Nhạc nềnDark_Moon

Tiếng Nói Từ Phòng Thí Nghiệm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng đỏ khẩn cấp của hệ thống điện dự phòng bao trùm lên toàn bộ Trường quay S4 VTVN, biến không gian rộng hai trăm mét vuông thành một chiếc hộp kính ngột ngạt và đầy sát khí. Trên bàn dẫn chương trình bằng kính cường lực, chiếc đèn tally màu đỏ trên Camera số 2 vẫn nhấp nháy liên tục—một chỉ dấu câm lặng nhưng đầy quyền lực cho thấy luồng phát sóng trực tiếp vẫn đang truyền thẳng đến hàng triệu hộ gia đình cả nước. Sự chú ý của công chúng lúc này chính là chiếc khiên vô hình, giữ cho họng súng K54 của Trịnh Bá và nhóm bảo an không thể khạc đạn một cách vô tội vạ. Nhưng bầu không khí im lặng ấy chỉ là một lớp băng mỏng chực chờ vỡ vụn.


Ở góc tối sát vách cách âm, Nguyễn Văn Hùng đang tựa lưng vào cột bê tông chịu lực, khuôn mặt xám ngoét vì đau đớn. Vết rạn xương bả vai trái từ những cú búa tạ dội qua xích sắt ở các tập trước đang hành hạ ông từng cơn buốt nhói. Cánh tay trái của ông buông thõng, hoàn toàn tê liệt, nhưng đôi mắt đỏ ngầu của người cựu binh vẫn trừng lên nhìn nhóm bảo an, không một chút thỏa hiệp.


Tại bàn dẫn, Thanh Tùng đứng bất động. Dưới lớp phấn trang điểm đã bị mồ hôi lạnh làm nhòe đi thành từng vệt dài trên trán, gương mặt anh nhợt nhạt nhưng không hề có một nét run rẩy. Anh đang ở trạng thái kiểm soát biểu cảm cực hạn. Mười lăm năm đứng trước ống kính truyền hình trực tiếp đã rèn luyện cho anh khả năng tách biệt hoàn toàn nỗi sợ hãi tột cùng của một người cha ra khỏi biểu cảm gương mặt. Nhịp tim anh đang gõ liên hồi ở mức một trăm ba mươi lần một phút, lồng ngực co thắt như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Trong túi quần tây, ngón tay cái của anh miết chặt vào lớp vỏ kim loại nhám của chiếc bật lửa Zippo cũ của Hà Phương—mỏ neo tâm lý duy nhất giữ cho anh không quỵ ngã.


Vũ Đức đang quỳ sụp dưới sàn gỗ, hai tay bám chặt vào mép bàn kính, bả vai mập mạp run lên bần bật. Gã vừa thốt ra hai chữ viết tắt định mệnh “T.N” trong cơn hoảng loạn, và giờ đây, gã nhận ra mình đã bước qua ranh giới không thể quay đầu. Nhìn họng súng đen ngóm của Trịnh Bá đang chĩa xuống sàn như một lời đe dọa ngầm, Đức bắt đầu lùi lại, cố gắng tìm cách vá víu lại những gì đã mất.


“Tôi... tôi bị kích động quá mức nên nói nhảm thôi!” Vũ Đức lắp bắp, giọng gã méo mó qua chiếc micro cài áo. Gã cố dùng chút tàn dư của chất giọng quan lộ để bào chữa. “Không có chữ viết tắt nào cả! Việc phê duyệt lô vắc-xin mười năm trước hoàn toàn tuân thủ quy trình của Bộ Y tế. Các ca tai biến tại Thanh Trì chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên về mặt dịch tễ học, không hề có bất kỳ bằng chứng khoa học nào chứng minh tá dược của Vạn Sinh vượt ngưỡng độc tính! Cậu Thanh Tùng, cậu đang sử dụng những tài liệu nội bộ chưa được kiểm chứng để vu khống một doanh nghiệp dược phẩm hàng đầu và bôi nhọ danh dự của tôi!”


Thanh Tùng khẽ nhếch môi. Sự ngụy biện hành chính của Vũ Đức không nằm ngoài dự tính của anh. Những kẻ như Đức luôn tin rằng, khi không có chứng cứ thực nghiệm lâm sàng được đóng dấu đỏ của các cơ quan có thẩm quyền, mọi phóng sự điều tra hay lời khai nhân chứng chỉ là thứ văn chương cảm tính dễ dàng bị bẻ gãy bằng các điều khoản pháp lý.


“Thưa ông Vũ Đức,” Thanh Tùng cất giọng trầm ổn, từng từ ngữ được nhả ra với một nhịp điệu chậm rãi nhưng đanh thép, vang vọng khắp trường quay qua hệ thống loa kiểm âm. “Tôi biết ông đang trông chờ vào điều gì. Ông tin rằng hồ sơ kiểm nghiệm gốc của lô vắc-xin đó đã bị thiêu hủy trong vụ hỏa hoạn tại kho lưu trữ của Viện Kiểm nghiệm mười năm trước. Ông tin rằng không còn một nhà khoa học nào dám đứng ra đối chất với ông trước công luận.”


Thanh Tùng dừng lại đúng ba giây. Anh nhìn thẳng vào Camera số 2, ánh mắt sắc lạnh như một lưỡi dao mổ.


“Nhưng ông đã lầm. Khoa học không biết nói dối, và công lý luôn để lại lối đi trong bóng tối. Ngay bây giờ, chúng tôi đã kết nối điện thoại trực tiếp với một nhân chứng đặc biệt—người đã trực tiếp ký biên bản kiểm nghiệm độc lập đối với lô vắc-xin Vạn Sinh mười năm trước, trước khi nó bị ép buộc thu hồi và niêm phong mật.”


Thanh Tùng hướng mắt về phía phòng kỹ thuật phía sau tấm kính một chiều. “Lê Minh, kết nối đường dây nóng với Viện trưởng Viện Kiểm nghiệm Thuốc Trung ương—Giáo sư, Tiến sĩ Nguyễn Đình Đồng.”


Phía sau tấm kính một chiều, trong phòng điều khiển kỹ thuật S4, bầu không khí căng thẳng không kém phần ngột ngạt. Bích Ngọc dán mắt vào hệ thống màn hình giám sát, một mặt theo dõi cuộc chiến sinh tử của Khánh Nam trong đường ống thông gió tầng 4 qua luồng camera 5G, một mặt điều phối các góc máy quay của S4. Cô quay sang Lê Minh, gật đầu dứt khoát: “Kết nối ngay!”


Lê Minh, người kỹ thuật viên âm thanh lầm lì với đôi tai nhạy cảm cực hạn, lập tức thao tác trên bàn trộn âm thanh khổng lồ Mixer S4. Anh kích hoạt cổng line-in kết nối với hệ thống điện thoại tổng đài của đài truyền hình.


Nhìn thấy hành động của Lê Minh qua tấm kính, Trịnh Bá nghiến răng kèn kẹt. Gã không thể xông vào phòng điều khiển vì cửa sập thép đã bị khóa chặt từ bên trong, và gã cũng không thể nổ súng bắn chết Thanh Tùng khi hàng triệu khán giả đang nhìn chằm chằm vào màn hình. Nhưng gã vẫn còn một quân bài tẩy khác.


Trịnh Bá quay sang gật đầu với một thuộc hạ đứng trong góc tối. Tên bảo an nhanh chóng rút từ trong túi bọc da ra một thiết bị hình hộp chữ nhật màu đen có ba chiếc ăng-ten ngắn—thiết bị phá sóng vô tuyến cầm tay công suất cao được Vạn Sinh cung cấp. Hắn gạt công tắc kích hoạt tối đa.


*RÈ RÈ RÈ... XOẸT...*


Ngay lập tức, âm thanh cuộc gọi vừa được thiết lập trên bàn trộn của Lê Minh xuất hiện những tiếng rè nhiễu cực lớn. Tiếng rít tần số cao dội thẳng vào tai nghe của Thanh Tùng và hệ thống loa trường quay, chói tai và nhức nhối như tiếng kim loại mài trên mặt kính. Trên màn hình sóng âm của Mixer S4, các dải tần số vô tuyến đột ngột bị đẩy lên mức cực đại, tạo thành một bức tường nhiễu trắng xóa đè bẹp hoàn toàn tín hiệu điện thoại.


“Chị Ngọc! Sóng vô tuyến quanh khu vực S4 đang bị phá!” Lê Minh báo động, tay gõ phím liên tục để cố gắng lọc nhiễu bằng phần mềm. “Thiết bị phá sóng của chúng có công suất quá lớn, nó đang quét toàn bộ dải tần từ 800MHz đến 2.4GHz. Cuộc gọi điện thoại thông thường không thể duy trì được!”


“Dùng mạng Wifi nội bộ kết nối cuộc gọi VoIP!” Bích Ngọc ra lệnh khẩn cấp.


Lê Minh nhanh chóng chuyển đổi giao thức kết nối sang mạng không dây của trường quay. Nhưng ngay khi ngón tay anh vừa chạm vào phím kích hoạt, một hộp thoại cảnh báo màu đỏ lòm xuất hiện trên màn hình máy tính: *KẾT NỐI BỊ CHẶN - IP ĐÃ BỊ PHÒNG AN NINH MẠNG KHÓA CỔNG TRUYỀN DẪN*.


“Nguyễn Hùng và Lê Tuấn đã khóa toàn bộ dải IP của S4 trên tường lửa trung tâm!” Lê Minh đập mạnh tay xuống bàn, mồ hôi chảy ròng ròng dọc thái dương. “Chúng ta hoàn toàn bị cô lập khỏi mạng internet của đài!”


Tiếng rè nhiễu vô tuyến vẫn tiếp tục rít lên chói tai trong trường quay S4. Vũ Đức nghe tiếng rè, gã từ từ ngẩng đầu lên, nỗi sợ hãi trên gương mặt gã bắt đầu được thay thế bằng một nụ cười đắc ý hèn hạ. Gã nhận ra đồng bọn bên ngoài đang dốc toàn lực để bảo vệ gã. Chỉ cần cuộc gọi này thất bại, gã sẽ lập tức phản công bôi nhọ Tùng là kẻ dàn dựng chứng cứ giả.


“Cậu Thanh Tùng... có vẻ như ‘nhân chứng’ của cậu không muốn lên tiếng rồi,” Vũ Đức cười khẩy, gã đứng dậy, chỉnh lại vạt áo comple dính bụi. “Hay là cậu đang tự diễn một vở kịch vụng về?”


Trong tai nghe của Thanh Tùng, tiếng cười khùng khục đầy thù hận của Lâm Hoàng vang lên qua dải sóng ngắn quân sự cũ chưa bị ảnh hưởng: “Mày làm cái quái gì thế, Tùng? Cho tao nghe giọng thằng Đồng! Nếu trong vòng hai phút nữa tao không nghe thấy kết quả kiểm nghiệm, tao sẽ bấm nút kích nổ! Tao không đùa đâu!”


Áp lực thời gian thực dồn dập dội vào màng nhĩ Thanh Tùng. Anh đứng im, tay phải vẫn miết chặt chiếc bật lửa Zippo trong túi quần. Anh không nhìn Vũ Đức, cũng không nhìn Trịnh Bá. Ánh mắt anh dán chặt vào tấm kính một chiều của phòng kỹ thuật. Anh biết, Lê Minh và Bích Ngọc là những người làm kỹ thuật giỏi nhất, họ sẽ không bao giờ chịu đầu hàng trước một thiết bị phá sóng vô tuyến tầm thường.


Bên trong phòng điều khiển, Lê Minh không hề hoảng loạn. Đôi mắt anh sắc lạnh, quét nhanh qua sơ đồ đấu nối vật lý của trường quay S4 được dán trên vách tường. Anh nhận ra một nguyên lý vật lý cơ bản: thiết bị phá sóng của bảo an chỉ có thể gây nhiễu các tần số vô tuyến không dây (Wifi, 4G, sóng điện thoại), nhưng hoàn toàn vô dụng trước đường truyền dẫn bằng cáp đồng trục vật lý được bảo vệ bằng lớp bọc kim loại chống nhiễu.


“Chị Ngọc, giữ góc máy cận cảnh Vũ Đức để che giấu hành động của em!” Lê Minh hét lên, đồng thời nhấc chiếc tai nghe chụp tai ra khỏi đầu.


Anh cúi người, chui tọt xuống gầm bàn trộn âm thanh khổng lồ đầy bụi bẩn và các đầu dây cáp chằng chịt. Dưới ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn LED của điện thoại, Lê Minh tìm kiếm hộp kỹ thuật analog cũ từ thời kỳ đầu xây dựng đài truyền hình—hệ thống cáp đồng trục vật lý dẫn thẳng từ phòng kỹ thuật S4 xuống tổng đài điện thoại cơ học đặt tại tầng hầm B1, một đường truyền cổ điển chưa từng được số hóa và hoàn toàn nằm ngoài sự kiểm soát của hệ thống tường lửa an ninh mạng của Phạm Tiến.


Lê Minh rút một sợi cáp đồng trục dự phòng màu đen có đầu giắc BNC từ trong hộp đồ nghề ra. Tay anh run nhẹ vì căng thẳng nhưng động tác cực kỳ chính xác. Anh tuốt lớp vỏ nhựa bảo vệ, đấu nối trực tiếp sợi cáp đồng cơ học vào cổng vào analog số 8 của bàn Mixer S4, bypass hoàn toàn hệ thống card mạng số đang bị chặn.


“Được rồi! Cáp đồng trục đã thông!” Lê Minh chui ra khỏi gầm bàn, mặt gã lấm lem bụi xám. Anh nhanh tay gạt cần điều khiển âm thanh của cổng số 8, đồng thời kích hoạt Kỹ thuật ngụy trang âm thanh trường quay—sử dụng các bộ lọc tần số dải hẹp (Band-pass Filter) để cắt bỏ toàn bộ các tần số nhiễu cao tần trên 4kHz và nhiễu âm thấp dưới 100Hz do thiết bị phá sóng của bảo an gây ra.


*XOẸT... XOẸT... RÈ...*


Tiếng rè nhiễu chói tai trên hệ thống loa đột ngột dịu xuống, rồi biến mất hoàn toàn như bị một bàn tay khổng lồ gạt phăng đi. Thay vào đó là một khoảng lặng tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng mưa bão rít gào mờ nhạt ngoài vách kính tòa nhà.


Trên màn hình Mixer S4, dải tần số âm thanh của cổng số 8 dao động với một nhịp điệu ổn định, báo hiệu kết nối vật lý đã thành công.


“Thanh Tùng, đường truyền cáp đồng trục đã thông suốt!” Giọng nói của Bích Ngọc vang lên qua tai nghe nội bộ của Tùng, mang theo một sự nhẹ nhõm tột cùng.


Thanh Tùng khẽ thở ra một hơi cực nhẹ bằng cơ hoành. Anh nhìn thẳng vào Camera số 2, cất giọng trầm ấm, ổn định tuyệt đối:


“Alo. Xin chào Giáo sư Nguyễn Đình Đồng. Ông có nghe rõ tín hiệu từ trường quay S4 không?”


Từ hệ thống loa trường quay, sau một nhịp trễ cơ học ngắn, một giọng nói trầm, khàn đặc nhưng vô cùng rành mạch và nghiêm túc vang lên. Giọng nói của một nhà khoa học lão thành, không hề có một chút run rẩy hay sợ hãi trước bất kỳ áp lực nào:


“Tôi nghe rất rõ, nhà báo Thanh Tùng. Tôi đang theo dõi buổi phát sóng trực tiếp của cậu từ phòng thí nghiệm vô trùng của Viện Kiểm nghiệm Thuốc Trung ương.”


Gương mặt Vũ Đức đang đắc ý đột ngột đông cứng lại. Gã trợn tròn mắt nhìn lên chiếc loa kiểm âm trên trần nhà, đôi môi gã mím chặt đến mức rỉ máu. Gã nhận ra giọng nói này. Đó chính là giọng nói của người đàn ông đã từng thẳng thừng từ chối chiếc vali tiền mặt của tập đoàn Vạn Sinh mười năm trước, kẻ mà gã đã phải dùng đến quyền lực chính trị cấp cao của Thứ trưởng Trần Nghiêm để thuyên chuyển công tác hòng bịt đầu mối.


“Thưa Giáo sư Nguyễn Đình Đồng,” Thanh Tùng tiếp tục, anh lật một trang tài liệu giấy trên bàn dẫn, tạo ra tiếng sột soạt chân thực trước micro. “Ông Vũ Đức vừa tuyên bố trên sóng truyền hình quốc gia rằng, các ca tử vong của trẻ em tại Thanh Trì mười năm trước hoàn toàn không liên quan đến chất lượng của lô vắc-xin do tập đoàn Vạn Sinh nhập khẩu, và bản báo cáo thanh tra nội bộ có chữ ký số của ông Đức chỉ là một văn bản hành chính thông thường. Là người trực tiếp ký biên bản kiểm nghiệm độc lập năm đó, ông có ý kiến gì về tuyên bố này?”


Một khoảng lặng ngắn trôi qua trên sóng truyền hình trực tiếp. Hàng triệu khán giả cả nước nín thở chờ đợi lời phán quyết từ nhà khoa học đứng đầu ngành kiểm nghiệm.


“Đó là một lời nói dối trắng trợn và vô đạo đức của ông Vũ Đức,” Giáo sư Nguyễn Đình Đồng cất tiếng, giọng ông đanh lại, mang một sức nặng công lý đè bẹp mọi sự ngụy biện hành chính của Đức. “Tôi vẫn còn giữ bản sao lưu gốc của báo cáo hóa sinh số kiểm nghiệm 104-VS, bản báo cáo có đóng dấu đỏ của Viện Kiểm nghiệm Thuốc Trung ương trước khi nó bị ông Vũ Đức dùng quyền thanh tra tịch thu và niêm phong trái pháp luật.”


Giáo sư Đồng dừng lại để hít một hơi sâu, tiếng thở của ông qua đường truyền cáp đồng trục nghe rõ mồn một, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm như trong một phiên tòa luận tội.


“Kết quả phân tích sắc ký lỏng hiệu năng cao (HPLC) thời điểm đó cho thấy, lô vắc-xin ký hiệu VS-0902 của tập đoàn Vạn Sinh chứa hàm lượng tá dược bảo quản gốc thủy ngân (Thimerosal) vượt ngưỡng an toàn cho phép của Bộ Y tế gấp đúng 10 lần. Đây không phải là sai lệch thống kê, cũng không phải là trùng hợp dịch tễ học. Hàm lượng độc chất cực cao này chính là nguyên nhân trực tiếp gây ra hội chứng suy đa tạng cấp tính dẫn đến tử vong ở năm đứa trẻ tại Thanh Trì trong vòng bốn mươi tám giờ sau khi tiêm chủng.”


“Ông Đồng! Ông không được ngậm máu phun người!” Vũ Đức gào lên, gã lao về phía micro bàn dẫn, khuôn mặt béo mập biến dạng vì giận dữ và hoảng loạn tột độ. “Ông đã nghỉ hưu từ lâu, ông không còn tư cách pháp lý để công bố các tài liệu đã được đóng dấu mật của Nhà nước! Cậu Thanh Tùng, ngắt kết nối ngay! Đây là hành vi tiết lộ bí mật công vụ trái phép!”


“Tôi có đầy đủ tư cách của một người làm khoa học và một công dân Việt Nam, ông Đức ạ,” Giáo sư Đồng ôn tồn nhưng sắc bén đáp trả, lời nói của ông như những nhát búa giáng thẳng vào lương tâm của kẻ corrupt. “Mười năm qua, tôi im lặng vì sự an toàn của gia đình mình dưới áp lực của Thứ trưởng Trần Nghiêm và tập đoàn Vạn Sinh. Nhưng đêm nay, khi nhìn thấy cậu Thanh Tùng dám mạo hiểm cả tính mạng để đưa sự thật ra ánh sáng, tôi nhận ra nếu mình tiếp tục im lặng, tôi sẽ trở thành đồng phạm gián tiếp cho những tội ác tiếp theo của các người. Bản báo cáo giám định hóa học gốc có chữ ký của tôi và con dấu đỏ của Viện đã được tôi số hóa và gửi trực tiếp vào hòm thư bảo mật của Ủy ban Tư pháp Quốc hội từ mười phút trước.”


Lời tuyên bố của Giáo sư Nguyễn Đình Đồng giống như một quả bom nguyên tử nổ tung ngay giữa trường quay S4, thổi bay toàn bộ lớp mặt nạ tự mãn cuối cùng của Vũ Đức. Gã đứng chết lặng, hai tay buông thõng, đôi mắt vô thần nhìn vào khoảng không vô định. Gã hiểu rằng, khi bản báo cáo gốc đã được gửi đến Ủy ban Tư pháp Quốc hội của Bà Mai Lan, không còn một thế lực chính trị nào có thể cứu gã khỏi bản án hình sự về tội nhận hối lộ và vô trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng.


Trên màn hình giám sát hệ thống của phòng điều khiển, Bích Ngọc nhìn thấy một con số nhảy vọt liên tục không ngừng.


“Chị Ngọc! Rating thời gian thực (Real-time Rating) của chương trình... nó đang tăng vọt!” Lê Minh hét lên, giọng gã không giấu nổi sự kinh ngạc. “Từ 35%... 40%... giờ đã chạm mốc 48% rồi! Gần một nửa số tivi đang bật trên toàn quốc đang khóa chặt vào S4!”


Rating 48%—một con số kỷ lục chưa từng có trong lịch sử ngành truyền hình Việt Nam. Hàng chục triệu người dân cả nước đang thức xuyên đêm Giao thừa để chứng kiến phiên tòa luận tội trực tiếp chấn động này. Sức mạnh của dư luận xã hội lúc này đã dâng cao như một cơn sóng thần bạt ngàn, tạo thành một bức tường bảo vệ kiên cố bao quanh Thanh Tùng.


Trịnh Bá nhìn vào màn hình điện thoại đang liên tục hiển thị các bài viết chia sẻ chóng mặt trên mạng xã hội. Gã đổ mồ hôi hột, tay cầm khẩu súng ngắn K54 bắt đầu run rẩy. Gã hiểu rằng, nếu gã dám ra lệnh cho thuộc hạ nổ súng hay dùng bạo lực khống chế Thanh Tùng lúc này, hình ảnh đó sẽ ngay lập tức biến gã và Phạm Tiến thành những kẻ thù của toàn xã hội, và cảnh sát hình sự của Vũ Đạt ngoài kia sẽ có đầy đủ lý do để nổ súng tiêu diệt chúng ngay tại chỗ.


Thanh Tùng nhìn Vũ Đức đang quỳ sụp dưới sàn, vai gã run lên bần bật trong tiếng khóc nghẹn ngào của sự tuyệt vọng. Anh khẽ miết ngón tay lên chiếc bật lửa Zippo trong túi quần, cảm nhận hơi ấm của sự thật đang dần chiến thắng bóng tối.


Nhưng ngay khi Thanh Tùng chuẩn bị đưa ra câu hỏi chất vấn quyết định để ép Vũ Đức khai ra danh tính đầy đủ của kẻ đứng sau chữ viết tắt “T.N”, chiếc tai nghe siêu nhỏ nhét sâu bên tai phải của anh đột ngột phát ra một tiếng *tích tắc* lạnh lùng, đi kèm với giọng nói khàn đặc, đầy điên cuồng của Lâm Hoàng:


“Tốt lắm, Thanh Tùng! Thằng Đức đã sụp đổ rồi. Nhưng trò chơi chỉ mới bắt đầu thôi. Nhìn xuống màn hình điện thoại của mày đi. Tao vừa tặng cho mày một món quà năm mới đặc biệt từ bãi giữa Sông Hồng đấy.”


Thanh Tùng khẽ liếc mắt xuống gầm bàn dẫn chương trình, nơi chiếc điện thoại dự phòng do Đỗ Mỹ Linh giấu trong khay phấn trang điểm đang sáng màn hình, hiển thị một tin nhắn đa phương tiện vừa được gửi đến.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!