Nhạc nềnDark_Moon

Con Mắt Thứ Hai

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gió bão rú rít bên ngoài lớp kính dày của tòa tháp VTVN bốn mươi lăm tầng vang lên như tiếng gầm rú của một con quái thú đang lồng lộn giữa đêm Giao thừa. Hành lang kỹ thuật tầng 4 đài VTVN chìm trong thứ ánh sáng vàng vọt, tù mù của hệ thống đèn tiết kiệm điện ban đêm. Nơi đây như một mê cung khép kín với những dãy tủ cáp đồng trục, cáp quang và các hộp phân phối kỹ thuật chạy dọc trần nhà, tỏa ra mùi nhựa nóng và mùi ozone đặc trưng của các thiết bị điện tử hoạt động liên tục.


Khánh Nam áp sát lưng vào một góc tối bên cạnh tủ rack kỹ thuật số 12. Lồng ngực cậu phập phồng dữ dội, từng nhịp thở dồn dập được cố gắng nén lại dưới lớp áo khoác gió màu xanh sẫm dính đầy nước mưa. Cậu mới hai mươi tư tuổi, là phóng viên hiện trường trẻ nhất của ê-kíp "Đối Thoại Đêm Muộn". Cậu luôn tự hào về sự nhanh nhẹn và nhiệt huyết của mình, nhưng lúc này, hai bàn tay cậu đang run lên bần bật.


Trong lòng bàn tay cậu, chiếc camera ngụy trang siêu nhỏ có kích thước bằng cúc áo và một bộ vi xử lý định vị di động do chuyên gia bảo mật Nguyễn Hữu Đạo chuẩn bị sẵn lạnh ngắt. Cách đây năm phút, giọng nói đứt quãng nhưng vô cùng đanh thép của đạo diễn Bích Ngọc vang lên qua tai nghe bộ đàm nội bộ riêng: “Nam, Đan Chi bị bắt cóc thật rồi. Tùng đang bị khống chế trực tiếp trên sóng S4 bằng một quả bom áp suất vô hình. Em phải đột nhập vào phòng kỹ thuật S4 ngay bây giờ, lắp camera ngầm dưới bàn Mixer. Chúng ta cần một con mắt thứ hai độc lập để giám sát mọi biến động mà không bị Phạm Tiến phát hiện. Chạy đi, Nam!”


Lời dặn của Ngọc như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Nam, thổi bay mọi sự do dự. Đan Chi—đứa bé thông minh vẫn thường bám lấy cậu đòi ăn kẹo mỗi khi đến đài—đang đối mặt với tử thần. Nam nuốt nước bọt, cố gắng vận dụng những gì Thanh Tùng từng dạy về cách kiểm soát nỗi sợ hãi thực địa. Cậu khẽ hé mắt nhìn ra khoảng hành lang hẹp phía trước.


Đột nhiên, tiếng bước chân nện xuống sàn gạch ceramic bóng loáng vang lên từ phía thang máy kỹ thuật. Nam vội vàng rụt đầu lại, nín thở.


Qua khe hở hẹp giữa tủ rack và bức tường thạch cao, cậu nhìn thấy Nguyễn Hùng—trợ lý hành chính kiêm giám sát kỹ thuật của Tổng giám đốc Phạm Tiến. Hùng mặc bộ vest xám chỉnh tề, tay cầm chiếc máy tính bảng quản trị liên tục nhấp nháy đèn xanh. Gương mặt gã lộ rõ vẻ cáu kỉnh và nghi ngờ. Gã đang đi tuần tra trực tiếp dọc hành lang tầng 4, đôi mắt cú vọ không ngừng quét qua các cánh cửa phòng kỹ thuật.


“Mẹ kiếp, cái lũ S4 này làm ăn kiểu gì thế không biết,” Nguyễn Hùng lầm bầm chửi thề, ngón tay gõ liên tục lên màn hình máy tính bảng. “Khóa cứng Camera số 2 rồi bảo lỗi cáp? Để tao xem luồng mạng của tụi bây có thực sự bị suy hao không.”


Khoảng cách giữa Nguyễn Hùng và vị trí ẩn nấp của Khánh Nam đang thu hẹp lại từng mét. Mười mét. Tám mét. Sáu mét. Nam có thể nhìn thấy rõ vết sẹo nhỏ trên lông mày của Hùng dưới ánh đèn hành lang. Nếu Hùng tiến thêm ba bước nữa và quay đầu sang phải, gã sẽ phát hiện ra Nam ngay lập tức. Nam siết chặt chiếc camera ngụy trang trong tay, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bên thái dương. Cậu biết mình không thể bị bắt lúc này. Nếu cậu bị tóm, hy vọng cứu Đan Chi của Thanh Tùng sẽ hoàn toàn vụt tắt.


Đúng lúc tình thế ngàn cân treo sợi tóc ấy, một tiếng rít tần số cao cực lớn đột ngột dội ra từ loa phóng thanh nội bộ của hành lang tầng 4. Tiếng hú rít chói tai xé toạc không gian tĩnh lặng, khiến Nguyễn Hùng giật nảy mình, vội vàng bịt chặt hai tai.


Đó là tiếng hú phản hồi âm thanh (audio feedback) đặc trưng khi có sự cố giao thoa micro cực mạnh. Ngay sau tiếng rít, giọng nói giận dữ của Bích Ngọc vang dội khắp hệ thống loa:


“Lực! Cậu điên à?! Tôi đã bảo đường Aux 3 đang bị chập mát cơ mà! Cắm bừa bãi thế cháy sạch hệ thống loa monitor của trường quay bây giờ! Nguyễn Hùng đâu rồi? Gọi gã xuống kiểm tra ngay hệ thống phân phối âm thanh tầng hầm cho tôi!”


Nguyễn Hùng nghe thấy tên mình bị gọi tên một cách giận dữ trên loa, gương mặt gã tức khắc biến sắc. Gã hạ máy tính bảng xuống, nghiến răng lẩm bẩm: “Cái mụ Ngọc này lại điên cái gì nữa đây. Hệ thống phân phối âm thanh mà cháy thì Tổng giám đốc cạo đầu mình mất.”


Không một chút nghi ngờ, Hùng lập tức quay gót, rảo bước nhanh về phía cầu thang bộ dẫn xuống khu vực kỹ thuật âm thanh tầng hầm để xử lý sự cố. Tiếng bước chân của gã nhỏ dần rồi biến mất sau cánh cửa thép chống cháy.


Nam thở phào nhẹ nhõm. Cậu biết đây là sự cố âm thanh giả do Bích Ngọc cố tình tạo ra từ phòng Mixer để đánh lạc hướng Nguyễn Hùng, tạo cho cậu một cơ hội duy nhất.


“Cậu có đúng ba mươi giây, Nam,” Nam tự nhủ thầm. Cậu lao ra khỏi góc tối, di chuyển không tiếng động dọc theo hành lang kỹ thuật tầng 4. Cậu lách qua cánh cửa phụ của phòng kỹ thuật S4—nơi hệ thống khóa từ đã được Bích Ngọc âm thầm kích hoạt chế độ mở khẩn cấp từ xa.


Cánh cửa khẽ xịch mở. Nam lẻn vào trong và khép hờ cửa lại.


Không gian bên trong phòng kỹ thuật S4 ngập tràn ánh sáng xanh lét từ hàng chục màn hình monitor và tiếng quạt gió của các tủ server kêu o o không ngớt. Nam lập tức bò rạp xuống sàn nhà, luồn lách dưới gầm chiếc bàn Mixer khổng lồ SSL Duality—trung tâm điều khiển âm thanh và hình ảnh của toàn bộ trường quay S4.


Cậu rút từ trong túi áo ra bộ vi xử lý định vị di động và chiếc camera ngụy trang. Tay cậu run rẩy tìm kiếm cổng kết nối mạng phụ phía sau bàn Mixer. Cậu cần cắm thiết bị này vào cổng LAN dự phòng để kết nối trực tiếp với máy tính của Nguyễn Hữu Đạo bên ngoài đài.


Tuy nhiên, khi Nam vừa cắm đầu cáp RJ45 vào cổng mạng phụ, một tiếng bíp lạnh lùng vang lên từ màn hình máy tính bảng quản trị mạng đặt trên bàn Mixer. Màn hình hiển thị dòng chữ đỏ rực: "CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN THIẾT BỊ LẠ. YÊU CẦU XÁC THỰC TÀI KHOẢN QUẢN TRỊ VIÊN ĐỂ TRUY CẬP HỆ THỐNG."


“Mẹ kiếp! Tường lửa bảo mật của đài đã tự động khóa cổng mạng,” Nam nghiến răng. Cậu cố gắng dùng bàn phím phụ để gõ dòng lệnh bẻ khóa tài khoản quản trị viên mà Đạo đã dạy trước đó, nhưng hệ thống an ninh mạng của đài VTVN quá mạnh. Các dòng lệnh của cậu liên tục bị tường lửa chặn lại và trả về thông báo lỗi.


Thời gian đang trôi đi tàn nhẫn. Đã hai mươi giây trôi qua. Nguyễn Hùng có thể quay lại bất cứ lúc nào sau khi phát hiện ra sự cố âm thanh tầng hầm chỉ là giả.


Trong tai nghe bộ đàm, tiếng của Bích Ngọc vang lên đầy lo lắng: “Nam! Nguyễn Hùng đang quay lại hành lang rồi! Em xong chưa?”


“Cổng mạng chính bị khóa rồi chị Ngọc! Tường lửa không cho em bypass!” Nam thì thầm vào micro bộ đàm, giọng đầy hoảng loạn.


“Dùng đường truyền VPN lậu của Vũ Minh Triết!” Ngọc ra lệnh dứt khoát. “Triết đã cấu hình một cổng kết nối ảo mã hóa quân sự chạy ngầm trên dải băng thông dự phòng của ban Văn nghệ. Cắm thiết bị vào cổng phụ màu vàng dưới gầm bàn Mixer, nhanh lên!”


Nam lập tức rút sợi cáp ra khỏi cổng LAN chính, tìm kiếm cổng phụ màu vàng nằm khuất sâu sau mớ dây cáp lằng nhằng dưới gầm bàn Mixer. Ngón tay cậu mò mẫm trong bóng tối, chạm vào một cổng RJ45 nhỏ bọc cao su. Cậu cắm mạnh đầu cáp vào.


*Tạch.*


Đèn tín hiệu trên bộ định vị di động của Đạo chớp nháy liên tục rồi chuyển sang màu xanh lục ổn định. Kết nối thành công! Đường truyền VPN lậu của Triết đã bypass hoàn toàn hệ thống tường lửa của đài mà không để lại bất kỳ dấu vết nào trên máy chủ giám sát của Nguyễn Hùng.


Ngay lập tức, Nam dùng băng dính đen dán chặt chiếc camera ngụy trang siêu nhỏ vào góc dưới của bàn Mixer, hướng ống kính góc rộng về phía lối ra vào và toàn bộ khu vực điều khiển của phòng kỹ thuật S4. Đây chính là "con mắt thứ hai" giúp nhóm hỗ trợ bên ngoài có thể theo dõi trực tiếp mọi hành động của Phạm Tiến và Trịnh Bá mà không bị phát hiện.


Nhưng đúng lúc Nam vừa dán xong chiếc camera, tiếng cánh cửa phòng kỹ thuật S4 xịch mở vang lên đầy đột ngột.


Nguyễn Hùng bước vào phòng, gương mặt gã hầm hầm sát khí. Gã vừa phát hiện ra hệ thống phân phối âm thanh tầng hầm hoàn toàn bình thường và nhận ra mình đã bị Bích Ngọc chơi xỏ.


“Mụ Ngọc chết tiệt, dám lừa mình,” Hùng lẩm bẩm đầy giận dữ. Gã bước thẳng về phía bàn Mixer, đôi mắt quét qua các màn hình monitor.


Khánh Nam lúc này đang nằm rạp dưới gầm bàn Mixer, chỉ cách đôi giày da bóng loáng của Nguyễn Hùng chưa đầy nửa mét. Cậu nín thở hoàn toàn, hai tay ôm chặt lấy ngực để ngăn tiếng tim đập liên hồi. Trong không gian chật hẹp dưới gầm bàn, Nam có thể ngửi thấy rõ mùi nước hoa đắt tiền của Hùng hòa lẫn với mùi bụi bặm của đống dây cáp.


Hùng đột ngột dừng lại ngay trước bàn Mixer. Gã cúi đầu xuống, dường như nghe thấy một tiếng click nhẹ phát ra từ bộ định vị di động của Đạo dưới gầm bàn.


“Tiếng gì thế nhỉ?” Hùng lầm bầm, gã từ từ khom lưng xuống, chuẩn bị vén tấm rèm che gầm bàn Mixer lên để kiểm tra.


Bên ngoài tấm kính một chiều, Bích Ngọc nhìn thấy cảnh tượng ấy qua camera giám sát nội bộ. Trực giác đạo diễn của cô hét lên rằng Nam đang gặp nguy hiểm cực lớn. Không một giây do dự, cô dùng tay gạt mạnh tập tài liệu giấy dày cộp trên bàn Mixer xuống sàn nhà, tạo ra một tiếng động chát chúa vang dội khắp phòng kỹ thuật.


“Làm ăn kiểu gì thế hả?!” Bích Ngọc quát lớn hướng về phía tổ kỹ thuật âm thanh, cố tình tạo ra một cuộc tranh cãi lớn để lấp liếm tiếng gõ phím và tiếng động dưới gầm bàn của Nam. “Tôi đã bảo phải dọn dẹp đống tài liệu này đi từ chiều rồi cơ mà!”


Tiếng động lớn và tiếng quát tháo của Bích Ngọc lập tức thu hút sự chú ý của Nguyễn Hùng. Gã dừng hành động vén rèm lại, đứng thẳng người dậy và quay sang nhìn Ngọc qua tấm kính một chiều với vẻ mặt đầy khinh miệt:


“Lại giở trò điên khùng gì nữa đây. Đúng là một lũ vô kỷ luật.”


Hùng lắc đầu chán ngán, gã cầm lấy chiếc máy tính bảng quản trị rồi bước nhanh ra khỏi phòng kỹ thuật S4 để lên tầng 45 báo cáo với Phạm Tiến về sự bất thường của ê-kíp S4.


Ngay khi tiếng cánh cửa phòng kỹ thuật đóng lại hoàn toàn, Khánh Nam lập tức bò ra khỏi gầm bàn Mixer. Gương mặt cậu nhợt nhạt, mồ hôi ướt đẫm cả vạt áo khoác gió. Cậu nhanh chóng lách qua lối cửa phụ để thoát ra ngoài hành lang kỹ thuật tầng 4.


Tuy nhiên, trong lúc vội vã lách qua khe cửa hẹp để trốn chạy, Nam không hề hay biết chiếc thẻ nhân viên chính thức của mình đã bị móc vào chốt cửa, đứt dây đeo và rơi lặng lẽ xuống góc tối bên cạnh cổng phụ S4.


Nam chạy nhanh xuống cầu thang bộ thoát hiểm, hướng về phía lối ra an toàn ở sảnh sau tòa nhà. Cậu rút chiếc điện thoại cá nhân ra khỏi túi, tay vẫn còn run rẩy.


Ngay khi màn hình điện thoại vừa kết nối được với mạng VPN độc lập ngoài đài, một tiếng rung mạnh vang lên báo hiệu có tin nhắn khẩn cấp từ chuyên gia bảo mật Nguyễn Hữu Đạo qua ứng dụng liên lạc mã hóa.


Nam nín thở mở tin nhắn ra đọc. Những dòng chữ của Đạo hiện lên trên màn hình sáng rực giữa khoảng tối của cầu thang bộ khiến Nam đông cứng cả người:


"Nam! Thiết bị định vị của tôi vừa kết nối được với tần số sóng ngắn quân sự cũ lậu đang hack tai nghe của Tùng. Đã phát hiện một trạm BTS giả lập đang phát sóng lậu ngay trong khu vực Hà Nội, nhưng toàn bộ tín hiệu tọa độ đã bị mã hóa ngược bởi một phần mềm gián điệp của Vạn Sinh. Chúng ta cần thêm thời gian để giải mã ngược dải tần số này mới tìm được vị trí chính xác của bé Đan Chi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!