Ngòi Nổ Áp Suất
Phạm Tiến bước thẳng về phía bàn dẫn chương trình bằng kính cường lực, nơi Thanh Tùng đang đứng đợi sẵn. Từng bước chân của gã nện xuống sàn gỗ vang lên lộp cộp, lạnh lùng, dứt khoát, giống như tiếng gõ cửa của tử thần.
Dưới ánh đèn đỏ khẩn cấp mờ ảo của trường quay S4, gương mặt của gã Tổng giám đốc đài truyền hình quốc gia hiện lên như một bức tượng sáp bị nung chảy nhẹ ở các góc cạnh. Vệt máu từ lòng bàn tay phải của gã—hậu quả của chiếc ly thủy tinh bị bóp nát trên tầng bốn mươi lăm—đã thấm qua lớp khăn tay lụa màu xám tro, để lại những vệt đỏ sẫm, loang lổ như những cánh hoa anh đào héo úa. Gã dừng lại cách Thanh Tùng đúng hai mét, đứng đối diện nhau qua mặt bàn kính cường lực dày hai phân. Khoảng cách ấy đủ gần để Tùng ngửi thấy mùi cồn nồng nặc trộn lẫn mùi nước hoa đắt tiền phát ra từ người gã, và cũng đủ gần để gã nhìn thấy từng vệt mồ hôi lạnh đang rịn ra từ chân tóc của người dẫn chương trình.
“Cậu dẫn tốt lắm, Thanh Tùng,” Phạm Tiến cất giọng, âm lượng vừa đủ để hệ thống micro không dây ghi nhận nhưng tông giọng lại trầm thấp, mang một thứ uy lực áp chế vô hình. “Mười lăm năm đứng trước ống kính của tôi, cậu chưa bao giờ làm tôi thất vọng về khả năng điều phối bầu không khí. Nhưng cậu có biết sự khác biệt giữa một người dẫn chương trình giỏi và một kẻ tự sát là gì không?”
Thanh Tùng không đáp. Ngón tay cái của anh giấu trong túi quần tây vẫn miết chặt lên bề mặt kim loại nhám của chiếc bật lửa Zippo cũ của Hà Phương. Hơi lạnh từ lớp vỏ thép truyền vào da thịt như một dòng điện chạy thẳng lên não bộ, giữ cho nhịp tim đang đập ở mức một trăm ba mươi lần một phút của anh không bị loạn nhịp. Anh đang vận dụng trạng thái Cấp 2: Kiểm soát biểu cảm ở mức cực hạn. Gương mặt anh dưới ánh đèn đỏ mờ vẫn duy trì một vẻ đĩnh đạc, lạnh lùng đến tàn nhẫn, hoàn toàn không để lộ một chút hoang mang nào trước sự xuất hiện của gã ác quỷ đứng đầu đài.
“Sự khác biệt,” Phạm Tiến bước lên một bước, chống hai tay xuống mặt bàn kính, ghé sát mặt về phía Tùng, “là người dẫn chương trình giỏi biết khi nào kịch bản kết thúc và hạ màn. Còn kẻ tự sát thì cố tình diễn tiếp khi khán giả đã rời đi và đèn sân khấu đã tắt. Cậu nghĩ cái trò hề số liệu tài chính này có thể giữ chân tôi được bao lâu? Cậu nghĩ một dải IP ngoại giao của lão Khang có thể cứu được cậu khỏi lệnh bắt giữ khẩn cấp vì tội danh khủng bố và hoang tưởng mà Cục sắp ban hành?”
Ngay khi Phạm Tiến vừa dứt lời, từ trong tai nghe siêu nhỏ nhét sâu bên tai phải của Thanh Tùng, một tiếng rè rè tần số ngắn đột ngột rít lên, chói tai và gai người. Tiếng động ấy giống như một nhát dao cắt đứt bầu không khí đối thoại nghẹt thở trong trường quay S4.
Nhưng đó không phải là tiếng của Lâm Hoàng.
Đó là tiếng rít gào của gió bão và tiếng mưa nện rầm rập vào mái tôn mục nát, dội thẳng vào màng nhĩ của Tùng. Và rồi, một âm thanh khác vang lên—tiếng đất đá sạt lở rào rào, tiếng nước sông cuồn cuộn chảy xiết đập vào mạn thuyền.
***
Cùng lúc đó, tại bãi giữa Sông Hồng.
Cơn bão Giao thừa trút nước xuống dải đất phù sa ngập ngụa bùn nhão. Sương mù và mưa bão tạo thành một bức tường trắng xóa, nuốt chửng mọi ánh sáng của thành phố phía xa.
Trung tá Vũ Đạt cùng ba trinh sát hình sự dạn dày kinh nghiệm đang bò sấp trên nền đất sình lầy, lách qua những rặng lau sậy cao quá đầu người. Nước mưa xối xả táp vào mặt Đạt, lạnh buốt, nhưng cơ bắp của anh đang căng tràn một luồng lực bùng nổ. Lòng bàn tay anh rỉ máu nhẹ do siết chặt sợi cáp thép chuyên dụng dùng để khống chế mục tiêu không tiếng động.
Anh không nhìn vào chiếc máy tính bảng định vị GPS nữa. Anh biết rõ, chiếc vòng đeo tay thông minh của bé Đan Chi phát tín hiệu từ phía bãi rác chỉ là một cái bẫy đánh lạc hướng của Lâm Hoàng—kẻ am hiểu tường tận mọi nghiệp vụ của cảnh sát hình sự. Đạt đang dựa vào một giác quan khác: đôi tai của một người lính bắn tỉa.
*Xình xịch... xình xịch...*
Tiếng bánh xe thép nghiến lên đường ray sắt vang lên trầm đục từ phía cầu Long Biên phía xa. Và đúng hai giây sau, một tiếng còi tàu hàng ga Yên Viên rú lên, xé toạc màn mưa bão.
Khoảng trễ hai giây.
Đạt lập tức định vị được tọa độ thật. Căn cabin gỗ bỏ hoang nằm sát mép nước sạt lở của bãi giữa, cách cầu Long Biên đúng một khoảng cách vừa đủ để âm thanh truyền đi trong hai giây dưới sức cản của gió bão. Anh ra hiệu bằng tay cho đồng đội tách ra ba hướng, còn mình thì lặng lẽ áp sát từ phía sau bức tường gạch đổ nát của căn nhà hoang.
Qua khe hở của cánh cửa gỗ mục nát đang rung lên bần bật trước gió bão, Đạt nhìn thấy bên trong.
Bé Đan Chi đang bị xích chặt vào một chiếc ghế thép rỉ sét đặt giữa căn phòng. Gương mặt cô bé mười tuổi nhợt nhạt, lấm lem bùn đất, hai mắt sưng húp vì khóc thương. Lồng ngực nhỏ nhắn của cô bé co thắt dữ dội, từng nhịp thở nông, khò khè, đứt quãng vang lên yếu ớt dưới sức ép của cơn hen suyễn bẩm sinh đang tái phát nghiêm trọng trong môi trường ẩm ướt của đêm bão. Chiếc ống hít màu xanh cứu mạng nằm lăn lóc dưới đất, ngay sát chân chiếc ghế nhưng ngoài tầm với của những ngón tay gầy gò đang run rẩy.
Ngay cạnh chiếc ghế thép, một thiết bị nổ áp suất tự chế khổng lồ được đặt trên bục gỗ. Chiếc đồng hồ đếm ngược kỹ thuật số trên thân quả bom đang hiển thị luồng sáng đỏ tĩnh lặng, chưa kích hoạt.
Vũ Hải—gã tay sai nghiện ngập của Lâm Hoàng—đang ngồi trên một chiếc hòm gỗ đối diện, tay lăm lăm chiếc rựa sắc lẹm và một bộ đàm thu phát sóng ngắn kết nối trực tiếp với kíp nổ vô tuyến. Nhưng gã không nhìn Đan Chi. Gã đang dán mắt vào màn hình của một chiếc máy tính xách tay dã chiến, nơi đang hiển thị luồng phát sóng trực tiếp chương trình “Đối Thoại Đêm Muộn” của Thanh Tùng.
“Mẹ kiếp, thằng Tùng dẫn hay thật,” Vũ Hải lầm bầm, gã đưa tay quệt vệt nước mũi chảy dài do thiếu thuốc, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ phấn khích điên cuồng. “Thằng Tiến sắp sụp rồi. Đại ca Hoàng sắp đòi được nợ máu rồi.”
Đạt nín thở, ngón tay anh siết chặt sợi cáp thép. Anh chờ đợi một nhịp sấm sét lớn tiếp theo để lao vào khống chế gã giang hồ từ phía sau, tránh tuyệt đối việc để gã kịp phát tín hiệu vô tuyến kích nổ.
*Đoàng!*
Một tia chớp rạch đôi bầu trời đêm, kéo theo một tiếng sấm nổ vang trời dội xuống mặt đất bãi giữa.
Đúng vào khoảnh khắc ấy, Vũ Đạt lao vụt ra khỏi bóng tối của rặng lau sậy như một con báo săn mồi. Sợi cáp thép trong tay anh vung lên, hướng thẳng về phía cổ họng của Vũ Hải.
Nhưng một biến số kinh hoàng ngoài dự tính đã xảy ra.
Sức nước lũ cuồn cuộn đổ về từ thượng nguồn sông Hồng cộng hưởng với cơn bão lớn đã làm sạt lở một mảng đất lớn ngay sát mép cabin gỗ. Tiếng đất đá sụt xuống rào rào, kéo theo một góc bức tường gạch đổ nát đổ sụp xuống với một tiếng động lớn.
Vũ Hải giật mình quay đầu lại theo bản năng sinh tồn của một kẻ giang hồ sương gió. Gã nhìn thấy bóng dáng của Đạt dưới ánh sáng của tia chớp.
“Cảnh sát!” Vũ Hải hét lên một tiếng kinh hoàng. Gã không lao về phía Đạt, mà lùi bắn người lại phía sau, chộp lấy chiếc bộ đàm kết nối kíp nổ, đồng thời ngón tay gá chặt vào nút bấm màu đỏ.
“Đứng lại! Đứa nào bước lên tao bấm nút!” Vũ Hải gào thét điên cuồng, mặt gã biến dạng vì hoảng sợ và hoang tưởng do thiếu thuốc. Gã lùi sâu vào góc khuất sau quả bom áp suất, sử dụng thân thể gầy gò của bé Đan Chi làm lá chắn sống.
***
Tại trạm phát sóng lậu ngoại vi của Lâm Hoàng.
Lâm Hoàng ngồi trước hệ thống màn hình giám sát thời gian thực. Qua camera an ninh dã chiến gắn trên trần cabin gỗ bãi giữa, hắn nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng Vũ Đạt đột nhập và mảng tường bị sập.
Sự điềm tĩnh tàn nhẫn của một cựu cảnh sát hình sự trong hắn lập tức sụp đổ, nhường chỗ cho một cơn điên cuồng, hoảng loạn tột độ của một kẻ bị dồn vào đường cùng.
“Chó chết! Chúng mày phản bội tao!” Lâm Hoàng hét lên vào chiếc micro kết nối với tai nghe của Thanh Tùng. Giọng hắn qua tai nghe rít lên như tiếng quỷ sa tăng, kéo căng dây thần kinh của Tùng đến mức sắp đứt lìa. “Thằng Tùng! Mày dám báo cảnh sát đột kích bãi giữa! Mày dám lừa tao!”
“Hoàng! Nghe tôi nói!” Thanh Tùng khẽ mím môi, giọng anh vang lên trầm ấm nhưng dứt khoát dưới gầm bàn dẫn chương trình, cố gắng áp dụng kỹ thuật đàm phán con tin của FBI để xoa dịu cơn điên của hắn. “Tôi không báo cảnh sát! Tôi vẫn đang đứng trước camera, vẫn đang vạch trần Phạm Tiến cho ông! Hãy giữ bình tĩnh!”
“Câm mồm! Tao không tin mày nữa!” Lâm Hoàng gào thét, ngón tay hắn run rẩy nhấn mạnh xuống bàn phím điều khiển từ xa. “Mười lăm phút! Tao kích hoạt đồng hồ đếm ngược tự hủy ngay bây giờ! Nếu trong vòng mười lăm phút nữa, thằng Phạm Tiến không tự thú giết vợ mày mười năm trước ngay trên sóng trực tiếp này, quả bom áp suất sẽ nổ và tao sẽ đưa con gái mày đi cùng xuống địa ngục!”
*Tích... Tích... Tích...*
Tiếng đếm ngược của quả bom áp suất vang lên đều đặn, lạnh lùng dội thẳng vào tai nghe của Thanh Tùng.
Đồng thời, trên chiếc điện thoại dự phòng đặt dưới gầm bàn dẫn chương trình S4—thiết bị do Đỗ Mỹ Linh ngụy trang chuyển vào—màn hình đột ngột sáng rực lên. Luồng video giám sát thời gian thực từ cabin bãi giữa được hacker của Lâm Hoàng truyền thẳng về máy của Tùng.
Thanh Tùng khẽ liếc mắt nhìn xuống qua mặt bàn kính cường lực dày hai phân.
Trên màn hình điện thoại nhỏ bé, hình ảnh bé Đan Chi đang khóc thét trong tuyệt vọng hiển thị sắc nét. Cô bé đang co rúm người lại, cuống phổi co thắt khò khè, đôi mắt sáng thông minh thường ngày giờ đây ngập tràn sự sợ hãi tột cùng trước cái chết đang cận kề. Ngay bên cạnh cô bé, chiếc đồng hồ điện tử của quả bom áp suất đang nhảy số đỏ lòm:
*14:59... 14:58... 14:57...*
Sự giằng xé nội tâm của Thanh Tùng đạt đến mức cực hạn. Một bên là tính mạng của đứa con gái độc nhất—giọt máu duy nhất của người vợ quá cố Hà Phương mà anh đã thề sẽ bảo vệ bằng cả mạng sống. Một bên là đạo đức tối thượng của một người làm báo, là quy chế phát sóng trực tiếp quốc gia đang bị anh phá vỡ, và là họng súng của bảo an đang chực chờ ngoài rìa tối.
Nhịp tim của anh tăng vọt lên mức một trăm bốn mươi lần một phút. Mồ hôi lạnh chảy thành dòng, làm nhòe đi lớp phấn nền trên trán, cay xè nơi khóe mắt. Bả vai anh run lên bần bật dưới áp lực tâm lý hủy diệt. Nhưng anh biết, chỉ cần biểu cảm gương mặt anh thay đổi dù chỉ một phân trước camera, Phạm Tiến sẽ lập tức nhận ra sự bất thường và ra lệnh cho Trịnh Bá nổ súng khống chế anh cắt sóng.
Anh phải giữ bình tĩnh. Anh phải làm chủ trường quay này.
Thanh Tùng hít một hơi thật sâu bằng cơ hoành, ép nhịp tim từ từ hạ xuống. Anh ngước mắt lên nhìn thẳng vào gương mặt xảo quyệt của Phạm Tiến, nụ cười nhẹ tự tin bỗng nở trên môi người dẫn chương trình.
“Ông Tiến,” Thanh Tùng cất giọng trầm ấm, đều đặn, âm lượng vang dội rõ ràng qua hệ thống micro không dây. “Ông bước xuống đây mang theo một văn bản bảo lãnh của Thứ trưởng Trần Nghiêm để đe dọa tôi đúng không? Nhưng ông có biết, khi lịch sử giao dịch Swiss Noble Bank của ông được phát sóng trực tiếp tới năm mươi hai phần trăm khán giả cả nước, văn bản đó của ông chỉ là một tờ giấy lộn vô giá trị trước pháp luật?”
Phạm Tiến khẽ biến đổi sắc mặt. Gã không ngờ Thanh Tùng lại có thể bình tĩnh đến mức đáng sợ như vậy khi con gái đang nằm trong tay kẻ bắt cóc. Gã cười lạnh, ghé sát tai Tùng, thì thầm bằng chất giọng tàn nhẫn:
“Mày nghĩ vài tờ giấy giao dịch ngân hàng này cứu được con gái mày sao, Thanh Tùng? Nhìn lại đồng hồ của mày đi. Nó chỉ còn đúng mười lăm phút.”
***
Tại cabin gỗ bãi giữa Sông Hồng.
Vũ Đạt đứng bất động dưới màn mưa bão hắt vào từ mảng tường sụp. Khẩu súng ngắn K54 tiêu chuẩn trong tay anh hạ xuống, hướng thẳng xuống sàn đất sình lầy. Anh biết, trong khoảng cách hẹp này, bất kỳ hành vi bạo lực thô bạo nào của anh cũng sẽ kích hoạt phản xạ bấm nút của Vũ Hải.
“Hải, nghe tôi nói,” Đạt cất giọng điềm tĩnh, cố gắng kéo giãn khoảng cách tâm lý với gã nghiện. “Lâm Hoàng đang lợi dụng cậu. Quả bom áp suất kia có cảm biến kép. Nếu nó nổ, không chỉ con bé chết, mà cậu cũng sẽ bị đè bẹp thành đống thịt vụn trong cabin này. Cậu có con gái đúng không? Đứa con gái đã chết vì lô vắc-xin giả của Vạn Sinh mười năm trước?”
Vũ Hải khựng lại một nhịp. Đôi mắt đỏ ngầu của gã lóe lên một tia dao động đau đớn khi nhắc đến đứa con đã mất. Nhưng sự hoang tưởng do thiếu thuốc lập tức kéo gã trở lại trạng thái điên cuồng:
“Câm mồm! Chúng mày chỉ muốn bắt tao thôi! Tao không tin cảnh sát! Tao chỉ tin đại ca Hoàng! Đại ca bảo thằng Tiến phải đền mạng!”
Bé Đan Chi bên cạnh gục đầu vào vai, tiếng thở khò khè của cô bé ngày càng yếu ớt dưới sức ép của cơn hen suyễn cấp tính. Cô bé hé mắt nhìn Vũ Đạt, đôi mắt sáng thông minh nháy nhẹ ba nhịp ngắn, một nhịp dài hướng về phía chiếc ống hít màu xanh dưới đất.
Mã Morse: *S-O-S*.
Đạt nhận ra thông điệp nháy mắt của cô bé mười tuổi. Sự dũng cảm vượt tuổi của Đan Chi khiến lồng ngực anh thắt chặt lại vì xúc động và kính phục. Anh khẽ gật đầu rất nhẹ, ra hiệu cho cô bé giữ bình tĩnh, trong khi bộ não của anh đang hoạt động hết công suất để tìm phương án tháo gòi nổ cơ học từ xa.
***
Tại trường quay S4.
Tiếng tích tắc đếm ngược của quả bom áp suất dội vào tai nghe của Thanh Tùng ngày càng dồn dập:
*14:15... 14:14... 14:13...*
Lâm Hoàng qua tai nghe gầm lên điên cuồng:
“Bắt đầu đi, Tùng! Ép thằng Tiến khai ra! Nếu không tao sẽ bấm nút kích nổ cưỡng bức bằng sóng vô tuyến ngay bây giờ! Tao không đợi hết mười lăm phút đâu!”
Thanh Tùng miết chặt ngón tay vào chiếc bật lửa Zippo trong túi quần, cảm nhận lớp vỏ kim loại sần sùi nóng lên dưới nhiệt độ cơ thể anh. Anh biết, Lâm Hoàng đang ở trạng thái kích động cực hạn, sẵn sàng hủy diệt tất cả nếu không nhìn thấy kết quả lập tức.
Anh phải kích hoạt trạng thái đàm phán mạnh nhất của mình.
Thanh Tùng xoay người hướng thẳng về phía camera chính, ánh mắt anh nhìn thẳng vào ống kính phản chiếu ánh đèn đỏ tally nhấp nháy như một con mắt quỷ. Anh thay đổi khoảng dừng hơi thở, nhấn giọng ở những âm tiết cụ thể một cách tự nhiên để truyền tải thông điệp Morse ẩn cho Bích Ngọc trong phòng kỹ thuật:
*K-É-O D-À-I T-H-Ờ-I G-I-A-N*.
“Thưa quý vị khán giả,” Thanh Tùng cất giọng trầm ấm, đều đặn, tông giọng chậm rãi, mang đầy tính đồng cảm và uy lực xoa dịu của một chuyên gia đàm phán con tin FBI. “Chúng ta đang chứng kiến khoảnh khắc đối chất lịch sử. Một bên là sự thật về lô vắc-xin giả cướp đi mạng sống của hàng chục đứa trẻ vô tội mười năm trước, và một bên là sự im lặng đầy quyền lực của gã Tổng giám đốc Phạm Tiến. Nhưng tôi tin, công lý không phải là thứ có thể mua được bằng năm triệu đô la hay che giấu sau những bức tường thép của đài truyền hình.”
Anh quay sang nhìn thẳng vào mắt Phạm Tiến, giọng anh đanh thép nhưng vẫn giữ được nhịp điệu xoa dịu Lâm Hoàng qua tai nghe:
“Ông Tiến, ông bước xuống đây mang theo văn bản bảo lãnh của Thứ trưởng Trần Nghiêm. Nhưng ông có dám thề trước vong linh của phóng viên Hà Phương—người vợ quá cố của tôi—rằng ông không hề nhận một đồng nào từ tập đoàn Vạn Sinh để xóa sạch loạt bài điều tra mười năm trước? Ông có dám thề rằng cái chết của cô ấy tại cầu Nhật Tân thực sự chỉ là một vụ tai nạn ngẫu nhiên?”
Phạm Tiến cười lạnh, gã bước sát lại bàn dẫn, ghé sát mặt Tùng, ánh mắt lộ rõ vẻ tàn nhẫn tột cùng:
“Mày nghĩ tao sợ cái vong linh chết tiệt đó sao, Thanh Tùng? Để tao nói cho mày biết một chân lý...”
Gã ghé sát tai Tùng, thì thầm bằng chất giọng chỉ đủ để hai người nghe thấy, nhưng đầy sát khí lạnh lùng:
“Mười lăm phút nữa, Tùng! Nếu thằng Phạm Tiến không tự thú giết vợ mày mười năm trước ngay trên sóng, quả bom sẽ nổ và tao sẽ đưa con gái mày đi cùng!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!