Nhạc nềnDark_Moon

Ánh Đèn Chói Mắt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn LED ma trận từ giàn treo cao mười lăm mét đột ngột bùng sáng, quét qua không gian rộng hai trăm mét vuông của trường quay S4 VTVN như một luồng thác lũ màu trắng bạc. Sức nóng từ những bóng đèn công suất cao lập tức ập xuống, khô khốc và nồng nặc mùi bụi sơn cháy nhẹ trên các tấm phông bạt cách âm. Toàn bộ hệ thống camera tự động năm trục khẽ rít lên một tiếng cơ học cực nhỏ, đồng loạt xoay chuyển tiêu cự, khóa chặt vào hai người đàn ông đang ngồi đối diện nhau tại chiếc bàn dẫn chuyên dụng bằng gỗ sồi đánh bóng.


Đèn tally màu đỏ trên đỉnh Camera số 1 bật sáng. Luồng phát sóng trực tiếp chính thức được truyền đi, vượt qua hệ thống cáp quang trục chính để đến với hơn hai mươi triệu hộ gia đình trên khắp cả nước vào đêm Giao thừa nghẹt thở này.


“Năm. Bốn. Ba. Hai. Một. Lên sóng!”


Giọng nói của đạo diễn hình ảnh Bích Ngọc vang lên qua hệ thống intercom nội bộ của trường quay, lạnh lùng và chuẩn xác như nhịp gõ của một chiếc đồng hồ cát. Nhưng đối với Thanh Tùng, âm thanh ấy chỉ là một tiếng động mờ nhạt bị đè bẹp bởi tiếng *rè rè* chói tai từ chiếc tai nghe siêu nhỏ bị hack đang nhét sâu trong lỗ tai phải của anh.


“Bỏ qua phần giới thiệu chính thức. Vào thẳng vụ Vạn Sinh cho tao. Nếu mày dám đọc một chữ trong kịch bản đã duyệt, tao sẽ bấm nút.”


Giọng nói khàn đặc, đầy sát khí của Lâm Hoàng truyền thẳng vào màng nhĩ Tùng, lạnh buốt như một nhát dao cắm vào gáy.


Thanh Tùng ngồi bất động. Dưới lớp phấn nền dày mà Mỹ Linh vừa dặm lại, những giọt mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra, đe dọa làm hỏng lớp trang điểm hoàn hảo. Nhịp tim của anh đang đập liên hồi ở mức trăm ba mươi lần một phút. Lồng ngực anh thắt chặt, dây thanh quản co rút lại như một sợi dây đàn bị căng quá mức dưới áp lực của nỗi sợ hãi tột cùng. Đan Chi, đứa con gái bé bỏng mang chứng bệnh hen suyễn bẩm sinh của anh, đang bị xích cạnh một quả bom áp suất đếm ngược ở một nơi hoang dã nào đó. Mỗi giây anh chần chừ đều là một bước tiến gần hơn đến cái chết của con bé.


Nhưng Thanh Tùng là một người dẫn chương trình đã có mười lăm năm kinh nghiệm thực chiến. Anh biết rõ, nếu anh lộ ra bất kỳ sự hoảng loạn nào lúc này, chương trình sẽ lập tức bị cắt sóng bởi ban biên tập, và Lâm Hoàng sẽ kích nổ quả bom ngay lập tức khi mất đi diễn đàn công luận. Anh buộc phải kích hoạt trạng thái “Cấp 2: Kiểm soát biểu cảm” — một kỹ năng sinh tồn tinh thần mà anh đã rèn luyện qua hàng ngàn giờ đối mặt với những sự cố truyền hình khủng khiếp nhất.


Tùng hít một hơi thật sâu, ép cơ hoành hạ xuống để điều hòa nhịp thở. Ngón tay anh giấu dưới vạt áo vest đen may đo cao cấp khẽ miết mạnh vào vạt quần tây, nơi anh có thể cảm nhận được góc cạnh sắc nhọn của chiếc bật lửa Zippo cũ của Hà Phương đang nằm im lìm trong túi. Tiếng bật lửa lách cách trong hồi ức hoạt động như một mỏ neo tâm lý, kéo anh ra khỏi vực thẳm của sự hoảng loạn. Gương mặt anh dần giãn ra, đôi mắt sẫm màu lấy lại vẻ kiên định, sắc sảo thường ngày. Gương mặt anh trên màn hình monitor lớn của phòng kỹ thuật hoàn toàn bình tĩnh, không một sợi cơ nào co giật.


Anh nhìn thẳng vào khách mời đối diện.


Vũ Đức ngồi đó, dáng người béo mập nhét vừa khít chiếc ghế bọc da cao cấp. Bộ comple xám sang trọng ôm lấy chiếc bụng phệ, cặp kính gọng vàng sáng loáng ngự trị trên sống mũi tẹt, và mái tóc vuốt keo bóng loộn phản chiếu ánh đèn trường quay chói mắt. Trên môi hắn là một nụ cười tự mãn, đĩnh đạc của một quan chức cấp cao vừa bước ra khỏi những phòng khánh tiết lộng lẫy. Hắn hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra. Đối với Đức, buổi tối nay chỉ là một buổi phỏng vấn PR thông thường để hắn đánh bóng tên tuổi trước khi bước vào đợt luân chuyển nhân sự tiếp theo của Bộ Y tế.


“Chào Thanh Tùng, rất vui được trở lại với khán giả của 'Đối Thoại Đêm Muộn' vào một thời khắc thiêng liêng thế này,” Vũ Đức cất giọng, tông giọng trầm ấm giả tạo của hắn vang lên qua micro cổ áo, tràn ngập sự tự tin của một kẻ luôn làm chủ cuộc chơi.


Thanh Tùng khẽ mỉm cười. Đó là một nụ cười hoàn hảo, vừa vặn và đầy lịch thiệp, nhưng sâu trong đáy mắt anh là một sự lạnh lẽo thấu xương. Anh biết, kịch bản chạy chữ trên máy Auto-cue đặt ngay dưới ống kính Camera số 1 đang hiển thị những câu hỏi xã giao về “Thành tựu y tế số mười năm qua”. Nhưng anh không thể đọc những dòng chữ đó.


“Cảm ơn ông Vũ Đức đã dành thời gian cho chúng tôi vào đêm Giao thừa,” Thanh Tùng bắt đầu dẫn dắt bằng giọng nói trầm ấm ổn định của một MC kỳ cựu. Anh sử dụng kỹ năng “Ứng biến kịch bản trực tiếp (Ad-libbing)” để lách qua kịch bản cũ một cách tự nhiên nhất mà không làm ban biên tập nghi ngờ. “Đêm nay, khi hàng triệu gia đình đang quây quần bên mâm cơm tất niên, chúng ta sẽ không nói về những con số thành tích khô khan trên giấy tờ. Chúng ta sẽ nói về một chủ đề thiêng liêng hơn: Trách nhiệm của người cầm cân nảy mực đối với sinh mạng của nhân dân.”


Trong phòng điều khiển kỹ thuật S4, đạo diễn hình ảnh Bích Ngọc khẽ nhướng mày sau cặp kính gọng vuông. Ngón tay cô đang đặt trên bàn trộn hình Mixer khựng lại một nhịp. Cô nhận ra Thanh Tùng đang thay đổi câu thoại mở đầu. Tuy nhiên, sự thay đổi này quá mượt mà, mang đậm phong cách chính luận sắc bén thường ngày của anh, nên cô chỉ nghĩ rằng anh đang muốn tạo ra một điểm nhấn kịch tính cho số đặc biệt cuối năm.


Nhưng Vũ Đức thì khẽ biến đổi sắc mặt. Nụ cười tự mãn của hắn hơi cứng lại trong một phần mười giây trước khi hắn kịp lấy lại phong thái ngoại giao. Cặp kính gọng vàng khẽ dịch chuyển khi hắn hơi ngửa đầu ra sau.


“Một chủ đề rất hay, Thanh Tùng,” Vũ Đức đáp, giọng nói vẫn giữ được sự điềm tĩnh nhưng đã có phần cảnh giác. “Ngành y tế của chúng tôi luôn đặt sinh mạng của người dân lên hàng đầu. Đó là sứ mệnh không bao giờ thay đổi.”


“Sứ mệnh không bao giờ thay đổi,” Thanh Tùng lặp lại câu nói của Đức, giọng anh trầm xuống, tạo ra một khoảng lặng đầy kịch tính trên sóng trực tiếp. Anh khẽ nghiêng người về phía trước, hai tay đan vào nhau đặt trên mặt bàn gỗ bóng loáng. Dưới gầm bàn, bàn tay trái của anh đang siết chặt đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay để ngăn chặn cơn run rẩy của cơ thể.


“Vậy thì, thưa ông Đức, chúng ta hãy quay ngược thời gian về mười năm trước,” Tùng nói, ánh mắt anh khóa chặt vào đôi mắt sau tròng kính gọng vàng của đối phương. “Năm 2016, khi ông còn giữ chức vụ Trưởng phòng Thanh tra cấp cao. Đó cũng là thời điểm loạt dự án thử nghiệm dược phẩm mới của tập đoàn Vạn Sinh được phê duyệt khẩn cấp. Ông có nghĩ rằng, sự khẩn cấp ngày ấy đã thực sự tuân thủ đầy đủ quy trình an toàn sinh mạng của người bệnh?”


Câu hỏi đột ngột như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự tự mãn của Vũ Đức. Gương mặt béo mập của hắn co rút nhẹ, một biểu hiện của sự hoảng hốt bị bắt bài đột ngột. Hắn không ngờ một MC quốc dân nổi tiếng lịch lãm như Thanh Tùng lại dám đưa ra một câu hỏi gai góc, đi chệch hoàn toàn khỏi kịch bản đã được thống nhất trước giữa hắn và Tổng giám đốc Phạm Tiến.


Trong tai nghe của Tùng, giọng nói của Lâm Hoàng lại vang lên, điên cuồng và đầy phấn khích:


“Tốt lắm! Nhìn mặt thằng khốn đó đi! Nó đang sợ hãi. Dồn nó tiếp cho tao! Hỏi nó về quyết định đình chỉ điều tra vụ tai biến năm đó!”


Thanh Tùng cảm thấy mồ hôi lạnh đã thấm đẫm lưng áo sơ mi bên trong áo vest. Anh đang đi trên một sợi dây mảnh treo lơ lửng giữa vực thẳm. Một bên là họng súng vô hình của kẻ bắt cóc đang chĩa vào đầu con gái anh, một bên là hệ thống kiểm duyệt sắt đá của đài truyền hình có thể dập sóng bất cứ lúc nào nếu anh đi quá giới hạn. Anh không thể dùng những câu hỏi thô bạo, anh phải dùng trí tuệ ngôn từ để biến cuộc phỏng vấn thành một cái bẫy logic khép kín.


Anh cần gửi tín hiệu cầu cứu cho Bích Ngọc. Nhưng Camera số 1 đang bắt góc trung cảnh, ghi lại toàn bộ biểu cảm của cả hai người. Bất kỳ một cử chỉ tay bất thường nào của anh cũng sẽ bị Phạm Tiến — kẻ đang giám sát từ văn phòng tầng 45 — phát hiện ngay lập tức.


*Không thể dùng tay,* Tùng nghĩ, ánh mắt anh khẽ liếc qua màn hình monitor phụ dưới gầm bàn. *Mình phải dùng camera cận cảnh. Mình phải ép Ngọc chuyển sang Camera số 2.*


Anh quay sang nhìn thẳng vào ống kính của Camera số 2 — góc máy chuyên dụng bắt cận cảnh biểu cảm của riêng người dẫn chương trình. Anh hít một hơi thật sâu, chuẩn bị thực hiện một hành động mạo hiểm nhất cuộc đời mình ngay trên sóng trực tiếp trước hàng triệu khán giả truyền hình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!