Nhịp Nháy Morse
Ánh đèn đỏ tally trên đỉnh Camera số 2 nhấp nháy liên tục như một con mắt quỷ đơn độc giữa khoảng tối mênh mông của trường quay S4. Dưới sức nóng hầm hập tỏa ra từ giàn đèn LED ma trận treo cao mười lăm mét, bầu không khí trong trường quay đặc quánh, nồng nặc mùi sơn cháy nhẹ trên các tấm phông cách âm. Thanh Tùng ngồi đối diện với Vũ Đức tại chiếc bàn dẫn bằng gỗ sồi đánh bóng, gương mặt anh vẫn giữ nguyên một nụ cười điềm tĩnh, đĩnh đạc của một người dẫn chương trình quốc dân. Nhưng dưới lớp phấn nền dày cộp mà trợ lý Mỹ Linh vừa dặm vội trước giờ lên sóng, những giọt mồ hôi lạnh đang rịn ra, đe dọa làm nhòe đi lớp hóa trang hoàn hảo.
Trong tai phải của anh, tiếng rè rè chói tai của chiếc tai nghe siêu nhỏ bị hack vẫn vang lên đều đặn, mang theo hơi thở khàn đặc, đầy sát khí của Lâm Hoàng. Kẻ bắt cóc đang đứng ở một trạm phát sóng lậu ngoại vi bãi giữa Sông Hồng, bàn tay hắn đặt trên kíp nổ của quả bom áp suất giam giữ bé Đan Chi. Mỗi giây trôi qua đối với Tùng lúc này đều căng thẳng như đi trên một sợi dây thép nung đỏ. Anh biết rõ, chỉ một biểu cảm bất thường, một nhịp thở đứt quãng lọt vào ống kính, Phạm Tiến — Tổng giám đốc đang giám sát từ văn phòng tầng 45 — sẽ lập tức ra lệnh cắt sóng, và Lâm Hoàng sẽ không ngần ngại bấm nút kích nổ.
Anh phải gửi tín hiệu cầu cứu. Nhưng bằng cách nào khi mọi đường truyền điện thoại, mạng nội bộ đều bị kiểm soát chặt chẽ?
Khi ống kính của Camera số 2 từ từ zoom cận cảnh vào gương mặt mình, Thanh Tùng hít một hơi thật sâu, ép cơ hoành hạ xuống để điều hòa nhịp tim đang đập điên cuồng ở mức trăm ba mươi lần một phút. Anh miết nhẹ ngón tay vào vạt quần tây, cảm nhận góc cạnh sắc nhọn của chiếc bật lửa Zippo cũ của Hà Phương đang nằm im lìm trong túi. Đó là mỏ neo tâm lý duy nhất giữ cho anh không quỵ ngã. Anh nhìn thẳng vào thấu kính thủy tinh đen thẫm của camera, bắt đầu vận dụng "Phương pháp Morse nhịp điệu nói" kết hợp với "Nháy mắt mã Morse" — những kỹ năng phản xạ cực hạn mà anh đã rèn luyện suốt mười lăm năm sự nghiệp.
“Thưa quý vị khán giả,” Thanh Tùng cất giọng, tông giọng trầm ấm, ổn định đến kinh ngạc của anh vang lên qua hệ thống micro, bao trùm khắp trường quay. “Báo chí... không chỉ là tấm gương phản chiếu xã hội... mà còn là người gác đền... cho lương tri và công lý.”
Anh cố tình kéo dài khoảng dừng giữa các từ. Một khoảng lặng ngắn đại diện cho ký tự chấm (dot), một khoảng lặng dài hơn đại diện cho ký tự gạch (dash) trong hệ thống mã Morse quốc tế. Đồng thời, mí mắt anh bắt đầu nháy theo một nhịp điệu bất thường nhưng cực kỳ chuẩn xác hướng thẳng vào Camera số 2.
Nháy nhanh. Nháy nhanh. Nháy chậm. Nháy nhanh.
Bên kia tấm kính một chiều của trường quay, tại Phòng kỹ thuật S4, đạo diễn hình ảnh Bích Ngọc đang ngồi trước bàn điều khiển Mixer khổng lồ với hàng chục màn hình giám sát đa kênh. Đôi mắt sắc sảo sau cặp kính gọng vuông của cô dán chặt vào màn hình monitor số 2, nơi đang hiển thị cận cảnh gương mặt của Thanh Tùng.
Bích Ngọc khựng lại. Cô đã làm việc cùng Thanh Tùng suốt bảy năm qua, trải qua hàng trăm số phát sóng trực tiếp từ những bản tin thời sự nóng bỏng đến các chương trình tọa đàm nghẹt thở. Cô thuộc lòng từng thói quen nhỏ nhất của anh khi đứng trước ống kính. Thanh Tùng là một người cầu toàn tuyệt đối; anh chưa bao giờ nháy mắt liên tục với tần số kỳ lạ như vậy khi đang dẫn phần mở đầu. Hơn nữa, nhịp điệu nói của anh hôm nay có những khoảng dừng hơi thở rất lạ, không hề tuân theo nhạc tính thông thường của một MC chuyên nghiệp.
“Tùng đang có chuyện gì đó,” Bích Ngọc thì thầm, sống lưng cô chợt lạnh toát. Cô nhớ lại cuộc gọi hớt hải của chị gái Tùng mười phút trước giờ lên sóng, báo tin bé Đan Chi đã biến mất khỏi cổng trường tiểu học Nghĩa Tân. Lúc đó cô chỉ nghĩ cô bé đi lạc, nhưng nhìn biểu cảm căng cứng dưới lớp phấn nền của Tùng lúc này, một linh cảm tồi tệ ập đến.
Bích Ngọc với tay lấy chiếc bút dạ Pilot đen, lật mặt sau của tờ kịch bản giấy chính thức. Cô bắt đầu ghi lại từng nhịp nháy mắt của Tùng hiển thị trên màn hình cận cảnh.
Nháy nhanh, nháy nhanh, nháy chậm, nháy nhanh... Đó là chữ 'F' hay chữ 'D'? Không, Tùng đang dùng mã Morse tiếng Việt giản lược.
Cô tập trung cao độ, ngón tay run rẩy vẽ ra những ký tự chấm và gạch lên lề giấy.
`-..` (Đ)
`.-` (A)
`-.` (N)
`-.-.` (C)
`....` (H)
`..` (I)
“Đan Chi...” Bích Ngọc nín thở, tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô tiếp tục ghi nhanh khi Tùng tiếp tục nháy mắt phối hợp với nhịp nhấn giọng nói dứt khoát.
`-...` (B)
`..` (I)
`-...` (B)
`.-` (A)
`-` (T)
“ĐAN CHI BỊ BẮT.”
Bích Ngọc bàng hoàng suýt đánh rơi chiếc bút dạ xuống bàn Mixer. Những ký tự đen ngòm trên tờ kịch bản giấy như những vết mực máu đập thẳng vào mắt cô. Đan Chi, đứa trẻ mười tuổi ngoan ngoãn thường chạy quanh phòng kỹ thuật chơi đùa mỗi chiều thứ bảy, đang nằm trong tay kẻ bắt cóc. Và Thanh Tùng đang bị khống chế ngay trên sóng trực tiếp trước hàng triệu khán giả truyền hình quốc gia.
Đúng lúc này, hệ thống máy tính điều khiển camera tự động của đài — vốn được lập trình theo thuật toán nhận diện biểu cảm — phát hiện sự bất thường trên gương mặt của Vũ Đức. Vũ Đức đang đổ mồ hôi nhẹ, vẻ mặt bối rối trước câu hỏi bất ngờ của Tùng về vụ Vạn Sinh mười năm trước. Hệ thống tự động kích hoạt lệnh chuyển góc máy, chuẩn bị ngắt luồng cận cảnh của Tùng trên Camera số 2 để chuyển sang Camera số 1 bắt góc trung cảnh của Vũ Đức.
“Không được!” Bích Ngọc nghiến răng. Nếu góc máy chuyển đi lúc này, cô sẽ mất dấu tín hiệu Morse của Tùng trước khi nhận được thông điệp đầy đủ.
Bằng phản xạ cực nhanh của một đạo diễn hình ảnh hàng đầu, Bích Ngọc đập mạnh lòng bàn tay xuống phím khóa cứng (Manual Override) trên bàn Mixer hình ảnh chuyên dụng, bẻ gãy hoàn toàn lệnh chuyển cảnh tự động của hệ thống máy tính. Cô khóa chặt luồng phát sóng trực tiếp ở góc cận cảnh của Camera số 2 hướng thẳng vào mặt Tùng.
Ngay lập tức, chiếc điện thoại nội bộ màu đỏ kết nối trực tiếp với phòng Tổng giám đốc Phạm Tiến ở tầng 45 đổ chuông vang dội, phá vỡ bầu không khí căng thẳng của phòng kỹ thuật.
Bích Ngọc rùng mình. Cô biết đó là ai. Nguyễn Hùng — trợ lý hành chính kiêm giám sát kỹ thuật của Phạm Tiến — đang gọi xuống để chất vấn.
Cô hít một hơi thật sâu, nhấc ống nghe lên, cố giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy:
“Alô, phòng kỹ thuật S4 nghe.”
“Chị Ngọc!” Giọng của Nguyễn Hùng vang lên qua ống nghe, sắc lẹm và đầy hách dịch. “Tổng giám đốc đang xem trực tiếp. Tại sao góc máy cận cảnh lại bị khóa cứng ở mặt MC lâu như vậy? Ông Vũ Đức đang có biểu cảm bối rối rất tốt cho rating, tại sao không cắt sang Camera số 1 bắt góc trung cảnh theo đúng kịch bản phân cảnh?”
Bích Ngọc nhìn qua tấm kính một chiều. Thanh Tùng vẫn đang tiếp tục nháy mắt, nhịp độ nói của anh bắt đầu chậm lại để duy trì thông điệp cuối cùng. Cô biết mình phải kéo dài thời gian bằng mọi giá, dù việc này có thể khiến cô bị sa thải ngay lập tức vì vi phạm quy trình phát sóng.
“Cáp tín hiệu của Camera số 1 đang bị suy hao băng thông đột ngột do ảnh hưởng của cơn bão lớn bên ngoài,” Bích Ngọc nói dối không chớp mắt, giọng cô lạnh lùng đầy tính chuyên môn. “Tôi đang cho kỹ thuật viên Lê Minh đo lại dải tương phản để tránh bị cháy hình khi chuyển cảnh sang ông Đức. Nếu cắt sang ngay bây giờ, luồng phát sóng trực tiếp sẽ bị nhiễu sọc ngang trên màn hình khán giả. Hãy cho tôi ba mươi giây để calibrating lại hệ thống.”
“Ba mươi giây thôi đấy!” Nguyễn Hùng gầm gừ qua điện thoại rồi dập máy cái rầm.
Bích Ngọc đặt ống nghe xuống, lòng bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi. Cô nhìn lại tờ kịch bản giấy, Thanh Tùng vừa hoàn thành nhịp nháy cuối cùng trước khi quay sang nhìn Vũ Đức để nhường lượt nói.
Ký tự cuối cùng hiện ra rõ ràng trên trang giấy:
`-.-.` (C)
`..-` (U)
`..-` (U)
“CỨU.”
Thông điệp đầy đủ đã được giải mã: “ĐAN CHI BỊ BẮT - CỨU”.
Bích Ngọc cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở như có ai đó đang bóp chặt. Cô nhìn qua tấm kính một chiều, hướng về phía Thanh Tùng. Lúc này, Tùng cũng khẽ liếc mắt về phía phòng kỹ thuật. Hai ánh mắt chạm nhau qua lớp kính xám mờ. Không một lời nào được thốt ra, nhưng sự tin tưởng tuyệt đối và nỗi đau đớn tột cùng của một người cha đã được chuyển tải trọn vẹn qua khoảng không gian biệt lập.
*Chị đã hiểu,* ánh mắt Bích Ngọc như muốn nói điều đó với anh. *Tôi sẽ giữ sóng cho cậu, bằng mọi giá.*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!