Đột Kích Bãi Lau Sậy
Cơn bão nhiệt đới đổ bộ vào Hà Nội giữa đêm Giao thừa mang theo những luồng gió giật cấp tám, xé toạc màn đêm tĩnh mịch của dòng sông Hồng. Mưa như trút nước, từng hạt mưa nặng trịch, quất liên hồi vào mặt kính chắn gió của chiếc xuồng cao su dã chiến đang chao đảo giữa dòng nước xiết cuồn cuộn đỏ ngầu phù sa. Bóng tối đặc quánh bao trùm lấy không gian, nuốt chửng cả những dải sáng yếu ớt phát ra từ những tòa cao ốc phía xa bờ.
Trên xuồng, Trung tá Vũ Đạt ghì chặt hai tay vào mạn thuyền, đôi mắt sắc bén rực lên dưới vành mũ chống nước sũng sịu. Chiếc áo khoác da đen của anh đã ướt đẫm, dính chặt vào bả vai vạm vỡ. Gió bão rít gào bên tai như tiếng gầm rú của một loài thú dữ, nhưng tâm trí của Đạt lúc này hoàn toàn không đặt vào thời tiết. Anh đang nghĩ về Thanh Tùng. Người bạn nối khố của anh đang phải đứng dưới ánh đèn chói mắt của trường quay S4, đối mặt với họng súng của Trịnh Bá và những câu hỏi tống tiền điên cuồng của Lâm Hoàng.
“Báo cáo chỉ huy, chúng ta đã tiếp cận mép bãi giữa Sông Hồng,” tiếng của trinh sát trẻ tên Tuấn hét lớn qua bộ đàm áp sát tai Đạt, cố gắng đè bẹp tiếng sóng vỗ rầm rập vào thân xuồng. “Tầm nhìn thực địa bằng mắt thường lúc này gần như bằng không. Sương mù trộn lẫn nước mưa tạo thành một bức tường trắng xóa.”
Đạt khẽ gật đầu, khuôn mặt sạm gió sương đanh lại. Anh rút chiếc máy tính bảng chuyên dụng của lực lượng hình sự từ trong túi chống thấm ra. Trên màn hình số hóa, một chấm đỏ định vị đang nhấp nháy liên tục giữa một vùng xanh rì của bãi lau sậy ngoại ô. Đó là tín hiệu GPS phát ra từ chiếc vòng đeo tay thông minh của bé Nguyễn Đan Chi.
“Động cơ tắt! Chuyển sang chèo tay!” Đạt ra lệnh bằng giọng trầm dứt khoát. “Vũ Hải là kẻ nghiện ngập đang trong trạng thái kích động cao độ. Bất kỳ tiếng động cơ nào lúc này cũng có thể khiến hắn giật mình và kích nổ kíp nổ vô tuyến. Chúng ta phải tuyệt đối giữ bí mật.”
Ba trinh sát thiện chiến lập tức thu mái chèo, dùng sức mạnh cơ bắp của hai cánh tay để điều khiển chiếc xuồng cao su lướt nhẹ vào rặng lau sậy rậm rạp cao lút đầu người. Tiếng lá lau xào xạc, sắc lẹm như những lưỡi dao nhỏ cào xước vào mạn xuồng và lớp áo bảo hộ của cả đội. Bùn đất dưới chân sình lầy, nhão nhoét, mỗi bước chân dẫm xuống đều tạo ra một lực hút ghê gớm như muốn nuốt chửng những đôi ủng da đặc chủng.
Đạt dẫn đầu đội hình, khẩu súng ngắn K54 tiêu chuẩn dắt chặt bên hông, tay phải anh cầm chiếc máy dò tần số vô tuyến cầm tay. Họ bắt đầu bò qua những rặng lau sậy rậm rạp. Bùn nhão bắn lên mặt, lên mắt, nhưng không một ai dám đưa tay lên lau. Sức nặng của thời gian thực đang đè nặng lên vai họ. Mỗi giây trôi qua, lượng dưỡng khí của bé Đan Chi trong căn phòng kín với quả bom áp suất lại vơi đi một ít.
“Chỉ huy, tín hiệu GPS của chiếc vòng tay đang dịch chuyển bất thường,” Tuấn thì thầm, giọng run lên vì căng thẳng khi nhìn vào màn hình máy tính bảng. “Nó đang di chuyển với tốc độ rất nhanh hướng về phía dốc đê phía Bắc. Nhưng... nhịp di chuyển này quá hỗn loạn, không giống như một đứa trẻ mười tuổi bị xích vào ghế gỗ.”
Đạt dừng bước, giơ tay ra hiệu cho toàn đội lập tức đóng băng tại chỗ. Anh nheo mắt nhìn vào dòng dữ liệu tọa độ đang nhảy múa liên tục. Quả thực, chấm đỏ đang dịch chuyển theo hình zíc-zắc qua những bụi cây gai góc với tốc độ mà ngay cả một vận động viên chạy việt dã cũng khó lòng đạt được trong điều kiện bùn lầy bão táp này.
Một sự nghi ngờ lạnh buốt chạy dọc sống lưng Đạt. Lâm Hoàng từng là một cảnh sát hình sự xuất sắc trước khi bị sa thải và đổ oan. Hắn nắm rõ mọi quy trình điều tra, định vị và truy vết của lực lượng công an như lòng bàn tay. Hắn thừa biết cảnh sát sẽ bám theo tín hiệu GPS của chiếc vòng đeo tay thông minh của Đan Chi ngay khi nhận được tọa độ.
“Khoan đã... Có gì đó không đúng,” Đạt lẩm nhẩm. “Đây là một cái bẫy đánh lạc hướng.”
“Rắc!”
Một tiếng động khô khốc đột ngột vang lên từ phía sau. Trinh sát trẻ Tuấn do quá tập trung nhìn vào màn hình định vị đã sẩy chân trượt xuống một hố bùn sâu khuất dưới rặng cỏ dại. Trong nỗ lực giữ thăng bằng, cậu đã vô tình giẫm gãy một cành củi khô lớn nằm sát mép nước.
Âm thanh gãy đổ tuy bị tiếng mưa bão gầm rú phần nào che lấp, nhưng đối với những đôi tai đang căng ra hết cỡ giữa hoang dã, nó không khác gì một tiếng nổ nhỏ. Toàn đội hình sự lập tức nằm rạp xuống bùn nhão, nín thở, họng súng chĩa thẳng về phía khoảng trống phía trước. Tim Đạt đập thình thịch vào lồng ngực. Nếu Vũ Hải nghe thấy tiếng động này và nghĩ rằng cảnh sát đang bao vây, hắn sẽ kích nổ quả bom ngay lập tức mà không cần suy nghĩ.
Năm mươi giây trôi qua trong sự im lặng nghẹt thở. Chỉ có tiếng gió bão rít qua những ngọn lau sậy và tiếng mưa rơi rầm rập trên mặt đất sình lầy. Không có phản ứng nào từ phía căn nhà hoang. Vũ Hải có vẻ như vẫn chưa phát hiện ra.
Đạt bò lại gần Tuấn, đỡ cậu đứng dậy khỏi hố bùn sâu. Ánh mắt anh nghiêm nghị nhưng đầy bao dung, khẽ ra hiệu bằng tay yêu cầu cậu phải cẩn trọng tối đa. Cái giá phải trả cho một sơ suất nhỏ lúc này chính là mạng sống của con gái Thanh Tùng.
“Chúng ta đã mất mười phút vàng ngọc để bám theo cái định vị này,” Đạt thì thầm với cả đội qua bộ đàm tần số ngắn. “Tôi sẽ chứng minh cho các cậu thấy tại sao chúng ta phải tắt cái máy định vị này đi.”
Đạt chỉ tay về phía bụi rậm cách đó mười mét. Dưới ánh sáng nhập nhòe của một tia sét vừa rạch đôi bầu trời bão táp, họ bàng hoàng nhìn thấy bóng dáng một con chó hoang gầy trơ xương đang chạy rông ngoài bãi lau. Cổ nó bị quấn chặt bởi một sợi dây xích sắt nhỏ, và treo lủng lẳng ngay dưới ức của nó chính là chiếc vòng đeo tay thông minh của bé Đan Chi, màn hình định vị vẫn đang nhấp nháy phát đi tín hiệu GPS xanh lét.
“Chết tiệt! Thằng Lâm Hoàng đã lột chiếc vòng tay của đứa trẻ và treo vào con chó hoang này từ trước,” Tuấn thốt lên, gương mặt tái mét vì nhận ra mình suýt nữa đã dẫn toàn đội đi sai hướng hoàn toàn. “Nếu chúng ta cứ tiếp tục bám theo GPS, chúng ta sẽ bị dẫn thẳng ra phía bãi rác ven sông, trong khi đứa trẻ đang bị giam ở một nơi khác.”
Đạt tắt phụt màn hình máy tính bảng định vị. Trong cuộc chiến cân não với một cựu cảnh sát hình sự như Lâm Hoàng, những thiết bị công nghệ hiện đại đôi khi lại trở thành chiếc thòng lọng tự sát nếu người chỉ huy quá phụ thuộc vào nó. Anh phải quay lại với những kỹ năng trinh sát thực địa nguyên bản nhất.
“Chỉ huy, nếu không dùng GPS, làm sao chúng ta tìm được căn nhà hoang giữa một bãi lau sậy rộng hàng chục héc-ta này dưới trời mưa bão?” một trinh sát trung niên lo lắng hỏi.
Đạt nhắm mắt lại, cố gắng loại bỏ tiếng gió rít, tiếng mưa rơi rầm rập để lục tìm trong trí nhớ của mình. Anh nhớ lại cuộc gọi đàm thoại trực tiếp giữa Thanh Tùng và Lâm Hoàng mà ban kỹ thuật đài đã ghi âm lại được ở segment trước. Khi Đan Chi thở khò khè vì cơn hen suyễn cấp tính, có một tạp âm nền rất nhỏ lọt vào micro cài tai của Tùng. Đó là một tiếng còi tàu hỏa trầm đục, xình xịch kéo dài dội lại từ phía xa.
“Tiếng còi tàu hỏa chở hàng bãi giữa,” Đạt mở mắt ra, ánh mắt anh sáng quắc đầy quyết đoán. “Đêm Giao thừa không có tàu khách chạy tuyến này, chỉ có duy nhất một chuyến tàu hàng chuyên chở vật liệu từ ga Yên Viên đi qua cầu Long Biên hướng về phía ga Hà Đông vào lúc đúng không giờ năm phút. Tiếng còi tàu nghe rất rõ và có độ trễ âm thanh khoảng hai giây. Điều đó có nghĩa là căn nhà hoang giam giữ Đan Chi phải nằm trong bán kính không quá năm trăm mét tính từ chân cầu Long Biên, ngay sát hành lang đường sắt chạy qua bãi giữa.”
Lời phân tích sắc bén của Đạt như một luồng ánh sáng xua tan màn sương mù hoang mang đang bao trùm lấy cả đội. Họ nhanh chóng điều chỉnh lại hướng di chuyển, quay lưng lại với hướng chạy của con chó hoang, bắt đầu bò ngược dòng nước hướng về phía chân cầu Long Biên cổ kính.
Đất đá dưới chân bắt đầu thay đổi từ bùn nhão sang những mảnh xỉ than và đá dăm đặc trưng của hành lang đường sắt. Tiếng gió rít qua những nhịp cầu thép khổng lồ phía trên đầu tạo ra những âm thanh u u u u rùng rợn như tiếng khóc than của bóng tối.
Đạt rút chiếc ống dòm hồng ngoại quét nhiệt tầm xa ra khỏi hộp bảo vệ. Anh áp sát mắt vào thấu kính, quét chậm rãi qua những rặng lau sậy rậm rạp ven bờ sông. Dưới lăng kính hồng ngoại, thế giới trắng xóa của nước mưa biến mất, thay vào đó là những mảng màu xanh lam lạnh lẽo của địa hình sình lầy.
Đột ngột, ở góc mười một giờ, cách vị trí của họ khoảng một trăm năm mươi mét, một khối nhiệt màu vàng cam rực sáng xuất hiện sau những bụi gai rậm rạp. Đó là một cấu trúc nhân tạo—một căn nhà hoang bãi giữa Sông Hồng bằng gạch ngói đổ nát từ thời bao cấp, kết cấu tường đã nứt nẻ, mái tôn rỉ sét mục nát đang run lên bần bật dưới sức gió bão.
Nhưng chi tiết khiến tim Đạt suýt ngừng đập chính là hai khối nhiệt sinh học đang di chuyển bên trong và ngay trước cửa căn nhà hoang.
Một khối nhiệt nhỏ, yếu ớt, tỏa ra sắc đỏ cam nhạt đang ngồi bất động trên một chiếc ghế thép ở góc phòng. Đó là Nguyễn Đan Chi. Khối nhiệt của cô bé nhấp nháy không đều, biểu hiện của nhịp thở nông và co thắt do cơn hen suyễn cấp tính vẫn đang tàn phá cuống phổi nhỏ bé.
Khối nhiệt thứ hai lớn hơn, tỏa sắc đỏ rực đầy kích động, đang di chuyển liên tục trước cửa ra vào. Đó là Vũ Hải. Qua thấu kính hồng ngoại, Đạt nhìn rõ gã đang mặc một chiếc áo khoác gió bẩn thỉu sũng nước mưa. Tay phải gã đang lăm lăm một chiếc rựa sắc lẹm, lưỡi dao dài bản rộng phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo của những tia chớp. Nhưng tay trái của gã—thứ đáng sợ nhất—đang ghì chặt lấy một thiết bị nhựa màu đen có ăng-ten ngắn. Ngón tay cái của gã đặt cố định ngay trên nút bấm màu đỏ của kíp nổ bom áp suất.
“Vũ Hải đang ở trạng thái cực kỳ bất ổn,” Đạt thì thầm qua bộ đàm cho các trinh sát phía sau. “Gã là kẻ nghiện ngập lâu năm, thần kinh đã bị tàn phá bởi ma túy đá. Bất kỳ một kích động nhỏ nào từ môi trường cũng có thể khiến gã bóp cò kíp nổ vô tuyến. Chúng ta tuyệt đối không được nổ súng hay tấn công thô bạo từ xa. Phải áp sát và khống chế gã bằng đòn cận chiến không tiếng động.”
“Rõ!” các trinh sát khẽ đáp.
Đạt cất ống nhòm hồng ngoại, rút khẩu súng ngắn dắt lại vào bao súng hông. Trong tình huống này, khẩu súng không giúp ích được gì, nó chỉ làm tăng nguy cơ kích nổ bom áp suất nếu viên đạn không thể kết liễu Vũ Hải ngay lập tức. Anh rút một sợi dây cáp thép chuyên dụng dùng để siết cổ khống chế từ trong túi chiến thuật ra, cuộn chặt vào hai lòng bàn tay.
“Tuấn, cậu và Lâm sẽ bò vòng qua sườn đê phía Tây để tiếp cận cửa sổ sau của căn nhà hoang. Hãy chuẩn bị sẵn sàng bọc lót cho bé Đan Chi ngay khi tôi ra tay khống chế Vũ Hải. Tôi và Sơn sẽ áp sát trực diện từ phía sau rặng lau sậy sát mép cửa chính.”
Toàn đội lập tức phân chia lộ trình di chuyển. Đạt và trinh sát Sơn bắt đầu bò trườn bằng bụng dưới bùn nhão, từng inch một, tiến về phía căn nhà hoang đổ nát.
Mưa bão lúc này bỗng nhiên gầm rú dữ dội hơn. Những luồng gió giật mạnh quật ngã những ngọn lau sậy rạp xuống sát mặt đất, tạo ra những tiếng rào rào kinh hoàng. Đạt tận dụng chính sự hỗn loạn của thiên nhiên để ngụy trang cho hành động của mình. Mỗi khi một tia sét rạch ngang bầu trời, chiếu sáng rực cả bãi giữa, Đạt lại nằm bất động, biến mình thành một khối bùn đất không sự sống. Ngay khi tiếng sấm sét nổ vang rầm trời sau đó, anh lại dùng toàn lực cánh tay để rướn người bò lên phía trước năm mét, tiếng bùn nhão rít dưới chân hoàn toàn bị tiếng sấm đè bẹp.
Khoảng cách thu hẹp dần. Một trăm mét... Năm mươi mét... Ba mươi mét...
Mùi ẩm mốc của gỗ mục, mùi rêu phong và mùi thuốc súng cháy khét lẹt từ quả bom áp suất bắt đầu xộc vào mũi Đạt qua những khe nứt của bức tường gạch đổ nát. Anh đã tiếp cận được góc khuất của bức tường chính diện, chỉ cách vị trí đứng gác của Vũ Hải chưa đầy năm mét.
Vũ Hải đứng đó, nhấp nhổm không yên. Gương mặt gã xám ngoét, đôi mắt trợn ngược trắng dã vì thiếu thuốc và hoảng sợ dưới cơn bão lớn. Gã liên tục đưa chiếc điện thoại di động lên tai để nghe ngóng chỉ thị từ Lâm Hoàng, tay kia vẫn ghì chặt kíp nổ vô tuyến.
“Lâm Hoàng... Cảnh sát... Cảnh sát có đến đây không?” Vũ Hải lẩm bẩm một mình, giọng gã run rẩy, đầy vẻ hoang tưởng cực đoan. “Tao nghe thấy tiếng động... Có tiếng động ngoài bãi lau... Tao sẽ bấm nút... Tao sẽ giết hết...”
Đạt ép sát lưng vào bức tường gạch ẩm ướt, mồ hôi lạnh trộn lẫn nước mưa chảy ròng ròng xuống cằm anh. Ngón tay anh siết chặt sợi dây cáp thép đến mức các khớp xương trắng bệch ra, rỉ máu nhẹ dưới lớp da. Anh đang chờ đợi một nhịp sấm sét tiếp theo để thực hiện cú vồ quyết định khống chế gã nghiện liều mạng.
Bầu trời đột ngột tối sầm lại trong một giây, rồi một luồng ánh sáng chói lòa rạch đôi màn đêm, nhuộm trắng xóa cả bãi giữa Sông Hồng. Đạt hít một hơi thật sâu bằng cơ hoành, giữ cho toàn bộ cơ thể đạt đến trạng thái bùng nổ lực lượng cực đại.
“OÀNG!”
Tiếng sấm sét nổ vang rền như muốn xé toạc bầu khí quyển. Đúng vào khoảnh khắc âm thanh kinh hoàng ấy dội xuống mặt đất, Vũ Đạt lao vụt ra khỏi góc tối của rặng lau sậy như một con báo săn mồi giữa đêm giông bão.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!