Đối Mặt Kẻ Săn Tin
Phạm Tiến dừng bước trước bàn dẫn chương trình bằng kính cường lực. Nụ cười lạnh lùng trên gương mặt gã co rút lại dưới ánh đèn đỏ khẩn cấp của trường quay S4.
Không khí bên trong căn phòng rộng hai trăm mét vuông lúc này đặc quánh, ngột ngạt đến mức tưởng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ kích nổ cả bầu không gian. Ánh sáng đỏ từ hệ thống đèn chiếu sáng khẩn cấp nhuộm lên vạt áo vest đen sang trọng của Thanh Tùng một sắc màu ma mị, âm u như máu loãng. Cách đó hai mét, Phạm Tiến đứng sừng sững. Bàn tay phải của gã, quấn tạm bợ bằng chiếc khăn tay lụa màu xám tro, bắt đầu rỉ ra những giọt máu tươi sẫm màu. Máu thấm qua lớp vải lụa đắt tiền, nhỏ từng giọt chậm rãi xuống mặt sàn gỗ của trường quay, tạo nên những tiếng *tách... tách...* đều đặn, lạnh lùng, hòa lẫn vào tiếng tích tắc đếm ngược của quả bom áp suất đang dội thẳng vào màng nhĩ Thanh Tùng qua chiếc tai nghe siêu nhỏ.
Nhịp tim của Thanh Tùng đang đập liên hồi ở mức một trăm ba mươi lăm lần một phút. Lồng ngực anh thắt chặt, dây thanh quản nóng rát như bị thiêu đốt. Nhưng dưới lớp phấn hóa trang đã bị mồ hôi lạnh làm nhòe đi từng vệt, gương mặt anh vẫn duy trì một vẻ đĩnh đạc, tĩnh lặng đến đáng sợ. Ngón tay cái của anh giấu sâu trong túi quần tây, miết chặt lên hình khắc hoa hướng dương sần sùi của chiếc bật lửa Zippo cũ. Hơi lạnh của kim loại truyền vào da thịt như một mỏ neo tâm lý duy nhất giữ cho lý trí của anh không bị đánh sập trước vực thẳm của nỗi sợ hãi tột cùng. Đan Chi đang ở bãi giữa, hơi thở khò khè của con bé đang yếu đi từng giây. Anh không có quyền hoảng loạn. Anh phải chiến đấu.
“Cậu dẫn tốt lắm, Thanh Tùng,” Phạm Tiến cất giọng, phá vỡ sự im lặng bằng tông giọng trầm thấp đầy uy lực áp chế. Gã nghiêng người về phía trước, hai bàn tay chống xuống mặt bàn kính cường lực, để lại một vệt máu đỏ sẫm mờ ảo từ chiếc khăn lụa. “Mười lăm năm đứng dưới sự bảo trợ của tôi, cậu chưa bao giờ làm tôi thất vọng về khả năng điều phối dư luận. Nhưng cậu có biết sự khác biệt giữa một người dẫn chương trình giỏi và một kẻ tự sát là gì không?”
Thanh Tùng không lùi lại. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt sắc lẹm, đầy sát khí của gã Tổng giám đốc. Trạng thái năng lực Cấp 7: Làm chủ trường quay được kích hoạt trong tâm trí anh ở mức cực hạn. S4 lúc này không còn là một sân khấu giải trí, mà đã biến thành một phòng tra khảo tâm lý khép kín, nơi từng mét vuông không gian, từng góc máy quay và từng luồng ánh sáng đều là vũ khí của anh.
“Sự khác biệt,” Thanh Tùng thong thả cất giọng, âm lượng trầm ấm, ổn định đến kinh ngạc qua hệ thống micro không dây, “là người dẫn chương trình giỏi biết cách lôi kẻ thủ ác ra trước ánh sáng, ngay cả khi kẻ đó đang nắm giữ chiếc chìa khóa vạn năng của đài truyền hình này. Còn kẻ tự sát, chính là kẻ tin rằng quyền lực hành chính của mình có thể che giấu được sự thật mãi mãi.”
Phạm Tiến khẽ nhướng mày, nụ cười nhạt trên môi gã đông cứng lại. Gã chưa kịp phản ứng, Thanh Tùng đã khẽ liếc mắt về phía camera số hai đang khóa chặt góc máy cận cảnh. Đó là ám hiệu không lời dành cho Bích Ngọc trong phòng kỹ thuật.
Ngay lập tức, trên màn hình LED khổng lồ rộng mười mét sau lưng Thanh Tùng, luồng hình ảnh trực tiếp đột ngột thay đổi. Một tài liệu số hóa rực sáng, hiển thị chi tiết lịch sử giao dịch của ngân hàng Swiss Noble Bank. Những con số, mã giao dịch quốc tế và đặc biệt là tên chủ tài khoản thụ hưởng hiện lên rõ ràng, sắc nét dưới ánh đèn đỏ của trường quay.
“Thưa quý vị khán giả đang theo dõi chương trình ‘Đối Thoại Đêm Muộn’ trực tiếp trên sóng quốc gia,” Thanh Tùng quay thẳng người về phía camera chính, giọng nói đanh thép, vang dội đầy uy lực. “Chúng ta đang nhìn thấy bằng chứng thép về một giao dịch đen trị giá năm triệu đô la Mỹ. Khoản tiền này được chuyển từ một tài khoản vỏ bọc của Tập đoàn Y dược Vạn Sinh vào tài khoản cá nhân tại Thụy Sĩ của ông Phạm Tiến—Tổng giám đốc Đài truyền hình VTVN. Thời điểm giao dịch: đúng ba ngày sau cái chết đầy nghi vấn của phóng viên điều tra Hà Phương mười năm trước.”
Phạm Tiến bỗng chốc cứng đờ người. Gương mặt sáp của gã co rút lại, đôi mắt trợn trừng nhìn vào những dòng số liệu trên màn hình LED. Gã cảm nhận được ánh nhìn của hàng triệu khán giả truyền hình cả nước đang đổ dồn vào mình qua ống kính camera. Sự tự tin ngoại giao thường ngày của gã Tổng giám đốc đổ sụp trong một tích tắc. Gã lắp bắp, giọng nói mất đi sự trầm hùng thường có:
“Cậu... cậu dám phát tán tài liệu giả mạo này trên sóng quốc gia sao? Trịnh Bá! Cắt sóng ngay lập tức! Bắt gã tâm thần này lại cho tôi!”
Trịnh Bá đứng ở rìa tối của trường quay, tay cầm khẩu súng ngắn K54. Nhưng gã đội trưởng bảo an không hề nhúc nhích. Gã nhìn chằm chằm vào màn hình monitor hiển thị chỉ số rating thời gian thực đang tăng vọt lên mức kỷ lục năm mươi hai phần trăm. Trịnh Bá biết, nếu gã nổ súng hoặc dùng bạo lực cưỡng chế Thanh Tùng ngay lúc này, trước sự chứng kiến trực tiếp của hơn nửa dân số cả nước, gã và Phạm Tiến sẽ bị định danh là những kẻ khủng bố ngay lập tức. Sức mạnh của dư luận xã hội lúc này chính là chiếc khiên bảo mệnh vô hình, khóa chặt mọi hành động bạo lực của phe phản diện.
“Đây không phải là tài liệu giả mạo, ông Tiến,” Thanh Tùng bước lên một bước, dồn ép đối phương bằng lập luận sắc bén. “Mã giao dịch Swiss Noble Bank này đã được xác thực tính pháp lý thời gian thực bởi Luật sư Phan Đăng—Trưởng văn phòng luật sư Phan & Đồng sự, người đang có mặt tại sảnh chính của đài truyền hình cùng Ban giám sát liên ngành của Quốc hội. Mọi nỗ lực phủ nhận của ông lúc này chỉ càng chứng minh sự đồng lõa của ông với tập đoàn Vạn Sinh trong việc xóa bài điều tra và bịt đầu mối vụ án mạng mười năm trước.”
Phạm Tiến cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở. Gã nhìn ra cửa sau trường quay, nhưng lối thoát duy nhất đã bị Nguyễn Văn Hùng khóa chặt bằng xích sắt chịu lực từ trước. Gã bị cô lập hoàn toàn ngay trên chính thánh đường truyền thông của mình. Camera số hai tiến lại gần hơn, bắt cận cảnh từng cử động co thắt cơ mặt, từng vệt mồ hôi hột đang chảy ròng ròng trên trán gã Tổng giám đốc.
Tuy nhiên, Phạm Tiến không phải là kẻ dễ dàng sụp đổ. Gã hít một hơi thật sâu, nỗ lực đè nén sự hoảng loạn trong huyết quản. Gã bước sát lại bàn dẫn, ghé sát mặt về phía Thanh Tùng. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy nửa mét.
Trong tai nghe siêu nhỏ của Tùng, tiếng đếm ngược của quả bom áp suất vẫn lạnh lùng vang lên: *12:05... 12:04... 12:03...*
Phạm Tiến cười lạnh, nụ cười méo mó đầy xảo quyệt hiện lên trên gương mặt gã. Gã ghé sát tai Tùng, thì thầm bằng chất giọng tàn nhẫn, lạnh băng chỉ đủ để hai người nghe thấy:
“Mày nghĩ vài tờ giấy này cứu được con gái mày sao? Nhìn lại đồng hồ đi, nó chỉ còn mười hai phút.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!