Nhạc nềnDark_Moon

Cuộc Chiến Trên Trần Nhà

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng đỏ khẩn cấp từ hệ thống điện dự phòng nhuộm trường quay S4 thành một chiếc hộp kính đầy sát khí. Trên bàn dẫn chương trình, chiếc đèn tally màu đỏ trên Camera số 2 vẫn sáng nhấp nháy—một chỉ dấu câm lặng nhưng đầy quyền lực cho thấy luồng phát sóng trực tiếp vẫn đang truyền thẳng đến hàng triệu hộ gia đình cả nước. Sự chú ý của công chúng giống như một chiếc khiên vô hình, giữ cho họng súng K54 của Trịnh Bá không thể khạc đạn một cách vô tội vạ. Nhưng không gian yên lặng ấy chỉ là một lớp băng mỏng chực chờ vỡ vụn.


Ở phía góc tối của trường quay, Nguyễn Văn Hùng quỳ sụp bên cánh cửa thép rách nát, một tay ghì chặt lấy bả vai trái đang biến dạng dưới lớp áo bảo an màu xanh xám. Lực phản chấn kinh hoàng từ những cú búa tạ của Trịnh Bá giáng xuống sợi xích sắt trước đó đã làm rạn xương bả vai của người cựu binh. Từng cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng khiến khuôn mặt ông xám ngoét, mồ hôi trộn lẫn máu rỉ ra từ khóe môi hoại tử, nhưng đôi mắt ông vẫn trừng lên đầy kiên nghị, không một tiếng rên rỉ.


Thanh Tùng đứng sau bàn dẫn, lồng ngực co thắt dữ dội. Nhịp tim anh đã vượt ngưỡng một trăm ba mươi lần một phút, gõ dồn dập vào màng nhĩ như muốn nổ tung. Qua chiếc tai nghe siêu nhỏ nhét sâu bên tai phải, tiếng rè rè của dải tần sóng ngắn quân sự cũ vẫn hoạt động yếu ớt. Giọng nói của Lâm Hoàng vang lên, lạnh lùng và tàn nhẫn như một nhát dao khứa vào gáy anh:


“Mày có mười hai phút, Tùng. Ép thằng Phạm Tiến khai ra kẻ đứng sau chữ viết tắt ‘T.N’, hoặc tao sẽ bấm nút kích nổ van áp suất. Tiếng thở khò khè của con gái mày đang yếu dần rồi đấy.”


Trong khi Thanh Tùng đang gồng mình duy trì trạng thái kiểm soát biểu cảm cực hạn trước ống kính để đối phó với Trịnh Bá, thì phía sau tấm kính một chiều của phòng kỹ thuật S4, một cuộc khủng hoảng khác vừa bùng phát.


Bích Ngọc ngồi dán mắt vào hệ thống màn hình giám sát đa kênh. Đôi mắt cô chợt co rụt lại khi nhìn thấy một hộp thoại cảnh báo đỏ lòm xuất hiện trên góc màn hình Mixer chính: *CẢNH BÁO: LƯU LƯỢNG TRUYỀN DẪN TRỤC SẢNH B SỤT GIẢM ĐỘT NGỘT - CÒN 35%... 20%...*


“Lê Minh! Kiểm tra ngay cổng phát vệ tinh!” Ngọc hét lên, giọng lạc đi vì kinh hoàng.


Lê Minh nhanh tay gạt các cần điều khiển âm thanh, mắt quét nhanh qua các thông số kỹ thuật. “Tín hiệu từ trường quay S4 vẫn ổn định, nhưng đường cáp quang dự phòng Sảnh B kết nối trực tiếp phòng kỹ thuật S4 với trạm phát phụ ngoài tòa nhà đang bị can thiệp vật lý. Không phải do nghẽn mạng hay tấn công DDoS. Có kẻ đang trực tiếp cắt cáp!”


Ngọc đập mạnh tay xuống bàn điều khiển. Phạm Tiến đã nhận ra gã không thể cắt sóng bằng phần mềm do cô đang sử dụng thẻ từ đặc quyền của cựu Giám đốc Trần Hữu Khang để khóa cứng cổng phát ngoại giao. Kẻ cáo già ấy đã chọn phương án tàn bạo nhất: cho người xuống giếng kỹ thuật tầng 4 để dùng kìm cắt đứt sợi cáp quang vật lý. Nếu sợi cáp đó đứt, buổi phát sóng trực tiếp sẽ tắt ngóm ngay lập tức. Đan Chi sẽ mất đi cơ hội sống sót duy nhất.


“Trịnh Bá đã phong tỏa toàn bộ lối ra vào của S4,” Ngọc nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống mũi. Cô chộp lấy chiếc bộ đàm mã hóa riêng kết nối với Khánh Nam. “Khánh Nam! Nghe chị nói không? Nguyễn Hùng—trợ lý của Phạm Tiến—đang ở giếng kỹ thuật tầng 4 để cắt cáp quang dự phòng sảnh B. Em phải ngăn gã lại bằng mọi giá! Chị không thể rời khỏi phòng điều khiển lúc này!”


Từ đầu dây bên kia, tiếng thở dốc của Khánh Nam vang lên giữa những tiếng mưa bão rít gào qua khe cửa hành lang kỹ thuật. “Em nghe rõ, chị Ngọc. Lối đi bộ chính lên tầng 4 đã bị bảo an khóa chặt. Em sẽ đi đường ống thông gió.”


Khánh Nam đang ẩn nấp trong góc tối của kho chứa thiết bị phụ tầng 3. Cậu nhìn lên trần nhà, nơi có một tấm lưới sắt màu xám của hệ thống thông gió trường quay S4. Cậu rút chiếc tuốc-nơ-vít nhỏ ngụy trang trong hộp đồ trang điểm mà Mỹ Linh đã lén đưa cho trước đó, nhanh chóng tháo dỡ bốn chiếc đinh vít rỉ sét. Tấm lưới sắt hạ xuống không tiếng động. Nam nhún người, dùng sức mạnh của hai cánh tay đu người lên, chui tọt vào không gian chật hẹp của đường ống bằng tôn mạ kẽm.


Bên trong đường ống thông gió tối tăm và ngột ngạt đến nghẹt thở. Một mùi ẩm mốc của bụi bẩn tích tụ hàng thập kỷ trộn lẫn với mùi kim loại lạnh ngắt xộc thẳng vào mũi Nam. Đường ống chỉ rộng chưa đầy sáu mươi cen-ti-mét, buộc cậu phải nằm sấp, dùng khuỷu tay và đầu gối để trườn tới phía trước như một người lính bò qua bãi mìn.


Từng tiếng kim loại co giãn dưới sức nặng cơ thể cậu phát ra những tiếng *răng rắc, co rít* ghê người. Tiếng mưa bão quất rầm rập vào vách tường bê tông ngoài tòa nhà dội vào đường ống tôn tạo thành những âm thanh u u u u kéo dài, giống như tiếng gào thét của một con quái vật đang nuốt chửng lấy cậu. Bụi bẩn bám đầy vào mắt, vào cổ họng khiến Nam muốn ho sặc sụa, nhưng cậu phải cắn chặt môi, dùng vạt áo khoác gió xanh sẫm bịt mũi để không phát ra bất kỳ tiếng động nào.


Cánh tay và đầu gối của Nam nhanh chóng bị các cạnh sắc nhọn của mối nối tôn cào rách. Bộ đồ lao động ngụy trang bị xé rách từng mảng, máu rỉ ra thấm đẫm lớp vải dính chặt vào da thịt đau rát buốt. Nhưng trong đầu cậu lúc này chỉ có hình ảnh khuôn mặt nhợt nhạt của bé Đan Chi cạnh quả bom áp suất và ánh mắt kiên định của người anh lớn Thanh Tùng đang đứng trước họng súng của Trịnh Bá. Cậu không được phép chậm trễ dù chỉ một giây.


Nam bò nhanh qua các ngã rẽ của đường ống theo sơ đồ kiến trúc tòa nhà mà cậu đã thuộc lòng. Sau ba phút trườn mình trong bóng tối tuyệt đối, cậu tiếp cận được một nhánh ống thông gió chạy ngang qua giếng kỹ thuật tầng 4.


Qua những khe hở hẹp của tấm lưới sắt bảo vệ dưới gầm ống, Nam nhìn xuống.


Giếng kỹ thuật là một khoảng không gian thẳng đứng sâu hun hút, đầy những bó cáp đen dày đặc như những con rắn khổng lồ chạy dọc từ tầng thượng xuống tầng hầm. Dưới ánh sáng vàng vọt, nhập nhòe của chiếc đèn bão khẩn cấp đặt trên sàn kỹ thuật, một bóng người đang đứng trên bục sắt bảo trì.


Đó là Nguyễn Hùng, gã trợ lý hành chính kiêm giám sát kỹ thuật của Phạm Tiến. Gã mặc bộ vest xám sờn, khuôn mặt khôn lỏi đầy vẻ căng thẳng. Tay phải gã đang cầm một chiếc kìm cộng lực cỡ lớn bằng thép carbon, lưỡi kìm sắc lẹm phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo. Gã đang dùng chiếc máy tính bảng quản trị để đối chiếu sơ đồ các sợi cáp.


“Cáp quang sảnh B... sảnh B... Nó nằm ở bó nào nhỉ?” Hùng lẩm bẩm, giọng gã run rẩy vì sợ hãi nhưng cũng đầy vẻ sốt ruột. Gã biết nếu gã không cắt được sợi cáp này trước khi Vũ Đức khai ra nhiều hơn, Phạm Tiến sẽ không bao giờ tha cho gã.


Khánh Nam nín thở. Cậu đặt chiếc camera cầm tay 5G tự chế lên sát khe lưới sắt, hướng ống kính thẳng về phía khuôn mặt của Nguyễn Hùng và sợi cáp quang đen dày có dán nhãn màu vàng chữ *FIBER_B_BACKUP*. Luồng hình ảnh trực tiếp lập tức được truyền về màn hình phụ của Bích Ngọc. Đây là bằng chứng thép chứng minh ban điều hành đài đang cố tình phá hoại hạ tầng truyền thông để bịt đầu mối tội ác.


Nguyễn Hùng đã tìm thấy sợi cáp. Gã cười khẩy một tiếng đầy đắc ý, đặt lưỡi kìm cộng lực bọc thép vào giữa sợi cáp quang dự phòng sảnh B.


“Không được cắt!” Nam gào lên trong lòng.


Cậu biết nếu gã bóp chặt gọng kìm, mọi nỗ lực của Thanh Tùng và Vũ Đạt sẽ đổ sông đổ biển. Cậu phải hành động. Nam dùng tay trái bám chặt vào sườn ống thông gió, tay phải luồn xuống cố gắng cạy mở các chốt khóa của tấm lưới sắt để nhảy xuống khống chế Nguyễn Hùng. Nhưng các chốt khóa bằng sắt đã bị rỉ sét hoàn toàn dưới hơi ẩm của bão, bám chặt vào khung thép không hề suy chuyển.


Trong khoảnh khắc tuyệt vọng, Nam rút chiếc điện thoại di động cá nhân ra, định dùng góc cạnh kim loại của nó ném mạnh qua khe lưới vào cổ tay của Nguyễn Hùng để làm gã rơi kìm. Cậu nheo mắt, căn chỉnh góc ném cực hẹp giữa hai khe lưới sắt.


“Vút!”


Chiếc điện thoại lao đi. Nhưng do góc ném quá hẹp và cơ thể bị hạn chế trong đường ống chật chội, chiếc điện thoại đập trúng vào khung lưới sắt bên cạnh, văng ra ngoài và rơi thẳng xuống vực sâu của giếng kỹ thuật, hoàn toàn trượt khỏi mục tiêu.


Cú ném hụt không làm Nguyễn Hùng bị thương, nhưng sự cố tồi tệ hơn lập tức xảy ra.


Khi cố gắng rướn người để ném chiếc điện thoại, toàn bộ trọng lượng cơ thể của Khánh Nam dồn về phía trước. Lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi của cậu trượt mạnh trên bề mặt tôn trơn trượt đầy bụi dầu của ống thông gió.


*RẦM! CLANG!*


Một tiếng động kim loại cực lớn vang dội, chói tai vang lên trong không gian kín của hệ thống đường ống. Tiếng va chạm cơ học cực mạnh chạy dọc theo các vách tôn, tạo ra những âm thanh cộng hưởng vang vọng khắp giếng kỹ thuật tầng 4 như một tiếng sấm nổ giữa phòng kín.


Nguyễn Hùng giật nảy mình, gọng kìm cộng lực suýt nữa tuột khỏi tay gã. Gã lập tức đứng băng cứng tại chỗ, hơi thở dồn dập, khuôn mặt xám ngoét vì hoảng sợ.


“Ai?! Đứa nào ở trên đó?!” Hùng hét lên, giọng gã lạc đi vì hoang tưởng cực đoan.


Gã chộp lấy chiếc đèn pin công suất lớn đặt trên bục sắt, bật công tắc tối đa rồi chĩa thẳng luồng ánh sáng trắng chói lòa lên trần nhà, quét liên tục qua các khe hở của tấm lưới sắt thông gió.


Luồng ánh sáng cực mạnh xuyên qua khe lưới, rọi thẳng vào khuôn mặt lấm lem bùn đất và đôi mắt đang nhắm chặt vì lóa của Khánh Nam. Vị trí ẩn nấp của cậu đã bị lộ hoàn toàn dưới ánh đèn pin của đối phương.


Nguyễn Hùng nheo mắt nhìn kỹ qua thấu kính. Khi nhận ra bóng người nằm sấp bên trong đường ống thông gió chính là Khánh Nam—trợ lý của Thanh Tùng, khuôn mặt gã từ sợ hãi chuyển sang một nụ cười tàn nhẫn, điên cuồng.


“Hóa ra là mày, thằng ranh con!” Hùng rít lên qua kẽ răng. Gã buông sợi cáp quang ra, hai tay nắm chặt lấy chiếc kìm cộng lực bằng thép nặng trịch, bắt đầu bước lên bậc thang sắt của bục bảo trì sát trần nhà. “Mày muốn làm anh hùng cứu thế sao? Để tao lôi mày xuống đây!”


Nguyễn Hùng vung chiếc kìm cộng lực, giáng một cú cực mạnh vào tấm lưới sắt thông gió ngay sát vị trí đầu của Khánh Nam.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!