiến trong việc thiết lập các quy trình kiểm định dược phẩm quốc gia.”


Vũ Đức khẽ gật đầu, nụ cười trên môi gã rộng thêm một chút. Gã chỉnh lại chiếc micro cài áo, giọng nói trầm hùng, đầy vẻ chính trực vang lên:


“Xin chào Thanh Tùng, xin chào quý vị khán giả. Đêm Giao thừa là khoảnh khắc chúng ta nhìn lại những thành tựu đã qua và hướng tới một tương lai y tế bền vững, nơi tính mạng của người dân luôn là ưu tiên tối thượng của những người làm công tác thanh tra như chúng tôi.”


“Ưu tiên tối thượng,” Thanh Tùng lặp lại cụm từ đó, giọng nói của anh không hề có sự mỉa mai, nhưng âm điệu đột ngột hạ thấp xuống một tông đầy ẩn ý. Anh kích hoạt trạng thái "Cấp 3: Cold Reading sơ cấp", đôi mắt sắc bén như dao mổ bắt đầu khóa chặt vào từng chi tiết nhỏ nhất trên cơ thể đối phương. “Ông Đức nhắc đến một từ rất hay: 'Tính mạng'. Vậy chúng ta hãy cùng nhìn lại một cột mốc quan trọng mười năm trước. Thời điểm ông ký quyết định phê duyệt khẩn cấp cho lô vắc-xin nhập khẩu của tập đoàn Y dược Vạn Sinh trong đợt dịch tả ngoại ô.”


Nụ cười trên gương mặt Vũ Đức khựng lại trong đúng một phần hai mươi lây. Đó là một khoảng thời gian cực ngắn, gần như vô hình đối với một khán giả thông thường, nhưng dưới lăng kính của Thanh Tùng, đó là một vết rạn nứt khổng lồ trên bức tường phòng ngự của gã.


Thanh Tùng nhận thấy hai cơ bên khóe miệng Vũ Đức co thắt nhẹ—một biểu cảm vi mô điển hình của sự kinh ngạc xen lẫn sợ hãi đột ngột. Đồng thời, ngón tay trỏ của gã khẽ gõ nhẹ hai nhịp lên thành cốc thủy tinh, và gã nuốt nước bọt một cách vô thức, khiến yết hầu dịch chuyển một khoảng ngắn.


“Ồ, chuyện của mười năm trước sao?” Vũ Đức nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh, gã khẽ cười, giọng nói vẫn giữ được sự trôi chảy của một chính trị gia lão luyện. “Đó là một chiến dịch khẩn cấp mang tính lịch sử. Nhờ sự quyết đoán trong quy trình phê duyệt ngày ấy, chúng ta đã ngăn chặn kịp thời một thảm họa dịch bệnh. Tôi tin rằng đó là một quyết định hoàn toàn đúng đắn và tuân thủ nghiêm ngặt các tiêu chuẩn khoa học thời bấy giờ.”


“Hoàn toàn đúng đắn và tuân thủ nghiêm ngặt,” Thanh Tùng lặp lại, ánh mắt anh không rời khỏi vùng cổ của Vũ Đức. Anh nhận ra nhịp thở của gã bắt đầu dồn dập hơn, lồng ngực gã phập phồng với tần số nhanh hơn khoảng mười lăm phần trăm so với lúc bắt đầu. “Vậy thưa ông Đức, ông giải thích thế nào về việc trong bản báo cáo thanh tra nội bộ cuối cùng do chính ông ký duyệt năm đó, toàn bộ số liệu về tỷ lệ tai biến nghiêm trọng dẫn đến tử vong ở trẻ em tại khu vực Thanh Trì lại... hoàn toàn biến mất?”


*Bốp.*


Tiếng động nhỏ phát ra từ phía dưới gầm bàn dẫn chương trình khi đầu gối của Vũ Đức vô tình va phải thanh sắt chịu lực. Gương mặt gã chuyển từ màu hồng hào sang một sắc xám ngoét dưới ánh đèn LED công suất lớn. Gã không ngờ Thanh Tùng lại dám đưa ra một câu hỏi gai góc và trực diện đến vậy ngay trên sóng trực tiếp quốc gia, hoàn toàn đi lệch khỏi kịch bản PR dịu ngọt mà trợ lý của gã đã thỏa thuận với Tổng giám đốc Phạm Tiến.


“Thanh Tùng, tôi nghĩ cậu đang có sự nhầm lẫn nghiêm trọng về mặt chuyên môn ở đây,” Vũ Đức nói, giọng gã cao vút lên nửa tông, mất đi vẻ trầm ấm ban đầu. Gã đưa tay lên chỉnh lại gọng kính vàng, một hành động ngụy trang kinh điển nhằm kéo dài thời gian để não bộ tìm kiếm lời nói dối thích hợp. “Quy trình phê duyệt khẩn cấp luôn đi kèm với các giao thức bảo mật thông tin y tế theo luật định. Những số liệu cậu nhắc đến có thể chỉ là những sai lệch thống kê chưa được kiểm chứng lâm sàng. Việc đưa những thông tin thất thiệt này lên sóng truyền hình trực tiếp là vô cùng thiếu trách nhiệm.”


Qua chiếc tai nghe bị hack, tiếng cười khùng khục đầy thỏa mãn của Lâm Hoàng vang lên bên tai Tùng:


“Tốt lắm, Thanh Tùng! Nhìn con lợn đó bắt đầu đổ mồ hôi kìa. Dồn nó tiếp đi! Bắt nó phải nói ra cái từ 'Vạn Sinh'. Mày còn một phút ba mươi giây!”


Thanh Tùng không hề dao động trước lời đe dọa. Anh nghiêng người về phía trước, hai tay đan chéo đặt trên bàn dẫn, tạo ra một tư thế áp đảo không gian vật lý đối với Vũ Đức. Anh sử dụng "Phương pháp đọc nguội (Cold Reading)" để tấn công trực diện vào điểm yếu tâm lý của gã:


“Tôi không nhầm lẫn, thưa ông Đức. Và tôi tin rằng ông cũng biết rõ tôi đang nói về điều gì. Khi một người nói dối, cơ thể họ sẽ phản bội họ trước khi ngôn từ kịp định hình. Từ lúc tôi nhắc đến cụm từ 'Thanh Trì', ông đã nháy mắt liên tục với tần số gấp ba lần bình thường. Bàn tay trái của ông đang siết chặt lấy vạt quần comple đến mức làm nhăn nhúm sợi vải đắt tiền kia. Và quan trọng nhất... ông đang cố tình né tránh việc nhìn thẳng vào camera số hai.”


Thanh Tùng dừng lại đúng ba giây—khoảng lặng chết người trên sóng truyền hình trực tiếp.


Trong phòng điều khiển kỹ thuật phía sau tấm kính một chiều, Bích Ngọc lập tức nắm bắt nhịp điệu của Tùng. Cô nhanh tay điều khiển bàn Mixer, chuyển góc máy từ cận cảnh Tùng sang góc máy cực cận bắt thẳng vào những giọt mồ hôi hột đang chảy ròng ròng trên trán Vũ Đức.


Trên màn hình giám sát, chỉ số "Rating thời gian thực (Real-time Rating)" của chương trình bắt đầu nhảy số điên cuồng. Từ mức mặc định 2.5% ban đầu của khung giờ muộn, con số này đang dựng đứng lên: 5.8%... 8.2%... rồi chạm mốc 12.4% chỉ trong vòng chưa đầy năm phút chất vấn. Khán giả cả nước đang bị cuốn vào một cuộc tra khảo tâm lý nghẹt thở chưa từng có trên sóng quốc gia.


“Cậu... cậu đang xúc phạm tôi!” Vũ Đức lắp bắp, gã đập mạnh bàn tay xuống mặt bàn kính, khiến chiếc cốc thủy tinh nảy lên. Gã quay đầu nhìn về phía phòng điều khiển, cố gắng tìm kiếm bóng dáng của Tổng giám đốc Phạm Tiến để yêu cầu can thiệp. “Tôi đề nghị ban biên tập dừng chương trình ngay lập tức! Đây không phải là một buổi phỏng vấn báo chí, đây là một chiến dịch bôi nhọ danh dự có chủ đích! Tôi yêu cầu cắt sóng và tạm dừng để quảng cáo!”


“Cắt sóng?” Thanh Tùng khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng nhưng đầy uy lực. Anh hướng ánh mắt thẳng vào camera số hai, biến hàng triệu khán giả đang ngồi trước màn hình tivi thành lá chắn dư luận tối thượng của mình. “Thưa ông Vũ Đức, hơn mười triệu khán giả đang theo dõi chương trình này đêm nay không thức đợi đến nửa đêm để xem quảng cáo. Họ đang đợi câu trả lời từ một Thanh tra cao cấp của Bộ Y tế. Sự thật về tính mạng của hàng trăm đứa trẻ mười năm trước... liệu có đáng giá bằng một đoạn quảng cáo thương mại?”


Câu hỏi tu từ của Tùng như một đòn giáng chí mạng vào lòng tự tôn ngoại giao của Vũ Đức. Gã cứng họng, lồng ngực phập phồng dữ dội, hơi thở rít qua kẽ răng thành những tiếng khò khè đứt quãng. Gã muốn đứng dậy rời khỏi ghế dẫn, nhưng gã biết, nếu gã bỏ chạy lúc này ngay trên sóng trực tiếp, đó sẽ là sự thừa nhận tội lỗi công khai trước toàn thể quốc gia.


Rating thời gian thực tiếp tục tăng vọt lên mốc 22%. Cả trường quay S4 chìm trong một bầu không khí căng thẳng, ngột ngạt đến mức có thể nghe thấy cả tiếng mưa bão đang quất rầm rập vào vách kính phía xa.


Vũ Đức run rẩy đưa bàn tay béo mập lên lau mồ hôi trên trán, gã định mở miệng phát biểu một lời phủ nhận cuối cùng để cứu vãn tình thế, thì đột nhiên, toàn bộ hệ thống màn hình LED khổng lồ cao bốn mét phía sau lưng Thanh Tùng nhấp nháy liên tục.


Một luồng ánh sáng xanh lét từ màn hình dội thẳng vào lưng Tùng, in bóng anh đổ dài lên bàn phỏng vấn. Trên màn hình lớn, bỏ qua mọi sự kiểm soát của ban biên tập đài, một tệp tài liệu nội bộ đóng dấu "MẬT" của Bộ Y tế từ mười năm trước đột ngột xuất hiện, hiển thị rõ nét danh sách năm ca tử vong đầu tiên của trẻ em tại Thanh Trì kèm theo chữ ký phê duyệt màu xanh của Vũ Đức...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!