Nhạc nềnDark_Moon

Giọt Nước Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng tút dài từ chiếc điện thoại bàn màu đỏ lịm dần rồi tắt hẳn, để lại một khoảng lặng buốt giá bao trùm lấy không gian rộng hai trăm mét vuông của Trường quay S4 VTVN. Thanh Tùng từ từ đặt ống nghe xuống đế máy. Lòng bàn tay anh đẫm mồ hôi lạnh, trơn trượt trên lớp nhựa đỏ của thiết bị. Anh ngẩng đầu, đối diện trực tiếp với họng súng ngắn K54 đen ngóm của Trịnh Bá đang chĩa thẳng vào lồng ngực mình. Dưới ánh sáng đỏ khẩn cấp mờ ảo của hệ thống điện dự phòng, gương mặt gã đội trưởng bảo an đanh lại, những thớ cơ bên má giật liên hồi dưới áp lực của sự điên cuồng và sợ hãi.


“Mày vừa nói chuyện với ai?” Giọng Trịnh Bá khàn đặc, nỗ lực đè thấp xuống để không lọt vào hệ thống micro nhạy bén của trường quay. “Tao đã ra lệnh cho mày bỏ micro xuống! Mày nghĩ tao không dám bóp cò sao, thằng điên?”


Thanh Tùng không lùi lại. Anh đứng đằng sau bàn dẫn bằng kính cường lực, hai vai giữ thẳng, phong thái đĩnh đạc của một người dẫn chương trình quốc dân không hề suy chuyển dù chỉ một phân. Trong túi quần tây, ngón tay cái của anh vẫn miết chặt vào bề mặt kim loại nhám của chiếc bật lửa Zippo cũ của Hà Phương. Tiếng lách cách sần sùi của kỷ vật, hơi ấm từ lớp vỏ thép truyền vào da thịt như một mỏ neo tâm lý duy nhất giữ cho nhịp tim đang đập ở mức một trăm ba mươi lăm lần một phút của anh không vượt ngưỡng kiểm soát. Anh đang vận dụng trạng thái Cấp 2: Kiểm soát biểu cảm ở mức cực hạn, che giấu hoàn toàn nỗi sợ hãi tột cùng của một người cha có con gái đang nằm trong tay kẻ bắt cóc.


“Anh Bá,” Tùng cất giọng trầm ấm, đều đặn, âm lượng vừa đủ để camera số 2 đang khóa chặt góc máy cận cảnh ghi nhận rõ ràng từng âm tiết. “Khán giả cả nước đang nhìn vào anh. Lực lượng cảnh sát hình sự của Trung tá Vũ Đạt đang áp sát tòa nhà này. Nếu anh bóp cò lúc này, phát đạn đó không chỉ kết liễu tôi, mà nó sẽ kết liễu luôn cả sự nghiệp của anh và sếp Tiến của anh ngay trên sóng trực tiếp quốc gia.”


Trịnh Bá khựng lại. Ngón trỏ gá trên cò súng K54 run nhẹ. Gã liếc mắt về phía màn hình monitor phản hồi dư luận đặt ở rìa tối trường quay. Chỉ số rating thời gian thực hiển thị con số khổng lồ 48% đang nhấp nháy đỏ. Dù chiến dịch bôi nhọ bằng bệnh án tâm thần giả của Nguyễn Văn Bằng đang làm loãng luồng dư luận trên mạng xã hội, nhưng lượng người xem khổng lồ vẫn đang bị đóng đinh vào từng chuyển động của S4. Sự hiện diện của camera trực tiếp lúc này chính là một chiếc xiềng xích vô hình khóa chặt bàn tay bạo lực của gã.


Đúng lúc này, giọng nói của Bích Ngọc vang lên dồn dập trong tai nghe siêu nhỏ nhét sâu bên tai phải của Tùng:


“Tùng! Em vừa kích hoạt chế độ phát sóng quảng cáo ngắn ba mươi giây để mua thời gian. Sóng trực tiếp tạm thời được chuyển hướng sang luồng video quảng cáo của đài. Trịnh Bá không thể nhìn thấy đèn đỏ tally trên camera nữa, nhưng gã không biết chúng ta vẫn đang ghi hình nội bộ. Em đang tìm cách chuyển tệp ảnh MMS bắt cóc Đan Chi từ điện thoại dự phòng của anh lên hệ thống Mixer chính. Anh phải giữ chân gã bảo an!”


Đèn đỏ tally trên đầu camera số 2 vụt tắt. Trịnh Bá thở hắt ra một hơi, gương mặt gã giãn ra đôi chút khi nghĩ rằng sóng trực tiếp đã bị cắt. Gã bước lên một bước, họng súng gí sát vào ngực Thanh Tùng, nghiến răng nói:


“Sóng cắt rồi, thằng chó. Bây giờ thì không còn ai nhìn thấy mày nữa. Bỏ cái micro cài áo ra, đi theo tao lên phòng Tổng giám đốc trước khi tao phải dùng biện pháp mạnh.”


Vũ Đức từ dưới sàn lồm cồm bò dậy, gã sửa lại gọng kính cận mạ vàng, gương mặt béo mập lộ rõ vẻ đắc ý tột cùng sau khi thoát khỏi thế bị luận tội. Gã nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ xuống sàn gỗ, cười sằng sặc:


“Thấy chưa, Thanh Tùng? Mày chỉ là một con chó hoang tưởng bị điên sau cái chết của vợ! Bản bệnh án tâm thần của mày đã phơi bày trước cả nước rồi. Mày nghĩ mày là người hùng công lý sao? Mày chỉ là một kẻ tâm thần phân liệt tự dàn dựng bắt cóc con gái để tống tiền đài! Trịnh Bá, xích cổ gã lại cho tôi!”


Thanh Tùng không nhìn Vũ Đức. Anh dùng kỹ năng Đọc vị biểu cảm vi mô, tập trung quan sát từng cử động nhỏ của Trịnh Bá. Gã đội trưởng bảo an đang đổ mồ hôi nhễ nhại, nhịp thở dồn dập khò khè, bả vai hơi lệch về phía bên trái—dấu hiệu của sự căng thẳng thần kinh tột độ và mệt mỏi thể chất sau hai giờ bao vây trường S4. Tùng biết, Bá chỉ là một quân cờ hành động theo mệnh lệnh cưỡng bức của Phạm Tiến, gã đang cực kỳ hoang mang trước sự can thiệp của Ủy ban Tư pháp của Bà Mai Lan.


“Anh Bá,” Tùng nói, giọng anh hạ thấp xuống một tông đầy đồng cảm, áp dụng kỹ thuật đàm phán xoa dịu của FBI. “Anh thực sự nghĩ Phạm Tiến sẽ bảo vệ anh khi vụ án này bị phanh phui sao? Lệnh bắt giữ khẩn cấp mà anh đang cầm trên tay... ai là người ký duyệt? Phạm Tiến hay Thứ trưởng Trần Nghiêm? Nếu không có chữ ký của Viện kiểm sát, phát đạn của anh lúc này sẽ biến anh thành kẻ giết người đơn độc thế mạng cho bọn họ.”


Lời nói của Tùng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Trịnh Bá. Gã do dự, họng súng hơi chệch hướng xuống sàn. Vũ Đức thấy thế liền hét lớn:


“Bá! Đừng nghe gã tâm thần này lừa gạt! Bắt gã ngay!”


Đột ngột, cánh cửa cách âm dày bản của trường quay S4 hé mở. Tiếng bánh xe lăn rít chói tai trên nền gạch hành lang dội vào không gian tĩnh lặng. Một nhóm nhân viên y tế mặc trang phục cứu thương màu trắng, đeo khẩu trang kín mít, đẩy theo một chiếc cáng cứu thương khẩn cấp tiến vào trường quay.


Người đi đầu là một phụ nữ tầm ba mươi tuổi, dáng người mảnh khảnh nhưng tác phong vô cùng nhanh nhẹn, dứt khoát. Cô ta mặc bộ đồ bác sĩ cấp cứu màu trắng tinh, vai đeo hộp cứu thương ngụy trang có logo chữ thập đỏ, ánh mắt sắc lẹm sau cặp kính bảo hộ mỏng. Đó chính là sát thủ Nguyễn Ngọc—kẻ được phòng an ninh đặc biệt của tập đoàn Vạn Sinh phái đến dưới danh nghĩa nhân viên cứu thương của đài để kiểm tra sức khỏe khẩn cấp cho khách mời Vũ Đức đang hoảng loạn.


“Báo cáo bảo an,” Nguyễn Ngọc cất giọng đều đều, lạnh lùng và chuyên nghiệp qua lớp khẩu trang y tế. “Chúng tôi nhận được lệnh từ phòng Tổng giám đốc. Khách mời Vũ Đức có dấu hiệu suy tim cấp tính do căng thẳng thần kinh vượt ngưỡng. Chúng tôi cần tiếp cận hiện trường để đo huyết áp và tiêm thuốc an thần khẩn cấp.”


Trịnh Bá liếc nhìn Nguyễn Ngọc, rồi nhìn Vũ Đức đang thở hồng hộc vì hoảng loạn. Gã gật đầu, hạ súng xuống nhưng vẫn cảnh giác đứng chắn giữa Thanh Tùng và nhóm cứu thương.


“Vào nhanh đi,” Bá ra lệnh. “Thằng Đức đang hoảng loạn thật đấy. Nhưng cấm ai được tiếp cận thằng Tùng.”


Nguyễn Ngọc không đáp. Cô ta đẩy chiếc cáng cứu thương áp sát bàn dẫn chương trình. Từng chuyển động của cô ta uyển chuyển, lạnh lùng như một cỗ máy đã được lập trình hoàn hảo. Cô ta lấy ra một chiếc máy đo huyết áp cơ học, quấn băng vải quanh bắp tay mập mạp của Vũ Đức, giả vờ bóp bóng cao su để kiểm tra chỉ số.


Thanh Tùng đứng yên tại chỗ. Trực giác nhạy bén của một nhà báo điều tra mách bảo anh có điều gì đó không ổn ở người nữ bác sĩ này. Ánh mắt cô ta quá lạnh, hoàn toàn không có sự lo lắng hay đồng cảm thường thấy của một nhân viên y tế khi đối mặt với bệnh nhân suy tim cấp. Cô ta không hề nhìn vào đồng hồ đo huyết áp, mà đôi mắt sắc lẹm ấy liên tục quét qua vị trí của chiếc micro cài áo của Tùng và cốc nước thủy tinh đặt ở góc bàn dẫn.


Cốc nước thủy tinh chứa nước lọc—vũ khí duy nhất giúp Thanh Tùng làm dịu cơn khát và bảo vệ dây thanh quản đang nóng rát do phải nói liên tục dưới áp lực cao suốt hai giờ qua.


Lợi dụng góc khuất của chiếc cáng cứu thương khổng lồ che chắn tầm nhìn của Trịnh Bá và camera số 2, Nguyễn Ngọc khéo léo hạ thấp bả vai trái. Bàn tay đeo găng cao su y tế của cô ta luồn nhanh vào bên trong túi áo khoác trắng, rút ra một ống tiêm mỏng chứa dung dịch độc chất thần kinh cực mạnh—loại thuốc an thần liều cao không màu, không mùi, chỉ được lưu hành trong các phòng thí nghiệm bảo mật của Vạn Sinh. Chỉ cần ba giọt chất lỏng này rơi vào cốc nước, nó sẽ gây ra một cơn ngừng tim đột ngột trong vòng sáu mươi giây sau khi uống, ngụy trang hoàn hảo dưới dạng một ca đột tử do suy tim cấp tính dưới áp lực công việc.


Cô ta nhấc nắp cốc thủy tinh lên một cách tự nhiên, vờ như muốn dọn dẹp mặt bàn dẫn để lấy không gian thao tác y tế. Ngón tay cô ta kẹp chặt ống tiêm, chuẩn bị nhỏ giọt độc chất vào dòng nước trong vắt.


Trong tai nghe của Tùng, giọng của Bích Ngọc lại vang lên, lần này đầy vẻ hoảng hốt:


“Tùng! Em đang cố gắng bẻ khóa tường lửa của Nguyễn Hùng để truyền ảnh Đan Chi lên Mixer, nhưng mạng nội bộ đang bị tấn công DDoS nặng nề từ phía Vạn Sinh! Em cần thêm hai phút! Anh tuyệt đối không được rời khỏi vị trí bàn dẫn!”


Thanh Tùng cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh nhìn cốc nước thủy tinh đang bị Nguyễn Ngọc dịch chuyển. Cổ họng anh khô khốc, nóng rát như có lửa đốt, vị máu tanh nồng dâng lên nơi đầu lưỡi. Anh định đưa tay cầm cốc nước lên để uống theo phản xạ tự nhiên của cơ thể.


Đúng lúc này, Đỗ Mỹ Linh—trợ lý trang điểm trẻ tuổi của đài—bước vào trường quay S4 từ phía cửa hông kỹ thuật. Cô mang theo hộp phấn trang điểm quanh hông, bước đi nhẹ nhàng không tiếng động để tránh làm phiền buổi phát sóng. Công việc hóa trang đòi hỏi cô phải quan sát tỉ mỉ từng chi tiết vi mô trên gương mặt và trang phục của MC dưới ánh đèn trường quay chói mắt.


Khi đi ngang qua khu vực cáng cứu thương, ánh mắt Mỹ Linh vô tình liếc xuống sàn gỗ tối màu của trường quay S4. Dưới ánh sáng đỏ mờ ảo, cô phát hiện ra một vật thể lạ đang nằm lăn lóc sát chân bánh xe cáng cứu thương.


Đó là một vỏ ống thuốc bằng thủy tinh nhỏ đã bị bẻ đầu, trên thân ống có dán một nhãn dán màu xanh lục sẫm với ký hiệu hóa học phức tạp: *“VS-N01 - Lab Use Only”* (Chỉ dùng trong phòng thí nghiệm Vạn Sinh).


Mỹ Linh khựng lại. Kinh nghiệm hóa trang thường xuyên tiếp xúc với các hóa chất tẩy rửa mạnh và dung dịch keo dán chuyên dụng giúp cô nhận biết ngay sự bất thường của nhãn thuốc này. Đây hoàn toàn không phải là nhãn của các loại thuốc trợ tim hay an thần thông thường của phòng y tế đài truyền hình.


Cô ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào bàn tay đeo găng cao su của Nguyễn Ngọc. Dưới lớp tay áo khoác trắng rộng thùng thình của nữ bác sĩ, Mỹ Linh phát hiện ra phần đuôi của một ống tiêm y tế bằng nhựa đang giấu kín, ngòi kim tiêm mỏng dính đang hướng thẳng vào miệng cốc nước thủy tinh của Thanh Tùng.


Một giọt chất lỏng không màu đang từ từ ngưng tụ nơi đầu kim, chuẩn bị rơi xuống.


Thanh Tùng đã đưa bàn tay phải lên, ngón tay anh chạm vào thành cốc thủy tinh lạnh ngắt, chuẩn bị đưa lên miệng uống để làm dịu cơn khát dây thanh quản đang co thắt.


“Anh Tùng! Đừng uống cốc nước đó!”


Mỹ Linh hét lên thất thanh, giọng cô xé toạc bầu không khí ngột ngạt của trường quay S4. Tiếng hét kinh hoàng của cô vang vọng qua các bức tường cách âm, khiến tất cả mọi người trong phòng lập tức đóng băng hành động.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!