Nhạc nềnDark_Moon

Lộ Diện Kẻ Giật Dây

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bão gầm rú bên ngoài tòa tháp VTVN dường như bị nuốt chửng bởi sự im lặng đến rợn người bên trong trường quay S4. Dưới ánh đèn đỏ khẩn cấp mờ ảo của hệ thống điện dự phòng, bầu không khí đặc quánh mùi ozone và bụi mịn. Vũ Đức gục đầu xuống mặt kính bàn dẫn, bả vai mập mạp của gã run lên bần bật sau khi thốt ra hai chữ viết tắt định mệnh: "T.N".


Trong tai nghe siêu nhỏ nhét sâu bên tai phải của Thanh Tùng, một tiếng rè rè tần số ngắn gai người vang lên, kéo theo giọng nói khàn đặc, đầy điên cuồng của Lâm Hoàng:


“T.N? Trần Nghiêm! Đúng là lão ta! Lão thứ trưởng đã ký quyết định bác bỏ đơn khiếu nại của tao mười năm trước! Nhưng Thanh Tùng, một mình lão ta không thể tự tay xóa sạch vệt máu của vợ mày trên hồ sơ lưu trữ của đài truyền hình. Thằng nào đã nhận tiền? Thằng nào đã trực tiếp giật dây để biến vụ tai nạn của Hà Phương thành một sự cố ngẫu nhiên? Mày còn đúng mười phút trước khi tao nhấn nút, Thanh Tùng!”


Nhịp tim của Thanh Tùng đập dồn dập ở mức một trăm ba mươi lần một phút. Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, chảy thành vệt dài làm nhòe đi lớp phấn hóa trang mỏng. Nhưng đôi mắt anh vẫn lạnh băng, kiên định nhìn thẳng vào ống kính của camera số hai đang khóa chặt góc máy cận cảnh. Anh đang vận dụng trạng thái Cấp 7: Làm chủ trường quay ở mức cực hạn. S4 lúc này không còn là một trường quay giải trí, mà đã biến thành một phòng tra khảo tâm lý khép kín, nơi anh là vị thẩm phán duy nhất nắm giữ công lý.


Anh chậm rãi đưa bàn tay phải vào túi quần tây, ngón tay cái miết chặt lên bề mặt kim loại nhám của chiếc bật lửa Zippo cũ của Hà Phương. Hơi lạnh từ lớp vỏ thép của kỷ vật truyền vào da thịt như một mỏ neo tâm lý duy nhất giữ cho anh không quỵ ngã. Anh biết, để cứu Đan Chi, anh không thể chỉ dừng lại ở Vũ Đức. Anh phải lôi kẻ đứng đầu hệ thống này ra ánh sáng.


“Thưa quý vị khán giả,” Thanh Tùng cất giọng trầm ấm, đều đặn, âm lượng vang dội rõ ràng qua hệ thống micro không dây. “Chữ viết tắt ‘T.N’ mà cựu thanh tra Vũ Đức vừa khai nhận chính là Thứ trưởng Trần Nghiêm. Nhưng một Thứ trưởng Bộ Y tế không có thẩm quyền tối cao để lục lọi kho lưu trữ tư liệu mật của đài truyền hình quốc gia và xóa sạch loạt bài điều tra của phóng viên Hà Phương mười năm trước. Để làm được điều đó, cần phải có sự đồng lõa của một kẻ nắm giữ chiếc chìa khóa vạn năng của tòa nhà này. Một kẻ đã bán đứng đạo đức báo chí để đổi lấy một liên minh lợi ích bẩn.”


Trịnh Bá đứng ở rìa tối trường quay, khẩu súng ngắn K54 trong tay gã hơi hạ xuống. Gã nhìn vỏ ống thuốc độc VS-N01 dưới sàn gỗ, rồi nhìn biểu cảm đĩnh đạc của Tùng. Bản năng của một cựu binh cho gã biết, Tùng đang nói sự thật. Gã và đội bảo an chỉ là những con tốt thí mạng trong một ván bài bẩn thỉu của tầng cao.


Thanh Tùng xoay người, hướng ánh mắt sắc lạnh về phía camera chính:


“Bích Ngọc, đưa tài liệu tiếp theo lên màn hình.”


Phía sau tấm kính một chiều của phòng kỹ thuật S4, đạo diễn hình ảnh Bích Ngọc nhanh chóng thao tác trên bàn Mixer Mixer S4. Cô sử dụng thẻ từ đặc quyền của cựu Giám đốc Trần Hữu Khang để duy trì cổng phát sóng ngoại giao, vượt qua mọi bộ lọc tường lửa của đài.


*Xoạt.*


Màn hình LED khổng lồ rộng hai trăm mét vuông phía sau lưng Thanh Tùng đột ngột rực sáng. Trên màn hình không còn là những hình ảnh bôi nhọ bệnh án tâm thần giả của Nguyễn Văn Bằng, mà là một bản sao chụp hồ sơ giao dịch ngân hàng quốc tế được phóng to sắc nét.


“Đây là bản sao lưu lịch sử giao dịch của ngân hàng Swiss Noble Bank, chi nhánh Zurich,” giọng Thanh Tùng đanh thép, lạnh lùng như một nhát dao mổ xẻ sự thật. “Chủ tài khoản: Phạm Tiến. Số tài khoản: 4820-PT-USD. Ngày giao dịch: Ngày mười bốn tháng bảy năm hai mươi mười sáu. Đúng hai ngày sau khi phóng viên điều tra Hà Phương qua đời trong vụ tai nạn giao thông đầy nghi vấn tại cầu Nhật Tân.”


Cả trường quay S4 như đông cứng lại. Vũ Đức ngước mặt lên, đôi mắt gã trợn trừng nhìn vào những con số hiển thị trên màn hình. Trịnh Bá nghiến chặt răng, ngón tay gá trên cò súng run lên bần bật.


“Số tiền chuyển khoản: Năm triệu đô la Mỹ,” Thanh Tùng đọc rõ từng chữ, khoảng dừng hơi thở của anh được kiểm soát hoàn hảo để tạo ra áp lực tâm lý cực đại lên người xem. “Đơn vị chuyển tiền: Công ty vỏ bọc ‘Vạn Sinh International’, có trụ sở tại đảo Cayman. Nội dung chuyển khoản được ngụy trang dưới danh nghĩa ‘Tài trợ phát triển nội dung truyền thông số’. Nhưng thực chất, đây chính là khoản tiền bịt miệng. Năm triệu đô la để đổi lấy việc xóa sạch toàn bộ chứng cứ về lô vắc-xin giả Thanh Trì, và cũng là cái giá để mua sự im lặng trước cái chết oan khuất của vợ tôi—phóng viên Hà Phương.”


Thanh Tùng bước lên một bước, đối diện trực diện với camera số hai:


“Thưa Tổng giám đốc Phạm Tiến, ông đang xem buổi phát sóng trực tiếp này từ văn phòng sang trọng ở tầng bốn mươi lăm đúng không? Ông có dám bước xuống đây, bước vào trường quay S4 này, để đối chất với tôi trước hàng triệu khán giả truyền hình cả nước? Hay ông sẽ tiếp tục trốn chạy sau lưng những họng súng của lực lượng bảo an bị ông lừa dối?”


***


Tại văn phòng điều hành tầng bốn mươi lăm của tòa tháp VTVN.


Không gian văn phòng rộng lớn, sang trọng chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng xanh lét từ màn hình tivi khổng lồ đang phát trực tiếp chương trình “Đối Thoại Đêm Muộn”.


Phạm Tiến đứng sững sờ trước màn hình. Gương mặt cao gầy, lịch lãm thường ngày của gã giờ đây biến dạng hoàn toàn vì giận dữ và hoảng loạn. Bàn tay phải của gã siết chặt lấy chiếc ly thủy tinh đựng rượu whiskey cho đến khi nó vỡ tan tành. Những mảnh thủy tinh sắc nhọn găm sâu vào lòng bàn tay, máu tươi rỉ ra, trộn lẫn với chất lỏng màu hổ phách chảy ròng ròng xuống tấm thảm len đắt tiền. Nhưng gã không hề cảm thấy đau đớn.


Đầu óc gã đang nổ tung. Uy tín, sự nghiệp chính trị, chiếc ghế Tổng giám đốc và cả mạng sống của gã—tất cả đang bị Thanh Tùng lột trần trước hàng triệu người xem thời gian thực. Chỉ số rating hiển thị ở góc màn hình đã vượt mốc 50%. Đây không còn là một buổi phát sóng thông thường, đây là một phiên tòa luận tội công khai danh chính ngôn thuận.


“Mẹ kiếp! Thằng khốn nạn!” Phạm Tiến gầm lên, gã gạt phăng toàn bộ tài liệu trên bàn giám đốc xuống sàn.


Gã chộp lấy chiếc bộ đàm bảo mật, hét lên với Trịnh Hữu ở phòng kỹ thuật trung tâm:


“Trịnh Hữu! Tại sao sóng vẫn chưa bị cắt? Tao đã ra lệnh ngắt kết nối vật lý cáp quang trục chính rồi mà!”


“Báo... báo cáo Tổng giám đốc,” giọng Trịnh Hữu run rẩy qua bộ đàm. “Con mụ Bích Ngọc đang sử dụng dải IP ngoại giao của lão Khang. Hệ thống tường lửa của chúng ta không thể chặn cổng này từ xa nếu không có lệnh reset cứng từ cấp Bộ. Nếu chúng ta cố tình ngắt điện một lần nữa, máy phát Diesel dự phòng dưới hầm B3 của thằng Hùng vẫn sẽ tự động kích hoạt cấp điện riêng cho S4 trong vòng ba mươi giây!”


Phạm Tiến nghiến răng đến mức nghe rõ tiếng ken két. Gã nhìn vào màn hình tivi, nơi Thanh Tùng đang đứng đĩnh đạc, ánh mắt sắc lẹm như nhìn thấu qua lớp kính để găm thẳng vào tâm can gã.


Gã biết, nếu gã tiếp tục trốn chạy hoặc ra lệnh cho SWAT xông vào nổ súng tiêu diệt Tùng lúc này, dư luận xã hội sẽ ngay lập tức kết tội gã là kẻ giết người diệt khẩu. Phan Đăng đang khóa chân Đỗ Quốc ngoài sảnh chính bằng lệnh giám sát của Bà Mai Lan. Gã đã mất hoàn toàn thế chủ động kỹ thuật và pháp lý.


Nhưng Phạm Tiến không phải kẻ dễ dàng chịu trói. Gã là một con cáo già đã leo lên vị trí này bằng hàng tá âm mưu và thủ đoạn tàn nhẫn. Gã vẫn còn một quân bài tẩy cuối cùng—văn bản thỏa thuận pháp lý khẩn cấp có chữ ký của Thứ trưởng Trần Nghiêm bảo lãnh cho các hoạt động an ninh của đài.


“Trịnh Bá!” Phạm Tiến bật bộ đàm kết nối trực tiếp với đội trưởng bảo an tại S4.


“Tôi nghe, thưa Tổng giám đốc,” giọng Trịnh Bá vang lên lạnh lùng, không còn sự cung kính thường ngày.


“Mở khóa cửa sập trường quay S4 ra. Tao sẽ đích thân xuống đó,” Phạm Tiến cười lạnh, ánh mắt gã lộ rõ vẻ điên cuồng tột cùng. “Thằng Tùng muốn đối thoại trực tiếp đúng không? Tao sẽ cho nó thỏa nguyện. Để xem cái lưỡi sắc bén của một thằng MC có cứu nổi mạng sống của con gái nó khi đối mặt với quyền lực tối cao hay không!”


Phạm Tiến rút chiếc khăn tay lụa trong túi vest ra, quấn vội quanh bàn tay phải đang chảy máu. Gã chỉnh lại vạt áo vest đen thiết kế riêng, lấy lại phong thái đĩnh đạc giả tạo, rồi bước nhanh về phía thang máy chuyên dụng dẫn thẳng xuống tầng hầm S4.


***


Tại trường quay S4.


*Hít... xè...*


Tiếng xả áp suất khí nén vang lên chói tai. Cánh cửa thép khóa sập tự động khổng lồ của trường quay S4 từ từ trượt mở.


Từ trong bóng tối của hành lang kỹ thuật, một bóng người cao gầy, lịch lãm bước ra dưới luồng ánh sáng đỏ khẩn cấp mờ ảo. Phạm Tiến bước vào trường S4 với một phong thái vô cùng tự tin, nụ cười lạnh lùng đầy uy quyền vẫn nở trên môi dù bàn tay phải của gã đang quấn chiếc khăn tay thấm đẫm máu đỏ.


Gã bước thẳng về phía bàn dẫn chương trình bằng kính cường lực, nơi Thanh Tùng đang đứng đợi sẵn. Từng bước chân của gã nện xuống sàn gỗ vang lên lộp cộp, lạnh lùng, dứt khoát, giống như tiếng gõ cửa của tử thần.


Cuộc đối đầu trực diện giữa người dẫn chương trình Thanh Tùng và kẻ giật dây tối cao tại đài truyền hình—Phạm Tiến—chính thức bắt đầu ngay trên sóng trực tiếp quốc gia, trước sự chứng kiến của hàng triệu trái tim đang nín thở.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!