Nhạc nềnDark_Moon

Kịch Bản Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng tích tắc điện tử từ quả bom áp suất giam giữ bé Đan Chi dội thẳng vào màng nhĩ phải của Thanh Tùng qua chiếc tai nghe siêu nhỏ bị hack, lạnh lùng và tàn nhẫn như nhịp đập của một chiếc đồng hồ cát tử thần. Dưới ánh sáng đỏ khẩn cấp mờ ảo của trường quay S4 VTVN, bầu không khí đặc quánh mùi khói xám từ bản lề cửa thép bị cưa đứt lúc trước, trộn lẫn với mùi dầu diesel nồng nặc bốc lên từ hệ thống máy phát điện dự phòng dưới hầm B3.


Ở rìa tối của trường quay, Trịnh Bá cùng ba nhân viên bảo an vũ trang đứng bất động như những bức tượng đen. Khẩu súng ngắn K54 trên tay Bá tuy đã hạ thấp đầu nòng hướng xuống sàn gỗ, nhưng ngón trỏ của gã vẫn gá chặt vào vành cò. Đôi mắt gã gườm gườm sát khí, dán chặt vào Thanh Tùng từ góc tối nằm ngoài tầm quét của Camera số hai. Sự im lặng của những họng súng vô hình ấy giống như một sợi dây thừng vô hình đang siết chặt lấy cổ họng của tất cả những ai có mặt trong căn phòng.


Thanh Tùng đứng đằng sau bàn dẫn chương trình bằng kính cường lực. Dưới lớp phấn trang điểm đã bị mồ hôi lạnh làm nhòe đi thành từng vệt dài trên trán, gương mặt anh nhợt nhạt nhưng không hề có một nét run rẩy. Anh đang ở trạng thái Cấp 2: Kiểm soát biểu cảm ở mức cực hạn. Anh chậm rãi đưa bàn tay phải vào túi quần tây, ngón tay cái miết chặt lên bề mặt kim loại nhám của chiếc bật lửa Zippo cũ của Hà Phương. Hơi lạnh từ lớp vỏ thép của kỷ vật truyền vào da thịt như một mỏ neo tâm lý duy nhất giữ cho nhịp tim đang đập ở mức một trăm ba mươi lần một phút của anh không vượt ngưỡng kiểm soát.


“Bắt nó khai ra! Thằng nào đứng sau ra lệnh ký duyệt vắc-xin giả? Mày còn đúng mười hai phút trước khi tao nhấn nút, Thanh Tùng!”


Giọng nói khàn đặc, đầy điên cuồng của Lâm Hoàng vang lên qua tai nghe, kéo căng dây thần kinh của Tùng đến mức sắp đứt lìa. Tùng không thể trả lời Hoàng bằng lời nói, anh chỉ có thể dùng hành động. Anh xoay người, hướng ánh mắt sắc lạnh về phía đối diện.


Tại đó, Vũ Đức—khách mời danh dự, cựu thanh tra cao cấp của Bộ Y tế—đang quỳ sụp dưới sàn gỗ sát mép bàn dẫn. Chiếc kính gọng vàng mạ của gã lệch sang một bên, mái tóc vuốt keo gọn gàng giờ đây rũ rượi bết chặt vào trán bởi mồ hôi. Gã bám chặt lấy chân bàn kính, bả vai mập mạp rung lên bần bật theo từng nhịp thở khò khè hoảng loạn. Lời tự thú nhận hối lộ năm trăm ngàn đô la trước đó đã rút cạn chút kiêu hãnh ngoại giao cuối cùng của gã, biến gã thành một cái xác không hồn chờ đợi phán quyết.


Thanh Tùng kích hoạt trạng thái Cấp 3: Cold Reading sơ cấp. Ánh mắt anh như một luồng tia X quét qua từng chi tiết nhỏ nhất trên cơ thể Vũ Đức để tìm kiếm điểm gãy tâm lý tiếp theo:

1. Nhịp thở nông, dồn dập ở vùng ngực trên (biểu hiện của sự hoảng loạn hô hấp cực hạn).

2. Đồng tử giãn nở tối đa, liên tục liếc xéo về phía góc tối hành lang nơi Trịnh Bá đang đứng gác (tìm kiếm sự bảo vệ hoặc sợ hãi bị thủ tiêu).

3. Hai bàn tay bám chặt vào chân bàn đến mức các khớp xương trắng bệch ra, móng tay cào nhẹ xuống lớp gỗ sàn (nỗ lực bám víu vật lý để tìm kiếm cảm giác an toàn).

4. Cơ cổ co thắt cứng đờ, nuốt nước bọt liên tục nhưng môi khô khốc, nứt nẻ (triệu chứng mất nước do Adrenaline tăng vọt).


“Thưa ông Vũ Đức,” Thanh Tùng cất tiếng. Giọng nói của anh qua micro cài áo vẫn giữ được tông trầm ấm, ổn định đến kinh ngạc, hoàn toàn tương phản với sự hỗn loạn xung quanh. “Chúng ta đang nói về trách nhiệm. Ông đã thừa nhận hành vi nhận năm trăm ngàn đô la từ tập đoàn Vạn Sinh để ký duyệt khẩn cấp cho lô vắc-xin giả mười năm trước. Nhưng một mình ông, một thanh tra cấp trung vào thời điểm đó, không thể tự ý đình chỉ một cuộc điều tra y tế cấp bộ. Ai là kẻ đã ký lệnh đình chỉ điều tra thực tế?”


Vũ Đức giật nảy mình, bả vai gã co rúm lại như vừa bị một luồng điện giật. Gã ngước khuôn mặt nhạt nhòa mồ hôi lên nhìn Tùng, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Gã không trả lời. Gã cố tình im lặng, đôi mắt dại đi vì sợ hãi lại liếc nhanh về phía Trịnh Bá trong góc tối.


Trong bóng tối, Trịnh Bá khẽ nhích nhẹ họng súng K54 lên một nhịp, một cử chỉ đe dọa im lặng nhưng đầy chết chóc. Gã đang cảnh cáo Vũ Đức phải ngậm miệng.


Thanh Tùng nhận ra ngay sự tương tác không lời đó. Anh khẽ nhếch môi, một nụ cười không có chút hơi ấm, rồi bước lên một bước, dùng thân hình cao lớn của mình che khuất hoàn toàn tầm nhìn giữa Vũ Đức và Trịnh Bá. Anh dồn áp lực trực diện bằng phương pháp đọc nguội:


“Ông Đức, ông đang nhìn Trịnh Bá? Hay ông đang hy vọng một mệnh lệnh can thiệp từ phòng Tổng giám đốc của Phạm Tiến trên tầng bốn mươi lăm? Ông nghĩ họ sẽ cứu ông sao?”


Tùng dừng lại đúng ba giây, khoảng lặng tĩnh mịch bao trùm cả trường quay, tạo ra một áp lực dồn nén cực độ lên lồng ngực Vũ Đức. Tùng hạ giọng xuống, thì thầm nhưng sắc bén như dao mổ:


“Hãy nhìn thẳng vào tôi, ông Đức. Khi chữ ký số bảo mật VD-8902 của ông hiển thị trên màn hình LED lớn kia trước hàng triệu khán giả cả nước, ông đã không còn đường lui nữa rồi. Đối với Phạm Tiến, đối với tập đoàn Vạn Sinh, ông giờ đây chỉ còn là một con tốt thí, một cái xác không hồn được đẩy ra để gánh toàn bộ trách nhiệm pháp lý cho đường dây này. Ông nghĩ tại sao Phạm Tiến lại ra lệnh cắt điện tổng? Gã không phải muốn cứu ông, gã muốn bịt miệng ông. Gã muốn ông im lặng vĩnh viễn trong bóng tối này.”


“Tôi... tôi không...” Vũ Đức lắp bắp, giọng gã nghẹn ứ ở cổ họng, nước mắt trộn lẫn mồ hôi chảy ròng ròng xuống cằm. “Tôi chỉ làm theo quy trình... Tôi không có quyền...”


“Ông không có quyền, nhưng kẻ đứng sau ông thì có,” Tùng cắt ngang, giọng anh dồn dập hơn nhưng vẫn giữ được sự điềm tĩnh chết người. “Hãy nghĩ đến gia đình ông. Nghĩ đến con trai ông, Vũ Hoàng Anh, hiện đang du học tại Thụy Sĩ. Ông nghĩ khoản tiền hối lộ năm trăm ngàn đô la nằm trong tài khoản ngân hàng UBS tại Zurich của nó sẽ an toàn sao? Chỉ cần một yêu cầu ủy thác tư pháp từ cơ quan điều tra, toàn bộ số tài sản đó sẽ bị đóng băng vĩnh viễn. Con trai ông sẽ trở thành kẻ đồng phạm rửa tiền, tương lai của nó sẽ bị hủy hoại hoàn toàn bởi chữ ký của cha nó mười năm trước.”


“Không! Đừng động vào con trai tôi!” Vũ Đức gào lên, gã mất hoàn toàn khả năng kiểm soát cảm xúc. Gã nhoài người lên, hai bàn tay run rẩy bám chặt lấy vạt áo vest của Thanh Tùng, đôi mắt đỏ ngầu nước mắt đầy vẻ cầu xin. “Nó không biết gì cả! Tiền đó là tôi gửi... nó hoàn toàn vô tội!”


“Vậy thì hãy cứu lấy nó bằng cách nói ra sự thật!” Tùng cúi xuống, ánh mắt anh khóa chặt vào đôi mắt đang sụp đổ của Vũ Đức. “Ai? Ai là kẻ đứng đầu đã ký lệnh đình chỉ điều tra vắc-xin giả mười năm trước? Ai đã ép ông phải đặt bút ký duyệt khẩn cấp cho lô dược phẩm bẩn của Vạn Sinh?”


Vũ Đức run rẩy nhìn về phía Trịnh Bá như cầu cứu, nhưng trước câu hỏi dồn dập của Tùng, hắn buột miệng hé lộ một cái tên viết tắt đầy quyền lực: 'T.N'.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!