Đông Cứng Dưới Ống Kính
Khói xám từ bản lề cửa thép bị cưa đứt vẫn còn lơ lửng trong không khí trường quay S4, cuộn vòng dưới luồng ánh sáng đỏ khẩn cấp mờ ảo. Tiếng rầm kinh hoàng của cánh cửa đổ sụp dường như vẫn còn rung bần bật trong lồng ngực Thanh Tùng. Trước mặt anh, họng súng ngắn K54 đen ngóm của Trịnh Bá chỉ cách trán anh chưa đầy ba mét. Đầu nòng súng lạnh ngắt, tĩnh lặng, nhưng tỏa ra một mùi dầu máy và thuốc súng khét lẹt.
“Thanh Tùng! Trò chơi kết thúc rồi,” giọng Trịnh Bá trầm đục, khàn đặc như tiếng đá mài vào nhau. Dáng người vạm vỡ như hộ pháp của gã che khuất một phần ánh sáng đỏ từ góc hành lang kỹ thuật phía sau. Bộ đồng phục bảo an màu đen ôm sát cơ bắp cuồn cuộn, đôi mắt gã gườm gườm sát khí dưới hàng lông mày rậm rạp. “Tổng giám đốc có lệnh bắt giữ cậu ngay lập tức. Bước ra khỏi bàn dẫn, hai tay đặt lên đầu!”
Phía sau gã, Phan Thanh cùng ba nhân viên bảo an vũ trang khác đang từ từ tiến vào, tay lăm lăm dùi cui điện và còng số tám. Tiếng đế giày da nện xuống mặt sàn gỗ trường quay nghe lộp cộp, lạnh lùng, dứt khoát.
Thanh Tùng đứng bất động. Dưới lớp phấn trang điểm mỏng đã bị mồ hôi lạnh làm nhòe đi từng vệt dài trên trán, gương mặt anh nhợt nhạt nhưng không hề có một nét run rẩy. Anh đang ở trạng thái Cấp 2: Kiểm soát biểu cảm ở mức cực hạn. Mười lăm năm đứng trước ống kính truyền hình trực tiếp đã rèn luyện cho anh khả năng tách biệt hoàn toàn nỗi sợ hãi tột cùng của một người cha ra khỏi biểu cảm gương mặt.
Nhịp tim anh đang gõ liên hồi ở mức trăm ba mươi lần một phút, lồng ngực co thắt như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Đùi trái anh vẫn cảm nhận được nhịp rung yếu ớt từ chiếc điện thoại dự phòng giấu dưới gầm bàn dẫn—thiết bị chứa tọa độ bãi giữa Sông Hồng mà anh vừa chuyển giao cho Vũ Đạt. Trong túi quần tây, ngón tay cái của anh miết chặt vào lớp vỏ kim loại nhám của chiếc bật lửa Zippo cũ của Hà Phương. Hơi lạnh từ kỷ vật truyền vào da thịt như một mỏ neo tâm lý duy nhất giữ cho lý trí anh không bị đánh sập.
“Thưa ông Trịnh Bá,” Tùng cất tiếng. Giọng nói của anh vang lên qua micro cài áo, trầm ấm, ổn định đến mức kinh ngạc, hoàn toàn không có một chút dao động nào của kẻ đang bị chĩa súng vào đầu. “Tôi nghĩ ông đang phạm phải một sai lầm vô cùng nghiêm trọng về mặt nghiệp vụ.”
“Câm miệng! Tao không đến đây để nghe mày dẫn chương trình!” Trịnh Bá nghiến răng, ngón trỏ gá vào cò súng K54 siết nhẹ một nhịp. “Lùi lại! Ngay lập tức!”
Thanh Tùng không lùi. Anh đứng thẳng, hai vai mở rộng, phong thái đĩnh đạc như đang đứng trước một hội nghị quốc tế chứ không phải dưới họng súng của một kẻ hành hung. Anh chậm rãi nâng bàn tay phải lên, ngón tay chỉ thẳng về phía đèn đỏ Tally đang nhấp nháy liên tục trên đỉnh Camera số hai—ống kính đang nằm dưới sự điều khiển trực tiếp của Bích Ngọc.
“Ông Bá, nhìn lên đèn đỏ kia đi,” Tùng nói, giọng anh đều đặn, chậm rãi, từng từ ngữ được nhấn nhả rõ ràng để khán giả cả nước không bỏ sót một âm tiết. “Chương trình ‘Đối Thoại Đêm Muộn’ vẫn đang phát sóng trực tiếp trên sóng truyền hình quốc gia. Rating thời gian thực vừa vượt mốc bốn mươi hai phần trăm. Điều đó có nghĩa là, ngay lúc này, có hơn mười triệu khán giả cả nước đang nhìn thấy ông. Họ đang nhìn thấy một người mặc đồng phục bảo an đài truyền hình, cầm súng quân dụng chĩa vào đầu một người dẫn chương trình ngay tại trường quay chính.”
Tùng dừng lại đúng ba giây, khoảng lặng tĩnh mịch bao trùm cả trường quay, chỉ có tiếng gió bão gầm rú ngoài khe cửa hẹp kỹ thuật. Anh xoáy sâu ánh mắt sắc lạnh vào đôi mắt đang bắt đầu dao động của Trịnh Bá:
“Ông có biết hành vi dùng vũ khí nóng khống chế phóng viên ngay trên sóng trực tiếp sẽ được luật pháp định danh là gì không? Đó là hành vi khủng bố truyền thông cấp độ đặc biệt nghiêm trọng. Chỉ cần ngón tay ông dịch chuyển thêm một milimét, gương mặt ông, nhân dạng của ông, và cả gia đình ông sẽ trở thành tiêu điểm truy nã lớn nhất quốc gia vào sáng ngày mai. Ông sẵn sàng đánh đổi mạng sống và danh dự của gia đình mình để bảo vệ cho chiếc ghế của Phạm Tiến sao?”
Lời nói của Tùng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Trịnh Bá. Đôi mắt gã bảo an co rút lại. Gã liếc nhìn về phía Camera số hai, nơi thấu kính thủy tinh đang từ từ xoay trục, hướng thẳng về phía gã.
Trong phòng kỹ thuật S4, phía sau tấm kính một chiều, Bích Ngọc đang đứng trước bàn Mixer hình ảnh. Mồ hôi lạnh ướt đẫm lòng bàn tay cô, nhưng đôi mắt ngắn nhuộm ombre xám của cô sáng quắc dưới ánh sáng xanh của màn hình giám sát.
“Phóng to góc máy! Khóa chặt nhân dạng thằng Bá cho tao!” Bích Ngọc ra lệnh qua bộ đàm nội bộ riêng, giọng cô lạnh lùng, dứt khoát.
Phạm Huy—kỹ thuật viên dựng hình—nhanh tay thao tác trên bàn điều khiển. Trên màn hình LED khổng lồ cao bốn mét ngay phía sau lưng Thanh Tùng, hình ảnh cận cảnh gương mặt đầy vẻ hoang mang, mồ hôi nhễ nhại của Trịnh Bá lập tức hiển thị rõ nét đến từng sợi chân mày. Khẩu súng K54 trên tay gã, vệt máu rỉ ra từ vết thương của Nguyễn Văn Hùng dưới sàn nhà, tất cả đều được phơi bày trực tiếp trước ống kính.
“Khốn nạn! Tắt camera đi! Phan Thanh, che ống kính lại!” Trịnh Bá hoảng hốt gào lên. Gã vội vàng dùng cánh tay trái to lớn che ngang mặt để né tránh góc quay cận cảnh, phong thái hung hãn ban đầu biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự hoảng loạn của một kẻ phạm tội bị bắt quả tang.
Phan Thanh lập tức chộp lấy một tấm vải bạt đạo cụ gần đó, định lao lên che thấu kính Camera số hai. Nhưng ngay khi gã vừa bước lên một bước, Bích Ngọc đã nhanh tay kích hoạt giao thức điều khiển tự động. Chiếc camera gắn trên cánh tay robot treo trần nhà đột ngột nâng cao lên ba mét, xoay tròn một vòng rồi khóa chặt góc quay từ trên cao nhìn xuống, bao quát toàn bộ hiện trường hỗn loạn của trường quay S4. Tấm vải bạt của Phan Thanh chỉ có thể quờ quạng vào khoảng không vô định.
“Trịnh Bá, đừng làm liều!” Vũ Đức—vẫn đang quỳ sụp dưới sàn gỗ cạnh bàn dẫn chương trình—lắp bắp kêu lên, giọng gã đầy vẻ hèn nhát. “Cả nước đang xem... cả nước đang xem đấy! Cậu nổ súng là chết cả lũ!”
Thế giằng co giữa trường quay S4 trở nên ngột ngạt đến mức có thể nghe thấy cả tiếng thở dốc nặng nề của những tên bảo an. Trịnh Bá nghiến răng ken két, khẩu súng K54 trên tay gã run rẩy nhẹ. Gã muốn hạ súng, nhưng mệnh lệnh sắt đá từ Phạm Tiến ở tầng bốn mươi lăm vẫn đang đè nặng lên vai gã. Nếu gã thất bại, Tiến sẽ không ngần ngại đẩy gã ra làm tốt thí.
Đúng lúc tình hình căng thẳng như một sợi dây đàn bị kéo căng quá mức, một tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.
*Reng... Reng... Reng...*
Âm thanh chói tai phát ra từ chiếc điện thoại bảo mật chuyên dụng giắt bên hông của Trịnh Bá. Gã giật mình, ngón tay gá cò súng khẽ nới lỏng. Gã liếc nhìn màn hình hiển thị số gọi đến, gương mặt vạm vỡ đột ngột biến sắc, trở nên xám ngoét.
Đó là số điện thoại đường dây nóng của Giám đốc Công an thành phố Hà Nội.
Trịnh Bá run rẩy rút điện thoại, bấm nút kết nối, áp chặt vào tai. Giọng nói nghiêm khắc, đầy uy lực của vị tướng công an dội thẳng vào màng nhĩ gã qua loa thoại:
“Trịnh Bá! Tôi ra lệnh cho cậu và toàn bộ lực lượng bảo an đài truyền hình phải lập tức hạ vũ khí, lùi ra khỏi khu vực trường quay S4! Đội đặc nhiệm SWAT đang phong tỏa vòng ngoài tòa nhà. Bất kỳ hành vi nổ súng hay dùng bạo lực nào đối với phóng viên Thanh Tùng vào lúc này sẽ bị coi là hành động khủng bối chống lại nhà nước! Cậu nghe rõ chưa?”
Trịnh Bá nuốt nước bọt một cách khó khăn, cổ họng gã khô khốc. “Nhưng... thưa thủ trưởng, đây là lệnh từ Tổng giám đốc Phạm Tiến...”
“Phạm Tiến không có thẩm quyền ra lệnh nổ súng trong tình huống này!” Giọng vị Giám đốc Công an gầm lên cắt ngang lời gã. “Ủy ban Tư pháp Quốc hội, đích thân Bà Mai Lan đã ký văn bản giám sát khẩn cấp sự việc. Lệnh từ Bộ Công an yêu cầu giữ nguyên hiện trường phát sóng trực tiếp để phục vụ điều tra. Cậu muốn chống lệnh sao?”
Trịnh Bá đông cứng người tại chỗ. Khẩu súng K54 trên tay gã từ từ hạ xuống, đầu nòng súng hướng thẳng xuống mặt sàn gỗ. Gã nhận ra chiếc khiên chính trị của Phạm Tiến đã xuất hiện những vết nứt nghiêm trọng trước sự can thiệp của Bà Mai Lan. Nếu gã tiếp tục làm liều, gã sẽ là kẻ đầu tiên bước vào phòng giam.
“Rõ... rõ thưa thủ trưởng,” Trịnh Bá lắp bắp. Gã tắt điện thoại, nghiến răng nhìn Thanh Tùng bằng ánh mắt đầy căm hận nhưng bất lực. “Hạ súng xuống! Tất cả lùi lại sát rìa tối trường quay! Phong tỏa mọi lối ra vào S4, không cho bất kỳ ai bước ra ngoài!”
Nhóm bảo an vội vàng hạ dùi cui điện và súng ngắn, lùi dần vào khoảng tối sâu phía sau hệ thống phông bạt trường quay, tạo nên một vòng vây lỏng lẻo nhưng đầy đe dọa bằng những họng súng vô hình ẩn mình trong bóng tối.
Thanh Tùng khẽ thở phào một nhịp, cơ vai anh hơi giãn ra. Nhưng sự nhẹ nhõm ấy chưa kéo dài được hai giây thì một tiếng động khác vang lên ngay sát màng nhĩ phải của anh.
*Rè rè... rè rè...*
Tiếng nhiễu sóng của dải tần sóng ngắn quân sự cũ rít lên đau đớn qua chiếc tai nghe siêu nhỏ bị hack. Rồi, giọng nói khàn đặc, đầy điên cuồng và tuyệt vọng của Lâm Hoàng dội thẳng vào não bộ anh, lạnh buốt như băng tuyết:
“Thanh Tùng... Mày đang làm cái trò hề gì thế? Tại sao bọn bảo an vẫn ở trong trường quay? Mày dám dùng cảnh sát để ép tao sao?”
Lồng ngực Tùng thắt chặt lại. Anh nghe thấy tiếng thở khò khè yếu ớt của bé Đan Chi xen lẫn tiếng mưa bão nện rầm rập vào mái tôn ở bãi giữa Sông Hồng qua đầu dây bên kia. Kẻ bắt cóc đang cực kỳ kích động.
“Lâm Hoàng, nghe tôi giải thích!” Tùng thì thầm qua mic cài áo, giữ cho tông giọng cực kỳ trầm ấm, chậm rãi để xoa dịu đối phương. “Tôi không báo cảnh sát. Đó là người của Phạm Tiến tự ý phá cửa. Tôi đang dùng chính mạng sống của mình để giữ sóng cho anh. Hãy nhìn màn hình đi, chương trình vẫn đang trực tiếp!”
“Tao không quan tâm!” Lâm Hoàng gầm lên điên cuồng qua tai nghe, tiếng gầm rú của gã át cả tiếng sấm sét ngoài kia. “Tao cảnh cáo mày, Thanh Tùng! Đồng hồ đếm ngược của quả bom áp suất đang chạy! Nếu bất kỳ tên bảo an nào chạm vào micro bàn dẫn của mày, hoặc nếu luồng phát sóng bị ngắt dù chỉ một giây... tao sẽ bấm nút kích nổ ngay lập tức! Tao sẽ đưa con gái mày đi cùng!”
*Tích... Tích... Tích...*
Tiếng đếm ngược điện tử của quả bom áp suất giam giữ Đan Chi dội vào tai phải Thanh Tùng, tàn nhẫn, đều đặn, kéo dây thần kinh của người cha căng ra đến mức sắp đứt lìa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!