Nhát Dao Thời Gian
Ánh sáng đỏ khẩn cấp của trường quay S4 nhuộm lên gương mặt Phạm Tiến một vệt màu đỏ thẫm như máu. Tiếng máy phát điện Diesel dưới tầng hầm B3 dội lên qua lớp sàn gỗ, tạo ra một nhịp rung trầm đục, đều đặn như nhịp tim của một con quái vật cơ khí đang thoi thóp. Nhưng âm thanh kinh khủng nhất lúc này không phải là tiếng máy phát, cũng không phải là tiếng rì rầm của hàng triệu bình luận đang nhảy múa trên các diễn đàn mạng xã hội ngoài kia.
Đó là tiếng rít sắc lạnh của lưỡi cưa máy thủy lực đang chạm vào mép cửa gỗ phòng điều khiển kỹ thuật S4, dội qua tấm kính một chiều cách âm mỏng. Trịnh Bá đang thi hành mệnh lệnh của Phạm Tiến một cách tàn bạo nhất: phá sập phòng điều khiển để khống chế Bích Ngọc và cắt đứt hoàn toàn đường truyền sóng trực tiếp.
Phạm Tiến nghiêng người về phía trước, hai bàn tay chống xuống mặt bàn kính cường lực, để lại một vệt máu đỏ tươi từ lòng bàn tay phải quấn khăn lụa trắng. Gã ghé sát tai Thanh Tùng, nụ cười co rút lại đầy vẻ đắc thắng của một kẻ săn mồi đã dồn con mồi vào chân tường:
“Mày nghĩ vài tờ giấy này cứu được con gái mày sao? Nhìn lại đồng hồ đi, nó chỉ còn dưới mười phút. Và mày... cũng chỉ còn ngần ấy thời gian để diễn trò trước khi Trịnh Bá chặt gãy chân con bé đạo diễn của mày.”
Trong tai nghe siêu nhỏ nhét sâu bên tai phải của Thanh Tùng, tiếng rè rè của dải tần sóng ngắn quân sự cũ đột ngột rít lên chói tai. Rồi, giọng nói khàn đặc, đầy điên cuồng và tuyệt vọng của Lâm Hoàng dội thẳng vào màng nhĩ anh, lạnh buốt như một nhát dao khứa vào gáy:
“Chín phút ba mươi giây! Thằng Tiến vẫn nhởn nhơ! Nó đang cười nhạo tao! Mày không ép được nó tự thú giết vợ mày mười năm trước ngay trên sóng, tao sẽ bấm nút kích nổ van áp suất! Phổi của con gái mày đang co thắt lại rồi đấy, Thanh Tùng! Nghe đi! Nghe tiếng thở của nó đi!”
*Khò khè... khò khè...*
Tiếng rít xé lòng của bé Đan Chi dội qua tai nghe, mỏng manh và đứt quãng dưới sức ép của cơn hen suyễn bẩm sinh đang tái phát dữ dội trong căn nhà hoang ẩm ướt ở bãi giữa Sông Hồng. Từng tiếng thở dốc yếu ớt của con gái như những nhát dao đâm thẳng vào lồng ngực Thanh Tùng, cào xé tâm can anh thành trăm mảnh.
Nhịp tim của Thanh Tùng vọt lên ngưỡng một trăm bốn mươi lần một phút. Mồ hôi lạnh rịn ra từ chân tóc, chảy thành vệt dài làm nhòe đi lớp phấn hóa trang mỏng trên trán, cay xè nơi khóe mắt. Bàn tay phải giấu dưới gầm bàn dẫn của anh run lên bần bật. Ngón cái anh miết chặt vào bề mặt kim loại sần sùi của chiếc bật lửa Zippo cũ trong túi quần tây. Hơi lạnh từ lớp vỏ thép của kỷ vật truyền vào da thịt—mỏ neo tâm lý duy nhất giữ cho lý trí của một người cha không bị đánh sập trước vực thẳm của sự hoảng loạn tột cùng.
Anh phải phân chia não bộ của mình làm hai phần hoàn toàn biệt lập. Một phần để duy trì trạng thái "Kiểm soát biểu cảm" cấp hai trước ống kính camera đang trực tiếp phát sóng cho hàng triệu khán giả, đối đầu trực diện với sự cáo già của Phạm Tiến. Phần còn lại, anh phải kích hoạt "Kỹ thuật đàm phán con tin FBI" để làm dịu cơn điên cuồng của Lâm Hoàng qua chiếc tai nghe bị hack.
Thanh Tùng hít một hơi thật sâu bằng cơ hoành, ép cơ ngực hạ xuống để điều hòa nhịp thở. Khi anh cất tiếng, giọng nói của anh không hề có một nét run rẩy. Đó là tông giọng trầm, chậm rãi, ấm áp và đầy tính thuyết phục—giọng nói của một người dẫn chương trình đêm muộn có khả năng xoa dịu mọi vết thương tâm lý:
“Hoàng. Nghe tôi. Tôi đang ở đây với anh. Chúng ta đang đi đến bước cuối cùng rồi.”
Tùng chủ động tạo ra một khoảng lặng đúng ba giây trước khi nói tiếp. Quy tắc ba giây trì hoãn này không chỉ giúp anh lấy lại bình tĩnh, mà còn là khoảng thời gian để anh căng tai nghe ngóng âm thanh nền từ đầu dây của Lâm Hoàng.
*Uuu... tuýt... uuu...*
Một tiếng còi tàu hỏa trầm đục, kéo dài, kèm theo tiếng xình xịch kim loại rít trên đường ray dội vào tai nghe. Tiếng động ấy rất gần, lấn át cả tiếng gió bão gào rú qua vách gỗ nhà hoang. Tùng khẽ nheo mắt. Đó là tiếng đoàn tàu chở hàng chạy qua cầu Long Biên hướng về ga Yên Viên. Hướng gió bão đang thổi mạnh từ phía Đông Bắc. Manh mối định vị này cực kỳ quan trọng, anh phải tìm cách chuyển nó cho Trung tá Vũ Đạt đang áp sát bãi giữa.
Nhưng làm thế nào để truyền thông điệp cứu mạng này cho Bích Ngọc trong phòng điều khiển, khi mọi đường truyền mạng đã bị cô lập và cửa phòng sắp bị Trịnh Bá phá sập?
Thanh Tùng nhìn thẳng vào mắt Phạm Tiến. Ánh mắt gã Tổng giám đốc đầy vẻ thách thức, bàn tay chảy máu quấn khăn lụa của gã nhịp nhịp xuống mặt bàn kính cường lực như đang đếm ngược cái chết của Đan Chi. Tùng biết gã đang chờ đợi anh hoảng loạn, chờ đợi anh đưa ra một câu hỏi sai lầm để gã có cớ tuyên bố anh bị tâm thần hoang tưởng ngay trên sóng.
Anh sẽ không cho gã cơ hội đó.
Tùng kích hoạt trạng thái "Cấp 6: Thao túng nhịp điệu". Anh sẽ dùng chính giọng nói dẫn chương trình của mình để truyền mã Morse cho Bích Ngọc, bằng cách thay đổi độ dài các khoảng dừng và nhấn giọng ở các âm tiết cụ thể một cách tự nhiên nhất.
“Thưa... Tổng giám đốc...” Tùng cất tiếng, khoảng dừng giữa hai từ kéo dài đúng một nhịp rưỡi. “Sự thật... không thể... bị... chôn vùi... dưới... bất kỳ... bức tường... quyền lực... nào...”
Toàn bộ câu nói của anh, nếu nghe bình thường, chỉ là một sự nhấn mạnh đầy kịch tính để tăng độ căng thẳng cho buổi phỏng vấn. Nhưng đối với một đạo diễn hình ảnh chuyên nghiệp như Bích Ngọc, người đã cùng anh sát cánh qua hàng trăm số phát sóng, nhịp điệu ngắt quãng ấy chính là những ký tự chấm và gạch của mã Morse.
*Tạch... tạch... tạch... tạch...*
Phía sau tấm kính một chiều phòng điều khiển, giữa tiếng rít kinh hoàng của lưỡi cưa máy thủy lực đang cắt đứt chốt khóa cửa gỗ, Bích Ngọc dán mắt vào màn hình monitor cận cảnh gương mặt Tùng. Tai cô nghe rõ từng khoảng dừng hơi thở bất thường của anh. Cô chộp lấy chiếc bút dạ đen, nhanh tay ghi lại các ký tự lên tờ kịch bản giấy chính thức sờn mép:
*K-E-O D-A-I T-H-O-I G-I-A-N - S-W-A-T D-A-N-G D-E-N.*
“Kéo dài thời gian... SWAT đang đến...” Bích Ngọc thầm đọc, tim cô đập nghẹn lại trong lồng ngực. Tùng đang ra lệnh cho cô phải giữ sóng bằng mọi giá, bất chấp việc Trịnh Bá sắp xông vào phòng điều khiển.
Cùng lúc đó, Thanh Tùng tiếp tục đàm thoại với Lâm Hoàng qua tai nghe siêu nhỏ bằng tông giọng trầm ấm của kỹ thuật đàm phán FBI:
“Hoàng, anh là một cựu cảnh sát hình sự xuất sắc. Anh biết rõ quy trình. Đứa con trai đã mất của anh... thằng bé tên Minh đúng không? Minh là một đứa trẻ chính trực. Thằng bé ở trên trời đang nhìn anh. Nó không muốn người cha anh hùng của mình trở thành một kẻ sát nhân tàn nhẫn vì sự trả thù mù quáng. Đừng để linh hồn của Minh phải gánh thêm tội ác của những kẻ corrupt như Phạm Tiến. Hãy cho Đan Chi hít thuốc. Tôi cam kết, ngay trên sóng trực tiếp này, danh dự của Minh và nỗi oan của anh sẽ được gột rửa.”
Lời lập luận đánh thẳng vào tử huyệt tâm lý của Lâm Hoàng. Tiếng gào thét điên cuồng ở đầu dây bên kia đột ngột im bặt. Chỉ còn tiếng gió rít và tiếng thở dốc nặng nề của Hoàng. Ngón tay gã cựu cảnh sát, vốn đang đặt trên nút kích nổ vô tuyến của quả bom áp suất, khẽ run lên rồi từ từ nới lỏng ra.
“Mày... mày thực sự sẽ bắt nó khai ra chứ?” Giọng Hoàng run rẩy, sự hận thù cực đoan bắt đầu bị lung lay bởi tình phụ tử đồng cảm từ Tùng.
“Tôi dùng danh dự của một người làm báo, và mạng sống của chính tôi để thề với anh,” Tùng thì thầm qua mic, giọng nói ấm áp nhưng kiên định như đá tảng.
Phạm Tiến ngồi đối diện, đôi mắt cáo già nheo lại đầy nghi ngờ khi thấy Tùng liên tục dừng lại và thay đổi nhịp điệu nói. Gã cười khẩy, gõ ngón tay xuống vệt máu trên bàn kính:
“Mày đang lẩm bẩm cái gì thế, Tùng? Mày định dùng trò ma thuật tâm lý nào để kéo dài thời gian? Sóng trực tiếp của mày sắp tắt rồi.”
Đúng lúc đó, bản lề cửa gỗ phòng điều khiển kỹ thuật S4 nứt toác ra dưới lực cắt của cưa máy. Trịnh Bá hét lớn bên ngoài, chuẩn bị ập vào khống chế Bích Ngọc.
Bích Ngọc không hề hoảng loạn. Cô nhìn tờ kịch bản chứa mã Morse của Tùng, rồi nhìn sang Nguyễn Thịnh—kỹ thuật viên ánh sáng đang đứng gác bên cạnh bàn Mixer.
“Thịnh! Kích hoạt chế độ tương phản tối ngay lập tức! Chiếu đèn spot trực diện vào Phạm Tiến, dập toàn bộ đèn nền S4!” Bích Ngọc hét lên qua bộ đàm nội bộ.
Một tiếng *xoạch* lớn vang lên.
Toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng nền của trường quay S4 đột ngột vụt tắt, đẩy không gian xung quanh vào bóng tối tĩnh mịch, ngoại trừ một luồng sáng trắng cực mạnh, sắc lẹm từ chiếc đèn spotlight trên giàn giáo rọi thẳng xuống đỉnh đầu Phạm Tiến, giam cầm gã Tổng giám đốc trong một chiếc lồng ánh sáng cô độc và đầy đe dọa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!